Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 16: ** Nhiệm vụ: Bán 100 gói băng vệ sinh
**CHƯƠNG 16: NHIỆM VỤ: BÁN 100 GÓI BĂNG VỆ SINH**
Buổi sáng ở Vân Hải Thành bắt đầu bằng tiếng chim hót líu lo trên những tán linh mộc cổ thụ. Diệp Trần, trong bộ áo thun trắng có in hình con mèo "cà khịa" và chiếc quần lửng sọc caro, đang nằm trên ghế xích đu làm từ tre già, tay cầm tờ báo địa phương của hội tán tu mới xuất bản, chân đi dép tổ ong huyền thoại nhịp nhịp theo một điệu nhạc không tên.
Phía sau anh, Thanh Loan đang tỉ mẩn dùng một mảnh lụa cao cấp nhất của băng tuyết tằm để… lau bụi trên những chai nước mắm Chinsu. Với cô, mỗi món đồ trong cái tiệm này đều là tiên khí, mà đã là tiên khí thì không được phép bám một hạt bụi phàm trần nào.
"Ting!"
Một tiếng động cơ khí khô khốc vang lên trong đại não Diệp Trần, khiến anh suýt chút nữa rơi cả tờ báo.
【 Hệ thống Tạp hóa Vạn giới phát hành nhiệm vụ cấp bách! 】
【 Tên nhiệm vụ: Sự thấu hiểu của Đấng nam nhi. 】
【 Yêu cầu: Trong vòng 3 ngày, bán sạch 100 gói "Băng vệ sinh thảo dược – Siêu thấm có cánh" phiên bản Tiên giới cho các nữ tu sĩ. 】
【 Ghi chú: Không được giải thích quá rõ ràng về công dụng thực tế của thế giới hiện đại, hãy để khách hàng tự cảm nhận đạo vận bên trong. 】
【 Phần thưởng: Công thức và nguyên liệu mở khóa "Trà sữa Trân châu đường đen – Linh khí đại bổ". 】
【 Hình phạt nếu thất bại: Hệ thống sẽ cưỡng chế ký chủ mặc váy Thiên Nga Đen đứng nhảy TikTok trước cửa tiệm trong 1 canh giờ. 】
"Phụt!"
Ngụm cà phê G7 vừa nhấp vào miệng Diệp Trần phun thẳng ra ngoài, tạo thành một làn sương mù nâu nhạt dưới ánh mặt trời. Anh trợn trừng mắt, tâm thần rúng động đến mức muốn chửi thề.
"Hệ thống! Ngươi có còn liêm sỉ không hả?" Diệp Trần gào thét trong lòng. "Ta là một trang nam tử hán đại trượng phu, đường đường là ông chủ của Vạn Giới Tạp Hóa Điếm, ngươi bắt ta đi bán… cái đó? Lại còn bán cho mấy vị tiên tử lạnh lùng thanh cao kia nữa? Ngươi muốn ta bị coi là dâm tặc biến thái rồi bị cả Tiên giới truy sát à?"
Hệ thống vẫn giữ giọng điệu lạnh lùng, vô cảm: 【 Chủ nhân hãy tự trọng. Ở trước mặt Đạo, mọi vật đều bình đẳng. Vật phẩm này chứa đựng "Huyết Sát Quy Tắc" tinh thuần nhất, giúp nữ tu sĩ bình ổn khí huyết trong những ngày tâm tính xáo trộn. Đây là sự cứu rỗi, không phải là sự biến thái. Thời gian bắt đầu đếm ngược: 71 giờ 59 phút… 】
Diệp Trần ngã ngửa ra ghế, mắt nhìn trần nhà, cảm thấy tương lai tươi sáng của mình vừa bị bao phủ bởi một màu đen kịt. Nếu không hoàn thành, hình phạt "nhảy TikTok mặc váy" kia chắc chắn sẽ khiến anh chết vì nhục trước khi kịp phi thăng.
Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng lấp lánh hiện ra trên kệ hàng trống ở góc rẽ. 100 gói sản phẩm có bao bì màu hồng nhạt, bên trên in hình những bông hoa rực rỡ và những dòng chữ uốn lượn mang theo đạo vận sâu sắc xuất hiện. Trên bao bì ghi hàng chữ lớn: "TIÊN NỮ KẾT GIỚI – NGỰ HUYẾT VÂN BẢNG".
"Tiên… Tiên Nữ Kết Giới?" Diệp Trần lẩm bẩm, mặt méo xệch. "Cái tên này nghe kêu thật đấy, nhưng cốt lõi vẫn là nó mà thôi!"
