Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 14: ** Lôi Đình Thần Khí: Chiếc vợt muỗi điện
**CHƯƠNG 14: LÔI ĐÌNH THẦN KHÍ – CHIẾC VỢT MUỖI ĐIỆN**
Ánh nắng ban mai của vùng biên cương Vân Hải Thành xuyên qua lớp sương mờ lảng bảng, rọi vào tấm biển hiệu "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm" có phần hơi cũ kỹ. Nhưng trái ngược với vẻ ngoài khiêm tốn ấy, không gian bên trong tiệm lại là một thế giới hoàn toàn khác biệt.
Chiếc tủ lạnh Toshiba Gold – phần thưởng vừa mới nhận từ hệ thống – đang tỏa ra hơi lạnh dịu nhẹ, lấp lánh ánh kim loại dưới ánh đèn huỳnh quang mà Diệp Trần vừa mới lắp đặt. Thanh Loan, nàng thánh nữ của quá khứ, giờ đây đang mặc một chiếc tạp dề in hình gấu nhỏ, đôi tay trắng ngần cẩn thận lau chùi từng ngăn kính của tủ lạnh. Nàng nâng niu chiếc tủ như thể đó là một tòa tế đàn chứa đựng bí mật của thời gian. Đối với nàng, mỗi hơi lạnh thoát ra đều mang theo sự tinh khiết hơn cả linh khí nghìn năm của những hang động băng tuyết sâu nhất.
Ở góc cửa tiệm, Diệp Trần đang nằm dài trên chiếc ghế tựa bằng mây, tay cầm chiếc quạt giấy, chân mang đôi dép tổ ong huyền thoại thỉnh thoảng lại nhịp nhịp theo một điệu nhạc mà chỉ mình anh nghe thấy. Cuộc sống ở Tiên giới đối với anh dường như chỉ là sự kéo dài của những ngày tháng lười biếng ở hiện đại, chỉ khác là khách hàng của anh thỉnh thoảng lại biết bay và có thể phá núi lấp biển bằng một đầu ngón tay.
“Chủ nhân, con ‘U Minh Huyết Muỗi’ kia lại đến rồi.”
Thanh Loan khẽ nhíu đôi mày thanh tú, giọng nói trong trẻo vang lên. Nàng nhìn chằm chằm vào một sinh vật nhỏ bé đang lượn lờ giữa không trung. Ở Tiên giới, muỗi không phải là loài côn trùng bình thường. Đây là "U Minh Huyết Muỗi", loại muỗi có lớp vỏ cứng như hắc thiết, tốc độ nhanh như chớp, và quan trọng nhất, chúng có khả năng xuyên thủng hộ thể linh lực của tu sĩ cấp thấp để hút máu. Với tu sĩ bình thường, một cú đốt của nó có thể khiến da thịt sưng tấy, linh lực rối loạn cả buổi chiều.
Diệp Trần hé một bên mắt, bực bội lầm bầm: “Cái lũ này, da mình dày thế này mà chúng nó cũng không tha. Thanh Loan, dùng linh pháp đuổi nó đi.”
Thanh Loan thở dài, đầu ngón tay búng ra một đạo kiếm khí sắc lẹm. Tuy nhiên, con muỗi kia cực kỳ khôn ngoan, nó rung cánh một cái liền hóa thành một làn khói đen, né tránh kiếm khí một cách dễ dàng rồi tiếp tục lượn lờ quanh đầu Diệp Trần như muốn trêu ngươi.
【 Đinh! Nhận thấy vật chủ đang bị quấy rối bởi sinh vật ngoại lai. Hệ thống cấp phát công cụ hỗ trợ vệ sinh tiệm: Vợt muỗi điện siêu cấp – Phiên bản Lôi Đình Diệt Thế. 】
Diệp Trần giật mình, trong lòng vừa kịp chửi thầm hệ thống lại bày trò, thì một vật thể lạ đã rơi thẳng vào lòng anh.
Đó là một chiếc vợt muỗi điện có cán cầm bằng nhựa cao cấp màu đen tuyền, phần mặt lưới được cấu tạo bởi những sợi dây kim loại mảnh khảnh nhưng tản ra những tia chớp xanh nhạt chạy dọc xung quanh. Nếu ở hiện đại, người ta chỉ coi đây là món đồ gia dụng giá vài chục nghìn đồng, nhưng ở đây, trong cảm nhận của Thanh Loan, nàng bỗng chốc rùng mình.
