Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 79: Tô Thanh Loan bị bắt giam**
**CHƯƠNG 79: PHỤ THIÊN HẠ KHÔNG PHỤ NGƯƠI**
Gió tuyết ở đỉnh Dao Trì chưa bao giờ ngừng thổi, nhưng hôm nay, cái lạnh ấy dường như không chỉ thấm vào da thịt mà còn đóng băng cả linh hồn.
Phạm Thiên Nhai.
Đây là nơi hành hình cao nhất của Dao Trì Thánh Địa, nơi những kẻ phản nghịch hoặc đọa ma sẽ phải chịu sự phán xét của tổ tông. Giữa quảng trường đá trắng mênh mông, bốn cột trụ đá vạn năm sừng sững như những thanh kiếm chỉ thẳng lên trời cao. Trên đó, những sợi xích "U Huyền Hàn Thiết" to bằng cổ tay, chằng chịt phù văn màu xanh lam, đang khóa chặt tứ chi của một nữ tử.
Tô Thanh Loan.
Thánh nữ của Dao Trì, người từng được vạn dân ngưỡng vọng, là đóa hoa sen thanh khiết nhất trên đỉnh tuyết sơn, lúc này đây lại trông thật thảm hại. Bộ trường y màu trắng thuần khiết của nàng đã rách rưới nhiều chỗ, loang lổ những vệt máu khô thâm tím. Mái tóc đen dài từng như thác đổ nay xõa rượi, che khuất một phần gương mặt tái nhợt vì kiệt sức.
Hàn khí từ xích sắt không ngừng xuyên thâm nhập vào kinh mạch, đóng băng linh lực của nàng, khiến mỗi hơi thở đều hóa thành làn sương trắng lạnh lẽo. Thế nhưng, đôi mắt ấy — đôi mắt từng khiến biết bao thiên tài tu chân giới phải tự ti — vẫn kiên định đến lạ lùng. Nó không có lấy một tia hối lỗi, chỉ có một sự bình thản đến cực đoan.
"Tô Thanh Loan, ngươi còn gì để nói không?"
Một giọng nói uy nghiêm, mang theo uy áp của cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong từ trên cao dội xuống.
Phía trước nàng, trên chín tầng đài cao, các trưởng lão và vị tông chủ đương nhiệm của Dao Trì Thánh Địa — Tĩnh Dao Tiên Tử — đang ngồi đó. Ánh mắt họ nhìn nàng không còn là sự tự hào, yêu thương của ngày xưa, mà chỉ có sự lạnh lùng, thất vọng và… căm hận.
Tô Thanh Loan khẽ ngẩng đầu, làn môi nứt nẻ máy động, giọng nói khàn khàn nhưng rõ mồn một giữa tiếng gió rít:
"Thanh Loan… không có gì để nói. Những gì nhìn thấy ở Vô Tận Hải, con đã bẩm báo không sót một lời. Lục Trầm Chu không phải là kẻ giết hại Minh Kính trưởng lão vì tư lợi, hắn là đang ngăn chặn…"
"Câm miệng!" Tĩnh Dao Tiên Tử phất tay một cái, một luồng kình khí tát mạnh vào mặt nàng, khiến khóe môi Thanh Loan lại trào ra một dòng máu tươi.
Tĩnh Dao đứng bật dậy, gương mặt thanh tú run rẩy vì giận dữ: "Đến giờ phút này ngươi còn dám vì tên ma đầu đó mà ngụy biện? Minh Kính trưởng lão thủ tiết nửa đời, vì đại nghĩa chính đạo mà hy sinh tại Vô Tận Hải. Cả thiên hạ đều tận mắt chứng kiến Lục Trầm Chu dùng kiếm khí ma đạo đồ sát vạn người, nước biển Vô Tận nhuốm máu đỏ ngầu. Ngươi lại nói hắn cứu người? Tô Thanh Loan, tâm trí ngươi bị ma khí làm mê muội rồi sao?"
