Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 58: Trận chiến tại Tuyết Sơn**

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:36:59 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 58: TRẬN CHIẾN TẠI TUYẾT SƠN – ĐỘC BỘ THIÊN QUÂN**

Gió tuyết cuộn lên từ vực thẳm Vạn Cô như những con cự long trắng xóa, rít gào lướt qua những vách đá dựng đứng của Tuyết Sơn. Giữa vùng bình địa trắng xóa ấy, một bóng hình hắc y đơn độc đứng đó, vạt áo nhuốm máu tung bay phần phật trong gió lạnh.

Lục Trầm Chu chống thanh kiếm gãy "Thánh Tội" xuống lớp băng dày, mỗi hơi thở của hắn đều hóa thành làn sương trắng đục. Xung quanh hắn, mười luồng khí thế cường hãn như mười ngọn núi lớn áp chế xuống, khiến không gian bị bóp nghẹt đến mức vặn vẹo.

Mười vị trưởng lão của Thiên Đạo Minh. Mười cao thủ Hóa Thần cảnh đỉnh phong.

Ở giữa vòng vây ấy, Thất Diệp lão nhân – vị cao thủ đức cao vọng trọng bậc nhất, người đang dẫn đầu liên minh "Trảm Ma" – bước ra một bước. Lão vuốt râu, đôi mắt chứa đựng sự từ bi giả tạo nhưng giọng nói lại lạnh buốt:

“Lục Trầm Chu, quay đầu là bờ. Ngươi vì tu luyện ma công mà muốn huyết tế cả Tuyết Sơn linh mạch, phá hoại khí vận của vạn dân vùng biên thùy. Tội nghiệt này, dù ngươi có chết vạn lần cũng không rửa hết. Giao ra Thánh Tội, tự phế tu vi, lão phu có thể cầu tình với Minh chủ giữ cho ngươi một tia tàn hồn để đi luân hồi.”

Lục Trầm Chu không cười, hắn chỉ khẽ ngước mắt lên. Đôi mắt hắc ám tuyền ấy khiến Thất Diệp lão nhân không tự chủ được mà lùi lại một bước.

【 Đinh! Nhiệm vụ hệ thống: Phát động "Huyết Nhuộm Tuyết Sơn". 】
【 Yêu cầu: Đả bại mười đại cao thủ, đem máu của ít nhất ba kẻ tưới lên "Thiên Đạo Chúc Phúc" đang phong ấn dưới lòng đất. 】
【 Ghi chú của hệ thống: Ký chủ thân mến, đừng làm bộ thanh cao nữa. Trở thành ác ma trong mắt bọn họ chính là bước đệm tốt nhất để ngươi bước lên Đạo Tổ chi lộ. Tiến lên nào, giết chóc chính là nghệ thuật! 】

Lục Trầm Chu nắm chặt chuôi kiếm, đốt ngón tay vì lạnh và vì sức mạnh mà trắng bệch ra. Hắn nhìn sâu vào lòng đất dưới chân. Nơi đó, không phải là linh mạch gì cả, mà là một đạo "Ác Niệm Phìn Ấn" do Thiên Đạo gieo xuống từ ngàn năm trước để kiểm soát sinh mệnh vùng đất này. Nếu hắn không phá nó, đêm nay Tuyết Sơn sẽ sụp đổ, hàng triệu người dân sẽ bị chôn sống.

Nhưng để phá nó, cần máu của những kẻ tự xưng là "con cưng của trời".

“Ánh bình minh chỉ đến sau đêm dài nhất.” Lục Trầm Chu đột nhiên nói một câu không đầu không cuối.

“Cái gì?” Một vị trưởng lão khác, kẻ đứng đầu Phệ Linh Tông – tên gọi là Vân Tử – hừ lạnh: “Chết đến nơi còn thích lảm nhảm! Chư vị đạo hữu, đừng phí lời với ma đầu này nữa, lên!”

Dứt lời, Vân Tử phất tay, một đóa Thanh Liên cực lớn tỏa ra hào quang rực rỡ từ trên cao ép xuống. Đây là chiêu thức trấn tông của Phệ Linh Tông, chính khí dạt dào nhưng Lục Trầm Chu nhìn thấy rõ ràng, bên trong đóa hoa ấy ẩn chứa tơ máu của hàng ngàn thiếu nữ bị hắn bắt về làm lô đỉnh.

Chính đạo? Ha…

Lục Trầm Chu bước lên một bước. Bước chân này hạ xuống, toàn bộ lớp băng tuyết trong bán kính trăm trượng nổ tung thành bụi phấn.

“Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết – Đệ nhất thức: Vạn Cổ Tội Khiên!”

