Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo Tổ
Chương 83: Diệp Thần đột phá Hợp Thể cảnh**

Cập nhật lúc: 2026-05-01 17:42:26 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 83: DIỆP THẦN ĐỘT PHÁ HỢP THỂ CẢNH – SỨC MẠNH CỦA SỰ THÙ HẬN**

Trên đỉnh Thái Dương của Thiên Đạo Minh, linh khí từ tám hướng vạn dặm đang điên cuồng tụ hội. Mây tím từ chân trời cuồn cuộn đổ về, lôi điện ẩn hiện giữa tầng không như những con kim long đang gầm thét. Cả một vùng trời đất rộng lớn của Trung Giới như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, áp lực đè nặng xuống khiến hàng vạn đệ tử chính đạo phải quỳ rạp xuống đất, vừa run rẩy sợ hãi, vừa cuồng nhiệt hướng mắt về phía linh điện trung tâm.

Ở đó, một luồng hào quang rực rỡ đang xuyên thủng mây mù, xông thẳng lên cửu tiêu.

"Thiên giáng dị tượng, tử khí đông lai vạn dặm… Đây là điềm báo của một vị đại năng Hợp Thể cảnh sắp sửa ra đời!"

Một vị trưởng lão tóc trắng xóa của Thánh địa, giọng run run thốt lên. Đã bao nhiêu lâu rồi, giới tu tiên chính đạo mới lại có một thiên tài chưa đầy trăm tuổi đã chạm đến ngưỡng cửa Hợp Thể? Hơn nữa, kẻ này lại chính là Minh chủ đương nhiệm của Liên Minh Diệt Ma – Diệp Thần.

Trong mật thất trung tâm của linh điện, Diệp Thần đang ngồi xếp bằng trên một tòa đài sen bằng ngọc thạch thượng cổ. Tuy nhiên, trái ngược với hào quang chính đạo huy hoàng bao quanh, khuôn mặt của hắn lúc này lại méo mó đến mức đáng sợ.

Gân xanh trên trán hắn nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất bò trườn. Mồ hôi thấm đẫm áo bào, nhưng ngay lập tức bị hơi nóng tỏa ra từ cơ thể thiêu rụi.

"Lục… Trầm… Chu…"

Hắn nghiến răng ken két, từng chữ thốt ra đều mang theo sự căm hờn thấu xương tủy.

Mỗi khi hắn nhắm mắt lại để điều động linh lực, hình ảnh Lục Trầm Chu đứng trên cao, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống hắn như nhìn một loài sâu bọ lại hiện ra. Hắn nhớ lại nỗi nhục bị phế bỏ tu vi năm xưa trên lôi đài, nhớ lại cảnh vị hôn thê thanh mai trúc mã Tô Thanh Loan bị Lục Trầm Chu bắt đi ngay trong lễ thành hôn.

Nỗi nhục nhã ấy như một loại độc dược, mỗi ngày mỗi giờ đều ăn mòn linh hồn hắn.

Hắn hận! Hận thiên địa không công bình, hận tại sao kẻ gian ác như Lục Trầm Chu lại có thể tự tại ngoài vòng pháp luật, hận chính mình quá đỗi yếu đuối.

*“Muốn sức mạnh không?”*

Một giọng nói uy nghiêm, cổ xưa nhưng lạnh lẽo vang lên trong thức hải của Diệp Thần. Đó không phải là giọng nói của con người, mà là ý chí của Thiên Đạo.

"Ta muốn! Ta muốn giết hắn! Ta muốn khiến hắn vĩnh thế không được luân hồi!" Diệp Thần gầm nhẹ, linh hồn hắn như đang bốc cháy.

