Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 56: Sự thật về Thiên Cơ Các**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:18:53 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 56: SỰ THẬT VỀ THIÊN CƠ CÁC**

Màn đêm bao trùm lên đỉnh Vạn Tượng, nơi được mệnh danh là “Con mắt của Thiên Đạo” tại Trung Giới.

Giữa những tầng mây trôi lững lờ, Thiên Cơ Các sừng sững như một tòa tháp ngọc thấu thị nhân gian. Từ hàng vạn năm nay, bất kể là vương triều sụp đổ hay tông môn hưng thịnh, Thiên Cơ Các vẫn luôn đứng đó, trung lập và uy nghiêm. Họ công bố Thiên Kiêu Bảng, xếp hạng khí vận của chúng sinh, và được giới tu chân tôn sùng như những người giữ gìn trật tự thái bình.

Nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng ấy đã bị xé toác.

Dưới chân núi, một luồng hắc khí cuồn cuộn như sóng thần phương Bắc, chầm chậm nhưng đầy áp lực lan tỏa lên tận đỉnh phong. Tiếng bước chân khô khốc nện lên những bậc thang bằng bạch ngọc, mỗi bước đi đều để lại một vệt cháy xém đen ngòm.

Lục Trầm Chu khoác trên mình bộ hắc bào thêu chỉ vàng, mái tóc dài tung bay trong gió lốc. Tay phải hắn kéo lê thanh gãy "Thánh Tội", mũi kiếm ma sát với mặt đá tạo ra những tia lửa đỏ rực và âm thanh chói tai như tiếng nghiền nát xương cốt.

*“Đinh! Phát hiện tụ điểm tập trung tơ nhân quả dày đặc. Nhiệm vụ phản diện: Thiêu rụi ‘Tàng Thư Lâu’ của Thiên Cơ Các, phá hủy 10.000 năm cơ nghiệp tích lũy. Phần thưởng: 50.000 Điểm Nghịch Mệnh, mở khóa kỹ năng ‘Tố Khổ Luân Hồi’.”*

Giọng nói lạnh lẽo của Hệ thống vang lên trong trí hải, nhưng Lục Trầm Chu không hề dao động. Đôi mắt hắn u uất nhìn về phía đỉnh tháp, nơi có một lão giả đang ngồi xếp bằng, quanh thân bao phủ bởi hàng ngàn sợi tơ bạc lấp lánh.

“Lục Trầm Chu, dừng bước!”

Một thanh âm như sấm động vang lên từ lưng chừng núi. Mười hai vị hộ pháp của Thiên Cơ Các đồng loạt xuất hiện, người nào cũng mang tu vi Hóa Thần cảnh đỉnh phong. Họ mặc đạo bào trắng muốt, khí chất xuất trần, ánh mắt nhìn Lục Trầm Chu đầy vẻ ghê tởm và phẫn nộ.

“Ma đầu gian ác, ngươi đã đồ sát thành Vô Ưu, cướp đoạt thánh nữ Dao Trì, nay còn dám vấy bẩn vùng đất thánh của Thiên Cơ Các?” Thủ lĩnh hộ pháp, một đạo nhân râu dài, thét lớn: “Nơi đây nắm giữ vận mệnh chúng sinh, há để hạng ma quỷ như ngươi làm càn!”

Lục Trầm Chu dừng bước, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo. Hắn chẳng thèm lên tiếng biện minh. Thế gian này cần một kẻ ác để căm ghét, và hắn sẵn lòng đóng vai đó.

“Nắm giữ vận mệnh chúng sinh sao?” Lục Trầm Chu trầm giọng, giọng nói hắn không vang dội nhưng lại đâm xuyên qua màn linh áp của đối phương. “Là nắm giữ, hay là… gông xiềng?”

“Càn rỡ! Kết trận!”

Mười hai vị hộ pháp đồng loạt ra tay. *Thiên Cơ Tru Ma Trận* khởi động, hàng vạn đạo phù văn vàng kim từ trời cao giáng xuống, kết thành một cái lồng giam khổng lồ muốn nghiền nát Lục Trầm Chu thành bụi phấn. Ánh sáng chính đạo huy hoàng đến mức khiến người ta lầm tưởng đó là cứu cánh duy nhất của thế gian.

Lục Trầm Chu chậm rãi nhấc kiếm Thánh Tội lên. Một luồng ma khí đen kịt, mang theo oán niệm của ngàn đời và sự tàn khốc của nghịch cảnh, đột nhiên bùng phát. Hắn không dùng công pháp hoa mỹ, chỉ đơn giản là một nhát chém ngang.

*Rắc!*

Màn sáng vàng kim bị chém đôi như một tờ giấy mỏng. Ma khí cuồn cuộn nuốt chửng những đạo phù văn, biến chúng thành tro tàn đen kịt. Mười hai vị hộ pháp đồng loạt phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch, thân hình như diều đứt dây ngã gục xuống vách đá.

“Quá yếu.” Lục Trầm Chu lạnh nhạt bước qua họ, không thèm nhìn lấy một lần.

Mục tiêu của hắn là kẻ đang ngồi trên đỉnh cao kia — Thiên Cơ Lão Nhân.

