Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 2: ** Vị khách đầu tiên và chai nước cứu mạng

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:06:37 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 2: VỊ KHÁCH ĐẦU TIÊN VÀ CHAI NƯỚC CỨU MẠNG

Bên ngoài Vân Hải Thành, không khí dường như đặc quánh lại bởi sương mù và sự hoang tàn của một vùng đất linh khí cạn kiệt. Nhưng đối với Diệp Trần, nỗi lo lớn nhất của hắn lúc này không phải là tu hành hay phi thăng, mà là làm sao để xua đi cái nóng hâm hấp và sự buồn chán đang bủa vây.

Diệp Trần nằm ngửa trên chiếc ghế dựa bằng gỗ, hai chân gác lên nhau, đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ dưới ánh nắng nhạt nhòa của Tiên giới trông cực kỳ lạc quẻ. Hắn cầm một chiếc quạt nan rách nát, thỉnh thoảng lại phẩy một cái cho có lệ.

"Hệ thống, ngươi chắc chắn là ở đây sẽ có khách chứ?" Diệp Trần ngáp dài, miệng lầm bầm: "Cái chỗ chó ăn đá gà ăn sỏi này, đi mòn dép chắc cũng chẳng thấy một bóng người."

Bên trong gian tiệm tạp hóa nhỏ bé, trên chiếc kệ gỗ vừa mới được lau chùi sơ sài, chỉ bày vỏn vẹn ba mặt hàng: một lốc nước khoáng Lavie, năm gói mì tôm Hảo Hảo màu đỏ bắt mắt, và một cuộn giấy vệ sinh nhãn hiệu "Thiên Nga".

Hệ thống vẫn giữ thái độ im lặng một cách đầy "sang chảnh". Diệp Trần cũng chẳng buồn hỏi thêm. Hắn nhắm mắt lại, định bụng làm một giấc ngủ trưa thì bất chợt, từ phía cánh rừng rậm cách đó vài trăm mét, một hồi âm thanh xé gió kịch liệt truyền đến.

*Vút! Vút! Vút!*

Đi kèm với đó là tiếng va chạm của binh khí và những lời mắng nhiếc tàn độc.

"Thanh Loan! Đừng chạy vô ích nữa! Giao 'Linh Lung Tâm' ra đây, chúng ta sẽ cho cô một cái chết toàn thây!"

Diệp Trần hé một bên mắt, khẽ liếc về phía tiếng động. Trong làn sương mờ, một bóng hình yểu điệu nhưng đầy máu me đang loạng choạng lao về phía tiệm tạp hóa. Đó là một thiếu nữ, bộ trường bào trắng thanh khiết nay đã rách nát, loang lổ những vết máu đỏ thẫm. Gương mặt nàng tái nhợt, đôi môi héo hon, nhưng đôi mắt lại kiên định đến đáng sợ.

Theo sát sau nàng là ba nam tử mặc hắc y, mỗi bước chân đều đạp trên không trung, linh lực tỏa ra xung quanh dấy lên những cơn gió lốc nhỏ. Đó là tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng chín, chỉ kém Trúc Cơ một bước chân. Ở một nơi linh khí loãng như thế này, đây đã là những cao thủ đủ sức làm mưa làm gió.

Thanh Loan cảm thấy tầm mắt mình nhòe đi. Phế tích trước mắt, ngôi miếu đổ nát hay bất cứ thứ gì, nàng cũng không quan tâm nữa. Đan điền của nàng đã khô cạn, độc tố từ "Tán Linh Trủy" của đối phương đang len lỏi vào từng thớ thịt.

"Chẳng lẽ… mình phải chết ở đây sao?"

Vừa lúc ý thức sắp chìm vào bóng tối, nàng chợt nhìn thấy một ánh sáng lạ kỳ. Một ngôi nhà nhỏ gỗ đơn sơ, biển hiệu treo lệch lạc viết bốn chữ bằng một thứ văn tự lạ lẫm mà nàng cảm giác mình hiểu được: "Vạn Giới Tạp Hóa".

Thanh Loan dốc hết chút tàn lực cuối cùng, ngã nhào về phía trước cửa tiệm. Một giây trước khi đầu nàng chạm đất, nàng cảm nhận được một luồng khí tức ấm áp và bình yên bao phủ lấy mình. Một loại cảm giác kỳ diệu, giống như bước vào một thế giới hoàn toàn khác, nơi mà mọi sát khí và tà niệm đều bị ngăn cách bởi một bức màn vô hình.

*Bịch!*

Nàng ngã gục ngay dưới chân Diệp Trần. Đôi dép tổ ong màu vàng hiện ra trước mắt nàng như một vật phẩm viễn cổ thần bí.

