Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 46: Bí mật về Huyết Đan**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:12:42 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 46: BÍ MẬT VỀ HUYẾT ĐAN**

Trăng khuyết treo ngược trên đỉnh Ngân Nguyệt Sơn, ánh sáng lạnh lẽo như vôi bột rắc xuống đại địa. Gió đêm rít qua những khe đá, âm thanh nghe như tiếng gào thét của những linh hồn không nơi nương tựa.

Lục Trầm Chu đứng trên một mỏm đá nhô ra, hắc bào của hắn hòa tan hoàn toàn vào bóng tối, chỉ có những đường chỉ vàng thêu hình mây vần lấp lánh nhẹ theo nhịp thở. Đôi mắt hắn khép hờ, nhưng thần thức đã tỏa ra như một mạng nhện khổng lồ, bao trùm lấy chân núi – nơi đóng quân của Quy Nhất Môn, một tông môn hạng hai nhưng luôn tự hào về dòng máu "chính tông" và lòng từ bi phổ độ.

"Chủ thượng, đã điều tra xong."

Một bóng đen từ trong hư không hiện ra, quỳ một chân sau lưng Lục Trầm Chu. Khương Ngân giống như một thanh kiếm rỉ máu đã được giấu kỹ vào bao, khí luyến lạnh lẽo bao quanh thân thể.

"Nói." Giọng Lục Trầm Chu bình thản đến cực điểm, không một chút gợn sóng.

"Trong vòng ba tháng qua, vùng phụ cận Ngân Nguyệt Sơn đã có hơn một ngàn phàm nhân mất tích. Tất cả đều là thanh niên trai tráng hoặc thiếu nữ có tư chất linh căn thô lậu. Dấu vết bị xóa sạch rất chuyên nghiệp, nhưng thuộc hạ đã tìm thấy tàn tích của 'Dẫn Linh Hương' – một loại mồi nhử đặc thù của quy nhất môn." Khương Ngân dừng lại một chút, giọng nói trầm hơn: "Ngoài ra, thuộc hạ còn phát hiện một mật đạo đi sâu vào lòng núi, phía dưới đó… nồng nặc mùi máu."

Lục Trầm Chu khẽ mở mắt. Trong bóng tối, đôi đồng tử của hắn dường như sâu thẳm hơn cả vực nguyên.

"Dưới chân tượng Phật cao mười trượng, lại là lò mổ người sao?"

Hắn khẽ bật cười, nụ cười mang theo sự mỉa mai cay đắng. Đây chính là "Chính đạo" mà Diệp Thần – vị Khí Vận Chi Tử kia luôn miệng bảo vệ. Đây chính là trật tự mà Thiên Đạo muốn hắn phải quy thuận.

【 Ting! 】
【 Phát hiện sự kiện: "Tội ác dưới ánh mặt trời". 】
【 Nhiệm vụ hệ thống: Quy Nhất Môn đang bí mật luyện chế 'Cực Lạc Huyết Đan' để dâng nộp cho Thiên Cơ Các. Ký chủ hãy cướp đoạt toàn bộ số Huyết Đan này và tự mình hoàn thành bước cuối cùng của lò luyện bằng cách hiến tế mười vị trưởng lão Quy Nhất Môn. 】
【 Phần thưởng: 50,000 Điểm Nghịch Mệnh, công pháp 'Vạn Linh Huyết Thệ'. 】
【 Hình phạt nếu thất bại: Linh hồn bị rút ra tra tấn trong U Minh hỏa mười năm. 】

Lục Trầm Chu nhìn chằm chằm vào dòng chữ ảo ảnh trước mặt, khóe mắt khẽ giật. "Cực Lạc Huyết Đan"… Cái tên nghe thật hoa mỹ, nhưng bản chất lại tởm lợm hơn bất kỳ loại ma công nào. Luyện đan bằng sinh mệnh, ngưng tụ oán niệm thành dược lực. Hắn hiểu ý đồ của hệ thống: Nó muốn hắn không chỉ tiêu diệt bọn đạo đức giả này, mà còn muốn hắn gánh lấy cái danh "Đồ sát danh môn" và "Luyện chế huyết đan" vào chính mình.