Thanh Loan nghe thấy tiếng động, vội vàng chạy lại, thấy chủ nhân đang đứng ngây người trước một chồng đạo cụ lạ lẫm. Cô tò mò hỏi: "Chủ nhân, đây là… bảo vật mới của tiệm sao? Nhìn bao bì có vẻ rất tinh tế, lại ẩn chứa một loại năng lực trị liệu huyết mạch cực kỳ ôn hòa."
Diệp Trần nhìn Thanh Loan, đôi mắt bỗng nhiên sáng rực lên. Đúng rồi! Trước mặt chẳng phải là một "KOL" (người có sức ảnh hưởng) tiềm năng sao? Thanh Loan là cựu Thánh nữ, dù tông môn đã mất nhưng khí chất và vẻ đẹp của cô vẫn là thứ khiến mọi tu sĩ phải ngưỡng mộ. Nếu cô dùng…
Nhưng nghĩ lại, việc giải thích công năng của cái này cho một cô gái cổ trang nghiêm túc như Thanh Loan quả thực là một thử thách cực độ.
Diệp Trần hắng giọng, tỏ vẻ thâm trầm, khoanh tay trước ngực: "Thanh Loan này, cô theo ta cũng đã lâu, hẳn đã biết mỗi vật phẩm trong tiệm này đều có công dụng nghịch thiên?"
Thanh Loan gật đầu lia lịa, ánh mắt sùng bái: "Vâng, từ mì tôm giúp đột phá đến nước lọc giúp chữa thương, Thanh Loan đều đã lĩnh giáo. Đồ vật của chủ nhân, chắc chắn không có thứ gì là tầm thường."
"Tốt." Diệp Trần lấy một gói "Tiên Nữ Kết Giới" xuống, giọng nói đầy thần bí. "Đây là cực phẩm bảo vật ta vừa mới nhập về. Nó có tên là 'Ngự Huyết Vân Bảng'. Công dụng của nó chính là… giúp các nữ tu các cô giải quyết 'Huyết sát chi khí' định kỳ mỗi tháng một lần. Ngăn chặn linh lực rò rỉ, bảo vệ kinh mạch, đặc biệt là cảm giác… êm ái như đang ngồi trên mây, không gây vướng víu khi chiến đấu hay tọa thiền."
Thanh Loan nghe đến đoạn "Huyết sát chi khí định kỳ", mặt bỗng đỏ bừng lên. Là một nữ nhân, dù là tu sĩ mạnh mẽ đến đâu, mỗi tháng nàng vẫn có những ngày vô cùng mệt mỏi, khí huyết xáo trộn, linh lực trong người bồn chồn khó kiểm soát. Ở Tiên giới, các nữ tu thường dùng một số loại phù chú hoặc thảo dược thô sơ, nhưng hiệu quả không cao, lại cực kỳ bất tiện.
"Chủ nhân… ngài nói thật chứ?" Thanh Loan lí nhí, không dám nhìn thẳng vào Diệp Trần. "Nó thực sự có thể… bảo vệ trong những ngày đó sao?"
"Không những bảo vệ, mà còn có thể khiến cô hoàn toàn quên đi sự tồn tại của nó!" Diệp Trần chém gió như thần, thực chất là anh đang nhớ lại lời quảng cáo của mấy hãng băng vệ sinh trên tivi lúc trước. "Thử xem, đây là hàng tặng kèm cho nhân viên xuất sắc. Cô đi dùng thử đi, nếu tốt, hãy giới thiệu cho hội chị em bạn dì trong thành."
Thanh Loan nhận lấy gói bảo vật với đôi tay run rẩy, trong lòng tràn ngập cảm động. Chủ nhân thật là tinh tế! Một đại cao thủ thần bí như ngài ấy mà lại quan tâm đến cả những vấn đề thầm kín nhất của một tiểu tỳ nữ như nàng. Đây chính là đại từ đại bi, chính là Đạo tâm ấm áp!
Thanh Loan vội vàng lui vào gian phòng phía sau.
Khoảng mười lăm phút sau, nàng bước ra. Lần này, thần thái của Thanh Loan hoàn toàn khác biệt. Bước chân của nàng nhẹ tênh, gương mặt thanh thoát không còn vẻ căng thẳng như mọi khi. Nàng kinh ngạc thốt lên: "Chủ nhân! Thần kỳ! Quá thần kỳ! Nó không chỉ mềm mại như bông tuyết, mà bên trong còn chứa một trận pháp hút tinh hoa rất mạnh, huyết khí không hề bị rò rỉ ra ngoài nửa phân! Đặc biệt là cảm giác mát lạnh của thảo dược giúp tâm hồn ta thanh thản đến lạ thường!"
