Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 12: ** Bình xịt muỗi: Khắc tinh của Ma công

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:13:21 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 12: BÌNH XỊT MUỖI – KHẮC TINH CỦA MA CÔNG**

Bầu trời phía trên Vân Hải Thành chưa bao giờ u ám đến thế. Những đám mây đen cuồn cuộn như sóng thần từ phương Bắc tràn về, mang theo hơi thở của tử vong và sự mục nát. Tiếng sấm rền vang không phải là âm thanh của tự nhiên, mà là tiếng gầm thét từ vạn con ma thú đang kéo xe cho đoàn quân của Ma giới.

Cửu U Ma Tôn – kẻ thống lĩnh vùng cực Bắc hoang dã, một đại năng đã bước nửa chân vào Hóa Thần kỳ – đang ngồi chễm chệ trên một chiếc long xa làm bằng xương cốt trắng hếu. Hơi thở của lão tỏa ra đến đâu, cỏ cây phía dưới khô héo đến đó.

"Đó chính là tiệm tạp hóa trong lời đồn?" Cửu U Ma Tôn nheo mắt, nhìn xuống một góc nhỏ bé, tĩnh lặng ở ngoại ô thành.

Giữa một vùng trời đất đang rung chuyển vì ma uy, tiệm tạp hóa nhỏ mang tên "Bình An" vẫn hiện ra với vẻ ngoài cũ kỹ, bình thản đến lạ lùng. Một cái biển hiệu gỗ treo lỏng lẻo, một chiếc ghế mây đặt trước cửa, và một thanh niên đang nằm thiu thiu ngủ, tờ báo che khuất nửa khuôn mặt.

"Chủ nhân, bọn chúng đến rồi." Thanh Loan nắm chặt chuôi kiếm, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt lại kiên định vô cùng. Nàng cảm nhận được áp lực kinh khủng từ trên không trung, loại áp lực này đủ để khiến một tu sĩ Trúc Cơ như nàng vỡ nát tâm mạch ngay lập tức. Nhưng kỳ lạ thay, ngay khi nàng bước lùi lại một bước, chạm vào ngưỡng cửa gỗ của tiệm, toàn bộ áp lực đó bỗng chốc tan biến như bóng mây.

Tiểu Hắc đang nằm phủ phục dưới chân Diệp Trần, nó hé một con mắt nhìn lên bầu trời đen kịt, khẽ khịt mũi một cái đầy khinh bỉ rồi lại tiếp tục gặm miếng xúc xích bò dở dang. Đối với nó, đám ma tu này chẳng hấp dẫn bằng một miếng thịt nguội 2 linh thạch.

Diệp Trần lười biếng nhấc tờ báo ra, nheo mắt nhìn mặt trời đang bị che khuất: "Thanh Loan à, ta đã nói bao nhiêu lần rồi. Có khách đến thì phải mời vào, không vào thì thôi, làm gì mà hốt hoảng thế? À mà không, đám này hình như không định mua đồ…"

"Tên phàm nhân kia!" Một tiếng quát như sấm nổ vang vọng từ tầng mây. Một vị Ma tướng thân hình cao lớn, khoác hắc giáp, tay cầm cự phủ lao xuống, lơ lửng cách mặt đất mười trượng. "Cửu U Ma Tôn đại giá quang lâm, khôn hồn thì dâng ra tất cả chí bảo, bằng không, ta sẽ san phẳng cái tiệm rách nát này trong một hơi thở!"

Diệp Trần ngáp một cái dài, ngồi dậy trên ghế mây, gãi gãi đầu: "Này vị đạo hữu này, chỗ tôi mở cửa kinh doanh, không tiếp khách đòi cướp. Với lại, tiếng quát của ông to quá, làm muỗi bay đi hết rồi, nhưng thay vào đó lại có thêm một đàn muỗi khổng lồ tới quấy rầy."

Hắn đưa tay chỉ chỉ về phía vạn quân ma tu đang bao vây tứ phía. Trong mắt Diệp Trần lúc này, đám người áo đen xám kia trông chẳng khác gì một bầy ruồi muỗi vo ve đêm hè, thật sự khiến người ta khó chịu.

"Lòng dạ ác độc! Dám ví vạn quân Ma giới với sâu bọ!" Vị Ma tướng giận dữ, vung rìu chém xuống.

