Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 71: Thành lập Vạn Ma Điện**
GIÓ rít gào qua những kẽ đá nứt nẻ của Vạn Ma Quật, mang theo mùi của tro tàn và vị mặn chát của máu khô.
Lục Trầm Chu đứng trên một mỏm đá nhô ra giữa vực thẳm, vạt áo đen thêu chỉ vàng tung bay lồng lộng trong gió tuyết. Dưới chân hắn, phế tích của Vạn Ma Quật — nơi từng là thánh địa của ma đạo Trung Giới — giờ đây chỉ còn là một hố đen khổng lồ, sâu hoắm và lạnh lẽo. Trận chiến vây sát của các tông môn chính đạo cách đây vài ngày đã biến nơi này thành một nghĩa địa không tên.
“Khương Ngân.” Lục Trầm Chu lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng xuyên thấu cả tiếng gió.
“Có thuộc hạ.”
Từ trong bóng tối của một cột đá đổ nát, một thiếu niên gầy gò, đôi mắt lạnh lùng như sói hoang lặng lẽ bước ra. Khương Ngân quỳ một chân xuống mặt đất đầy mảnh vụn, đầu cúi thấp, sự trung thành tỏa ra từ tận xương tủy.
“Ngươi thấy thế gian này thế nào?” Lục Trầm Chu đột ngột hỏi, mắt vẫn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi ánh rạng đông đang cố gắng xuyên qua lớp mây mù dày đặc.
Khương Ngân im lặng một chút, rồi trả lời ngắn gọn: “Mục nát.”
“Phải, mục nát.” Lục Trầm Chu nhếch môi cười nhạt. “Thiên Đạo chọn ra những ‘đứa con cưng’ để ban phát khí vận, cho chúng quyền sinh quyền sát dưới danh nghĩa chính nghĩa. Còn những kẻ bị vứt bỏ, những kẻ không có thiên phú, hoặc đơn giản là những kẻ nhìn thấu sự thối nát đó, thì lại bị đóng mác là ‘Ma’.”
Hắn xoay người lại, hắc khí quanh thân đột ngột bùng phát, ngưng tụ thành một bóng ma thần khổng lồ phía sau lưng, che khuất cả bầu trời.
“Nếu thế gian này không có chỗ cho chúng ta, vậy chúng ta sẽ tự xây dựng một thế gian riêng. Ngay tại đống tro tàn này.”
【 Tinh! 】
Âm thanh máy móc của Hệ Thống Phản Diện vang lên trong trí óc Lục Trầm Chu, mang theo chút âm điệu trêu ngươi thường thấy.
【 Nhiệm vụ chính tuyến: "Vạn Ma Quy Tâm" đã kích hoạt. 】
【 Nội dung: Trong vòng ba tháng, thành lập thế lực "Vạn Ma Điện". Thu nhận tối thiểu 1000 tu sĩ bị chính đạo truy nã, nhưng phải có "Nghịch Cốt" (Xương cốt phản nghịch) và lòng căm thù với Thiên Đạo đạt trên 80 điểm. 】
【 Phần thưởng: Manh mối về "Mảnh vỡ Đạo Quả Thái Sơ" và 500.000 Điểm Nghịch Mệnh. 】
【 Hình phạt nếu thất bại: Linh hồn bị rèn giật trong Cửu U Ma Hỏa vạn năm. 】
Lục Trầm Chu hơi híp mắt lại. 1000 người có "Nghịch Cốt"? Đây không phải là chuyện dễ dàng. Những kẻ mang nghịch cốt thường là những thiên tài bị vận mệnh trêu đùa, hoặc là những kẻ điên rồ nhất dưới gầm trời này. Việc tập hợp bọn họ lại dưới một ngọn cờ chẳng khác nào dắt một bầy hổ đói đi săn.
“Lên đường thôi. Chúng ta đi tìm những kẻ… đồng loại.”
***
Ba ngày sau, tại biên cảnh giữa Trung Giới và Hạ Giới — khu vực Tam Chết (Tam Vong Địa). Đây là nơi tập trung của đủ loại thành phần tam giáo cửu lưu, từ kẻ sát nhân tị nạn đến những tán tu nghèo khổ bị các thánh địa xua đuổi.
