Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 54: Trầm Chu dùng độc**
CHƯƠNG 54: TRẦM CHU DÙNG ĐỘC
Gió đêm rít gào qua những khe đá hẹp của hẻm núi Đoạn Hồn, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của xác thịt đang thối rữa.
Dưới chân núi, Vô Ưu thành – vốn là một trong những tòa thành phồn hoa nhất biên cảnh Linh Hoang giới – giờ đây lặng ngắt như một bãi tha ma khổng lồ. Một tầng sương mù màu tím sẫm, đặc quánh như máu đông, đang từ từ bò qua những bức tường thành cao vút, thấm vào từng khe cửa, hơi thở của mỗi người dân.
Đây không phải là thiên tai, mà là “Minh Hồn Ôn Dịch” – một loại trừng phạt tàn khốc mà Thiên Đạo gieo xuống.
Trên đỉnh vách đá, Lục Trầm Chu đứng sừng sững như một pho tượng tạc từ đá đen. Tà áo hắc y của hắn bay phần phật trong gió dữ, thanh kiếm gãy Thánh Tội bên hông phát ra những tiếng kêu rền rĩ trầm thấp. Đôi mắt hắn phản chiếu ánh sáng tím của sương mù, sâu thẳm và lạnh lẽo đến thấu xương.
Trong đầu hắn, tiếng điện tử vô cảm của Hệ Thống vang lên liên tục:
[Ting! Nhiệm vụ phản diện bắt buộc: Hạ độc “Cửu Phẩm Hóa Cốt Tán” vào thượng nguồn Long mạch cung cấp nước cho Vô Ưu thành. Khiến mười vạn cư dân mất sạch tu vi, toàn thân thối loét, đau đớn không muốn sống.]
[Phần thưởng: 50.000 Điểm Nghịch Mệnh, một viên Thần Ma Tủy.]
[Hình phạt nếu thất bại: Linh hồn bị nghiền nát trong U Minh Chi Hỏa mười năm.]
Lục Trầm Chu nhìn xuống lòng bàn tay, nơi một chiếc lọ nhỏ bằng ngọc đen đang tỏa ra hắc khí nồng đậm. Cửu Phẩm Hóa Cốt Tán – loại độc dược mà giới tu chân nghe tên đã biến sắc. Chỉ cần một giọt cũng đủ khiến một vị Kim Đan tu sĩ tan chảy xương cốt trong ba nhịp thở. Nếu đổ hết lọ này xuống mạch nước chính, cả thành Vô Ưu sẽ trở thành một lò luyện ngục trần gian.
“Cửu Phẩm Hóa Cốt Tán…” Lục Trầm Chu khẽ lẩm bẩm, khóe môi nhếch lên một đường cong mỉa mai.
Hắn liếc nhìn về phía xa, nơi những luồng sáng hoàng kim đang lấp lánh trên không trung. Đó là các tu sĩ của Thiên Đạo Minh, dẫn đầu là những đồ đệ dưới trướng Diệp Thần. Bọn họ đứng lơ lửng trên mây, miệng nam mô từ bi, nhưng đôi mắt lại lạnh lùng quan sát tầng sương tím phía dưới. Bọn họ gọi đó là “thanh tẩy tội nghiệt”, thực chất là đứng chờ Minh Hồn Ôn Dịch hút cạn linh hồn của mười vạn người phàm để dâng lên cho Thiên Đạo, giúp Thiên Đạo gia cố phong ấn viễn cổ.
Đối với Thiên Đạo Minh, cái chết của mười vạn người là sự hy sinh tất yếu. Còn đối với Lục Trầm Chu, đây chính là cơ hội để hắn làm “kẻ ác”.
“Lục Trầm Chu! Ngươi còn muốn làm gì nữa?”
Một giọng nói thanh lãnh như ngọc vỡ vang lên phía sau. Tô Thanh Loan đáp xuống từ trên một dải lụa trắng bồng bềnh, thanh kiếm Tuyết Cơ trên tay nàng rung động, kiếm ý sắc lẻm khóa chặt bóng lưng hắn. Nàng nhìn thấy lọ ngọc đen trong tay hắn, gương mặt thanh tú trở nên trắng bệch vì bàng hoàng.