Để cả thiên hạ tin rằng, hắn là kẻ ác duy nhất, còn Quy Nhất Môn chỉ là nạn nhân tội nghiệp.

"Đi thôi."

Lục Trầm Chu nhẹ nhàng bước chân vào không trung. Mỗi bước chân của hắn dường như đạp lên một đóa sen đen ảo ảnh, không gây ra một tiếng động nhỏ nào.

Sâu trong lòng núi Ngân Nguyệt, không khí đặc quánh và nóng hầm cập. Mùi nhang trầm thanh khiết ở đại điện phía trên hoàn toàn bị thay thế bởi mùi tanh tao của máu tươi và mùi hôi thối của thịt rữa.

Dưới một hang động rộng lớn, một cái vạc khổng lồ màu đồng đỏ đang sôi sùng sục. Bên trong không phải dược thảo, mà là một thứ chất lỏng đỏ thẫm đặc quánh. Xung quanh vạc, mười vị lão giả mặc đạo bào trắng tinh khôi, tay cầm phất trần, vẻ mặt trang nghiêm như đang hành lễ tế trời.

"Nhanh lên, Thiên Đạo Đại Kiếp sắp đến, Thiên Cơ Các cần thêm ba trăm viên Cực Lạc Huyết Đan để củng cố Thiên Diễn Trận." Vị đại trưởng lão của Quy Nhất Môn, Minh Chân Đạo Nhân, lạnh lùng lên tiếng.

Lão vẫy tay, một đệ tử đứng cạnh vách đá lập tức gạt cần gạt. Từ trên trần hang, mười chiếc lồng sắt từ từ hạ xuống. Bên trong mỗi chiếc lồng là một thiếu nữ đã bị hôn mê, da dẻ tái nhợt vì bị rút máu liên tục.

"Trưởng lão… cứu… cứu con…" Một thiếu nữ tỉnh dậy, ánh mắt mờ đục nhìn về phía Minh Chân Đạo Nhân, người mà nàng từng quỳ lạy và gọi là "Thánh nhân".

Minh Chân không thèm nhìn nàng lấy một cái, chỉ chắp tay niệm một câu: "Vô lượng từ bi. Sự hy sinh của các ngươi là vì sự trường tồn của giới tu hành, vì sự ổn định của thiên hạ. Thiên Đạo sẽ ghi công các ngươi."

Dứt lời, lão vung tay một cái. Mười đạo kiếm khí xé toạc không khí, cắt đứt cổ họng của mười thiếu nữ. Máu tươi từ trên cao phun xuống như mưa rơi vào vạc đồng, khiến thứ chất lỏng bên trong sủi bọt điên cuồng, phát ra những tiếng kêu gào thảm thiết của ngàn vạn vong linh.

"Từ bi của ông, thật khiến ta cảm động đến phát nôn."

Một giọng nói u uất đột ngột vang lên giữa hang động, lạnh lẽo như dao băng cứa vào màng nhĩ của mọi người.

"Kẻ nào?!" Minh Chân Đạo Nhân giật mình, phất trần trong tay bung ra, hóa thành ngàn vạn sợi chỉ bạc bao quanh lấy mười vị trưởng lão.

Từ trong bóng tối, Lục Trầm Chu chậm rãi bước ra. Hắc y của hắn lay động, đối lập hoàn toàn với sắc trắng giả tạo của những kẻ tự xưng là danh môn chính phái ở đây. Khương Ngân theo sát sau lưng hắn, thanh đoản đao trên tay đã sớm phát ra tiếng rít run rẩy của cơn khát máu.

"Lục Trầm Chu! Trầm Chu Ma Quân!" Minh Chân Đạo Nhân nheo mắt, sau một thoáng hoảng sợ, lão lập tức lộ ra vẻ mặt phẫn nộ đầy chính nghĩa: "Tên ma đầu tội ác tày trời kia, ngươi lại dám lẻn vào thánh địa của chúng ta? Chẳng lẽ ngươi muốn phá hủy niềm hy vọng cứu thế cuối cùng của nhân loại sao?"