Trong một tửu quán xập xệ, mùi rượu rẻ tiền hòa quyện với mùi mồ hôi và uế khí.
Một lão già què, mất một mắt, đang ngồi co quắp ở góc tường, trước mặt là một bát rượu cặn. Xung quanh, đám tu sĩ du đãng đang cười nhạo lão.
“Mộ Dung Thố, nghe nói năm xưa ngươi cũng là thiên tài của Kiếm tông, chỉ vì cãi lại sư tôn một câu mà bị phế tu vi, cắt gân tay chân. Sao không chết đi cho rảnh nợ, còn vác cái xác thối này ra đây làm gì?” Một gã đại hán cao lớn vừa uống rượu vừa nhổ nước bọt vào bát của lão già.
Lão già tên Mộ Dung Thố chỉ cúi đầu, bàn tay run rẩy bưng bát rượu lên, nhưng chưa kịp uống thì bát rượu đã bị gã đại hán gạt đổ.
“Cút đi! Thứ phế vật như ngươi làm bẩn mắt ta.”
Giữa tiếng cười rộ lên của đám đông, cánh cửa gỗ của tửu quán đột ngột vỡ vụn thành trăm mảnh. Một luồng uy áp lạnh đến thấu xương tràn vào, khiến tất cả những kẻ đang cười đều tắc nghẹn ở cổ họng, sắc mặt tái nhợt.
Hắc y bay phấp phới, Lục Trầm Chu thong thả bước vào. Theo sau hắn là Khương Ngân, thanh trường kiếm trên lưng tỏa ra sát khí đặc quánh.
Lục Trầm Chu không liếc nhìn đám đông một cái, ánh mắt hắn thẳng tắp dừng lại trên người lão già què ở góc tường. Trong tầm nhìn của hắn, một thanh thuộc tính màu đỏ hiện ra trên đầu lão già:
[ Tên: Mộ Dung Thố. Tu vi: Đã phế. Nghịch Cốt: Cực phẩm. Lòng căm thù Thiên Đạo: 95 điểm. ]
“Từng là người được dự đoán sẽ đứng đầu thiên hạ kiếm tu, vì nhìn thấy tông môn lấy máu nhi đồng luyện kiếm mà ra tay ngăn cản, kết cục bị gán tội danh phản môn, chịu hình phạt cắt gân. Mộ Dung Thố, ngươi có cam tâm không?”
Giọng nói của Lục Trầm Chu như sấm nổ giữa trời quang. Lão già què run lên, con mắt còn lại trợn trừng nhìn về phía hắc y thanh niên trước mặt.
“Ngươi… ngươi là ai?”
“Người sẽ cho ngươi một thanh kiếm mới để chém nát tông môn kia.” Lục Trầm Chu vung tay lên, một viên đan dược màu tím thẫm bay tới trước mặt lão già. “Cửu Chuyển Nghịch Mệnh Đan. Uống vào, hoặc là chết ngay lập tức, hoặc là đi theo ta, lấy danh nghĩa Ma, nghịch chuyển thiên mệnh.”
Lão già Mộ Dung Thố nhìn viên đan dược, rồi lại nhìn vào đôi mắt chứa đựng cả một bầu trời tối tăm của Lục Trầm Chu. Lão đột ngột cười điên cuồng, tiếng cười khàn đục như tiếng mài đá. Lão không ngần ngại vồ lấy viên đan dược nuốt chửng.
Ngay lập tức, một luồng hắc khí bùng lên từ trong cơ thể lão, những tiếng xương cốt gãy gập rồi nối lại nghe răng rắc khiến ai nghe thấy cũng phải da gà dựng đứng. Chỉ trong hơi thở, lão già từ một kẻ phế vật gầy gò đã hóa thành một người đàn ông trung niên đầy sát khí, tu vi vốn đã mất đột ngột bùng nổ, thẳng tiến đến Nguyên Anh kỳ đỉnh phong, thậm chí còn chưa dừng lại.
“Mộ Dung Thố, bái kiến điện chủ!” Lão quỳ rạp xuống, mặt đất dưới chân nứt toác.
Đám đông trong tửu quán kinh hoàng. Gã đại hán lúc nãy lắp bắp: “Ngươi… ngươi rốt cuộc là kẻ nào?”
