Hệ Thống Phản Diện: Ép Ta Phải Trở Thành Đạo TổChương 91: Hồn phách phiêu dạt**
**CHƯƠNG 91: HỒN PHÁCH PHIÊU DẠT**
Gió gào thét bên tai như tiếng khóc của vạn linh bị chôn vùi trong dòng sông lịch sử.
Vách Ngăn Không Gian tan hoang. Những mảnh vụn của quy tắc trật tự lơ lửng giữa hư không như những bông tuyết đen kịt. Ngay tại trung tâm của cơn bão năng lượng ấy, Lục Trầm Chu đứng đó, lồng ngực bị thanh kiếm "Thiên Mệnh" của Diệp Thần xuyên thấu.
Máu của hắn không phải màu đen của ma quỷ như người đời vẫn tưởng, mà là một màu đỏ thẫm, rực rỡ và nóng hổi. Từng giọt máu rơi xuống không gian nứt nẻ, ngay lập tức bị hư vô nuốt chửng.
"Lục Trầm Chu, kết thúc rồi!"
Diệp Thần gầm lên, khuôn mặt vốn dĩ anh tuấn nay tràn đầy vẻ cuồng loạn và đắc thắng. Đôi mắt hắn rực sáng hào quang của Thiên Đạo, thứ sức mạnh vĩ đại mà hắn luôn tự hào là kẻ được chọn. Diệp Thần xoay mạnh chuôi kiếm, luồng thánh quang rực rỡ từ mũi kiếm bùng nổ bên trong cơ thể Lục Trầm Chu, muốn nghiền nát kinh mạch, phá hủy Nguyên Anh và tận diệt cả hồn phách của kẻ mà hắn gọi là "Ma quân".
Lục Trầm Chu không kêu một tiếng. Hắn chậm rãi ngước nhìn kẻ đối diện. Trong đôi mắt thâm trầm như đầm nước cổ xưa ấy không có sự oán hận, không có nỗi sợ hãi, mà chỉ có một sự bình thản đến mức rợn người.
Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, máu trào ra theo từng nhịp thở: "Phải… kết thúc rồi. Diệp Thần, chúc mừng ngươi… trở thành cứu tinh của thế giới này."
Giọng nói của hắn rất nhỏ, chỉ đủ để hai người nghe thấy, nhưng nó giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm hồn đang hưng phấn của Diệp Thần. Diệp Thần cau mày, định thần nhìn lại, nhưng trước mắt hắn chỉ là một cơ thể đang dần mất đi sức sống.
【 Đinh! Cảnh báo: Sinh mệnh lực của ký chủ đang tụt giảm nghiêm trọng. 】
【 Quá trình "Lừa gạt Thiên Đạo" chính thức kích hoạt. 】
【 Tỉ lệ thành công: 99.9%. Chúc ký chủ… ngủ ngon. 】
Tiếng của Hệ thống lạnh lùng vang lên trong thức hải. Lục Trầm Chu thở hắt ra một hơi. Đây là khoảnh khắc mà hắn đã chuẩn bị suốt hàng chục năm qua. Từ khi bước chân vào con đường "phản diện", từ khi chấp nhận mang lên vai gánh nặng bị cả thế gian phỉ nhổ, mục tiêu cuối cùng của hắn chưa bao giờ là trở thành bá chủ, mà là tìm thấy một kẽ hở trong quy tắc nghiêm ngặt của Thiên Đạo.
Hắn muốn lật đổ cái Thiên Đạo mục nát đang nuôi dưỡng những "khí vận chi tử" để thu hoạch linh hồn chúng sinh. Và để làm được điều đó, Lục Trầm Chu phải "chết".
"Trầm Chu… đại sư huynh…"
Một tiếng gọi run rẩy vang lên từ phía xa. Tô Thanh Loan đứng trên pháp bảo phi hành, đôi môi nàng tái nhợt, đôi mắt xinh đẹp vốn đầy vẻ kiên định lúc này lại tràn ngập sự hoảng loạn. Nàng chứng kiến tất cả. Nàng thấy người đàn ông mà nàng từng thề sẽ đích thân trảm quyết, lúc này đang gục xuống dưới mũi kiếm của vị thánh nhân tương lai.
Nhưng tại sao tim nàng lại đau đến thế? Tại sao khi thấy "Ma sát" trên người hắn tan biến, nàng lại cảm nhận được một luồng hơi thở thuần khiết mà cả đời này nàng chưa từng thấy ở bất kỳ vị trưởng lão nào trong chính đạo?
Lục Trầm Chu nhìn về phía nàng, đôi mắt mờ dần. Hắn không nói gì, chỉ để lại một cái nhìn sâu thẳm. Trong giây phút cuối cùng, hắn thu lại tất cả ma khí vào bên trong lõi linh hồn. Toàn bộ tu vi *Nghịch Mệnh Thần Ma Quyết* hóa thành một hạt giống đen tối ẩn giấu sau tầng tầng lớp lớp nhân quả.
*Răng rắc!*
Cơ thể hắn bắt đầu rạn nứt như sứ trắng.
Diệp Thần rút kiếm ra, đứng ngạo nghễ, giơ cao thanh kiếm đẫm máu hướng về phía hàng vạn tu sĩ đang đứng xa xa ngoài vách ngăn.
"Ma đầu đã đền tội! Thiên hạ từ nay thái bình!"