“Đó là Cửu Phẩm Hóa Cốt Tán? Ngươi điên rồi sao? Dân chúng thành Vô Ưu đã chịu khổ vì dịch bệnh, ngươi còn muốn bọn họ chết trong đau đớn hơn thế nữa?”
Lục Trầm Chu không quay đầu lại, giọng nói khàn khàn và lãnh đạm: “Hơi thở của kẻ sắp chết là thứ nước tăng lực tuyệt vời nhất cho công pháp của ta. Mười vạn người cùng rên xiết, chẳng phải là một đại yến tiệc sao?”
“Ngươi nói dối!” Tô Thanh Loan tiến lên một bước, ánh mắt tràn ngập sự giằng xé. “Lục Trầm Chu, ta đã từng tin rằng ngươi vẫn còn nhân tính. Tại sao ngươi luôn chọn con đường tồi tệ nhất? Nếu ngươi hạ độc, cả thế giới này sẽ không còn chỗ cho ngươi dung thân nữa!”
Lục Trầm Chu cười lạnh, tiếng cười chói tai vọng vào vách đá. Hắn quay phắt lại, tà áo hất tung khiến Tô Thanh Loan phải lùi lại.
“Nhân tính? Thứ đó có thể đổi lấy tu vi sao? Có thể khiến ta đứng trên đỉnh vạn đạo sao? Tô thánh nữ, nhìn cho kỹ đi, đây mới là bản chất thật của Trầm Chu Ma Quân này!”
Nói đoạn, hắn tung mình bay vọt về phía hang động nơi khởi nguồn của mạch ngầm chảy vào thành phố. Tô Thanh Loan hét lên một tiếng, kiếm quang hóa thành một rồng tuyết lao tới ngăn cản, nhưng Lục Trầm Chu chỉ vung nhẹ tay trái, một luồng ma khí đen đặc đã đánh bạt kiếm quang của nàng.
Hắn rơi thẳng xuống hang động, dứt khoát mở nút lọ ngọc. Chất lỏng màu xanh thẫm, đặc quánh như đờm của quỷ chảy xuống dòng nước trong vắt đang ngầm chảy. Ngay lập tức, dòng nước xèo xèo bốc khói đen, âm thanh như hàng vạn tiếng linh hồn đang gào thét bị giam cầm.
“Xong rồi.” Lục Trầm Chu đứng trên mặt nước đen ngòm, ánh mắt lóe lên một tia sáng kỳ dị mà Tô Thanh Loan không cách nào thấu hiểu.
Chưa đầy một canh giờ sau, thành Vô Ưu bùng nổ những tiếng gào thét thảm thiết nhất trong lịch sử của nó.
Cơn đau do Hóa Cốt Tán mang lại không gì sánh bằng. Người dân trong thành cảm thấy xương cốt mình như bị hàng ngàn mũi khoan nung đỏ đâm vào. Da thịt họ bắt đầu lở loét, mủ đen chảy ra, tu vi của những tán tu yếu kém bị tan rã hoàn toàn.
Trên tầng không, các tu sĩ Thiên Đạo Minh hoảng hốt.
“Cái gì? Ai đã hạ độc hạ lưu như vậy?” Một trưởng lão hét lớn. “Minh Hồn Ôn Dịch chưa kịp thu hoạch linh hồn, thì linh khí của bọn họ đã bị phá hủy bởi Hóa Cốt Tán! Linh hồn bị nhiễm độc thì không thể dâng lên cho Thiên Đạo được nữa!”
Hành động của Lục Trầm Chu đã phá hỏng hoàn toàn kế hoạch “thu hoạch” của Thiên Đạo.
Tô Thanh Loan đứng trên tường thành, nhìn những đứa trẻ đang khóc lặng đi vì đau đớn, nhìn những người già quằn quại trong vũng máu và mủ độc. Nàng quay sang nhìn Lục Trầm Chu đang đứng trên đỉnh tháp cao nhất, đón nhận hàng vạn lời chửi rủa, oán hận đang hóa thành hắc khí tụ lại xung quanh hắn.
“Lục Trầm Chu đồ tể! Ngươi sẽ bị thiên lôi đánh chết!”