Một đường búa đen kịt, mang theo sức mạnh có thể xẻ đôi một quả núi lớn, rít gió lao về phía mái nhà tiệm tạp hóa. Cư dân Vân Hải Thành đằng xa chỉ biết nhắm mắt lại, không nỡ nhìn cảnh tượng tiệm tạp hóa biến thành tro bụi.

Nhưng, điều kinh khủng nhất đã xảy ra.

Khi đường búa chỉ còn cách hiên nhà đúng một thấc, nó bỗng dưng… biến mất. Không phải bị chặn lại, không phải bị đánh tan, mà là hoàn toàn tiêu biến như chưa từng tồn tại. Một cơn gió mát rượi thổi qua, làm những chiếc lá khô trước cửa tiệm khẽ bay lên.

Thế giới bỗng chốc lặng thinh.

Cửu U Ma Tôn trên long xa bỗng đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu co rụt lại: "Cái gì? Quy tắc phòng ngự? Không… đó là xóa bỏ quy tắc!"

Lão không tin nổi vào mắt mình. Lão ra hiệu, và ngay lập tức, hàng ngàn ma tu phía sau đồng loạt thi triển ma công. Hàng vạn đạo hắc quang, huyết thủ, và quỷ diện cùng lúc trút xuống như mưa rào. Cả bầu trời trở nên đỏ quạch màu máu.

Diệp Trần thở dài, đứng dậy đi vào trong tiệm: "Thanh Loan, đóng cửa lại một chút, khói bụi nhiều quá. Để ta tìm món đồ chuyên dụng này."

Hắn đi tới kệ hàng cuối cùng, nơi chứa những món đồ gia dụng hiện đại mà hệ thống vừa mới mở khóa sáng nay. Ánh mắt hắn dừng lại ở một chiếc bình kim loại sơn màu xanh lục đậm, phía trên có hình một con muỗi bị gạch chéo đỏ chói.

"Vật phẩm: Bình xịt côn trùng Mosfly Cao Cấp."
"Công dụng: Diệt sạch muỗi, ruồi, gián và các loại sinh vật quấy rầy."
"Đặc biệt: Tại Tiên giới, hiệu quả tăng cường lên 1,000,000 lần đối với các sinh vật mang tà tính và ám năng lượng."

Diệp Trần cầm bình xịt lên, lắc lắc thử. "Cái này quảng cáo nói là bảo vệ gia đình trong 24 giờ. Hi vọng là nó hiệu quả."

Lúc này, bên ngoài tiệm, Cửu U Ma Tôn đã mất hết kiên nhẫn. Lão tự mình xuất thủ. Một bàn tay khổng lồ bao phủ bởi hắc hỏa từ trên trời ấn xuống, không gian xung quanh tiệm tạp hóa bắt đầu vỡ vụn, xuất hiện những vết nứt đen ngòm.

"Vạn Ma Diệt Thế Ấn! Chết đi cho ta!"

Đúng lúc này, cửa tiệm tạp hóa lại mở ra. Diệp Trần bước ra với một chiếc khẩu trang y tế đeo trên mặt (hắn rất ghét mùi hóa chất). Tay hắn cầm chiếc bình kim loại nhỏ xíu, trông thật nực cười trước bàn tay khổng lồ của Ma Tôn.

"Quá nhiều muỗi rồi. Phải khử trùng thôi."

Diệp Trần ngón tay trỏ ấn nhẹ vào vòi xịt.

*Xoẹt ——!*

Một làn sương mù màu trắng bạc từ vòi xịt phun ra. Thoạt nhìn, nó thật mỏng manh, thật nhẹ nhàng, chẳng khác gì làn khói tỏa ra từ một tách trà nóng.

Thế nhưng, khi làn sương đó chạm vào bàn tay hắc hỏa của Ma Tôn, một cảnh tượng kinh hoàng đã diễn ra. Hắc hỏa – loại ngọn lửa được luyện từ cửu u minh phủ, không bao giờ tắt – bỗng nhiên bùng lên một tiếng *Xèo* như nước sôi dội vào than hồng, rồi tàn lụi ngay lập tức.

Làn sương mù không dừng lại, nó như có linh tính, bỗng chốc bùng nổ, hóa thành một đám mây sương khổng lồ, cuồn cuộn lan ra bốn phương tám hướng với tốc độ ánh sáng.

