Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 73: Cướp đoạt thần khí Thái Cổ**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:36:30 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 73: CƯỚP ĐOẠT THẦN KHÍ THÁI CỔ**

Trong thâm sâu của Vạn Kiếp Ma Quật, không khí dường như đặc quánh lại bởi lớp sương mù xám xịt của thời gian. Những vách đá dựng đứng, mang theo vết tích của các cuộc đại chiến từ kỷ nguyên Thái Cổ, đang run rẩy dưới một áp lực vô hình.

Tại trung tâm của bí cảnh, một bệ đá cổ xưa tỏa ra hào quang vàng kim rực rỡ, đối lập hoàn toàn với vẻ u ám xung quanh. Trên bệ đá đó, một chiếc chuông nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay nhưng lại mang theo uy nghiêm trấn áp vạn vật đang lơ lửng. Đó chính là Thái Sơ Hỗn Độn Chung – thần khí được đồn đại là có thể nghịch chuyển thời không, trấn áp khí vận của cả một giới.

"Hô… hô…"

Diệp Thần thở hổn hển, bộ y phục màu xanh nhạt của đệ tử chân truyền đã rách nát nhiều chỗ, máu thấm đỏ một bên vai. Tuy nhiên, đôi mắt hắn lúc này lại rực rỡ hơn bao giờ hết. Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc chuông vàng, tâm tình kích động đến mức run rẩy.

"Thái Sơ Hỗn Độn Chung… cuối cùng ta cũng tìm thấy ngươi. Thiên Đạo không phụ lòng người, có món thần khí này, ta sẽ chân chính đứng trên đỉnh cao của giới tu chân, quét sạch lũ ma đạo gian tà!"

Bên cạnh Diệp Thần, mấy vị đệ tử chính đạo đi theo cũng lộ vẻ hân hoan. Họ đồng loạt quỳ xuống, cung kính hô vang:

"Chúc mừng Diệp sư huynh! Có được thần khí, huynh chính là người kế vị Đạo Tổ tương lai, dẫn dắt chúng ta trừ ma vệ đạo!"

Diệp Thần hít sâu một hơi, hào quang "Khí Vận Chi Tử" trên đỉnh đầu hắn lúc này nồng đậm đến mức hóa thành một con kim long nhỏ bé đang uốn lượn. Hắn chậm rãi vươn tay ra, đầu ngón tay chỉ còn cách Thái Sơ Hỗn Độn Chung một chút xíu. Cảm giác ấm áp của thần khí truyền đến khiến hắn thấy mình như đã nắm chắc thiên hạ trong tay.

*Đinh!*

Một tiếng động cơ lạnh lẽo, vô cảm vang lên, không phải ở bên ngoài, mà là trong thức hải của một người khác đang ẩn mình trong bóng tối.

[Cảnh báo: Khí Vận Chi Tử đang chuẩn bị nhận lấy cơ duyên cực đại. Nếu Diệp Thần thu phục được Thái Sơ Hỗn Độn Chung, khí vận của hắn sẽ tăng vọt 50.000 điểm, ký chủ sẽ trực tiếp bị Thiên Đạo xóa sổ vì không còn giá trị làm đối trọng.]

[Nhiệm vụ Phản Diện: Cướp đoạt Thái Sơ Hỗn Độn Chung trước mặt Diệp Thần. Đồng thời bẻ gãy đạo tâm của hắn bằng cách nhục mạ và phế bỏ một phần tu vi của thuộc hạ hắn.]

[Phần thưởng: 100.000 Điểm Nghịch Mệnh, Công pháp: Hỗn Độn Trấn Thế Quyết tầng thứ ba.]

[Hình phạt nếu thất bại: Tan biến.]

Trong góc tối của hang động, Lục Trầm Chu nhẹ nhàng vuốt ve chuôi kiếm gãy Thánh Tội. Đôi mắt u buồn của hắn thoáng qua một tia mệt mỏi, nhưng rất nhanh đã bị sự lạnh lùng che lấp.

"Hệ thống, ngươi quả thực là không cho ta một giây nghỉ ngơi." Lục Trầm Chu trầm mặc thầm nói.

Hắn biết rõ chiếc Thái Sơ Hỗn Độn Chung kia. Trong kịch bản ban đầu, Diệp Thần dùng nó để thanh trừng giới tu chân, nhưng thực chất là biến toàn bộ tu sĩ thành "pin linh lực" cho Thiên Đạo thu hoạch. Nếu để Diệp Thần chạm vào nó, thế giới này sẽ bước vào vòng lặp diệt vong sớm hơn dự kiến.