Diệp Trần nén cười, gật đầu: "Tất nhiên, hàng của ta mà. Vậy bây giờ, nhiệm vụ của cô là bán sạch đống này với giá 10 linh thạch thượng phẩm một gói. Nhớ kỹ, cái tên là 'Ngự Huyết Vân Bảng', chuyên dùng cho tiên nữ."
"Vâng! Thanh Loan nhất định hoàn thành nhiệm vụ!"
Chưa đầy nửa canh giờ sau, tiếng chuông gió ở cửa tiệm vang lên lanh lảnh.
Khách hàng đầu tiên là Liễu Như Yên, đại đệ tử của Phi Yến Cung, một nữ tu sĩ nổi danh lạnh lùng và cao ngạo. Nàng thường đến đây để mua nước tăng lực Sting nhằm tăng cường tốc độ kiếm pháp.
Hôm nay, Liễu Như Yên vừa bước vào đã thấy Thanh Loan đang mỉm cười thần bí đứng cạnh một quầy hàng mới.
"Thanh Loan sư muội, hôm nay tiệm tạp hóa có hàng mới sao?" Liễu Như Yên nhàn nhạt hỏi, nhưng ánh mắt lại không giấu nổi sự tò mò.
Thanh Loan khẽ tiến lại gần, ghé tai Liễu Như Yên nói nhỏ vài câu. Diệp Trần ngồi phía sau quầy, chỉ thấy tai của Liễu Như Yên bỗng đỏ ửng lên, đôi mắt phượng mở to hết cỡ.
"Cái gì? Thần kỳ như vậy sao?" Liễu Như Yên thốt lên, giọng nói có chút run rẩy. "Sư muội đang nói… nó có thể ngăn chặn hoàn toàn linh khí tán loạn trong thời gian 'Nguyệt kỳ', lại còn giúp bay lượn chiến đấu mà không cần lo lắng?"
Thanh Loan nghiêm túc gật đầu, đưa ra một mẫu thử đã mở bao bì (tất nhiên là hàng trưng bày sạch): "Tỷ tỷ nhìn xem, chất liệu này, độ đàn hồi này, còn có cả hai cái 'cánh' nhỏ hai bên nữa, đây chính là thiết kế của thượng cổ trận pháp để cố định vị trí, dù tỷ có múa kiếm điên cuồng đến đâu cũng không thể lệch ra ngoài."
Liễu Như Yên cầm lấy, cảm nhận sự mềm mại khó tin. Nàng nghĩ đến những lần mình đang tỉ thí trên lôi đài mà gặp "ngày ấy", cảm giác bất an luôn khiến nàng không thể phát huy 100% công lực. Nếu món đồ này thực sự thần kỳ như lời nói…
"Lấy cho ta… năm gói!" Liễu Như Yên nói nhanh, vung ra một xấp linh thạch.
"Xin lỗi Liễu tiên tử, món hàng này đang rất 'hot', chủ nhân quy định mỗi người chỉ được mua tối đa hai gói để nhường cơ hội cho các đồng đạo khác." Thanh Loan khéo léo từ chối theo đúng bài bản marketing mà Diệp Trần đã dạy.
"Vậy lấy hai gói!" Liễu Như Yên nhanh chóng thu đồ vào nhẫn trữ vật, vẻ lạnh lùng băng giá thường ngày biến mất sạch sành sanh, thay vào đó là một vẻ hối hả như sợ người khác cướp mất.
Tin đồn lan đi nhanh hơn cả phi kiếm truyền thư.
Tại các tửu quán và khu chợ của Vân Hải Thành, các nữ tu sĩ xì xào bàn tán với nhau bằng những mật ngữ kỳ quái.
"Ngươi nghe nói gì chưa? Tiệm tạp hóa Diệp chủ nhân vừa ra mắt 'Tiên Nữ Kết Giới'!"
"Có phải cái món đồ lót bằng gốm hay vải linh dược không?"
"Bậy nào! Đó là Ngự Huyết Vân Bảng! Dùng xong một cái là tâm hồn phơi phới, linh lực dồi dào, đánh nhau với yêu quái cả ngày không thấy mệt!"
"Trời ơi, hôm qua ta thấy Liễu tỷ tỷ của Phi Yến Cung bay lượn trên trời tự tin lắm, hình như cũng là nhờ bảo vật đó!"