Thánh Tội kiếm rung lên kịch liệt, hắc khí bùng nổ, hóa thành một đạo kiếm mang đen kịt xé toạc bầu trời. Đạo kiếm mang ấy không có vẻ gì là thanh tao của tu sĩ, nó mang theo sự tàn nhẫn, sự tuyệt vọng và oán khí của tất cả những kẻ bị Thiên Đạo bỏ rơi.

“Ầm!”

Đóa Thanh Liên vỡ tan tành. Vân Tử phun ra một ngụm máu tươi, thân hình như diều đứt dây bay ngược về phía sau.

“Lên cùng lúc!” Thất Diệp lão nhân hoảng hốt thét lên.

Chín vị trưởng lão còn lại không dám khinh suất. Kẻ cầm tháp, kẻ múa đao, kẻ ngưng tụ lôi điện. Toàn bộ đỉnh Tuyết Sơn phút chốc trở thành một mảnh chiến trường diệt thế. Thần quang giao thoa với ma khí, tiếng nổ chấn động khiến mây trên tầng cao cũng phải tan biến.

Lục Trầm Chu như một con hắc báo đơn độc lạc vào bầy sói, nhưng hắn mới là kẻ săn mồi. Hắn không thủ, chỉ có công. Mỗi nhát kiếm phóng ra đều là liều mạng. Hắn mặc kệ một đạo lôi điện đánh trúng bả vai trái, khiến xương thịt khét lẹt, chỉ để đổi lấy một kiếm xuyên thủng đan điền của một vị trưởng lão phía đối diện.

“Xoẹt!”

Máu tươi đỏ thẫm bắn ra trên nền tuyết trắng, diễm lệ đến nhói mắt.

【 Đinh! Nhiệm vụ tiến độ: 1/3 máu cao thủ. 】
【 Gợi ý: Ký chủ hãy tàn nhẫn hơn nữa, nhìn xem vẻ mặt kinh hãi của đám "chính nhân quân tử" này đi, không phải rất thú vị sao? 】

“Im đi!” Lục Trầm Chu gầm khẽ trong lòng. Hắn cảm nhận được khí huyết đang cuộn trào, linh lực nghịch chuyển khiến từng mạch máu như muốn nổ tung. Sức mạnh ma đạo này là một liều thuốc độc, nó đang thiêu cháy linh hồn hắn để đổi lấy uy năng có thể nghịch thiên.

“Bắc Đẩu Phục Ma Trận!” Thất Diệp lão nhân và sáu người còn lại kết thành trận pháp, ánh sáng màu vàng kim lấp lánh bao phủ lấy Lục Trầm Chu, hóa thành những sợi xiềng xích nhân quả muốn trói buộc hắn lại.

“Lục Trầm Chu, chịu trói đi!”

Hắn bị đè xuống một gối, lớp băng dưới chân nứt toác. Cảm giác bị cả thế giới đè nén, bị cả đạo đức và công lý ảo tưởng ấy kết án tử hình khiến lồng ngực hắn đau thắt. Từ xa, trên một đỉnh núi khác, hắn thoáng thấy một tà áo trắng tinh khôi đang đứng lặng yên quan sát.

Tô Thanh Loan.

Nàng đang cầm trường kiếm trong tay, ánh mắt lạnh lẽo nhưng ẩn chứa sự dao động không thể che giấu. Nàng đến để trảm ma, hay đến để tiễn đưa kẻ điên rồ này?

Lục Trầm Chu nhìn nàng, trong giây phút sinh tử, hắn đột nhiên nở một nụ cười nhạt. Nụ cười ấy chứa đựng sự cô độc đến cùng cực, nhưng cũng ngông cuồng vô biên.

“Thiên đạo không nhân từ, lấy vạn vật làm chó rơm.”
“Ta nếu làm Phật, thiên hạ vô ma. Ta nếu hóa ma, thiên hạ… vô Phật!”

Lục Trầm Chu đột ngột buông Thánh Tội kiếm ra. Hắn dang hai tay, lồng ngực phập phồng, mặc cho xiềng xích kim quang kia cứa sâu vào da thịt. Hắn không thèm chống cự trận pháp, mà bắt đầu hút ngược toàn bộ oán khí tích tụ dưới Tuyết Sơn vào cơ thể.

“Hắn đang làm gì? Hắn muốn tự bạo?” Thất Diệp lão nhân kinh hãi hét lớn.

Không, hắn đang dùng cơ thể làm vật dẫn.

“Nghịch Mệnh – Vạn Đạo Tận Diệt!”