*“Vậy thì… hãy dâng hiến linh hồn của ngươi cho sự công bình. Hãy để thù hận trở thành chất xúc tác. Thiên Đạo chọn ngươi, ngươi là hóa thân của quy tắc. Kẻ nghịch mệnh phải chết.”*

Ngay lập tức, từ hư không, một đạo quang mang vàng óng sáp nhập vào đỉnh đầu Diệp Thần. Đó là Khí Vận của Thiên Đạo rót xuống. Thông thường, đột phá Hợp Thể cảnh cần phải lĩnh ngộ quy tắc thiên địa, cần phải tâm cảnh thuần khiết như gương để dung hợp Nguyên Thần và nhục thân. Nhưng Diệp Thần thì khác. Hắn đang đột phá bằng con đường tắt tàn khốc nhất: Hợp Thể dựa trên sự thù hận.

Uỳnh!

Một tiếng nổ lớn vang dội tâm hồn Diệp Thần. Toàn bộ oán khí tích tụ trong nhiều năm qua hóa thành một ngọn lửa đen ngòm, bùng phát từ trong sâu thẳm nguyên anh của hắn. Sức mạnh này đi đến đâu, kinh mạch của hắn rách toác đến đó, sau đó lại được linh khí thần thánh chữa lành. Sự đau đớn đó đủ để khiến một kẻ có thần chí kiên định nhất cũng phải phát điên.

Nhưng Diệp Thần không điên. Sự thù hận đã khiến hắn trở nên lạnh lẽo hơn bất kỳ thanh thần binh nào.

Bên ngoài linh điện, dị tượng lại thay đổi. Giữa đám mây tím bỗng xuất hiện một hư ảnh khổng lồ. Hư ảnh đó cao hàng ngàn trượng, mang dáng dấp của Diệp Thần nhưng khoác lên mình bộ chiến giáp hoàng kim, tay cầm thần kiếm uy trấn bát hoang.

"Pháp tướng thiên địa! Diệp Minh chủ đã thành công!"

"Trời cao có mắt! Cuối cùng chúng ta cũng có người có thể trấn áp Ma Quân!"

Các tu sĩ reo hò, nước mắt giàn giụa. Họ không hay biết rằng, ở trung tâm của hào quang rực rỡ kia, Diệp Thần đã không còn là Diệp Thần của trước đây. Đôi mắt hắn bây giờ không còn tia sáng của một người tu đạo bình thường, mà chỉ còn là một mảnh đục ngầu, sắc lạnh, ẩn chứa sự hủy diệt.

Hợp Thể cảnh, tầng thứ nhất… tầng thứ hai… tầng thứ ba…

Dưới sự trợ lực của Thiên Đạo, tu vi của Diệp Thần thăng tiến với tốc độ không tưởng. Hắn đang dùng chính tiềm năng và thọ nguyên của mình để đổi lấy sức mạnh nhất thời, một quân cờ hoàn hảo mà Thiên Đạo dùng để tiêu trừ "Dị số".

Cùng lúc đó, cách Thiên Đạo Minh hàng vạn dặm, trên đỉnh một vách đá đen kịt tại Ma Uyên, Lục Trầm Chu đang đứng đón gió.

Chiếc hắc y thêu chỉ vàng tung bay phần phật. Sau lưng hắn là Khương Ngân – gã thiếu niên mang danh "Ảnh Tử" đang quỳ một gối, đầu cúi thấp.

"Chủ thượng, hướng Thiên Đạo Minh phát sinh dị tượng kinh thiên. Diệp Thần đã đột phá Hợp Thể cảnh, thậm chí khí thế còn đang không ngừng tăng vọt. Thiên hạ đang đồn rằng… hắn được thiên mệnh sở quy, sớm muộn gì cũng sẽ tới lấy thủ cấp của ngài." Giọng Khương Ngân lạnh lẽo nhưng ẩn chứa sự lo lắng.

Lục Trầm Chu không quay đầu lại. Hắn nhìn về hướng chân trời xa xăm, nơi mây tím đang che khuất ánh mặt trời. Trong tầm mắt của hắn, không phải là dị tượng huy hoàng, mà là một chuỗi thanh khí vận đang dao động dữ dội.

