Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 4: ** Quy tắc của tiệm: Không mặc cả
Đêm ở ngoại ô Vân Hải Thành vốn tịch mịch, nay lại càng thêm phần u uất sau khi những tiếng thét thảm thiết cuối cùng lịm dần vào hư không.
Trần Huyền Tử bước trở lại hiên tiệm tạp hóa, thanh phi kiếm đỏ rực màu "Sting dâu" của lão vẫn còn lượn lờ xung quanh, phát ra những tiếng ong ong đầy phấn khích. Lão chỉnh lại vạt áo đã hơi xộc xệch, đưa tay vuốt chòm râu bạc, trên mặt không giấu nổi vẻ hớn hở của một kẻ vừa tìm lại được mùa xuân thứ hai của cuộc đời.
Bên trong tiệm, Diệp Trần vẫn giữ tư thế ung dung, đôi đũa tre trên tay gắp một sợi mì vàng óng ánh, khói từ bát mì tôm tạt qua cánh mũi, hương vị chua cay kích thích nồng đậm át cả mùi máu tanh loảng xoảng bên ngoài.
"Xong rồi chứ?" Diệp Trần thổi nhẹ một cái, không ngẩng đầu hỏi.
Trần Huyền Tử cung kính chắp tay, cúi đầu thật thấp: "Báo cáo tiền bối, ba kẻ tiểu nhân thuộc Huyết Sát Môn đã được lão phu tiễn đi luân hồi. Bọn chúng dám có ý đồ bất chính với thánh địa của ngài, thực sự là tội đáng muôn chết."
Diệp Trần gật đầu cái rụp, đoạn húp một ngụm nước súp đỏ rực, khà một tiếng thỏa mãn: "Lão Trần này, tay nghề của ông cũng không tệ. Có điều, giết người thì được, đừng có làm bẩn mảnh đất trước cửa tiệm tôi. Sáng mai Thanh Loan lại mất công quét dọn."
"Vâng, vâng! Lão phu đã dùng hỏa pháp thiêu rụi đến tận xương tủy, cam đoan không để lại một hạt bụi nào làm bẩn nhãn quan của ngài!"
Trần Huyền Tử vâng dạ liên hồi, nhưng đôi mắt lão thì lại không tự chủ được mà dán chặt vào bát mì trên tay Diệp Trần. Cái mùi hương ấy… nó kỳ lạ vô cùng. Nó không giống linh dược cao cấp có mùi thảo mộc thanh cao, mà lại là một loại mùi hương nồng nhiệt, khiêu khích vị giác, khiến cho dạ dày vốn đã tích cốc hàng trăm năm của lão bỗng nhiên biểu tình, kêu lên một tiếng "rột rột" đầy ngượng ngùng.
Diệp Trần liếc mắt nhìn lão, trong lòng không khỏi buồn cười. Vị "Thái thượng trưởng lão" này nhìn thì oai phong, thực chất cũng chỉ là một lão già ham ăn mà thôi.
"Muốn ăn?" Diệp Trần đưa bát mì lên lắc lắc.
Trần Huyền Tử nuốt nước bọt ực một cái, gương mặt già nua đỏ bừng: "Cái đó… nếu tiền bối không chê lão phu tham ăn…"
"Một trăm linh thạch hạ phẩm một gói. Nước sôi miễn phí." Diệp Trần buông một câu xanh rờn, tay chỉ về phía kệ gỗ phía sau, nơi những gói mì Hảo Hảo màu hồng phấn được xếp ngay ngắn như những viên linh thạch cực phẩm.
Trần Huyền Tử không chút do dự, móc ngay ra một túi linh thạch đặt lên bàn: "Đây là hai trăm linh thạch! Lão phu mua một gói ăn luôn, một gói mang về nghiên cứu… à không, để dành!"
