Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 49: Tô Thanh Loan trở thành Thánh nữ đại diện**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:14:26 | Lượt xem: 6

**CHƯƠNG 49: THÁNH NỮ ĐẠI DIỆN, KIẾM CHỈ NGƯỜI THƯƠNG**

Gió tuyết trên đỉnh Dao Trì quanh năm không dứt, những bông tuyết trắng muốt như lông ngỗng lững lờ rơi xuống mặt hồ gương tĩnh lặng, tan biến vào làn nước linh khí mờ ảo.

Hôm nay là một ngày trọng đại của giới tu chân.

Trên quảng trường rộng lớn được lát bằng bạch ngọc của Dao Trì Thánh Địa, hàng vạn tu sĩ đến từ các tông môn lớn nhỏ trong thiên hạ đều tề tựu đông đủ. Không khí trang nghiêm bao phủ lấy không gian, nhưng ẩn sau vẻ tĩnh lặng ấy là một luồng sát khí sôi sục như sóng ngầm dưới đáy biển sâu. Những lá cờ chiến của các đại tông môn tung bay trong gió, trên đó thêu những linh thú, trận pháp, uy thế rung trời.

Tại chính điện, một bóng dáng thanh cao thoát tục đang quỳ lặng lẽ trước pho tượng Thượng Cổ Thánh Mẫu.

Tô Thanh Loan mặc một bộ váy dài màu trắng tuyết thêu chỉ bạc tinh xảo, dải lụa mỏng tung bay quanh người như tiên nữ hạ phàm. Gương mặt nàng vốn đã tuyệt mỹ, nay được trang điểm nhẹ lại thêm phần sắc sảo, nhưng trong đôi mắt trong veo ấy lại phảng phất một nỗi buồn u uất không thể gọi tên.

“Thanh Loan, con đã suy nghĩ kỹ chưa?”

Một giọng nói uy nghiêm, lạnh lẽo như băng đá vang lên. Dao Trì Thánh Chủ – một nữ tử trung niên dung mạo vẫn còn vẹn nguyên nét thanh xuân, nhưng khí chất lại mang theo áp lực của cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong – chậm bước từ sau bức rèm lụa đi ra.

Tô Thanh Loan cúi đầu, giọng nói thanh thoát nhưng kiên định: “Bẩm Sư phụ, đồ nhi đã chuẩn bị sẵn sàng.”

“Tốt.” Dao Trì Thánh Chủ gật đầu, trong mắt ánh lên tia hài lòng xen lẫn chút tàn nhẫn. “Lục Trầm Chu làm phản môn phái, tàn sát đồng đạo, là kẻ đại gian đại ác trăm năm hiếm thấy. Giới tu hành đang cần một lá cờ đầu, cần một biểu tượng của chính nghĩa để thống nhất sức mạnh. Con là Thánh nữ Dao Trì, khí vận nồng đậm, chính là người thích hợp nhất để lĩnh ấn ‘Tiên phong’ trong cuộc chinh phạt này.”

Tô Thanh Loan nắm chặt đôi bàn tay dưới lớp ống tay rộng. Mỗi khi nghe thấy cái tên “Lục Trầm Chu”, trái tim nàng lại thắt lại một cái đầy đau đớn. Nàng vẫn còn nhớ rõ hình bóng nam tử ấy đứng trong huyết chiến, hắc y phần phật, kiếm khí ngút trời. Trong mắt cả thế giới, hắn là quỷ dữ. Nhưng trong đôi mắt ấy, nàng từng thấy một tia cô độc sâu thẳm mà không ai muốn thấu hiểu.

“Lần này tiến vào Bí Cảnh Thái Cổ, không chỉ là tìm kiếm cơ duyên, mà nhiệm vụ quan trọng nhất của con là cùng với Diệp Thần công tử, đại diện cho thiên hạ, tru sát ma đầu Lục Trầm Chu.” Dao Trì Thánh Chủ bước tới, đặt tay lên vai nàng. “Kiếm trong tay con, không phải chỉ là của cá nhân con, mà là đại diện cho ý chí của Thiên Đạo.”

“Đồ nhi… tuân lệnh.”

Hai chữ “tuân lệnh” vang lên nghèn nghẹn trong cổ họng.

Lúc này, tại một vách đá cheo leo ở bìa rừng của Bí Cảnh Thái Cổ, một nam tử trẻ tuổi đang ngồi xếp bằng trên một phiến đá đen tuyền.