Khi Lục Trầm Chu bước chân vào tầng cao nhất của Thiên Cơ Các, cảnh tượng trước mắt thay đổi hoàn toàn. Đây không phải là một gian phòng, mà là một không gian hư ảo mô phỏng dải ngân hà. Hàng vạn sợi tơ bạc, li ti như tơ nhện nhưng bền bỉ hơn xích sắt, nối liền từ các vì sao xuống một chiếc la bàn khổng lồ ở giữa điện.

Thiên Cơ Lão Nhân chậm rãi mở mắt. Gương mặt lão nhân hậu, đôi mắt như chứa đựng cả lịch sử hưng vong của nhân loại.

“Trầm Chu Ma Quân, ngươi tới để hủy diệt đạo thống của ta, hay là tới để tìm cái chết?”

Lục Trầm Chu tiến lại gần chiếc la bàn, ánh mắt hắn dừng lại ở một sợi tơ khí vận to lớn nhất, mang sắc tím đậm đặc, đang tỏa sáng rực rỡ nhất trong không gian này. Trên sợi tơ đó khắc hai chữ: *DIỆP THẦN*.

“Ta tới để xem, các người đã ‘nuôi heo’ như thế nào.” Lục Trầm Chu cười lạnh, mũi kiếm Thánh Tội chỉ thẳng vào sợi tơ tím. “Cái gọi là Thiên Cơ Các, chẳng qua chỉ là một trạm chung chuyển khí vận của Thiên Đạo. Các người công bố bảng xếp hạng để dụ dỗ những thiên tài bộc lộ tài năng, sau đó âm thầm dùng trận pháp nhân quả này hút lấy khí vận của họ, truyền hết vào thân thể của một ‘Khí Vận Chi Tử’ mà Thiên Đạo lựa chọn. Có phải không?”

Thiên Cơ Lão Nhân biến sắc, nhưng ngay lập tức lấy lại vẻ bình tĩnh: “Lục Trầm Chu, ngươi quá cực đoan rồi. Khí vận cần được tập trung vào người ưu tú nhất để dẫn dắt nhân loại vượt qua Đại Kiếp Nạn. Diệp Thần là người đó. Ngươi, một kẻ sinh ra đã là dị số phản diện, sao hiểu được đại nghĩa?”

“Đại nghĩa?” Lục Trầm Chu tiến lên một bước, áp lực từ Thánh Tội kiếm khiến không gian xung quanh vỡ vụn. “Các người hút cạn thiên phú của hàng vạn thiếu niên thiên tài, khiến họ vốn có thể trở thành tông sư một phương lại phải chịu cảnh thọ nguyên cạn kiệt, kinh mạch đứt đoạn. Các người dựng lên những cuộc chiến tranh đoạt linh bảo thực chất là để tiêu diệt những kẻ không chịu thần phục Thiên Đạo. Đây là đại nghĩa của các người sao?”

“Đó là sự hy sinh cần thiết!” Thiên Cơ Lão Nhân đứng bật dậy, thanh âm trở nên sắc lạnh. “Nếu không có một Đạo Tổ mạnh nhất sinh ra, cả thế giới này sẽ sụp đổ khi màn đêm vĩnh hằng ập đến. Chúng ta chỉ đang làm điều tốt nhất cho số đông!”

“Vậy tại sao kẻ hy sinh không phải là các người, mà luôn là người khác?”

Lục Trầm Chu không nói nhảm nữa. Hắn vung kiếm. Ma hỏa đen rực bùng lên, không phải nhắm vào Thiên Cơ Lão Nhân, mà là nhắm vào hàng vạn sợi tơ nhân quả đang lơ lửng.

“Dừng tay! Ngươi sẽ khiến trật tự thế giới hỗn loạn! Ngươi có biết mình đang làm gì không?” Thiên Cơ Lão Nhân hoảng hốt, lão vội vã kết ấn, tung ra thần thông mạnh nhất: *Nhân Quả Định Mệnh Phược*.

Hàng ngàn sợi tơ bạc quấn chặt lấy Lục Trầm Chu, cố gắng lôi kéo thần hồn hắn vào vòng xoáy của luân hồi, bắt hắn phải nếm trải nỗi đau của ngàn kiếp ác nhân.

Trong bóng tối của nhân quả, Lục Trầm Chu thấy mình bị vạn dân phỉ nhổ, thấy Tô Thanh Loan đâm một kiếm vào tim mình, thấy chính mình bị thiêu sống trên dàn hỏa hình. Nhưng trái tim hắn bình thản như mặt nước hồ thu.

*“Ác ý của thế gian, chính là sức mạnh của ta.”*

Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết vận chuyển đến cực hạn. Hắc hỏa từ trong cơ thể hắn bùng phát ra ngoài, thiêu trụi hoàn toàn những sợi tơ bạc. Lục Trầm Chu bước ra từ đám cháy nhân quả, trông hắn càng thêm cô độc, khí chất ma đạo càng thêm đậm đặc, nhưng ánh mắt lại trong sáng lạ kỳ.