Hắn không còn lựa chọn nào khác. Làm kẻ ác, để cứu lấy thế gian.

"Khương Ngân, chuẩn bị xong chưa?"

Từ trong cái bóng của Lục Trầm Chu, một thiếu niên lầm lì với ánh mắt sắc như dao găm hiện ra, quỳ một gối: "Chủ thượng, thuộc hạ đã phong tỏa lối ra. Không một con ruồi nào có thể bay thoát."

"Tốt."

Lục Trầm Chu bước ra từ bóng tối.

Mỗi bước chân của hắn chạm xuống nền đá đều phát ra tiếng vang khô khốc như tiếng gõ cửa của tử thần. Một luồng ma khí đen đặc, lạnh thấu xương tràn ra, trực tiếp dập tắt ánh sáng từ những viên minh châu gắn trên vách động.

"Diệp Thần, đồ vật của Thiên Đạo, không đến lượt một kẻ phế vật như ngươi chạm vào."

Giọng nói bình thản nhưng mang theo uy áp tuyệt đối khiến tất cả mọi người trong động đều rùng mình. Diệp Thần sững sờ, bàn tay đang vươn ra cứng đờ giữa không trung. Hắn quay phắt lại, khi nhìn thấy hắc y phiêu dật và khuôn mặt thanh tú nhưng lãnh khốc kia, đồng tử hắn co rút lại.

"Lục Trầm Chu! Là ngươi!" Diệp Thần nghiến răng, lửa giận bốc lên ngùn ngụt. "Ngươi lại dám bám theo ta tới tận đây? Ma đầu nhà ngươi, hôm nay là ngày tận thế của ngươi!"

Lục Trầm Chu không thèm nhìn Diệp Thần, ánh mắt hắn thản nhiên quét qua đám đệ tử chính đạo đang run rẩy.

"Thánh nhân thường nói, vật có đức thì ở lại. Nhưng theo ta thấy, vật mạnh thì giữ lấy." Lục Trầm Chu khẽ nhấc tay, một luồng hắc quang xé rách không gian, đánh thẳng về phía bệ đá.

"Ngăn hắn lại!" Diệp Thần gầm lên, vung kiếm nghênh chiến.

Một cuộc giao tranh chớp nhoáng nổ ra. Diệp Thần lúc này đã đạt đến cảnh giới Nguyên Anh đỉnh phong, cộng thêm hào quang chính đạo che chở, mỗi chiêu kiếm đều mang theo uy lực sấm sét. Tuy nhiên, trước mặt một kẻ đang đi con đường nghịch thiên như Lục Trầm Chu, những thứ đó dường như chưa đủ.

Thánh Tội kiếm gãy vang lên tiếng rên rỉ của những linh hồn oán hận. Lục Trầm Chu không dùng hoa mỹ chiêu thức, chỉ đơn giản là một cú chém ngang. Sát khí ma đạo trực tiếp nghiền nát kiếm khí của Diệp Thần, hất văng hắn vào vách đá.

*Bầm!*

Diệp Thần phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt. Hắn không thể tin được, mình đã có tiến bộ vượt bậc mà vẫn không chịu nổi một chiêu của "Ma quân".

Lục Trầm Chu lướt đi như một bóng ma, trực tiếp xuất hiện trước Thái Sơ Hỗn Độn Chung. Hắn đưa tay nắm lấy chiếc chuông. Ngay lập tức, một luồng sức mạnh bài xích cực mạnh từ Thiên Đạo dội thẳng vào kinh mạch hắn, định thiêu cháy cánh tay này.

"Hừ, chút ý chí tàn dư mà cũng đòi cản ta?"

Lục Trầm Chu gầm nhẹ một tiếng, Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết trong người vận chuyển điên cuồng. Hắn dùng ma lực tối tăm nhất để thôn phệ ánh sáng vàng kim kia. Chiếc chuông rung lên bần bật, tiếng chuông "Boong… boong…" vang vọng khiến linh hồn những người xung quanh như muốn nổ tung.

Cuối cùng, hào quang vàng kim bị hắc khí nhuộm đen hoàn toàn. Thái Sơ Hỗn Độn Chung khuất phục, nằm im lìm trong lòng bàn tay Lục Trầm Chu.