Lục Trầm Chu quay đầu lại, đôi mắt đen tuyền giờ đây loé lên ánh sáng đỏ rực: “Trầm Chu Ma Quân.”
Hai chữ này vừa thốt ra, cả tửu quán lập tức lặng ngắt như tờ, rồi sau đó là những tiếng kêu gào thảm thiết khi tất cả những kẻ từng nhục mạ Mộ Dung Thố đều bị sát ý của Khương Ngân chém thành huyết sương.
Lục Trầm Chu không hề chớp mắt. Hệ thống thông báo:
【 Thu nhận thành viên đầu tiên của Vạn Ma Điện. Độ hoàn thành: 1/1000. Điểm Nghịch Mệnh cộng 10.000. 】
Trong suốt một tháng sau đó, bóng dáng của hắc y ma đầu và thiếu niên mang kiếm càn quét qua khắp những góc tối của Trung Giới.
Họ cứu thoát một nữ tu bị vu cho tội hành nghề tà đạo sắp bị thiêu chết tại quảng trường của một Thánh địa — đó là "Dược Ma" Tô Thiển Thiển, người mang thiên phú độc dược nghịch thiên nhưng lại muốn dùng nó để chữa bệnh cho người nghèo.
Họ xông vào nhà giam tăm tối của hoàng triều Đại Hạ để cứu ra một vị tướng quân bị gian thần hãm hại, toàn gia bị tru di — đó là "Huyết Tướng" Lục Sát, kẻ có khả năng thống lĩnh vạn quân bằng ý chí ma đạo.
Từng người, từng người một. Những kẻ bị dồn vào đường cùng, những linh hồn gào thét dưới ách thống trị của "Chính đạo", tất cả đều tìm thấy một lối thoát duy nhất: Vạn Ma Điện.
***
Hai tháng sau. Tại phế tích Vạn Ma Quật.
Mảnh đất chết này giờ đây đã thay đổi hoàn toàn. Thay vì đống đổ nát, một tòa kiến trúc hùng vĩ và uy nghiêm được dựng lên từ những khối đá đen tuyền (U Minh Thạch). Toàn bộ cung điện bao trùm trong một trận pháp mịt mù, hắc khí lượn lờ giống như một con cự thú đang phủ phục, chờ đợi thời cơ nuốt chửng thế gian.
Trước cửa chính điện, một tấm biển dài ba trượng được làm từ gỗ lôi kích nghìn năm, trên đó khắc ba chữ bằng máu rồng, uy nghiêm mà tà mị: **VẠN MA ĐIỆN**.
Dưới sân điện, hơn một nghìn bóng người đang đứng lặng lẽ. Họ có người già, có kẻ trẻ, có nam, có nữ. Điểm chung duy nhất là trên người họ đều toát ra một loại khí tức phản nghịch đến cực hạn, và đôi mắt họ khi nhìn lên ngai vị phía trên cao kia đều rực lửa sùng bái.
Lục Trầm Chu ngồi trên ngai vị chạm khắc hình rồng quấn quanh quỷ thần. Bên trái hắn là Khương Ngân lạnh lùng thủ hộ, bên phải là Mộ Dung Thố cùng Tô Thiển Thiển và Lục Sát — ba đại hộ pháp đầu tiên.
Lục Trầm Chu chậm rãi đứng dậy, bước đến rìa sân khấu. Ánh trăng lưỡi liềm của đêm Trung Thu chiếu xuống, hắt bóng hắn dài lê thê trên mặt đất.
“Thế gian nói ta là Ma. Nói các ngươi là kẻ tội đồ.” Lục Trầm Chu cao giọng, thanh âm truyền khắp mười dặm quanh núi. “Bọn chúng ngồi trên đài sen, miệng giảng đạo đức nhưng tay nhuốm máu dân lành. Bọn chúng nhân danh Thiên Đạo để tước đoạt khí vận, phong tỏa con đường trường sinh của những kẻ không phục tùng.”
Hắn giơ tay chỉ lên bầu trời đầy sao.
“Vạn Ma Điện ta thành lập ngày hôm nay, không phải để đồ sát thiên hạ, mà là để lật ngược cái thiên hạ này! Chúng ta không cần sự ban phát của Thiên Đạo. Chúng ta tự nắm giữ mệnh vận của mình!”