“Cái… cái này là gì vậy chủ nhân? Tại sao linh khí xung quanh đều bị nó nuốt chửng? Thần khí sao?”
Diệp Trần cầm chiếc vợt lên, ấn nhẹ nút đỏ trên cán.
*Tạch!*
Một tia điện nhỏ xíu lóe lên trên mặt lưới, nhưng trong mắt Thanh Loan, đó không phải tia điện, mà là một đạo Thiên Lôi nguyên thủy nhất, mang theo uy áp kinh hoàng có thể chẻ đôi linh hồn của bất kỳ sinh vật nào. Nàng tái mặt, lùi lại hai bước, trong lòng không khỏi cảm thán: Chủ nhân lại lấy ra bảo vật diệt thế rồi. Cái thứ này mà vỗ một cái, chẳng phải Hóa Thần đại năng cũng phải tan thành mây khói sao?
Đúng lúc này, ngoài phố lớn vang lên những tiếng xì xào, bàn tán xôn xao. Bầu trời Vân Hải Thành vốn đang trong xanh bỗng chốc bị mây đen che phủ, từng hồi sấm chớp nổ đùng đoàng.
Một đạo độn quang tím rịm từ xa lao đến, đáp xuống ngay trước cửa tiệm tạp hóa. Một lão già mặc đạo bào màu tím, tóc tai dựng đứng như thể bị điện giật, tay cầm một chiếc quạt lông vũ cũng tỏa ra lôi điện không ngừng, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.
“Lôi Hỏa Trưởng lão của Thiên Lôi Tông!”
Trần Huyền Tử đang đứng xếp hàng chờ mua mì tôm gần đó, vừa thấy lão già liền giật mình kêu lên. Những người xung quanh cũng dạt ra xa, không ai dám đứng gần vị đại lão này. Thiên Lôi Tông là một trung cấp tông môn nổi tiếng về lôi pháp tàn bạo, và Lôi Hỏa Trưởng lão này chính là một cao thủ Nguyên Anh kỳ đỉnh phong, chỉ còn nửa bước nữa là chạm tới Hóa Thần.
Lão già hất hàm, đôi mắt chứa đầy lôi quang nhìn xoáy vào tấm biển hiệu của tiệm, rồi quát lớn: “Kẻ nào là chủ tiệm này? Dám bán những thứ tà vật làm rối loạn tâm chí tu sĩ? Còn không mau lăn ra đây nộp hết tất cả bảo vật cho Thiên Lôi Tông ta kiểm soát!”
Hóa ra, sau sự kiện Cửu U Ma Tôn bị "đánh bại" một cách bí ẩn, các tông môn lớn xung quanh bắt đầu chú ý đến tiệm tạp hóa nhỏ này. Thiên Lôi Tông vốn kiêu ngạo, cho rằng trong tiệm chắc chắn có một loại chí bảo lôi hệ nào đó giúp chủ tiệm trấn áp Ma Tôn, nên đã phái Lôi Hỏa Trưởng lão đến cướp đoạt dưới danh nghĩa "thanh lý môn hộ".
Thanh Loan bước ra cửa, gương mặt lạnh như tiền, giọng nói băng giá: “Cửa tiệm không bán đồ cho kẻ vô lễ. Mời ông rời đi cho, nếu không muốn gặp rắc rối.”
Lôi Hỏa Trưởng lão cười khẩy, nhìn thấy nhan sắc của Thanh Loan thì trong mắt hiện lên một tia tham lam: “Thánh nữ tàn tạ của Thiên Băng Giáo? Không ngờ lại đi làm chó săn cho một kẻ vô danh tiểu tốt. Cút khai cho lão phu!”
Dứt lời, lão vung chiếc quạt lông vũ lên. Một con rồng điện tím sẫm gào thét lao thẳng về phía Thanh Loan. Uy lực của nó mạnh đến mức không khí xung quanh đều bị nén chặt, tạo nên những tiếng nổ vang dội.
Thanh Loan không hề nao núng, nàng biết trong phạm vi mười mét quanh tiệm, chủ nhân là vô địch. Quả nhiên, con rồng điện hùng hổ kia vừa chạm tới bậc thềm của tiệm liền đột ngột tan biến như một làn khói, không để lại dù chỉ một hạt bụi linh khí.