Thanh Loan đang đứng cạnh đó, thấy cảnh này thì đôi mắt đẹp hơi nheo lại. Cô vốn là Thánh nữ của một đại môn phái, đối với tu sĩ mà nói, linh thạch là căn cơ của tu luyện, vậy mà vị tiền bối Nguyên Anh này lại dùng nó để mua một gói đồ ăn lạ lẫm mà không hề chớp mắt. Nhưng nghĩ lại cảm giác của dòng nước khoáng Lavie lúc chiều chảy qua kinh mạch mình, cô liền cảm thấy một trăm linh thạch còn là quá rẻ.
Diệp Trần ra hiệu cho Thanh Loan: "Tiểu Loan, đi lấy cho lão Trần một gói mì, hướng dẫn lão cách bóc vỏ và chế nước. Nhớ kỹ, chỉ được ngâm trong đúng ba phút. Một giây cũng không được sai, đó là quy tắc để đạt đến độ chín của Đạo vận."
"Vâng, chủ nhân." Thanh Loan nhẹ nhàng tiến tới, thực hiện các động tác một cách thành kính như thể đang tiến hành một nghi thức tế lễ cổ xưa.
Khi dòng nước sôi trút vào bát sứ, mùi hương nồng nàn bùng nổ mạnh mẽ gấp bội. Trần Huyền Tử nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Lão cảm thấy lỗ chân lông toàn thân như giãn nở ra. Trong cái mùi chua cay ấy, lão lờ mờ cảm nhận được một loại hỏa hệ nguyên tố cực kỳ bạo liệt nhưng lại rất dịu dàng hòa quyện cùng thủy hệ tinh túy.
Đợi đúng ba phút, Trần Huyền Tử run run cầm đũa, gắp lên một sợi mì đầu tiên. Khi sợi mì chạm vào đầu lưỡi, một cảm giác sảng khoái chưa từng có tràn ngập khoang miệng. Sự dai giòn của mì, vị chua thanh của chanh, vị cay nồng của ớt bám chặt lấy từng tế bào vị giác.
"Trời ơi! Đây… đây là cảm giác gì thế này?"
Lão già Nguyên Anh kỳ húp một hơi hết sạch nước súp. Ngay lập tức, gương mặt lão đỏ bừng lên như lửa đốt, một luồng nhiệt năng mạnh mẽ từ đan điền bùng phát, chảy dọc theo kỳ kinh bát mạch. Những bình cảnh nhỏ nhặt vốn kìm hãm lão bấy lâu nay bỗng chốc vỡ vụn như gương rơi xuống đất.
"Đột phá! Ta lại cảm thấy mình sắp chạm đến trung kỳ Nguyên Anh rồi!" Trần Huyền Tử thất thanh hét lên, đôi mắt trợn tròn nhìn gói mì không còn một giọt nước.
Một gói mì tôm, giải quyết vấn đề tu luyện của mấy chục năm? Nếu điều này truyền ra ngoài, toàn bộ Tiên giới chắc chắn sẽ điên đảo.
Sáng sớm hôm sau.
Vân Hải Thành hôm nay xôn xao hơn hẳn mọi khi. Những người dân thường và tán tu bắt đầu truyền tai nhau về một "cao nhân" mới xuất hiện ở phía đông thành, nơi có một cửa tiệm kỳ quặc bán những thứ có khả năng giúp tu sĩ cải tử hoàn sinh.
Trong khi thế giới bên ngoài bắt đầu dậy sóng, Diệp Trần vẫn đang say sưa trong giấc nồng. Với hắn, không có gì quan trọng bằng việc ngủ đủ giấc. Chiếc giường bằng gỗ đơn sơ nhưng được lót một tấm nệm cao su non do hệ thống cấp khiến hắn cảm thấy mình vẫn đang ở căn hộ đi thuê tại thế giới hiện đại.
Mãi đến khi ánh nắng gắt gỏng xuyên qua khe cửa, chiếu thẳng vào sống mũi, Diệp Trần mới lười biếng vươn vai một cái rõ dài, phát ra những tiếng xương khớp kêu răng rắc.
"Chủ nhân, ngài đã tỉnh."
Thanh Loan đã đứng chờ sẵn từ lâu. Sáng nay nàng mặc một bộ đồ đơn giản hơn, nhưng khí chất thoát tục vẫn không cách nào che giấu được. Trên tay nàng cầm một chiếc khăn mặt trắng tinh và một chậu nước ấm.