"Hắt xì!" Một tên ma tu đang vận công bỗng hắt hơi một cái thật mạnh. Ngay sau đó, hắn kinh hãi nhận thấy toàn bộ ma lực trong đan điền mình như gặp phải thiên địch, chúng co rút lại thành một khối nhỏ xíu rồi nằm im bất động. Cơ thể hắn bỗng nhiên mất hết sức lực, từ trên cao rơi tự do xuống đất.

"Cái mùi này… Khụ khụ! Đây là độc dược gì?"

"Không thể nào! Ma thân bất tử của ta tại sao lại ngứa ngáy thế này?"

Trong không trung, mùi hương chanh sả nhẹ nhàng xen lẫn một chút hăng nồng đặc trưng của chất hóa học hiện đại bắt đầu lan tỏa. Đối với Diệp Trần, đây là mùi của sự sạch sẽ. Nhưng đối với vạn quân ma tu, đây là mùi của sự hủy diệt quy tắc.

Làn sương trắng đi tới đâu, ma khí tan biến tới đó. Những con ma thú hung tợn đang kéo xe bỗng dưng lật gọng, bốn chân co quắp, mắt trợn ngược như bị trúng thuốc chuột.

"Khốn kiếp! Chạy! Mau chạy!" Cửu U Ma Tôn gầm lên, lão cảm thấy phổi mình như bị ai đó bóp chặt. Mỗi khi lão hít vào một chút sương mù, cảm giác như có hàng vạn mũi kim nhỏ đâm vào thần hồn. Quy tắc Ma đạo mà lão khổ công tu luyện hàng nghìn năm, dưới làn sương này, yếu ớt chẳng khác gì một tờ giấy vụn trước ngọn lửa.

Lão muốn xé rách không gian để bỏ chạy, nhưng làn sương mù kia đã khóa chặt toàn bộ khu vực xung quanh. Bất kỳ ma tu nào định vận chuyển linh lực đều bị phản phệ, ngã lăn ra đất như những con ruồi bị xịt thuốc.

Diệp Trần cầm bình xịt, bước từng bước nhàn nhã ra giữa sân tiệm. Hắn đưa tay xịt thêm vài phát lên không trung, làm vẻ mặt của một bà nội trợ đang dọn dẹp nhà bếp.

"Xịt thêm chút ở góc này này… rồi, chỗ kia còn mấy con 'muỗi' to quá…"

*Xoẹt! Xoẹt!*

Sau mỗi tiếng kêu, lại có hàng trăm ma tu rơi xuống từ trên trời. Vân Hải Thành bỗng chốc đón một "cơn mưa người" lớn nhất từ trước đến nay. Những tiếng "bộp, bộp, bộp" vang lên không ngớt khi các ma tu hạ cánh xuống các bãi cỏ và đường phố. May mắn cho họ là sương mù này chỉ phong tỏa tu vi chứ không giết người ngay lập tức, nếu không giờ này mặt đất đã biến thành nghĩa địa.

Cuối cùng, làn sương tập trung lại, bao vây lấy long xa của Ma Tôn.

Cửu U Ma Tôn quỳ rạp trên sàn xe, mặt mũi tím tái, không còn chút dáng vẻ bá chủ thiên hạ nào. Lão hổn hển hít thở, đôi mắt đầy vẻ tuyệt vọng nhìn thanh niên mang dép lê phía dưới.

"Vị… vị đại nhân này… xin hãy ngừng tay… Đây rốt cuộc là bảo vật gì? Chẳng lẽ là… Khí của Tiên giới?"

Diệp Trần dừng tay, lắc lắc bình xịt lúc này đã vơi đi một nửa, cảm thấy hơi xót tiền: "Cái này ấy hả? Đồ bình dân thôi, 50 linh thạch một bình. Nhưng nó có tác dụng diệt trừ sâu bọ rất tốt. Ông xem, giờ trời quang mây tạnh rồi, đẹp không?"

Quả thật, sương mù đi qua, mây đen cũng bị tịnh hóa sạch sẽ. Bầu trời Vân Hải Thành lại hiện ra xanh ngắt, nắng vàng rực rỡ chiếu xuống.