Hệ thống vang lên âm thanh lạnh lùng trong đầu hắn:
[Thông báo: Khí Vận Chi Tử – Diệp Thần đã đột phá Hợp Thể cảnh sớm hơn dự kiến do chịu kích thích từ oán hận. Tỉ lệ tử vong của Ký chủ khi đối đầu trực diện hiện tại là 70%.]
[Nhiệm vụ Phản Diện phụ: "Thêm dầu vào lửa". Hãy gửi một món quà chúc mừng "đặc biệt" tới lễ xuất quan của hắn. Phần thưởng: 50.000 điểm phản diện.]

Lục Trầm Chu khẽ nhếch môi, nụ cười ấy cô độc mà thê lương.

"Đã lên tới Hợp Thể cảnh rồi sao? Diệp Thần à Diệp Thần, ta đã ép ngươi tới mức này, nếu ngươi vẫn không thể trưởng thành để gánh vác thiên đạo, thì thế gian này thực sự vô phương cứu chữa."

Khương Ngân không hiểu những gì chủ nhân nói, hắn chỉ cảm thấy xung quanh Lục Trầm Chu, ma khí dường như càng thêm nồng đậm, nhưng trong sự nồng đậm đó lại phảng phất một hơi thở thản nhiên, siêu thoát.

"Khương Ngân."

"Có thuộc hạ!"

"Chuẩn bị cho ta một bộ quan tài bằng gỗ Trầm Hương thượng hạng." Lục Trầm Chu bình thản ra lệnh.

Khương Ngân sững sờ: "Ngài muốn… tặng nó cho Diệp Thần sao?"

Lục Trầm Chu thu lại tầm mắt, nhìn vào đôi bàn tay nhuốm đầy máu tươi không thấy rõ của mình, lầm bầm: "Không. Đó là món quà ta chuẩn bị cho chính mình. Trận cờ này, đã đến lúc phải tiến vào tàn cuộc rồi."

Tại Thiên Đạo Minh, một tiếng gầm vang dội phá tan bầu không khí yên tĩnh. Linh điện sụp đổ, gạch đá vỡ vụn. Diệp Thần từ trong đống đổ nát bay vọt lên không trung. Khí thế Hợp Thể cảnh của hắn tỏa ra khiến toàn bộ ngọn núi chấn động.

Hắn nhìn xuống đôi tay đang tràn đầy sức mạnh hủy diệt, ánh mắt hiện lên vẻ điên cuồng. Sự thù hận vốn là thứ nhơ bẩn nhất trong tâm trí con người, nay lại được hắn biến thành công pháp, thành ý chí chiến đấu.

"Lục Trầm Chu! Trận chiến tại Vách Ngăn Không Gian, chính là ngày giỗ của ngươi!"

Diệp Thần gầm lên, thanh kiếm hoàng kim trong tay chém một đường vào hư không, rạch ra một khe nứt không gian khổng lồ. Hắn bước vào đó, khí thế lăng lệ như muốn đem cả thế giới này nghiền nát dưới chân mình.

Hắn cho rằng mình đang bước đi trên con đường của chính nghĩa, con đường của thần thánh. Nhưng hắn không hề biết, sau lưng hắn, ý chí của Thiên Đạo đang mỉm cười – nụ cười của một kẻ nuôi lợn nhìn thấy vật nuôi của mình đã đủ béo tốt để đem đi thu hoạch.

Chỉ có ở nơi Ma Uyên u tối, một kẻ cô độc vẫn đang thầm lặng đếm ngược thời gian, chờ đợi cái chết và sự hồi sinh trong tro tàn tội lỗi.

Sức mạnh của sự thù hận đã đẩy Diệp Thần lên đỉnh cao, nhưng nó cũng là sợi dây thừng đang từ từ siết chặt lấy cổ của tất cả chúng sinh trong vòng xoáy của Thiên Đạo. Trận chiến tiếp theo, sẽ không chỉ là ân oán cá nhân, mà là sự va chạm giữa hai thế giới: một bên là chính nghĩa giả tạo dưới sự thao túng, một bên là kẻ phản diện độc hành gánh vác vạn đạo tương lai.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8