"Mấy giờ rồi?" Diệp Trần ngáp ngắn ngáp dài hỏi.
"Thưa chủ nhân, đã qua giờ Thìn một khắc."
Diệp Trần gật đầu, đi rửa mặt. Sau khi tỉnh táo lại, hắn nhìn thấy Thanh Loan đang dọn dẹp một đống vỏ nhựa màu hồng ở trên bàn – đó là chiến tích của Trần Huyền Tử sau khi mua thêm ba gói mì vào lúc nửa đêm trước khi rời đi.
Hắn đi ra trước cửa tiệm, nằm vật xuống chiếc ghế tựa bằng mây, tay cầm chiếc quạt giấy quạt lấy quạt để. Bên cạnh hắn, một con chó đen nhỏ đang nằm phủ phục, lim dim đôi mắt nhìn con đường mòn. Đó chính là Tiểu Hắc. Nhìn bộ dạng nó bây giờ, chẳng ai nghĩ nó là hậu duệ của Thôn Phệ Thần Thú có thể nuốt cả mặt trời, mặt trăng. Nó lúc này trông giống hệt một con chó mực nông thôn đang chờ chủ cho ăn.
"Hệ thống, hôm nay có nhiệm vụ gì không?" Diệp Trần hỏi thầm trong đầu.
*【Ting! Nhiệm vụ hàng ngày: Duy trì uy nghiêm của cửa hàng. Doanh thu hôm nay đạt mốc 1000 linh thạch. Phần thưởng: Mở khóa kệ hàng "Đồ uống có ga lạnh".】*
"Đồ uống có ga sao? Coca-Cola? Pepsi? Có cái này thì mùa hè ở Tiên giới mới thực sự là mùa hè chứ." Diệp Trần mỉm cười, mắt lim dim chuẩn bị bước vào trạng thái "thiền định" (thực chất là ngủ tiếp).
Đúng lúc này, từ phía xa có tiếng vó ngựa rầm rập vang lên. Một đoàn người ngựa áo quần lộng lẫy, khí thế hung hăng đang hướng thẳng về phía tiệm tạp hóa. Dẫn đầu là một thanh niên cưỡi trên con Tuyết Mã quý hiếm, gương mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ ngạo mạn.
Đó chính là Dương Phong, thiếu chủ của Dương gia – một trong tam đại gia tộc ở Vân Hải Thành. Dương Phong vốn có tư chất kinh người, mới ngoài hai mươi đã đạt đến Trúc Cơ đỉnh phong, là nhân vật "trên trời" trong mắt đám tán tu.
"Thiếu gia, chính là nơi này." Một gã tùy tùng xuống ngựa, chỉ vào ngôi nhà gỗ lụp xụp có treo biển "Tiệm Tạp Hóa Bình An". "Nghe nói lão già Trần Huyền Tử của Thanh Vân Môn chính là nhờ đồ vật ở đây mới hồi phục được thương thế."
Dương Phong liếc nhìn cái biển hiệu xiêu vẹo, mũi hừ lạnh một tiếng: "Một đống nát vụn như vậy mà dám tự xưng là tiệm tạp hóa vạn giới? Ta thấy Trần Huyền Tử chắc là già lẩm cẩm, bị mấy tên lừa đảo dùng ảo thuật che mắt rồi. Đi, vào xem thế nào!"
Đoàn người rầm rập tiến vào trước hiên tiệm. Dương Phong nhảy xuống ngựa, liếc mắt thấy một thanh niên trẻ tuổi mặc bộ quần áo kỳ lạ (áo thun và quần lửng) đang nằm trên ghế, bộ dạng vô cùng thiếu đánh.
"Ngươi là chủ ở đây?" Dương Phong lạnh giọng hỏi, thái độ kẻ cả.
Diệp Trần mở một mắt, liếc nhìn gã thiếu chủ trẻ tuổi: "Bán hàng thì vào trong xem, muốn gây sự thì mời đi hướng khác. Đừng làm hỏng cỏ nhà ta."