“Tại sao… tại sao không để chúng ta chết thanh thản hơn? Tại sao lại dùng loại độc hạ lưu này!”
Tiếng chửi rủa rúng động cả trời đất. Khí vận trên đầu Lục Trầm Chu chuyển từ màu vàng sang một màu đen kịt của ác nghiệp. Hệ Thống trong đầu hắn reo vang liên tục:
[Ting! Nhận được oán hận của mười vạn sinh linh, Điểm Nghịch Mệnh +10.000, +20.000…]
Lục Trầm Chu nhắm mắt lại, dường như đang tận hưởng sự căm ghét đó. Nhưng ẩn sâu trong kẽ tay đang nắm chặt của hắn, từng giọt máu tươi rỉ ra từ lòng bàn tay.
Chỉ có hắn mới biết, Cửu Phẩm Hóa Cốt Tán của Hệ Thống tuy tàn khốc, nhưng nó lại mang một đặc tính cực đoan: Chết lâm sàn.
Loại độc này sẽ ép sinh cơ vào tận cốt tủy, khiến cơ thể trông như đang tan rữa, thực chất là tạo ra một lớp màng bảo vệ hoàn hảo trước sự xâm nhập của sương mù Minh Hồn. Sương mù tím ngoài kia dù lợi hại đến đâu, cũng không thể hút lấy linh hồn từ một cái xác “đang thối rữa” và “đầy độc tính”.
Ba ngày sau, khi Hóa Cốt Tán hết tác dụng, những vết loét này sẽ tự động kết vảy và rụng đi, mang theo cả mầm mống của ôn dịch ra khỏi cơ thể. Bọn họ sẽ mất đi tu vi trong chốc lát, nhưng giữ được tính mạng.
Mười vạn mạng người.
Hắn cứu được mười vạn mạng người, nhưng cái giá phải trả là trở thành kẻ thù không đội trời chung của chính những người hắn cứu, và gánh chịu sự trừng phạt nhân quả tàn khốc của Thiên Đạo vì dám cướp đi “thức ăn” của nó.
“Lục Trầm Chu… rốt cuộc ngươi là ai?” Tô Thanh Loan đứng xa xa, nhìn thấy dưới chân tháp, hắc khí ác nghiệp đã vây kín lấy hắn thành một cái kén khổng lồ.
Trong giây phút ấy, nàng chợt thấy giữa biển oán khí đen kịt đó, một vạt áo hắc y của hắn cô độc đến run rẩy. Hắn không giải thích, không biện minh, cứ thế lặng lẽ đứng đó, nhận lấy tất cả tội lỗi của thế gian này vào mình.
Bầu trời đột ngột chuyển đen, sấm sét tím rạch ngang không trung. Thiên Đạo phẫn nộ. Một cột sét khổng lồ bổ xuống đỉnh tháp nơi Lục Trầm Chu đang đứng.
Hắn ngửa đầu nhìn trời, kiếm gãy Thánh Tội chỉ thẳng vào mây đen, giọng nói ngạo nghễ vang vọng khắp Vô Ưu thành, lấn át cả tiếng sấm:
“Muốn giết ta? Ngươi còn chưa đủ tư cách!”
Dưới tháp, dân chúng vẫn đang chửi rủa. Trên trời, thần linh đang giận dữ. Còn ở giữa, chỉ có một mình Lục Trầm Chu, dùng danh nghĩa ma quỷ để thực hiện hành vi của một vị thần cứu thế.
Đêm đó, mười vạn người thành Vô Ưu tuy sống trong đau đớn thấu xương, nhưng linh hồn họ vẫn vẹn nguyên dưới sự che chở tàn nhẫn của kẻ mà họ gọi là ma đầu. Và trong bóng tối của hẻm núi, Lục Trầm Chu khẽ ho ra một búng máu đen, dựa lưng vào vách đá, khép đôi mắt mệt mỏi lại.
Hệ thống vang lên: [Nhiệm vụ hoàn thành. Ngươi đã trở thành kẻ ác bị căm ghét nhất vùng Linh Hoang. Cấp độ phản diện: SSS.]
Lục Trầm Chu mỉm cười nhàn nhạt, nụ cười ẩn hiện trong bóng tối, cô độc và thê lương đến tận cùng.