Cứ như vậy, đến buổi chiều, trước cửa tiệm tạp hóa của Diệp Trần đã xuất hiện một cảnh tượng chưa từng có: Một hàng dài các nữ tu đủ mọi lứa tuổi, từ các tiểu sư muội mười lăm, mười sáu tuổi đến các vị trưởng lão mấy trăm năm tuổi, đều đang đứng xếp hàng với vẻ mặt vừa ngượng ngùng vừa mong chờ.
Trong khi đó, cánh đàn ông tu sĩ đứng đằng xa nhìn lại, mặt đầy hoang mang.
"Này, cái đám nữ nhân kia bị làm sao thế? Mua mì tôm à?"
"Không phải, nghe nói là một loại phù chú phòng ngự mới, chỉ bán cho nữ nhân."
"Phòng ngự à? Ta thấy cái bao bì màu hồng trông cũng đẹp, hay là ta cũng vào mua một cái về làm thảm ngồi bồ đoàn?"
Dương Phong – thiếu chủ của Dương gia, kẻ vốn luôn muốn tìm cơ hội "bắt lỗi" Diệp Trần – thấy cảnh tượng đông đúc này thì hừ lạnh một tiếng: "Giả thần giả quỷ! Để ta vào xem thử tên kia lại dùng trò lừa bịp gì!"
Dương Phong hiên ngang bước vào tiệm, gạt đám đông ra. Hắn nhìn thấy Diệp Trần đang lười biếng ngồi bấm cái máy tính Casio để tính tiền.
"Diệp Trần! Ngươi bán cái thứ gì mà khiến các tiên tử điên đảo thế này? Cho bản thiếu chủ một cái xem thử!" Dương Phong đập bàn.
Diệp Trần ngước mắt lên nhìn, khóe môi khẽ nhếch: "Ngươi muốn mua? Ngươi chắc chứ?"
"Tại sao không? Chẳng lẽ linh thạch của ta không phải tiền?"
Diệp Trần đưa ra một gói "Tiên Nữ Kết Giới", cười tủm tỉm: "Được thôi, nhưng món quà này là do Thượng đế ban tặng cho phụ nữ. Nam nhân dùng vào, nhẹ thì rụng lông, nặng thì… mất đi một bộ phận quý giá. Ngươi vẫn muốn thử chứ?"
Dương Phong nhìn gói đồ hồng nhạt có cánh, lại nhìn thấy ánh mắt kỳ quái của đám nữ tu sĩ xung quanh, bỗng cảm thấy một luồng gió lạnh thổi qua giữa hai chân. Hắn tái mặt, vội vàng rụt tay lại.
"Hừ! Đồ dâm tặc! Ta không thèm!" Dương Phong hậm hực quay người bỏ đi, sau lưng là những tiếng cười rúc rích của các nữ tu sĩ.
Nhiệm vụ tiến triển thuận lợi một cách không ngờ. Con số trên hệ thống nhảy liên tục: 20… 45… 78… 99…
Chỉ còn gói cuối cùng.
Đúng lúc này, một luồng áp lực khổng lồ từ trên cao hạ xuống. Một người phụ nữ trung niên, vận đạo bào màu tím sẫm, khuôn mặt nghiêm nghị đến phát sợ, đáp xuống trước cửa tiệm.
Mọi nữ tu sĩ xung quanh đều đồng loạt quỳ xuống, hô lớn: "Tham kiến Cung chủ Phi Yến Cung – Tử Hà tiên tôn!"
Tử Hà tiên tôn – một cao thủ Hóa Thần kỳ đời đầu, tính tình cổ quái, nổi tiếng là nghiêm khắc với đồ đệ. Nàng nhìn vào đống bao bì màu hồng trong tay các đệ tử, chân mày nhíu chặt:
"Các ngươi tu hành kiểu gì thế này? Lại đi tin vào mấy thứ tạp hóa phù phiếm? Tu tiên là phải chịu khổ, là phải rèn luyện ý chí thông qua đau đớn. Có chút khí huyết rò rỉ mỗi tháng mà cũng phải nhờ ngoại vật?"
Liễu Như Yên run rẩy bước ra: "Sư phụ… thực ra món đồ này… rất tốt cho việc tu hành…"
"Im miệng!" Tử Hà tiên tôn bước vào tiệm, nhìn thẳng vào Diệp Trần. "Ngươi chính là chủ tiệm? Ngươi đang dùng ma pháp gì để đầu độc tâm trí đồ đệ của ta?"