Dương Phong nghe vậy thì cười gằn: "Khẩu khí lớn thật! Nghe nói ở đây có thần vật giúp đột phá bình cảnh? Mang hết ra đây cho bản thiếu chủ xem qua. Nếu thực sự có tác dụng, Dương gia ta sẽ thu mua cả cái tiệm rách này của ngươi."
Diệp Trần đóng mắt lại, xua tay như đuổi ruồi: "Ở đây không mua bán sỉ, chỉ bán lẻ. Quy tắc đặt trên tường, tự mình vào mà xem."
Dương Phong tím mặt vì bị phớt lờ. Hắn định phát tác, nhưng khi liếc nhìn thấy Thanh Loan đang đứng sau quầy, cơn giận bỗng chốc tan biến, thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ. Hắn chưa bao giờ thấy người con gái nào xinh đẹp và có khí chất đặc biệt như vậy ở cái vùng biên viễn này.
Hắn hừ lạnh một tiếng rồi bước vào trong tiệm. Đám tùy tùng cũng định ùa vào theo, nhưng Diệp Trần khẽ ho một tiếng: "Tiệm nhỏ, mỗi lần tối đa chỉ được ba người vào. Những kẻ khác đứng ngoài."
"Ngươi…" Một gã tùy tùng định rút kiếm, nhưng Dương Phong giơ tay ngăn lại. Hắn cảm thấy cửa tiệm này có chút kỳ quái, không gian bên trong dường như rộng hơn vẻ bề ngoài rất nhiều, và một loại áp lực vô hình khiến hắn không thể nhìn thấu tu vi của người thanh niên nằm ngoài kia.
Vào trong tiệm, Dương Phong đảo mắt qua các kệ hàng. Hắn thấy những thứ mà hắn chưa từng thấy bao giờ: Những chiếc hộp màu đỏ có hình những đứa trẻ cười (Sữa bét), những tuýp màu xanh có hình một nụ cười rạng rỡ (Kem đánh răng P/S), và những vật hình trụ nhỏ dài màu đỏ (Xúc xích).
"Đây là cái gì?" Dương Phong chỉ vào một cây kẹo mút Chupa Chups để trong hũ thủy tinh trên quầy.
"Kẹo mút linh hồn. Giá 10 linh thạch hạ phẩm một cây." Thanh Loan trả lời theo đúng những gì Diệp Trần đã dạy, gương mặt không chút biểu cảm.
"Kẹo mút? Lại còn 10 linh thạch? Các người đi ăn cướp à?" Một gã tùy tùng kêu lên. Ở ngoài kia, 10 linh thạch đủ mua cả một tấn kẹo mạch nha bình thường.
Dương Phong cười nhạt, lấy ra 10 linh thạch ném lên bàn: "Lấy cho ta một cây. Để xem 'linh hồn' của nó đáng giá thế nào."
Hắn bóc lớp vỏ nhựa, cho viên kẹo vào miệng. Ngay giây sau, đồng tử của Dương Phong co rụt lại. Vị ngọt lịm từ dâu tây kết hợp với sữa tràn ngập, nhưng quan trọng hơn là một luồng thanh khí tinh khiết đâm thẳng vào thức hải của hắn. Thần thức vốn dĩ đang mệt mỏi do luyện công quá độ bỗng trở nên minh mẫn lạ thường.
"Thần thức dược phẩm!" Dương Phong kinh hãi. Thứ thuốc có thể bồi bổ thần thức là cực kỳ hiếm thấy, thường chỉ dành cho các bậc đại lão cấp cao, vậy mà ở đây lại được bán dưới dạng một viên kẹo ngọt lịm dành cho trẻ con?
Lòng tham trong mắt Dương Phong trỗi dậy. Hắn nhìn sang kệ bên cạnh, thấy một cái vật kỳ lạ bằng nhựa, đầu tròn có lưới sắt.
"Cái này là gì?"
"Lôi Đình Thần Khí." Thanh Loan đáp ngắn gọn. "Công dụng: Trừ tà, diệt ma, dẫn động cửu thiên lôi đình."