Lôi Hỏa Trưởng lão trợn tròn mắt: “Cái gì? Trận pháp phòng ngự kiểu gì vậy?”
Bên trong tiệm, Diệp Trần vẫn đang bực mình vì con muỗi. Nó vừa đậu xuống ngay trên mép cửa gỗ, sát cạnh nơi Lôi Hỏa Trưởng lão đang đứng. Diệp Trần không thèm nhìn lão già tím ngắt kia, anh đứng dậy, hai tay cầm chiếc vợt muỗi điện như cầm một chiếc vợt tennis, bước đi lững thững.
“Cuối cùng cũng đứng im cho bố mày vỗ nhé con.”
Lôi Hỏa Trưởng lão thấy một thanh niên mặc áo thun trắng, quần đùi hoa, chân đi dép tổ ong lẹt xẹt đi ra, trên tay cầm một vật kỳ dị bằng nhựa đen, liền cho rằng đây là chủ tiệm. Lão gào lên: “Tiểu tử! Giao ra lôi hỏa thần vật, nếu không ta sẽ khiến ngươi…”
Lời của lão còn chưa kịp nói hết, Diệp Trần đã vung tay.
“Câm miệng đi, ồn ào quá!”
Diệp Trần thực sự không quan tâm lão già này là ai, anh chỉ thấy con muỗi đang định bay về phía lão già. Với tâm thế của một người đang muốn "vỗ muỗi", Diệp Trần vung chiếc vợt điện một đường hình cung hoàn mỹ qua không trung.
Chiếc vợt không hề nhắm vào Lôi Hỏa Trưởng lão, nhưng khi nó lướt ngang qua vùng không gian gần lão, toàn bộ lôi điện tích tụ trong đám mây trên trời bỗng chốc bị hút sạch vào mặt lưới của vợt muỗi.
*Tạch! Tạch! TẠCH!*
Tiếng nổ không lớn, nhưng mỗi tiếng nổ vang lên đều như tiếng trống khai thiên lập địa. Một luồng lôi điện màu xanh lam đậm đặc đến mức hóa thành chất lỏng từ mặt lưới bắn ra. Nó không chỉ nướng chín con U Minh Huyết Muỗi tội nghiệp mà còn trút thẳng vào người Lôi Hỏa Trưởng lão đang đứng chắn đường bay.
“Áaaa!!!”
Vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ vốn tự hào là "Cơ thể lôi điện" lúc này lại như một miếng thịt bị ném vào lò vi sóng công suất cao. Toàn thân lão co giật liên hồi, đôi mắt trắng dã, miệng sủi bọt mép. Mọi lớp hộ thân bảo giáp, mọi pháp bảo phòng ngự trên người lão đều tan chảy trong nháy mắt trước dòng điện hiện đại được hệ thống cường hóa.
Diệp Trần nhìn thấy con muỗi cháy khét lẹt rơi xuống đất, bèn thu vợt lại, thở phào một cái: “Đấy, đã bảo mà, không có việc gì khó, chỉ sợ vợt không điện.”
Cùng lúc đó, Lôi Hỏa Trưởng lão bị sức ép của dòng điện bắn văng ra xa hàng trăm mét, đập xuyên qua ba ngôi nhà bỏ hoang trước khi cắm thẳng đầu xuống một mương nước bẩn. Bộ đạo bào tím lấp lánh giờ đây chỉ còn là mấy mảnh giẻ rách đen sì, râu tóc bị cháy trụi lủi, bốc lên mùi khét lẹt như gà nướng.
Cả khu phố im phăng phắc.
Trần Huyền Tử đánh rơi cả gói mì tôm vừa mới cầm trên tay, hàm dưới của lão suýt nữa chạm đất. Lão đã nghĩ đến việc Diệp Trần sẽ ra tay, nhưng lão không ngờ lại là "ra tay" kiểu này.
“Vừa rồi… đó là Lôi Đình Diệt Thế sao? Không đúng, ta cảm nhận được đó là sự cô đọng của Thiên Đạo Quy Tắc. Một cái vợt nhựa, thế mà có thể hấp thu và phản chấn toàn bộ lôi lực của một Nguyên Anh kỳ?”