Lục Trầm Chu nhìn cái vạc đầy máu, lại nhìn những thi thể treo lơ lửng trên cao, đôi mắt hắn dần hóa thành một mảnh đỏ rực tàn nhẫn.

"Hy vọng cứu thế? Bằng cách dùng mạng của những người dân yếu ớt này?" Lục Trầm Chu tiến lên một bước, áp lực ma đạo khủng khiếp từ trên người hắn bộc phát, khiến vách hang rạn nứt: "Thiên Cơ Các muốn các ngươi làm chó săn, còn các ngươi lại tự coi mình là đấng cứu thế. Sự thối nát này, xem ra phải dùng máu của chính các ngươi mới tẩy sạch được."

"Hừ, đúng là lời lẽ của ma đạo!" Minh Chân hét lớn: "Các vị sư đệ, kết trận! Diệt trừ ma đầu này, đoạt lấy thanh kiếm Thánh Tội trên tay hắn, đó mới chính là công đức vô lượng!"

Mười vị trưởng lão đồng loạt ra tay. Những đạo bùa chú vàng rực rỡ mang theo khí tức chính đạo cương mãnh vây hãm lấy Lục Trầm Chu. Trong hang động, hào quang của chính đạo rực rỡ đến mức khiến người ta lầm tưởng đây là một điện thờ linh thiêng.

Nhưng trong mắt Lục Trầm Chu, những ánh sáng đó chỉ là lớp sơn phủ lên đống rác rưởi.

"Khương Ngân, mười một tên này… một tên cũng không được để chết quá nhanh."

Lục Trầm Chu vừa dứt lời, bóng dáng hắn đột ngột biến mất.

"Thánh Tội, trảm!"

Một đạo kiếm mang màu đen dài tới mấy chục trượng từ không trung bổ xuống. Không có hoa mỹ, không có âm thanh nổ mạnh, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ khi nó chém đôi màng chắn phòng ngự của mười vị trưởng lão.

Ánh sáng vàng bị bóng tối nuốt chửng trong tích tắc.

*A!* Một vị trưởng lão hét lên thảm thiết khi cánh tay cầm phất trần của lão bị kiếm khí chém rụng. Vết thương không chảy máu, mà bị khí đen ăn mòn, dần dần thối rữa vào tận cốt tủy.

"Ngươi… tu vi của ngươi làm sao có thể…" Minh Chân Đạo Nhân kinh hãi. Lão vốn là Nguyên Anh hậu kỳ, vốn nghĩ rằng dựa vào mười người kết trận có thể cầm chân được Lục Trầm Chu, nhưng không ngờ trước mặt hắn, họ chẳng khác nào những đứa trẻ đang cầm que củi.

Lục Trầm Chu không trả lời. Hắn đi xuyên qua làn sương máu, bàn tay thanh tú vươn ra, trực tiếp bóp lấy cổ của Minh Chân.

"Ngươi thích luyện đan lắm đúng không?" Ánh mắt Lục Trầm Chu lạnh lùng như nhìn một vật chết: "Vậy hôm nay, ta sẽ để ngươi tự mình trở thành dược dẫn."

Hệ thống trong đầu hắn vang lên liên tục:
【 Điểm ác ý tăng cao! Ký chủ đang thực hiện hành vi 'Đồ sát danh môn'. Đánh giá: Cực độ tàn bạo! 】

Lục Trầm Chu cười nhạt trong lòng. Tàn bạo? So với những gì bọn chúng làm trong lòng núi này, sự tàn bạo của hắn chẳng khác nào sự nhân từ tột cùng.

Hắn ném Minh Chân Đạo Nhân vào chính cái vạc đồng đang sôi. Tiếng gào thét của lão trưởng lão bị chất lỏng đỏ thẫm lấp đầy cổ họng, chỉ còn lại những tiếng ùng ục kinh hoàng. Những vị trưởng lão còn lại hoảng loạn định tháo chạy, nhưng Khương Ngân như một bóng ma đã chặn đứng mọi lối thoát.