Thực tế, đó chính là cái vợt muỗi điện mà Diệp Trần dùng để xử lý đám muỗi tiên giới to như hạt đậu xanh vào ban đêm.
Dương Phong nhìn món "pháp bảo" này với ánh mắt rực cháy. Tuy nó nhìn bằng nhựa rẻ tiền, không có chút linh khí dao động, nhưng theo kinh nghiệm vừa rồi với viên kẹo, hắn tin chắc đây là một món bảo vật giấu mình.
"Cái Lôi Đình Thần Khí này bao nhiêu tiền?"
"Năm trăm linh thạch hạ phẩm. Không mặc cả." Diệp Trần từ bên ngoài nói vọng vào, giọng lười biếng.
Dương Phong nhíu mày. 500 linh thạch hạ phẩm tuy không phải con số quá lớn với hắn, nhưng cách ra giá của Diệp Trần khiến hắn cảm thấy bị xúc phạm.
"Năm trăm linh thạch? Ta thấy nó cũng chỉ là một khối sắt vụn có chút thủ pháp xảo diệu. Hai trăm linh thạch, ta lấy toàn bộ chỗ này." Dương Phong chỉ tay vào năm chiếc vợt muỗi đang xếp trên kệ.
Thanh Loan lắc đầu: "Chủ nhân đã nói, giá niêm yết là giá cuối cùng. Không mặc cả."
Sắc mặt Dương Phong trở nên khó coi vô cùng. Ở Vân Hải Thành này, ai mà không nể mặt Dương gia hắn mấy phần? Đến các hiệu thuốc lớn còn phải dành cho hắn mức chiết khấu tốt nhất, vậy mà một cái tiệm tạp hóa nhỏ bé lại dám từ chối hắn?
"Nữ tử, ta khuyên cô nên biết điều một chút." Dương Phong hạ thấp giọng, tỏa ra khí áp của Trúc Cơ đỉnh phong. "Dương gia ta nếu muốn mua, đó là vinh hạnh của cái tiệm này. Hai trăm linh thạch mỗi chiếc, là ta đã nể mặt cao nhân đứng sau các người lắm rồi."
Diệp Trần ở bên ngoài bỗng nhiên thở dài một tiếng. Hắn chống tay đứng dậy, chậm rãi bước vào trong tiệm. Đôi dép tổ ong chạm xuống nền đất phát ra những tiếng "loẹt xoẹt" đầy vẻ đời thường, nhưng không hiểu sao mỗi bước đi của hắn lại khiến trái tim của Dương Phong nảy lên một nhịp.
"Thiếu gia này," Diệp Trần đứng trước mặt Dương Phong, chiều cao nhỉnh hơn đối phương một chút. "Ta là người làm kinh doanh, mà làm kinh doanh thì quy tắc là quan trọng nhất. Quy tắc thứ nhất của tiệm tạp hóa này chính là: **Không mặc cả**."
"Nếu ta cứ mặc cả thì sao?" Dương Phong nghiến răng, tay đã chạm vào chuôi kiếm.
Diệp Trần mỉm cười, một nụ cười hiền lành như ánh mặt trời buổi sớm: "Thì… mời anh cút ra ngoài."
"Láo xược!" Một gã tùy tùng không nhịn được nữa, vung tay tát về phía Diệp Trần. "Dám nhục mạ thiếu chủ, tìm chết!"
Bàn tay gã tùy tùng mang theo linh lực mạnh mẽ, đủ để nghiền nát một tảng đá. Thanh Loan định ra tay ngăn cản, nhưng nàng thấy Diệp Trần vẫn đứng yên, sắc mặt không chút thay đổi, nên nàng khựng lại. Nàng biết, trong cái tiệm này, chủ nhân chính là trời.
Khi bàn tay chỉ còn cách mặt Diệp Trần một tấc, bỗng nhiên một áp lực khổng lồ từ bốn phương tám hướng ép tới. Gã tùy tùng thấy mình như va vào một bức tường sắt không thể xuyên phá.
"Phanh!"