"Con không bị mê muội." Thanh Loan ho nhẹ, nụ cười yếu ớt hiện trên môi. "Sư phụ, người vẫn luôn dạy con phải nhìn đời bằng cái tâm trong sạch. Vậy vì sao khi con dùng tâm để nhìn, các người lại ép con phải dùng mắt của thế gian để phán xét? Minh Kính trưởng lão cùng Thiên Cơ Các dùng cấm thuật hút sinh mệnh lực của vạn dân hải đảo để tế thiên, cầu tìm khí vận. Lục Trầm Chu phá hủy đại trận, cứu sống hàng vạn người… Tại sao điều đó không được ghi lại trong kinh điển của các người?"
"Hỗn xược!" Một vị trưởng lão khác đập bàn đứng lên, đó là Hình Phạt trưởng lão của Dao Trì. "Khí vận của thiên hạ là do Thiên Đạo định đoạt. Thiên Cơ Các làm việc cho trời, dù có hy sinh một ít người phàm thì đó cũng là sự đóng góp cho thái bình trường cửu. Lục Trầm Chu nghịch thiên mà hành, giết người của chính đạo, đó chính là tội ác không thể dung thứ!"
Thanh Loan khép hờ mắt lại. Nàng cảm thấy thật mỉa mai. Cái gọi là "hy sinh một ít người phàm" trong miệng họ chính là hàng vạn sinh linh, hàng vạn gia đình. Tại sao sự tàn độc nhân danh Thiên Đạo lại là chính nghĩa, còn sự cứu rỗi mang danh ma đạo lại bị phế truất?
Nàng nhớ lại lúc đứng giữa cơn sóng dữ của Vô Tận Hải. Khi ấy, bóng lưng của Lục Trầm Chu cô độc đến đáng sợ. Hắn đứng đó, máu tươi nhuộm hắc y, kiếm gãy "Thánh Tội" trong tay run rẩy nhưng vẫn kiên cường chống đỡ cả bầu trời đang sụp xuống. Hắn không nhìn nàng, chỉ nói một câu lạnh lùng: *“Rời khỏi đây đi, kẻo bẩn hắc y của ngươi.”*
Nhưng nàng đã nhìn thấy. Nàng nhìn thấy trong khoảnh khắc đó, ánh mắt hắn không có lấy một tia điên cuồng của ma quỷ, chỉ có một nỗi buồn thẳm sâu như vực thẳm. Hắn cứu người, nhưng lại bắt người khác phải hận mình.
"Các người muốn định tội con thế nào cũng được." Thanh Loan bình thản nói. "Nhưng muốn con thừa nhận Lục Trầm Chu là ác ma không thể dung thứ… con làm không được."
"Ngu muội! Ngươi cho rằng Lục Trầm Chu thực sự quan tâm đến ngươi sao?" Tĩnh Dao Tiên Tử lạnh lùng phất tay, một đạo phù quang hiện ra trên không trung, hiển thị hình ảnh từ Thiên Cơ Các gửi đến.
Trong gương hình ảnh, là cảnh Lục Trầm Chu đang ngạo nghễ đứng trên một đống xác chết tại thành trì biên giới, hắn lạnh lùng ra lệnh cho thuộc hạ đốt trụi linh dược khố, mặc cho những người bị bệnh rên siết.
"Ngươi nhìn xem, đây là 'kẻ thiện' trong mắt ngươi. Hắn đang tàn phá Trung Giới, khiêu khích Thiên Đạo Minh. Diệp Thần hiện tại đã tụ tập liên quân, chuẩn bị thảo phạt Ma quân. Còn ngươi — Thánh nữ của Dao Trì — lại bị hắn hạ cổ độc tâm linh sao?"
Thanh Loan nhìn những hình ảnh đó, lòng không dao động. Nàng biết, sau những xác chết kia chắc chắn là những tà tu giả danh người bệnh, và việc đốt linh khố là để triệt hạ nguồn tài nguyên ô uế. Lục Trầm Chu là thế, hắn làm việc gì cũng tàn nhẫn và trực diện, không cần sự giải thích, cũng chẳng cần sự đồng cảm.
"Sư phụ, người biết không… điều đáng sợ nhất không phải là Ma, mà là những vị Thần đứng trên cao, nhìn chúng sinh như quân cờ."