Ma Tôn cười thảm một tiếng. Một vạn quân tinh nhuệ nhất Ma giới, vậy mà lại bại dưới tay một cái bình nhỏ bằng cổ tay, bị đối phương coi là "sâu bọ" mà xử lý. Lão cảm thấy thế giới quan của mình hoàn toàn sụp đổ.

Diệp Trần bước đến cạnh chiếc long xa rơi rụng bên đường, nhìn Cửu U Ma Tôn đang nằm bẹp dí.

"Ông là người đứng đầu đám này?"

"Vãn bối… vãn bối là Cửu U…"

"Ta không quan tâm ông là Cửu cái gì." Diệp Trần ngắt lời, chỉ tay vào cái cửa tiệm bị ma khí bám đen và đống đổ nát do trận "mưa người" vừa gây ra xung quanh. "Nhìn thấy cái cửa bị bẩn kia không? Và đống củi trong sân chưa ai chẻ không? Tiệm tôi đang thiếu một ít thợ chân tay."

Cửu U Ma Tôn đờ người ra.

"Sao? Không muốn? Hay là muốn hít thêm vài phát nữa cho sạch gốc ma công luôn?" Diệp Trần lại giơ bình xịt lên, ngón tay đặt trên vòi ấn.

"Không! Không! Vãn bối muốn làm! Vãn bối rất thích chẻ củi!" Ma Tôn giật nẩy mình, lập tức bò dậy dập đầu. Lúc này lão mới nhận ra, tu vi của mình không hề biến mất mãi mãi, mà bị một loại sức mạnh "quy tắc hóa học" đáng sợ phong ấn lại. Chỉ có làm hài lòng người thanh niên này, lão mới mong có ngày được giải thoát.

Thế là, trước sự chứng kiến kinh hoàng của hàng vạn tu sĩ và dân chúng trong thành, vị Ma Tôn khét tiếng từng khiến cả lục địa run sợ, lúc này đang lúng túng cầm một chiếc chổi tre, bắt đầu quét dọn hiên nhà cho Tiệm Tạp Hóa Bình An.

Những Ma tướng, Ma binh khác sau khi tỉnh lại, thấy chủ nhân mình đang làm việc vặt, cũng không dám phản kháng, đứa thì xách xô nước, đứa thì lụi hụi khuân đá, bắt đầu công cuộc đại tu đường xá xung quanh tiệm.

Thanh Loan đứng tựa cửa, mắt tròn mắt dẹt nhìn cảnh tượng này. Nàng nhìn chủ nhân mình, người vừa quay lại chiếc ghế mây, kéo tờ báo lên che mặt tiếp tục giấc ngủ trưa, trong lòng sự sùng bái đã lên tới đỉnh điểm.

"Chủ nhân đúng là thần nhân. Một cái bình phun khói bình thường, qua tay ngài bỗng trở thành quy tắc chí cao, tịnh hóa vạn vật."

Tiểu Hắc nhìn gã Ma Tôn đang chẻ củi ở sân sau, rồi liếc nhìn cái bình xịt màu xanh trên kệ hàng, thầm nghĩ trong đầu: *Lần sau mình phải cẩn thận hơn, kẻo ông chủ nhầm mình là con gián mà xịt một phát thì xong đời thú sinh.*

Trưa hè ở Vân Hải Thành hôm ấy rất nóng, nhưng tiếng *cộp cộp* của rìu bổ vào củi và tiếng chổi tre quét trên sàn lại tạo nên một bản nhạc kỳ lạ đến lạ lùng.

Bên trong tiệm tạp hóa, tiếng ngáy khẽ của Diệp Trần vang lên đều đặn. Ở Tiên giới mạt pháp này, muốn sống yên ổn thật sự không dễ dàng, nhưng có lẽ đối với Diệp Trần, chỉ cần một bình xịt muỗi và một bát mì nóng, không có rắc rối nào là không thể giải quyết.

Hệ thống bỗng dưng vang lên trong đầu hắn một cách tinh quái:
[Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: "Vệ sinh môi trường Tiên giới". Phần thưởng: Mở khóa tủ lạnh cấp cao và công thức làm kem que giải nhiệt.]

Diệp Trần mỉm cười trong giấc mơ. Kem que sao? Chà, mùa hè này sẽ thú vị đây.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8