"Khách hàng à?" Diệp Trần ngồi bật dậy, đôi mắt lười biếng thoáng qua một tia hứng thú: "Nhìn thảm quá vậy, tiểu cô nương?"

Ba gã sát thủ hắc y cũng đã đuổi tới nơi. Tuy nhiên, khi đến cách cửa tiệm mười mét, bọn chúng đột ngột dừng lại. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khiến chúng không dám bước thêm một bước nào nữa. Trong mắt chúng, gã thanh niên đang ngồi trên ghế kia không có nửa điểm linh lực, trông như một phàm nhân bình thường, nhưng chính cái vẻ thư thái và đôi dép "kỳ dị" kia lại toát ra một thứ uy áp không thể gọi tên.

"Các hạ là ai?" Gã cầm đầu lên tiếng, giọng run run: "Linh Vân Tông chúng ta đang thi hành nhiệm vụ, mong các hạ không can thiệp vào chuyện riêng này."

Diệp Trần thậm chí không thèm nhìn chúng. Hắn cúi xuống, quan sát cô gái đang hấp hối. Hắn thấy môi nàng mấp máy, thanh âm nhỏ như muỗi kêu: "Cứu… cứu tôi…"

[Ding! Nhiệm vụ khẩn cấp: Cứu sống khách hàng tiềm năng đầu tiên. Phần thưởng: Mở khóa kệ hàng đông lạnh.]

Tiếng hệ thống vang lên trong đầu khiến Diệp Trần tặc lưỡi. Hắn đứng dậy, bước vào trong tiệm và cầm ra một chai nước khoáng Lavie 500ml.

"Chai nước này giá mười viên linh thạch hạ phẩm. Cô nương, nợ nhé, vì ta thấy cô cũng chẳng còn tiền."

Diệp Trần vặn nắp chai. Tiếng *tạch* thanh thúy của lớp vỏ nhựa bị phá vỡ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Đối với Thanh Loan và đám sát thủ ngoài kia, âm thanh đó giống như một loại đạo âm thiên địa, vang vọng vào tận tâm linh.

Diệp Trần nâng đầu Thanh Loan lên, đổ dòng chất lỏng trong vắt vào miệng nàng.

Ngay khi ngụm nước đầu tiên trôi xuống cổ họng, Thanh Loan trợn tròn mắt. Đó không phải là nước bình thường! Nàng cảm thấy một dòng chảy mát lạnh, thanh khiết tuyệt đối, chứa đựng quy tắc thủy hệ hoàn mỹ nhất mà nàng từng thấy, đang cuồn cuộn đổ vào cơ thể.

Tộc của nàng, Thanh Vân Môn, từng có một hồ Linh Tuyền ngàn năm, nhưng so với ngụm nước này, Linh Tuyền đó chẳng khác gì nước bùn.

Dòng nước Lavie đi tới đâu, độc tố Tán Linh bị gột rửa đến đó. Kinh mạch đã héo khô của nàng bỗng chốc phình to, những vết rạn nứt được chữa lành với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Thậm chí, linh lực vốn đã cạn kiệt của nàng bắt đầu sôi sục, khí tức dâng cao một cách điên cuồng.

*Oanh!*

Một luồng khí kình tỏa ra từ cơ thể Thanh Loan, đẩy lùi lớp sương mù xung quanh.

Nàng đứng phắt dậy, đôi mắt vốn đã mờ đục giờ đây sáng rực như tinh tú. Toàn thân nàng tỏa ra một lớp hào quang mờ ảo. Không chỉ hồi phục, nàng còn đột phá! Từ Luyện Khí tầng tám, nàng nhảy vọt lên đỉnh phong tầng chín chỉ trong vài giây đồng hồ.

"Thái… Thái Cổ Tinh Linh Dịch?!" Gã sát thủ cầm đầu thét lên kinh hãi khi nhìn thấy chai nhựa trong tay Diệp Trần: "Ngươi dùng thứ chí bảo ấy để cho một con nhỏ sắp chết uống sao? Ngươi có điên không?"

Lão điên rồi! Hắn thực sự cảm thấy trái tim mình rỉ máu. Một giọt chất lỏng đó nếu đem ra đấu giá ở Trung Đô, e rằng các lão quái vật Nguyên Anh cũng phải đánh nhau đến vỡ đầu chảy máu để tranh giành. Thế mà gã thanh niên này lại đổ cả chai vào miệng một tiểu nha đầu.