Xung quanh hắn, sương mù ma khí nhàn nhạt bao phủ, ngăn cách hoàn toàn với thế giới tươi đẹp bên ngoài. Đó là Lục Trầm Chu.

Khuôn mặt hắn so với vài tháng trước dường như gầy đi đôi chút, đôi lông mày kiếm hơi nhướn lên, đôi mắt sâu thẳm như vực tối vẫn luôn bình lặng không gợn sóng. Thánh Tội kiếm – thanh kiếm gãy chứa đựng vô vàn sát nghiệt – đang rung lên khe khẽ trên đầu gối hắn, phát ra tiếng kêu ong ong như tiếng khóc của oan hồn, lại như tiếng cười của quỷ.

[Ding! Hệ thống Phản Diện Cực Hạn phát hành nhiệm vụ cấp độ S: Công kích đại quân chính đạo tại lối vào Bí Cảnh Thái Cổ. Cướp đoạt Thánh khí ‘Linh Hồn Phủ’ của Liên minh. Hình phạt nếu thất bại: Linh hồn bị tra tấn trong địa ngục Ma vực 100 năm. Phần thưởng: 50.000 Điểm Nghịch Mệnh, khai mở cảnh giới mới của Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết.]

Lục Trầm Chu khẽ mở mắt, một tia sáng màu đỏ nhạt xẹt qua con ngươi.

“Lại là nhiệm vụ bắt ta đi kéo thù hận sao?” Hắn khàn giọng nói, thanh âm như thể đã lâu lắm rồi chưa giao tiếp với ai.

Hệ thống trong đầu vang lên một tràng cười quái dị: [Ký chủ, ngươi đừng quên, kẻ xấu thì phải có phong thái của kẻ xấu. Bọn chúng sắp tôn sùng nữ nhân của ngươi làm thủ lĩnh rồi kìa. Ngươi định đứng nhìn nàng bị Diệp Thần tên kia dắt mũi sao?]

Lục Trầm Chu im lặng. Hắn nhìn vào sâu trong bí cảnh, nơi lôi đình đang vần vũ, nơi mà theo ký thuyết, sẽ có một cái bẫy trí mạng đang chờ đợi giới tu hành. Nếu hắn không hành động, nếu hắn không thu hút mọi sự chú ý vào mình, hàng vạn tu sĩ kia – trong đó có cả nàng – sẽ bị chôn vùi trong tham vọng của những vị “thánh nhân” chính đạo kia.

Hắn đứng dậy, thân hình dài rộng tỏa ra một áp lực lạnh lùng.

“Khương Ngân.”

Một cái bóng từ sau bụi cây đen kịt hiện ra, quỳ một chân xuống đất: “Có thuộc hạ.”

“Đã sắp xếp xong chưa?”

“Thưa chủ thượng, thuộc hạ đã bố trí xong ảo trận ở cửa Đông. Chỉ cần bọn họ tiến vào, thuộc hạ có thể lập tức chặn đứng hậu quân, cô lập Diệp Thần.” Khương Ngân đáp, giọng nói trung thành tuyệt đối.

Lục Trầm Chu gật đầu: “Đi thôi. Hôm nay ta sẽ cho thiên hạ biết thế nào là Ma Quân thật sự.”

Hắn xoay người, tà áo hắc y tung bay, hướng thẳng về phía nơi mà luồng tiên khí nồng đậm nhất đang tiến tới. Trong tay hắn, Thánh Tội kiếm rít lên một tiếng xé gió. Hắn biết, trong đoàn quân kia có nàng. Hắn cũng biết, mỗi bước hắn đi tới, ranh giới giữa hắn và nàng sẽ lại càng xa xăm hơn. Nhưng hắn không thể lùi bước, bởi Thiên Đạo tàn khốc này không cho hắn cơ hội được làm một người tốt bình thường.

Phía bên kia, cổng không gian của Bí Cảnh Thái Cổ rầm rầm mở ra.

“Đại quân xuất chinh!”

Diệp Thần oai phong lẫm liệt đứng trên lưng một con Kim Sí Đại Bàng khổng lồ, hét lớn. Hắn hôm nay mặc chiến giáp hoàng kim, ánh sáng rực rỡ khiến hắn trông giống như một vị chiến thần bước ra từ truyền thuyết.