Đám đồ đệ đi theo Lôi Hỏa Trưởng lão lúc này mới sực tỉnh, chúng nhìn nhau, mặt cắt không còn một giọt máu, sau đó đồng loạt quỳ sụp xuống hướng về phía tiệm tạp hóa mà dập đầu lia lịa.
“Tiền bối tha mạng! Tiền bối bớt giận!”
“Thiên Lôi Tông chúng con có mắt không tròng, xin tiền bối coi chúng con như hạt cát mà thổi bay đi ạ!”
Diệp Trần ngáp một cái, vác chiếc vợt muỗi trên vai như vác đại đao, liếc nhìn đám người đang quỳ rạp dưới đất, giọng lười biếng: “Muốn tha mạng? Được thôi. Mang lão già kia về, và từ mai bảo tông môn các người mang 500 linh thạch đến đây đền bù thiệt hại tiếng ồn. Ngoài ra, tiệm tạp hóa không nhận rác, mang hết đống đổ nát ngoài kia dọn sạch cho ta.”
Đám đồ đệ như bắt được vàng, vội vàng chạy đi kéo xác (vẫn còn đang giật giật) của sư tôn mình lên, rồi hùng hục bắt đầu quét dọn khu phố với tốc độ còn nhanh hơn cả khi tu luyện thần thông.
Thanh Loan bước đến bên cạnh Diệp Trần, đôi mắt nàng lấp lánh sự ngưỡng mộ vô bờ bến. Nàng khẽ chạm vào chiếc vợt muỗi điện (lúc này đã được Diệp Trần tắt nút nguồn). Nàng cảm thấy trên mặt lưới vẫn còn lưu lại dư vị của một loại quy luật vô cùng đáng sợ, dường như nó có thể thao túng toàn bộ sấm sét của thiên hạ.
“Chủ nhân, chiếc Lôi Đình Thần Khí này… ngài định bán nó với giá bao nhiêu?”
Diệp Trần liếc nhìn thông báo của hệ thống: *Vợt muỗi điện – Vật phẩm tiêu hao linh thạch, chỉ dùng để vệ sinh tiệm. Không bán.*
Anh lắc đầu: “Cái này không bán. Nó là ‘vũ khí hộ thân’ của chủ tiệm. Để ở quầy thu ngân đi, sau này đứa nào láo nháo thì cứ ‘tạch’ cho một phát.”
Thanh Loan gật đầu lia lịa, trong lòng ghi nhớ: Cái vợt này chính là tối cao pháp khí trấn giữ tiệm, tuyệt đối không được để kẻ xấu chạm vào.
Ngày hôm đó, tin tức về một "Thần khí hình cái lưới" của chủ tiệm tạp hóa Vân Hải Thành có thể đánh bại Nguyên Anh kỳ trong một nốt nhạc đã lan truyền khắp giới tu tiên như một cơn lốc. Người ta bắt đầu thêu dệt những câu chuyện thần thánh về nó. Có người nói đó là "Vạn Lôi Chi Tổ", có kẻ lại bảo đó là "Trận pháp Diệt Ma cầm tay" được thượng cổ đại năng rèn đúc.
Nhưng đối với Diệp Trần, anh chỉ quan tâm đến một việc khác. Anh quay vào trong, lấy một chai Sting dâu đỏ mọng từ tủ lạnh Toshiba ra, khui nắp *xì* một tiếng rồi uống một ngụm thật lớn.
“Aaa… Có đá có khác, đã quá đi mất!”
Bên ngoài, ánh nắng vẫn vàng rực, nhưng từ giờ trở đi, không còn bất kỳ con muỗi hay bất kỳ "trưởng lão" nào dám lảng vãng quanh cửa tiệm tạp hóa nữa. Một chiếc vợt muỗi điện giá vài chục nghìn ở Trái Đất, giờ đây đã trở thành huyền thoại lôi đình bất hủ của Cửu Tiêu Linh Giới.
Diệp Trần nằm lại lên ghế tựa, nhìn đám đồ đệ Thiên Lôi Tông đang hì hục dọn dẹp, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười thỏa mãn. Tu tiên ư? Cứ để họ bận rộn với đỉnh phong này, đại đạo nọ đi. Anh chỉ cần một chiếc vợt muỗi, một chai Sting lạnh, và một buổi chiều bình yên là đủ rồi.
—
**Hết chương 14.**