Từng người, từng người một bị Lục Trầm Chu đánh phế tu vi rồi ném vào lò luyện.

Hang động lúc này không còn là lò luyện đan của chính đạo nữa, mà đã trở thành một địa ngục thực thụ giữa trần gian. Mùi thịt cháy khét và oán linh gào rú tạo nên một bản nhạc tang thương.

Đúng lúc này, hệ thống thông báo:
【 Ting! Nhiệm vụ hoàn thành một phần. Cực Lạc Huyết Đan đã được tôi luyện bằng máu của mười kẻ phản bội đạo đức. Ký chủ hãy lập tức thu lấy, 'Khí vận chi tử' Diệp Thần đang ở rất gần, hắn sẽ mang theo danh nghĩa 'Cứu giá' để đến đây. 】

Lục Trầm Chu thu tay lại, vung kiếm Thánh Tội cắt ngang vạc đồng. Một viên đan dược màu đỏ tươi, tỏa ra ánh sáng kỳ ảo nhưng đầy tà khí bay vào tay hắn.

Cùng lúc đó, từ bên ngoài cửa hang, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ đại diện cho thiên mệnh bộc phát. Một giọng nói tràn đầy chính nghĩa và phẫn nộ truyền vào:

"Ma đầu Lục Trầm Chu! Ta biết ngươi ở trong đó! Quy Nhất Môn là thánh địa tôn nghiêm, ngươi dám tới đây làm càn, hôm nay Diệp Thần ta thề sẽ không để ngươi bước ra khỏi núi này nửa bước!"

Lục Trầm Chu đứng giữa đống xác chết của mười vị trưởng lão, trên mặt bị bắn vài vệt máu đỏ thẫm. Hắn không hề sợ hãi, trái lại còn nhếch môi lộ ra một nụ cười quỷ dị.

"Chủ thượng, Diệp Thần đến rồi." Khương Ngân nắm chặt đoản đao, sát khí ngút trời.

Lục Trầm Chu nhìn viên Huyết Đan trong tay, rồi nhìn về phía lối ra. Hắn biết, trong mắt của Diệp Thần và thế giới bên ngoài bây giờ, hình ảnh của hắn sẽ là: Một ma đầu tàn nhẫn, sát hại toàn bộ trưởng lão Quy Nhất Môn để cướp đọat đan dược tà ác.

Vở kịch này, Thiên Đạo diễn thật khéo.

"Để hắn vào." Lục Trầm Chu thản nhiên nói, đồng thời thu viên đan vào nhẫn không gian: "Cứ để hắn thấy những gì hắn muốn thấy. Một vị anh hùng cần phải có một kẻ ác như ta làm nền, hắn mới có thể nhận được sự tôn sùng của chúng sinh chứ?"

Ánh mắt hắn liếc qua mười chiếc lồng sắt không người trên cao. Những thiếu nữ đã chết, nhưng ít nhất, linh hồn của họ đã thoát khỏi sự dày vò vĩnh viễn trong cái lò luyện kia.

Cái giá của sự thật luôn quá đắt, và hắn, Lục Trầm Chu, sẵn sàng dùng cái danh "Ma Quân" này để thanh toán hết thảy.

Bóng dáng của Diệp Thần rực rỡ ánh vàng đã hiện rõ ở cửa hang, kiếm khí của hắn chói lòa, sẵn sàng trảm yêu trừ ma.

Trận chiến này, không chỉ là trận chiến giữa hai cá nhân, mà là sự đối đầu giữa một bên là hào quang giả tạo của Thiên Đạo, và một bên là vực thẳm u tối chứa đựng chân lý tàn khốc.

Lục Trầm Chu đứng đó, cô độc, ngạo nghễ, chờ đợi sự phán xét bất công của cả thế giới đổ ập xuống đầu mình. Vì chỉ khi thế giới sụp đổ trong sự dối trá của chính nó, hắn mới có thể từ trong tro tàn mà tái tạo một Đạo Tổ chân chính.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8