Từ trong đồng tử của Lục Trầm Chu, hắc ám bộc phát. Một luồng sóng xung kích màu đen thẫm lan tỏa từ tâm chấn là hắn, đi đến đâu, kim quang vỡ nát đến đó. Xiềng xích đứt đoạn, trận pháp nổ tung. Máu của mười vị trưởng lão không hẹn mà cùng lúc phun ra.

Hắn như một vị thần ma thức tỉnh, bước đi giữa những xác người nằm la liệt. Hắn tiến đến trước mặt Thất Diệp lão nhân, kẻ đang thoi thóp trong vũng máu.

“Lão nhân, máu của ngươi, rất dơ bẩn.”

Hắn phất tay, Thánh Tội kiếm tự động bay lại, rạch một đường dài trên tay Thất Diệp, dắt dẫn dòng máu tươi rơi vào khe nứt Tuyết Sơn.

【 Đinh! Nhiệm vụ tiến độ: 3/3 máu cao thủ. Hoàn thành! 】

Ngay khi giọt máu thứ ba chạm vào đáy vực, lòng đất rùng rùng rung chuyển. Một đạo hắc ám khí cực lớn từ dưới đất phun lên, xé tan màng nhện của Ác Niệm Phìn Ấn. Toàn bộ tích tụ ngàn năm của Thiên Đạo chúc phúc bị hủy diệt, thay vào đó là một luồng linh khí nguyên thủy tinh khiết trào dâng.

Tuyết Sơn không sụp đổ. Những cư dân dưới chân núi sẽ thấy tuyết ngừng rơi, và bệnh dịch đang hoành hành sẽ đột nhiên tan biến.

Nhưng trong mắt của mười đại cao thủ đang nằm rạp dưới đất, và trong mắt của hàng ngàn tu sĩ đang chạy tới từ xa, họ chỉ nhìn thấy một cảnh tượng duy nhất:

Lục Trầm Chu tàn sát trưởng lão chính đạo, dùng máu của họ để đánh nới phong ấn ma giới dưới lòng đất.

“Yêu ma… thật sự là yêu ma lọt lưới…” Vân Tử bò dậy, căm hận rủa sả.

Lục Trầm Chu không giải thích, hắn cũng chẳng còn sức mà giải thích. Tu vi hắn tụt dốc thảm hại, toàn thân không một chỗ nào nguyên vẹn. Hắn đứng đó, cô độc giữa tuyết trắng và máu đỏ, đối diện với nghìn vạn mũi kiếm đang chĩa vào mình từ bốn phương tám hướng.

Hệ thống vang lên âm thanh lạnh lùng vô cảm:
【 Chúc mừng ký chủ đạt được danh hiệu "Kẻ Độc Hành Đẫm Máu". 】
【 Phần thưởng: Nghịch Mệnh Thần Ma Đan. 】
【 Cảnh báo: Diệp Thần đang đến gần. Khí vận của hắn đang nồng đậm hơn bao giờ hết nhờ sự phẫn nộ của dân chúng đối với hành động "ác ma" của ngươi. Hãy sẵn sàng cho cái chết tiếp theo. 】

Lục Trầm Chu khẽ nhắm mắt, nuốt xuống búng máu tươi trong cổ họng.

Phía xa, một bóng người mang theo thần quang chói lọi đang lướt tới như thiên thần hạ phàm. Diệp Thần, con cưng của Thiên Đạo, cuối cùng cũng đã xuất hiện để "thay trời hành đạo".

Lục Trầm Chu mỉm cười cay đắng, bàn tay rỉ máu lại một lần nữa nắm chặt thanh kiếm gãy.

Trận chiến này, vẫn chưa kết thúc. Hắn vẫn phải tiếp tục đóng vai kẻ ác này, cho đến khi bầu trời này sụp xuống, cho đến khi hắn có thể nghiền nát ý chí của cái Thiên Đạo giả tạo kia dưới gót chân mình.

“Đến đây, Diệp Thần.” Lục Trầm Chu thầm nói, khí chất phản diện tỏa ra nồng nặc, lấn át cả cái lạnh giá của Tuyết Sơn. “Để ta xem, vị thánh nhân như ngươi, sẽ dùng đạo nghĩa gì để giết một kẻ… vừa mới cứu vớt cả vùng đất này.”

Tuyết lại rơi, nhưng lần này, tuyết rơi để che lấp sự thật, chỉ để lại những lời buộc tội đanh thép vang vọng giữa thung lũng lạnh căm. Hắc y và bạch tuyết, tội lỗi và cứu rỗi, ranh giới ấy tại Tuyết Sơn Vạn Cô đêm nay, đã hoàn toàn tan biến.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8