Tĩnh Dao Tiên Tử hít sâu một hơi, gương mặt lộ rõ sát cơ: "Nếu ngươi đã không chịu hối cải, vậy thì theo quy tắc của Thánh địa, ngày mai, tại đỉnh Phạm Thiên này, chúng ta sẽ rút đi 'Thánh Cơ' của ngươi, phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi tông môn trước mặt tất cả các đại tông môn. Ta muốn thế gian nhìn thấy, đây là kết cục của những kẻ dám cấu kết với Ma giáo!"
Rút Thánh Cơ…
Thân hình Thanh Loan khẽ run lên. Đó là quá trình rút ra gốc rễ tu luyện từ linh hồn, nỗi đau ấy còn kinh khủng hơn cả lột da xẻ thịt vạn lần. Dao Trì làm vậy, là muốn hoàn toàn đoạn tuyệt với nàng, đồng thời lấy lòng Diệp Thần và Thiên Đạo Minh.
"Duyệt đi." Một giọng nói già nua từ sâu trong nội điện truyền ra. Đó là tiếng của Thái Thượng trưởng lão — người thực sự nắm quyền của Dao Trì. "Thiên Đạo không dung kẻ phản nghịch. Dao Trì… không cần một Thánh nữ nhúng chàm."
Cả quảng trường chìm vào im lặng. Chỉ có tiếng gió tuyết gào rú như khóc than cho một thiên tài sắp bị vùi lấp.
—
Cùng lúc đó, tại một sơn động hẻo lánh cách Dao Trì Thánh Địa vạn dặm.
Mùi máu tanh nồng nặc tràn ngập không gian. Lục Trầm Chu đang ngồi xếp bằng trên một phiến đá lạnh. Toàn thân hắn quấn đầy băng gạc thấm đẫm máu. Trận chiến ở Vô Tận Hải đã khiến hắn thọ thương không nhẹ, đặc biệt là khi phải chống lại đòn trừng phạt trực tiếp từ ý chí của Thiên Đạo.
Hệ thống trong đầu hắn vang lên tiếng thông báo lạnh lẽo:
【 Đinh! Nhiệm vụ phản diện khẩn cấp được kích hoạt: "Sự phản bội của Thánh nữ". 】
【 Nội dung: Tô Thanh Loan vì bao che ký chủ mà bị bắt giam, sắp bị phế bỏ tu vi tại đỉnh Dao Trì. 】
【 Tùy chọn 1: Giữ im lặng, mặc kệ nàng tử vong. Ký chủ sẽ được tăng thêm 50% độ đen tối tâm hồn, nhận phần thưởng: Nghịch Thiên Thần Ma Công tầng 4. 】
【 Tùy chọn 2: Tấn công Dao Trì Thánh Địa, cướp người trong đêm hành hình. Độ khó: SSS (Do có Diệp Thần và cao thủ Thiên Đạo Minh mai phục). Phần thưởng: Thăng cấp kiếm gãy 'Thánh Tội'. Hình phạt nếu thất bại: Linh hồn bị nghiền nát. 】
Lục Trầm Chu mở choàng mắt, một luồng ma khí đen đặc phun trào từ sâu trong đồng tử, khiến toàn bộ sơn động rung chuyển. Hắn khẽ nhắm mắt lại, đôi môi mím chặt.
"Thanh Loan… nàng thật là ngốc."
Khương Ngân — cái bóng luôn ẩn hiện phía sau hắn — từ trong bóng tối bước ra, quỳ xuống: "Chủ thượng, thuộc hạ vừa nhận được tin tức từ 'Ảnh' ở Dao Trì. Tô cô nương đã bị giam ở Tuyết Ngục. Diệp Thần đang tiến về đó, hắn nói muốn đích thân giám sát việc thi hành án."
Lục Trầm Chu nắm chặt lấy cán kiếm Thánh Tội đặt bên cạnh. Sát ý nồng nặc đến mức đóng băng cả linh khí xung quanh.
"Hệ thống, ngươi luôn ép ta phải làm phản diện, đúng không?" Lục Trầm Chu cười lạnh lẽo, một nụ cười đầy đau đớn và hoang dại.