Đứng ngay cạnh hắn là Tô Thanh Loan. Nàng cầm trên tay chiếc quyền trượng ngọc bích của Thánh nữ – bảo vật đại diện cho quyền năng điều hành linh khí giới tu hành. Khi nàng xuất hiện, vô số nam tử tu sĩ đều nín thở, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và tôn sùng.

“Thanh Loan muội muội, Lục Trầm Chu chắc chắn đang ẩn nấp trong đó.” Diệp Thần hạ thấp giọng, cố ý tạo ra sự thân mật: “Muội cứ yên tâm, lần này ta có mang theo ‘Kính Chiếu Yêu’ của gia tộc, bất kể hắn dùng ma pháp che giấu ra sao cũng không thoát khỏi tầm mắt chúng ta.”

Tô Thanh Loan nhìn vào cửa bí cảnh đen sâu hun hút, trong lòng trào dâng một cảm giác bất an cực hạn. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, một luồng khí lạnh lẽo nhưng lại mang theo chút hơi ấm mơ hồ mà nàng từng lưu giữ trong tim.

“Diệp sư huynh, cẩn thận có bẫy.” Nàng nhắc nhở một câu lấy lệ.

Diệp Thần cười tự tin: “Bẫy ư? Trước mặt hàng vạn cường giả Liên Minh, chút mưu hèn kế bẩn của hắn có tác dụng gì? Hôm nay chính là ngày Lục Trầm Chu phải trả giá cho mọi tội lỗi!”

Dứt lời, hắn phất tay, đại quân bắt đầu tràn vào Bí Cảnh. Tiếng hò reo, tiếng gào thét của các loài linh thú chấn động cả mây trời.

Nhưng ngay khi chân người đầu tiên bước qua lạch phân cách không gian, bầu trời trong bí cảnh đột ngột chuyển thành một màu tím sẫm đáng sợ.

“Ầm!”

Một đường kiếm khí đen kịt từ trên trời giáng xuống, trực tiếp chém đôi một ngọn núi lớn ngay trước mắt đạo quân, bụi mù bay mù mịt, mặt đất rung chuyển dữ dội.

Từ trong bụi mù, một hình bóng quen thuộc lơ lửng trên không trung. Lục Trầm Chu một tay chấp sau lưng, một tay cầm kiếm, ánh mắt nhìn hàng vạn tu sĩ bên dưới như nhìn những con kiến hôi.

“Chính đạo sao?” Giọng hắn vang lên, vang vọng qua khắp núi rừng, mang theo sự châm biếm sâu cay: “Chỉ dựa vào mấy kẻ giả nhân giả nghĩa này mà cũng đòi diệt ta sao?”

Đám đông lập tức xôn xao, phẫn nộ bùng phát.

“Lục Trầm Chu! Đồ ma đầu gian ác!”
“Hôm nay ngươi chết chắc rồi!”

Diệp Thần thấy vậy, lập tức bay lên phía trước, hét lớn: “Lục Trầm Chu! Ngươi còn dám lộ diện sao? Nhìn cho kỹ đi, bên cạnh ta là ai! Thanh Loan sư muội chính là đại diện của giới tu hành hôm nay, nàng sẽ là người chính tay kết liễu ngươi!”

Ánh mắt Lục Trầm Chu dời từ Diệp Thần sang Tô Thanh Loan.

Bốn mắt chạm nhau giữa không trung.

Không gian xung quanh dường như ngưng đọng lại. Lục Trầm Chu thấy rõ sự run rẩy trong đôi mắt của nàng, thấy rõ chiếc quyền trượng trong tay nàng đang khẽ rung động. Còn Tô Thanh Loan, nàng thấy người nam tử ấy vẫn đứng đó, một mình chống lại cả thế giới, hình bóng ấy vừa vĩ đại lại vừa bi thương vô cùng.

“Tô Thanh Loan.” Lục Trầm Chu khẽ gọi tên nàng, nhưng tiếng gọi ấy lạnh như băng đá: “Kiếm của cô… đã đủ sắc để đâm vào tim ta chưa?”

Tô Thanh Loan cắn chặt môi đến mức bật máu. Nàng bước lên một bước trên linh mây, nâng cao chiếc quyền trượng ngọc bích, giọng nói thanh tao nhưng tràn đầy sự chua chát mà không ai thấu:

“Lục Trầm Chu… ta đại diện cho Dao Trì Thánh Địa, đại diện cho những người đã chết dưới kiếm của ngươi. Hôm nay, chúng ta chỉ có một người được sống sót ra khỏi đây.”