Diệp Trần vẫn không đứng dậy, tay gãi gãi lỗ tai: "Bà cô à, đừng nóng. Tu tiên đâu phải là đày đọa bản thân. Có thứ khiến mình thoải mái hơn thì tại sao không dùng? Bà cô nhìn xem, mắt bà thâm quầng thế kia, hẳn là những đêm 'ngày ấy' bà đều phải thức trắng để vận công áp chế huyết sát đúng không? Khổ sở thế làm gì?"
Tử Hà tiên tôn bị nói trúng tim đen, hơi thở khựng lại một nhịp. Thực tế, nàng đã đạt đến Hóa Thần, nhưng do ngày xưa tu luyện một môn công pháp thuộc về âm tính, nên mỗi khi kỳ kinh đến, đau đớn nhân lên gấp bội, khiến tâm tính nàng trở nên nóng nảy, cáu gắt vô cớ.
"Linh ngôn xảo ngữ! Để ta xem thứ này có gì mà khiến người ta phát cuồng!" Nàng giật lấy gói cuối cùng trên kệ.
Tử Hà tiên tôn biến mất ngay tại chỗ. Mọi người nín thở chờ đợi.
Năm phút sau.
Một luồng khí tím cực kỳ ôn hòa bùng phát từ hướng đông nam của thành phố. Tử Hà tiên tôn từ trên trời hạ xuống, lần này gương mặt nàng không còn vẻ dữ dằn, mà lại là một sự thư thái chưa từng thấy, thậm chí môi còn khẽ nở một nụ cười mỉm.
Nàng đi đến trước quầy của Diệp Trần, đặt lên một túi linh thạch cực lớn: "Số còn lại ở đâu? Ta mua hết cho toàn cung!"
Diệp Trần nhún vai: "Hết sạch rồi bà cô ơi. Muốn mua thì phải đợi đợt hàng sau."
Tử Hà tiên tôn có chút tiếc nuối, nhưng nàng bỗng lấy ra một thanh trường kiếm cổ, đặt lên bàn: "Món này ta đặt trước. Chủ tiệm, thứ này… thực sự rất 'thoải mái'. Từ nay về sau, Phi Yến Cung ta sẽ là khách hàng vip của ngươi."
【 Ting! Nhiệm vụ hoàn thành! 】
【 Chúc mừng ký chủ bán được 100 gói vật phẩm trong thời hạn. 】
【 Phần thưởng đã được gửi vào kho: Công thức Trà sữa Trân châu đường đen. 】
【 Tăng thêm phần thưởng ẩn: Một chiếc tủ đông hiện đại tích hợp linh trận. 】
Diệp Trần thở phào nhẹ nhõm, thân thể rã rời nằm xuống ghế tựa. Cuối cùng cũng không phải nhảy TikTok mặc váy rồi.
Tiểu Hắc từ góc nhà bò ra, ngoạm lấy một cái bao bì đã bị bóc bỏ ra ngoài, nhìn Diệp Trần bằng ánh mắt khinh bỉ. Dường như con chó này cũng cảm thấy chủ nhân của mình ngày càng… "đa năng" theo hướng không thể lường trước được.
"Nhìn cái gì mà nhìn?" Diệp Trần mắng. "Sau này ta mở quán trà sữa, không có phần xúc xích cho ngươi đâu nhé!"
Đêm đó, cả Vân Hải Thành dường như chìm vào một giấc ngủ êm ái hơn hẳn. Riêng Phi Yến Cung, lần đầu tiên sau hàng ngàn năm, tiếng la mắng đệ tử của cung chủ đã biến mất, thay vào đó là không khí hòa ái đến lạ thường.
Tất cả là nhờ vào… một phát minh siêu thấm, có cánh.
Diệp Trần nhắm mắt lại, mỉm cười. "Tiên giới à? Cứ đợi đấy, rồi ta sẽ khiến các ngươi biết thế nào là hưởng thụ cuộc sống hiện đại."
Anh đã bắt đầu mơ về món trà sữa trân châu sẽ làm bùng nổ toàn giới tu tiên vào ngày mai. Chỉ là, làm sao để tìm được "trâu" lấy sữa ở Tiên giới này đây? Chẳng lẽ phải đi vắt sữa một con Yêu Linh Ngưu cấp 5 sao?
"Hệ thống, ngươi quả thực là biết cách làm khó ta mà!"
Lời than vãn của anh tan biến vào bóng đêm, giữa tiếng gió rì rào qua những tán cây linh mộc. Một cuộc cách mạng tiêu dùng mới ở Cửu Tiêu Linh Giới chính thức được đặt những viên gạch đầu tiên, theo cách kỳ quặc nhất có thể.