Một tiếng động khô khốc vang lên. Gã tùy tùng không hề chạm được vào Diệp Trần, mà trái lại, toàn bộ cơ thể gã như bị một bàn tay vô hình nhấc bổng lên, ném thẳng ra khỏi cửa tiệm. Gã bay một vòng trên không trung rồi rơi bịch xuống đám bụi đất ngoài kia, ngất lịm đi.
Dương Phong kinh hãi, lùi lại hai bước: "Ngươi… ngươi đã làm gì? Ngươi giấu tu vi?"
Diệp Trần vẫn chắp tay sau lưng, gương mặt tỉnh bơ: "Ta đã nói rồi, ở đây là tiệm tạp hóa, không phải bãi chiến trường. Muốn động thủ? Ngươi còn chưa đủ tư cách."
Hệ thống âm thanh trong đầu Diệp Trần vang lên liên tục: *【Cảnh báo: Khách hàng có ý đồ phá hoại. Kích hoạt Lĩnh Vực Tuyệt Đối. Đã tống khứ kẻ gây rối.】*
Dương Phong mặt cắt không còn giọt máu. Hắn không hề cảm nhận được bất kỳ một chút linh lực dao động nào từ Diệp Trần, điều đó chỉ có nghĩa là hoặc đối phương là một phàm nhân hoàn toàn (điều này không thể), hoặc là tu vi của đối phương đã vượt xa tầm hiểu biết của hắn, thậm chí vượt qua cả cha hắn – một cao thủ Nguyên Anh kỳ.
"Tiền… tiền bối xin bớt giận." Dương Phong run giọng, sự kiêu ngạo biến mất sạch sành sanh. "Lòng vòng cũng chỉ là chuyện giá cả. Năm trăm linh thạch, ta mua!"
Hắn vội vàng móc túi, đếm đủ năm trăm linh thạch đặt lên bàn.
Diệp Trần lắc đầu, nhặt lấy một chiếc vợt muỗi điện trên kệ, nhấn nút nguồn. Tiếng nổ "tách tách" cùng những tia điện nhỏ màu xanh lam nhảy nhót trên lưới sắt khiến tất cả mọi người trong tiệm rùng mình.
"Lúc nãy là năm trăm linh thạch. Nhưng vì ngươi vừa làm phiền giấc ngủ trưa của ta và sỉ nhục tiểu nhị của tiệm, giá bây giờ là một nghìn linh thạch." Diệp Trần bình thản nói. "Có mua không?"
"Một… một nghìn?" Dương Phong muốn khóc mà không ra nước mắt. Đây chính là "chém đẹp" trong truyền thuyết sao? Nhưng hắn không dám phản kháng. Cái uy áp thần bí lúc nãy vẫn còn đang ám ảnh hắn.
Hắn đành phải vay mượn thêm từ đám tùy tùng, gom góp mãi mới đủ một nghìn linh thạch đặt lên bàn.
Diệp Trần cầm lấy túi linh thạch, ném cho Thanh Loan, sau đó đưa cái vợt muỗi cho Dương Phong.
"Cầm lấy đi. Nhớ sạc linh khí đầy đủ trước khi dùng. Và hãy nhớ kỹ quy tắc của tiệm: Đồ đã bán không đổi trả, và tuyệt đối… không bao giờ mặc cả lần thứ hai."
Dương Phong như được đại xá, cầm lấy "Lôi Đình Thần Khí" rồi lủi thủi đi ra ngoài. Hắn không còn vẻ hung hăng khi mới đến, mà giống như một kẻ vừa bị lột sạch tiền đồ tại sòng bạc.
Vừa bước ra khỏi tiệm, Dương Phong bỗng thấy một gã đầy tớ của gia tộc chạy đến, gương mặt hớt hải:
"Thiếu gia! Không xong rồi! Huyết Sát Môn… ba vị sát thủ mà chúng ta thuê để thăm dò Thanh Vân Môn… bọn họ chết hết rồi!"
Dương Phong giật mình: "Chết ở đâu?"
"Ngay… ngay gần đây thôi! Người ta nói có một lão già dùng pháp thuật kỳ lạ có mùi như hoa quả nướng chết bọn họ. Cảnh tượng vô cùng thảm khốc!"