【 Đinh! Hệ thống đang giúp ngài trở thành Đạo Tổ mạnh nhất. Con đường này không có chỗ cho tình cảm nữ nhi thường tình. 】
"Đạo Tổ?" Lục Trầm Chu đứng dậy, vết thương trên ngực rách ra, máu chảy ròng ròng xuống thảm cỏ. "Nếu một Đạo Tổ mà ngay cả người nhìn thấy sự thiện lương trong linh hồn mình cũng không bảo vệ nổi, thì cái Đạo đó, ta thà bỏ đi còn hơn!"
Hắn nhìn về phía bắc, nơi Dao Trì Thánh Địa tọa lạc giữa những tầng mây trắng. Trong tâm trí hắn hiện lên gương mặt thanh thoát của Tô Thanh Loan khi nàng nhìn hắn giữa làn khói súng ở thành trấn biên giới. Nàng đã hỏi hắn: *"Lục Trầm Chu, tại sao người phải gánh chịu tất cả?"*
Lúc đó hắn đã không trả lời. Nhưng giờ đây, câu trả lời đã hiện rõ.
"Khương Ngân, truyền lệnh." Giọng Lục Trầm Chu vang lên trầm thấp nhưng mang theo uy nghiêm tuyệt đối của một vị vua.
"Có thuộc hạ!"
"Tụ tập toàn bộ lực lượng bí mật. Chúng ta… đi cướp dâu."
Khương Ngân khựng lại một giây, sau đó đôi mắt gã lóe lên tia hào quang hưng phấn: "Tuân mệnh chủ thượng! Dù là lên núi đao hay xuống biển lửa, chúng thuộc hạ nhất định theo ngài san phẳng Dao Trì!"
Lục Trầm Chu không nói gì nữa. Hắn vươn tay vuốt ve kiếm gãy. Một luồng hào quang đỏ thẫm bùng lên trên lưỡi kiếm rỉ sét. Hắn biết, đêm nay sẽ là đêm nhuốm máu nhất của giới tu chân trong ngàn năm qua. Hắn biết, một khi bước chân lên Dao Trì, danh hiệu Ma Quân của hắn sẽ mãi mãi không thể rửa sạch. Thiên hạ sẽ nhìn hắn như một kẻ cuồng dâm tàn ác, một kẻ thù chung của nhân loại.
Nhưng thế gian hận hắn thì sao? Thiên hạ mắng hắn thì thế nào?
Hắn gánh trên vai cả thiên hạ, nhưng trong tim hắn, giờ đây chỉ muốn gánh vác một người con gái duy nhất đã dám vì hắn mà phản lại cả bầu trời.
"Thanh Loan, đợi ta. Dẫu có phải lật đổ cả Thiên Đạo, ta cũng sẽ đưa nàng về."
Tiếng gầm thét của Ma khí hòa cùng tiếng sấm chớp trên bầu trời như lời tuyên cáo cho một cuộc chiến diệt thế sắp bắt đầu. Tại một góc trời, khí vận chi tử Diệp Thần đang mỉm cười đắc ý, tin chắc rằng đây là cái bẫy hoàn hảo nhất để tiêu diệt Lục Trầm Chu.
Hắn không hề biết rằng, kẻ mà hắn gọi là "Ma" kia, một khi thực sự tức giận, ngay cả Thần linh cũng phải cúi đầu.
Trong gió tuyết, bóng dáng hắc y của Lục Trầm Chu dần tan biến vào màn đêm, hướng về phía ngọn núi linh thiêng nhất, nhưng cũng thối nát nhất.
Đêm nay, Dao Trì sẽ không còn yên tĩnh.
Đêm nay, cái tên Lục Trầm Chu sẽ là cơn ác mộng kinh hoàng nhất của toàn bộ Chính Đạo.
Nhưng ở nơi nào đó trong thâm tâm hắn, Hệ thống lặng lẽ cập nhật một dòng dữ liệu mà hắn không nhìn thấy:
【 Độ thức tỉnh bản ngã: 85%. Tiến trình trở thành 'Nghịch Thiên Đạo Tổ': Đang tăng vọt… 】
Cái ác của Lục Trầm Chu, chính là sự tàn nhẫn của một đấng cứu thế không cần danh phận. Và lần này, hắn sẽ dùng sự tàn nhẫn ấy để đối đầu với cả thế gian.