*Xoẹt!*

Thanh kiếm Thánh Tội gãy nát nhưng sắc lẹm đâm xuyên qua ngực Thiên Cơ Lão Nhân.

Nhưng kỳ lạ thay, không có máu chảy ra. Cơ thể lão ta bắt đầu vỡ tan thành những mảnh linh hồn lung linh.

“Ngươi… ngươi thực sự muốn phá hủy tất cả?” Thiên Cơ Lão Nhân run rẩy nhìn Lục Trầm Chu. “Không có Thiên Cơ Các dẫn dắt, không có sự gia trì khí vận cho Diệp Thần, thế gian này sẽ lâm vào cảnh vô chủ, tai ương sẽ sớm ập đến!”

Lục Trầm Chu ghé sát tai lão, thì thầm: “Cái thế gian mà vận mệnh được sắp đặt sẵn bởi một gã thợ dệt đạo đức giả như lão, thì thà hỗn loạn còn hơn. Từ nay về sau, vận mệnh của chúng sinh sẽ nằm trong tay chính họ. Dù là bùn nhão, cũng có quyền chọn cách sụp đổ của riêng mình.”

*Ầm!*

Lục Trầm Chu rút kiếm, toàn bộ Thiên Cơ Các rung chuyển dữ dội. Hắn vung tay phóng ra một ngọn lửa đen vĩnh cửu. Ngọn lửa này thiêu rụi Tàng Thư Lâu — nơi lưu giữ mọi bí mật nhục nhã của chính đạo, nơi ghi chép cách thức mà Thiên Đạo đã thao túng nhân gian bấy lâu nay.

*“Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành. Điểm Nghịch Mệnh +50.000. Đạt được vật phẩm nhiệm vụ: ‘Mảnh vỡ Thiên Cơ Đồ’.”*

Giữa đống đổ nát hừng hực lửa cháy, Lục Trầm Chu đứng một mình, cái bóng trải dài trên nền tuyết trắng đang tan chảy.

Từ phía xa, dưới chân núi, hàng vạn tu sĩ chính đạo đang rầm rộ kéo đến. Họ thấy Thiên Cơ Các — biểu tượng của trí tuệ và ánh sáng — đang chìm trong biển lửa ma giáo. Họ thấy “Ma quân” Lục Trầm Chu đứng đó, cầm thanh kiếm đẫm máu.

“Lục Trầm Chu! Ngươi tên súc sinh! Ngươi đã phá hủy niềm hy vọng cuối cùng của chúng ta!”

“Trời ơi! Thiên Cơ Các sụp đổ rồi, nhân gian sẽ đi về đâu?”

Những tiếng gào thét phẫn nộ, tiếng khóc than vang vọng khắp núi rừng. Không ai nhìn thấy trong đống tro tàn của Tàng Thư Lâu, hàng vạn sợi tơ nhân quả đen tối đang tan biến, giải phóng cho hàng triệu linh hồn vốn bị kìm kẹp bấy lâu nay.

Lục Trầm Chu nhắm mắt lại, khẽ thở dài. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh mới đang cuộn trào trong huyết mạch — đó là sự căm ghét của cả thế giới, nhưng cũng là khởi đầu cho một trật tự mới.

Phía sau một tảng đá lớn, Tô Thanh Loan nấp mình trong bóng tối. Nàng tận mắt chứng kiến khoảnh khắc Lục Trầm Chu đốt cháy Thiên Cơ Các. Nàng thấy lão nhân kia hóa thành linh hồn, và nàng cũng nhìn thấy… trên đỉnh tháp, ngay khoảnh khắc Thiên Cơ Các sụp đổ, một tia sáng màu tím của Diệp Thần đột ngột yếu đi, trong khi những tia sáng yếu ớt của muôn vàn tu sĩ khác lại chợt bừng sáng lên một chút.

Nàng bàng hoàng nhận ra. Lục Trầm Chu không phải đang diệt thế.

Hắn đang… trả lại thế giới cho con người.

“Trầm Chu…” Nàng run rẩy đưa tay lên ngực, nơi có mảnh tàn bào của hắn.

Lúc này, giữa vòng vây của vạn người, Lục Trầm Chu đột ngột mở mắt. Hắn không nhìn đám đông phẫn nộ kia, mà nhìn lên bầu trời đen đặc. Ở đó, một con mắt khổng lồ vô hình dường như đang trợn trừng giận dữ.

“Thiên Đạo, con cờ đầu tiên của ngươi đã mất rồi.” Lục Trầm Chu lẩm bẩm. “Tiếp theo, sẽ là Khí vận chi tử mà ngươi yêu quý nhất.”

Hắn xoay người, bước thẳng vào đám đông tu sĩ đang điên cuồng lao tới. Tiếng kiếm ngân vang xé rách màn đêm, một trận huyết chiến lại bắt đầu. Nhưng lần này, mỗi giọt máu rơi xuống của Lục Trầm Chu, đều là một đòn giáng mạnh vào cái lồng sắt mang tên Định Mệnh.

Thế giới này hận hắn. Và hắn, sẽ dùng sự hận thù đó để lên ngôi Đạo Tổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8