“Từ nay về sau, phàm là thành viên Vạn Ma Điện, ra ngoài là Ma, nhưng trong lòng là Đạo. Một cái Đạo thực sự, nơi không có kẻ cao sang quyền quý bẩm sinh, không có kẻ hèn mọn do mệnh trời sắp đặt!”
“Thiên Đạo bất công — Vạn Ma Phá Thiên!”
“THIÊN ĐẠO BẤT CÔNG — VẠN MA PHÁ THIÊN!”
“THIÊN ĐẠO BẤT CÔNG — VẠN MA PHÁ THIÊN!”
Tiếng gào thét của hơn một nghìn tu sĩ chấn động cả tầng mây. Khí vận của Vạn Ma Điện tại khoảnh khắc này ngưng tụ thành một con Hắc Long khổng lồ, gầm vang trời đất, khiến cho các đại năng của các tông môn chính đạo cách đó hàng vạn dặm đều đồng loạt giật mình kinh hãi, cảm thấy tim gan run rẩy không rõ lý do.
【 Tinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ "Vạn Ma Quy Tâm". 】
【 Thành lập Vạn Ma Điện thành công. Uy danh "Trầm Chu Ma Quân" tăng vọt 500%. 】
【 Nhận thưởng: Manh mối về "Mảnh vỡ Đạo Quả Thái Sơ": Hiện đang nằm trong tay Thánh nữ của Dao Trì Thánh Địa — Tô Thanh Loan. 】
【 Ghi chú: Hệ thống phát hiện Khí Vận Chi Tử Diệp Thần đang tiến về phía Dao Trì Thánh Địa để cầu hôn. 】
Ánh mắt Lục Trầm Chu vụt qua một tia sắc lạnh.
Tô Thanh Loan… Diệp Thần…
Thân thể hắn hơi ngả về phía sau, tựa vào ngai vàng, một nụ cười khó nắm bắt hiện ra nơi khóe miệng.
“Khương Ngân, truyền lệnh xuống.”
“Có.”
“Chuẩn bị sính lễ. Sau ba ngày nữa, toàn bộ Vạn Ma Điện tiến quân về hướng Dao Trì Thánh Địa.”
Khương Ngân hơi sững lại: “Điện chủ, chúng ta… đi chúc mừng Diệp Thần sao?”
Lục Trầm Chu đứng dậy, tà áo tung bay, sát khí bỗng chốc bao phủ cả vạn trượng núi đồi:
“Không. Ta đi cướp dâu. Tiện thể… cho vị ‘Con cưng của trời’ kia biết thế nào là sự sụp đổ của một giấc mộng.”
Bên dưới, hàng ngàn tu sĩ đồng loạt rút binh khí, tiếng kim loại va chạm leng keng hòa cùng tiếng cười ngạo nghễ của ma đạo vang vọng trong đêm trường. Một thời đại mới đã chính thức bắt đầu, một thời đại mà kẻ phản diện sẽ không còn là quân cờ dưới tay Thiên Đạo, mà là người cầm quân, viết lại quy tắc cho cả nhân gian.
Hắc long gầm thét trên không trung, mây đen từ Vạn Ma Quật bắt đầu lan rộng, che khuất dần những ánh sao rực rỡ nhất trên bầu trời — những ngôi sao tượng trưng cho vận mệnh của các anh hùng chính nghĩa.
Trong bóng tối, Lục Trầm Chu thì thầm: “Hệ thống, ngươi ép ta làm ác… nhưng cái ác này, ta lại thích rồi đấy.”
【 Tinh! Điểm Nghịch Mệnh hiện có: 850.000. Đề nghị ký chủ nâng cấp tu vi lên Hóa Thần kỳ. 】
“Nâng cấp!”
Một cột sáng đen ngòm từ trên trời giáng xuống đỉnh đầu Lục Trầm Chu, nối liền đất trời. Trong sự rung chuyển dữ dội của núi non, hơi thở của Lục Trầm Chu bắt đầu biến đổi, vượt qua ranh giới phàm trần, chạm đến một ngưỡng sức mạnh khiến cả quy tắc không gian cũng phải rạn nứt.
Vạn Ma Điện, từ nay về sau, chính là cái gai nhọn nhất cắm sâu vào trái tim của Thiên Đạo.