Tiếng reo hò dậy sóng. Tiếng trống chiến vang dội khắp Cửu Tiêu. Người ta ôm nhau khóc nức nở vì vui sướng, người ta chửi rủa cái tên Lục Trầm Chu xuống tận mười tám tầng địa ngục. Họ ăn mừng cho cái chết của một kẻ đã cứu mạng họ hàng ngàn lần mà không ai hay biết. Họ tung hô kẻ sẽ sớm biến họ thành "phân bón" cho tu vi của hắn.
Thế nhưng, giữa sự ồn ào ấy, hồn phách của Lục Trầm Chu đã lặng lẽ thoát ly khỏi thân xác đang vụn vỡ.
Đó không phải là một hồn phách u ám đầy tà niệm. Nó lấp lánh như pha lê, lại mỏng manh như một sợi tơ, nương theo dư chấn của trận chiến mà bay vào kẽ nứt không gian đen ngòm.
Hồn phách của hắn bắt đầu phiêu dạt.
Đây là một hành trình cô độc mà không ngôn từ nào có thể diễn tả. Lục Trầm Chu cảm thấy mình như một lữ khách đi bộ qua dòng sông thời gian. Ở đó, hắn nhìn thấy chính mình của những ngày đầu xuyên không tới thế giới này.
Hắn nhìn thấy mình bị Hệ thống ép buộc phải sỉ nhục vị hôn thê, thực chất là để cắt đứt nhân quả khiến nàng không bị Thiên Đạo dòm ngó.
Hắn nhìn thấy mình ra tay tàn sát một gia tộc lớn, thực chất là để tiêu diệt mầm mống tà túy đang ký sinh trên máu thịt của dân chúng địa phương.
Mỗi một "việc ác", dưới góc độ hồn phách không bị bụi trần che mắt, đều hiện lên với một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Càng đi xa, ý thức của Lục Trầm Chu càng mỏng manh. Cơn đau từ linh hồn bị xé rách do kiếm ý của Diệp Thần để lại khiến hắn nhiều lần muốn tan biến.
【 Đang tiến vào Cấm Khu… 】
【 Nhận dạng ký chủ: Trình độ Phản diện cực hạn đạt mốc Đỉnh phong. 】
【 Bắt đầu chuyển đổi: Ma chủng nghịch chuyển… Thái Sơ bắt nguồn… 】
Hồn phách của hắn trôi qua những vùng đất hoang vu của Cửu Tiêu, qua những ngôi mộ của những vị thần cũ, rồi cuối cùng rơi vào một khoảng không vô tận, nơi ánh sáng và bóng tối giao hòa.
Ở đây không có thời gian, cũng không có không gian. Lục Trầm Chu cảm nhận được từng sợi tơ hồn phách của mình đang được nhào nặn lại bởi một bàn tay vô hình.
Trong cơn mơ màng, hắn nghe thấy tiếng nức nở của Tô Thanh Loan khi nàng nhặt lại vạt áo dính máu của hắn trên chiến trường. Hắn thấy Khương Ngân — đứa trẻ hắn cứu ra khỏi hầm tối — đang lặng lẽ mài sắc đoản kiếm trong bóng tối của một hang động, ánh mắt lạnh lẽo như sói hoang hướng về phía cung điện huy hoàng của Diệp Thần.
"Vẫn chưa kết thúc…" Lục Trầm Chu thầm nghĩ. "Ta chưa được thấy một thế giới… nơi con người tự định đoạt mệnh vận của mình."
Ý chí mạnh mẽ đó trở thành mồi lửa, đốt cháy hạt giống bên trong linh hồn hắn. Từ trong sự chết chóc tuyệt đối, một sức sống mới mẻ, mang theo quy tắc của "Đạo" nguyên thủy bắt đầu nảy mầm.
Hồn phách phiêu dạt cuối cùng đã tìm được nơi dừng chân. Trong lòng đất của Cấm Khu, một cái kén ánh sáng trắng mờ ảo được hình thành, bao bọc lấy mảnh hồn phách tàn tạ của người đàn ông mang danh Ma quân.
Bên ngoài, vầng trăng máu trên bầu trời Cửu Tiêu bắt đầu phai nhạt, nhường chỗ cho một bình minh giả tạo đầy ánh nắng của Diệp Thần. Nhưng sâu trong lòng đất, trái tim của Lục Trầm Chu khẽ đập lại nhịp đầu tiên sau một giấc ngủ dài.
Hệ thống vẫn trung thành canh giữ bên cạnh, bảng điều khiển hiện lên dòng chữ cuối cùng trước khi rơi vào trạng thái chờ:
【 Ngài đã lừa được trời xanh, nhưng cái giá phải trả là sự quên lãng của thế gian. 】
【 Đạo Tổ, vạn năm sau, khi ngài tỉnh lại, liệu ngài còn muốn cứu thế giới này thêm một lần nữa? 】
Bên trong cái kén, Lục Trầm Chu dường như không còn nghe thấy gì nữa. Hắn chỉ thấy một màu trắng thuần khiết. Không còn nhiệm vụ, không còn điểm nghịch mệnh, không còn những tiếng mắng nhiếc hay hoan hô.
Hồn phách của hắn, sau hàng trăm năm gồng gánh tội lỗi, cuối cùng cũng được tự do một khắc, trước khi bắt đầu hành trình nghịch thiên vĩ đại nhất lịch sử tu chân giới.
Ngày đó, vạn vật tĩnh lặng.
Đạo của trời vẫn vận hành theo quỹ đạo tàn khốc của nó, mà không hề biết rằng, tử huyệt của mình đã được chôn giấu sâu dưới lớp bụi trần, chờ đợi một ngày bùng nổ để tái tạo lại Càn Khôn.