Dương Phong nhìn lại cái vợt muỗi trong tay, rồi nhìn cái tiệm gỗ nhỏ bé lụp xụp phía sau. Mồ hôi lạnh chảy dài trên lưng. Lão già đó chắc chắn là khách ở đây. Pháp thuật mùi hoa quả? Chẳng lẽ là cái thứ chất lỏng màu đỏ trong chai nhựa kia sao?
Hắn không dám ở lại thêm một giây nào nữa, thúc ngựa chạy trốn như thể có tử thần đuổi theo sau lưng.
Trong tiệm tạp hóa, Diệp Trần lại leo lên ghế nằm.
"Chủ nhân, sao ngài lại bán đắt cho hắn như thế? Một cái vợt muỗi… thực sự giá một nghìn linh thạch sao?" Thanh Loan khẽ hỏi, tay đang sắp xếp lại những túi linh thạch lấp lánh.
Diệp Trần nhắm mắt, môi khẽ nhếch lên: "Cái ta bán cho hắn không phải là cái vợt muỗi, mà là một bài học. Ở đời, không phải cái gì cũng có thể dùng tiền hay quyền lực để thương lượng."
Hắn dừng lại một chút, rồi nói thêm: "Vả lại, cái vợt muỗi đó ta dùng để đập ruồi, pin cũng sắp hỏng rồi. Bán một nghìn là còn rẻ đấy."
Thanh Loan ngẩn ngơ. Nàng nhìn chiếc vợt muỗi trong ký ức của mình, lại nhìn bóng dáng lười biếng của Diệp Trần, trong lòng càng thêm sùng bái.
"Chủ nhân thật là thâm sâu khó lường. Chắc chắn chiếc vợt muỗi đó là một loại nhân quả thần khí, ngài bán đi là để hóa giải một đoạn nghiệp duyên cho Dương gia kia…" Nàng tự nhủ thầm.
Trong khi đó, Diệp Trần thực ra đang bận rộn xem bảng thông báo của hệ thống.
*【Ting! Doanh thu tích lũy đạt mốc 1500 linh thạch. Vượt mức chỉ tiêu nhiệm vụ hàng ngày.】*
*【Phần thưởng bổ sung: Kích hoạt hệ thống 'Thẻ Thành Viên'.】*
*【Khai mở kệ hàng: Nước ngọt Coca-Cola ướp lạnh và Bim bim cánh gà.】*
"Tốt lắm." Diệp Trần thầm nghĩ. "Ngày mai mình có thể uống Coca-Cola rồi. Tiên giới này, cuối cùng cũng có chút hương vị con người."
Tiểu Hắc ở dưới chân bỗng "Gâu" một tiếng, cái đuôi vẫy rối rít. Diệp Trần biết ý, thò tay vào ngăn kéo lấy ra một cây xúc xích bò, bóc vỏ ném xuống.
"Ăn đi, hôm nay mày cũng làm tốt lắm. Cái thằng tùy tùng lúc nãy bị mày lén dùng uy áp dọa sợ đến mức suýt tè ra quần đúng không?"
Tiểu Hắc gặm cây xúc xích, đôi mắt lấp lánh vẻ đắc ý. Nó – một Thôn Phệ Thần Thú đường đường, bây giờ công việc chính là dọa sợ mấy kẻ trộm cắp và ăn xúc xích bò. Cuộc sống này, đúng là hạnh phúc hơn việc đi nuốt tinh hà nhiều.
Dưới ánh nắng ban chiều rực rỡ, tiệm tạp hóa nhỏ ở ngoại ô vẫn bình lặng như thế. Nhưng chẳng ai biết rằng, từ sau ngày hôm nay, cái tên "Tiệm Tạp Hóa Bình An" sẽ chính thức trở thành một huyền thoại, và quy tắc "Không mặc cả" của ông chủ lười biếng Diệp Trần sẽ trở thành luật lệ thép mà bất kỳ ai, từ tông chủ đến Ma đầu, cũng không dám phá bỏ.