"Lục Trầm Chu! Trả lại cho ta! Đó là duyên phận của ta!" Diệp Thần điên cuồng lao tới, đôi mắt đỏ ngầu.

Lục Trầm Chu không thèm nhìn, chỉ phẩy tay một cái. Khương Ngân từ trong bóng tối lao ra, một quyền đánh gục những đệ tử đi cùng Diệp Thần, sau đó trực tiếp bóp cổ một tên thân cận nhất của Diệp Thần nâng lên cao.

"Diệp Thần, nhìn cho kỹ." Lục Trầm Chu giọng nói lạnh lẽo vang lên. "Đây là cái giá của sự yếu đuối. Ngươi luôn nói mình là cứu thế chủ, vậy tại sao ngươi ngay cả đồng môn của mình cũng bảo vệ không xong?"

*Rắc!*

Khương Ngân theo lệnh, trực tiếp phế bỏ đan điền của tên đệ tử kia trước mặt Diệp Thần. Tiếng thét thê lương vang vọng khắp hang động.

"Không!!! Lục Trầm Chu, ngươi là đồ súc sinh!" Diệp Thần quỳ sụp xuống, đạo tâm vốn dĩ kiên định lúc này rung chuyển dữ dội. Hắn cảm thấy bất lực, cảm thấy sự chính nghĩa mà mình theo đuổi dường như chỉ là một trò đùa trước sức mạnh tuyệt đối của ma đạo.

[Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ cướp đoạt thần khí. Khí vận của Diệp Thần giảm sút 10.000 điểm. Đạo tâm của Khí Vận Chi Tử xuất hiện rạn nứt cấp độ 1.]

[Phần thưởng đã phát phóng.]

Một luồng sức mạnh khổng lồ tràn vào cơ thể Lục Trầm Chu, khiến vết thương lôi kiếp từ trước đó lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy. Nhưng khuôn mặt hắn vẫn không một chút vui vẻ.

Hắn tiến lại gần Diệp Thần, cúi xuống, ghé sát tai hắn mà nói nhỏ, chỉ đủ cho hai người nghe:

"Diệp Thần, ta cướp của ngươi một, là muốn trả lại cho thế giới này mười. Đáng tiếc, cái danh hiệu 'Thánh nhân' mà ông trời ban cho ngươi, đã che mắt ngươi rồi. Ngươi không xứng với chiếc chuông này."

Dứt lời, Lục Trầm Chu đứng dậy, hắc bào tung bay. Hắn thu Thái Sơ Hỗn Độn Chung vào trong không gian nhẫn, bóng lưng cô độc và tà ác bước đi về phía lối ra bí cảnh.

"Đi thôi, Khương Ngân. Để 'đại anh hùng' của chúng ta ở lại đây mà than khóc cho sự bất lực của mình."

Khi bóng dáng Lục Trầm Chu biến mất, Vạn Kiếp Ma Quật chỉ còn lại tiếng rên rỉ của kẻ bị phế và tiếng khóc uất ức của Diệp Thần.

Phía sau một tảng đá lớn, Tô Thanh Loan từ lúc nào đã đứng đó. Nàng đã chứng kiến tất cả. Ánh mắt nàng không hề có sự căm ghét thường thấy của người chính đạo, mà là một sự đau xót lạ kỳ. Nàng nhìn thấy khoảnh khắc Lục Trầm Chu nắm lấy chiếc chuông, dù khuôn mặt lạnh lùng, nhưng bàn tay hắn đã run rẩy vì sức ép từ Thiên Đạo – hắn đang gánh chịu nỗi đau thay cho kẻ khác.

"Lục Trầm Chu… ngươi rốt cuộc là kẻ tàn độc nhất thế gian, hay là kẻ cô độc nhất thế gian?"

Bên ngoài bí cảnh, bầu trời bắt đầu chuyển đen, sấm chớp nổ vang như lời nguyền rủa của Thiên Đạo dành cho kẻ vừa dám cướp đi "quà tặng" của nó. Lục Trầm Chu đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống đôi bàn tay hơi đen sạm vì bị phản chấn, khẽ lẩm bẩm:

"Đạo Tổ… con đường này quả thực không dễ đi chút nào."

Hệ thống vang lên: [Ký chủ đừng cảm thán, nhiệm vụ tiếp theo: Chọc giận Thánh nữ Dao Trì để nàng đâm ngài một kiếm. Thời hạn: 3 ngày.]

Lục Trầm Chu: "…"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8