Diệp Trần ngoáy lỗ tai, nhìn gã hắc y: "Cái gì mà Tinh Linh Dịch? Đây là nước khoáng thiên nhiên đóng chai thôi. Mà này, các ngươi đang đứng trên vỉa hè nhà ta đấy. Một là vào mua đồ, hai là biến lẹ cho khuất mắt."

"To gan!" Gã hắc y nổi giận, tham niệm đã vượt qua nỗi sợ hãi. Nếu hắn cướp được những chai nước đó, hắn còn cần gì phải phục vụ cái tông môn rách nát kia nữa?

Hắn vung tay, một đạo kiếm khí màu đen sắc lạnh chém thẳng về phía Diệp Trần: "Đưa thứ đó ra đây!"

Thanh Loan kinh hô: "Tiền bối, cẩn thận!"

Nàng định xông lên chắn cho Diệp Trần, nhưng nàng lại thấy một cảnh tượng sẽ ám ảnh mình suốt cả đời tu luyện.

Đạo kiếm khí có thể dễ dàng chẻ đôi một tảng đá ngàn cân kia, ngay khi chạm vào ranh giới của mái hiên tiệm tạp hóa, đột nhiên biến mất không tăm hơi. Giống như một giọt mực rơi vào đại dương, không để lại một chút gợn sóng.

Diệp Trần vẫn đứng đó, một tay cầm chai nước rỗng, tay kia gãi gãi bụng dưới lớp áo thun trắng: "Đã bảo là không được gây gổ rồi mà."

Hắn khẽ phẩy chiếc quạt nan một cái.

*Vù!*

Một cơn gió nhẹ thoảng qua. Nhưng đối với ba gã sát thủ, đó không phải là gió, mà là một bức tường áp lực nặng tựa thái sơn. Cả ba gã đồng loạt quỳ sụp xuống, xương cốt kêu rắc rắc vì quá tải. Mặt tụi nó đập xuống đất, không cách nào ngóc đầu lên nổi.

"Phạm quy tắc của tiệm, phạt quỳ ở cửa ba canh giờ để sám hối." Giọng Diệp Trần đều đều, như đang thông báo một điều hiển nhiên.

Thanh Loan đứng ngây người. Nàng nhìn ba gã vừa truy sát mình đến mức tuyệt lộ nay lại quỳ rạp như chó hoang trước cửa tiệm, rồi lại nhìn gã thanh niên đang thản nhiên thu dọn chai nước nhựa rỗng.

Nàng quỳ sụp xuống, lần này không phải vì kiệt sức, mà là vì sự kính trọng và sùng bái tột cùng.

"Thanh Vân Môn – Thanh Loan, tạ ơn Tiền bối cứu mạng! Ân tình này, Thanh Loan có làm trâu làm ngựa cũng không báo đáp hết!"

Diệp Trần thở dài, vò đầu bứt tai: "Ta đã bảo là không thu đồ đệ, cũng không cần nô bộc mà. Nhưng nhìn cô cũng nhanh nhẹn, hay là thế này… trong tiệm đang thiếu người lau dọn và tiếp khách. Cô có muốn làm tiểu nhị ở đây không?"

Thanh Loan ngẩn ra một giây, rồi lập tức dập đầu thật mạnh xuống sàn gỗ: "Chủ nhân! Thanh Loan nguyện ý! Từ nay về sau, tính mạng này thuộc về Vạn Giới Tạp Hóa Điếm!"

Diệp Trần khẽ cười, một nụ cười đúng chất Gen Z lười biếng. Hắn nhìn vào bảng điều khiển hệ thống đang nhảy số liên tục.

[Nhiệm vụ hoàn thành. Độ hài lòng của khách hàng: 100%. Mở khóa mặt hàng mới: Nước tăng lực Sting (Dâu rừng).]

[Kỹ năng "Chủ tiệm uy nghiêm" đã được kích hoạt trong phạm vi cửa hàng.]

Hắn nhìn ra ngoài trời, ánh hoàng hôn đang buông xuống. Tiên giới vẫn rộng lớn và tàn khốc, nhưng trong góc nhỏ này, hắn biết mình đã bắt đầu viết nên một quy luật hoàn toàn mới.

"Được rồi, vào lau cái kệ nước khoáng đi. Làm cẩn thận, rớt một giọt nước cũng là lãng phí Đạo vận đấy con ạ," Diệp Trần vừa đi vào trong vừa nói, bỏ lại một Thanh Loan đang run rẩy vì xúc động và ba gã sát thủ vẫn đang quỳ như tượng đá ngoài cửa.

Một chai nước Lavie đổi lấy một vị Thánh nữ tương lai làm tiểu nhị? Phi vụ này, Diệp Trần thấy mình lãi to.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8