“Tốt lắm!” Lục Trầm Chu đột ngột cười dài, tiếng cười sảng khoái nhưng lại chứa đựng nỗi đau tận cùng: “Vậy thì đừng để ta phải thất vọng. Đến đây!”

Hệ thống trong đầu hắn vang lên liên tục: [Ding! Cừu hận giá trị tăng vọt! Khí vận của Diệp Thần đang bị chèn ép! Tiếp tục đi ký chủ, hãy để nàng hận ngươi, hãy để thế gian hận ngươi, khi đó ngươi mới đủ tư cách bước lên đỉnh cao Đạo Tổ!]

Hắn lao xuống như một con đại bàng đen, Thánh Tội kiếm mang theo hàng vạn bóng ma vây lấy đạo quân chính đạo.

Cuộc chiến bắt đầu.

Trong lúc hỗn loạn, không ai chú ý tới, mỗi khi một đường kiếm của Lục Trầm Chu chém xuống, hắn đều kín đáo phá giải một trận pháp ám toán bí mật mà Diệp Thần đã bố trí sẵn để hố sát các tu sĩ chính đạo nhằm đoạt hồn luyện đan. Hắn giết kẻ thù, nhưng đồng thời lại đang bảo vệ cái mạng nhỏ của họ bằng cách tàn nhẫn nhất.

Tô Thanh Loan bay vút lên, trường kiếm trong tay nàng hóa thành một dải băng lãnh sắc lẹm, va chạm trực diện với Thánh Tội kiếm.

“Leng keng!”

Tiếng kim loại va chạm giòn giã. Trong khoảnh khắc hai thanh kiếm chạm nhau, Lục Trầm Chu nhìn thẳng vào mắt nàng, truyền âm bằng thần thức, một giọng nói cực kỳ nhỏ và dịu dàng vang lên trong tâm trí nàng:

“Thanh Loan, lát nữa đừng lùi lại phía sau, đi theo con đường mòn phía Tây mà ta đã dọn sẵn. Ở đó có một tàn hồn Thượng Cổ, nó sẽ bảo vệ cô khỏi tay Diệp Thần.”

Tô Thanh Loan sững sờ, chiêu thức trong tay hơi loạn nhịp. Nàng nhìn hắn, muốn hỏi vì sao, muốn nói gì đó, nhưng Lục Trầm Chu đã ngay lập tức đánh một chưởng cực mạnh vào vai nàng, khiến nàng bay ngược ra xa, miệng phun một ngụm máu tươi.

“Thánh nữ!” Diệp Thần gầm lên, vội vã lao đến đỡ lấy nàng.

Lục Trầm Chu đứng giữa không trung, khuôn mặt hắn chìm trong bóng tối, lạnh lùng hét lên: “Kẻ yếu thì không xứng làm đối thủ của ta. Diệp Thần, đến đây nộp mạng!”

Tô Thanh Loan ngã trong lòng Diệp Thần, nhìn lên bầu trời. Nàng biết, từ giây phút này, nàng đã chính thức trở thành công cụ của chính đạo để truy sát người nam tử duy nhất hiểu nàng. Nỗi đau ấy, còn đắng cay hơn cả vết thương trên vai.

Nàng chính là Thánh nữ đại diện, người được chọn để tiêu diệt Ma Quân.

Nhưng Ma Quân kia, tại sao lại khiến trái tim nàng tan nát đến thế này?

Gió ở Bí Cảnh Thái Cổ thổi mạnh hơn, mang theo mùi máu tanh nồng nặc và khởi đầu cho một hồi kết đầy bi tráng.

Chương truyện kết thúc với hình ảnh Lục Trầm Chu một mình cầm kiếm đứng chắn giữa cửa vào sâu trong bí cảnh, hắc y của hắn bay phất phới giữa muôn vàn tiên quang rực rỡ, giống như một bức tượng đài cô độc vĩnh hằng giữa thế gian điên loạn. Hắn nhìn đại quân chính đạo đang điên cuồng lao tới, môi khẽ nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ, lạnh lùng nói:

“Thiên Đạo ép ta phải làm Đạo Tổ, nhưng ta… muốn làm một cái gông xiềng trên cổ các người hơn!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8