Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 32: ** Dép tổ ong: Tuyệt thế thần binh
**CHƯƠNG 32: DÉP TỔ ONG: TUYỆT THẾ THẦN BINH**
Không khí trước cửa Vạn Giới Tạp Hóa Điếm đột nhiên rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đến rợn người.
Tiếng gió lướt qua tán lá cây ngô đồng bên cạnh tiệm nghe rõ mồn một. Hàng ngàn tu sĩ, từ hạng Luyện Khí cho đến những vị trưởng lão Nguyên Anh danh trấn một phương, lúc này đều giống như bị trúng phải định thân thuật. Miệng họ há hốc, tròng mắt suýt thì lọt ra ngoài, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào cái dấu ấn lục giác kỳ quái trên má của Xích Tiêu Chân Nhân.
Xích Tiêu Chân Nhân là ai? Lão là một vị đại lão Hóa Thần kỳ thực thụ! Ở cái thời buổi mạt pháp linh khí loãng thế này, Hóa Thần chính là tồn tại đứng ở đỉnh kim tự tháp, là kẻ có thể hô mưa gọi gió, một ý niệm có thể dời núi lấp biển. Vậy mà vừa rồi, lão bị một thanh niên mặc áo thun trắng, chân đi dép lê, vung tay tát một cái bay thẳng vào bãi bùn.
Cú tát ấy không có ba động linh lực kinh thiên động địa, không có pháp tắc rực rỡ lóa mắt, chỉ có một tiếng "Bộp" khô khốc, vang dội và đầy sảng khoái.
Diệp Trần khẽ nhấc chân, xỏ lại chiếc dép tổ ong màu trắng đã hơi ngả vàng vào bàn chân phải. Anh thở dài, vẻ mặt tràn đầy sự lười biếng nhưng ẩn chứa một chút phiền muộn:
"Đã bảo là phải xếp hàng rồi mà. Tiên giới các người chẳng lẽ không được học đạo đức cơ bản à? Cứ cậy mình có chút tu vi là thích chen ngang, thật là làm hỏng hết cả không khí buổi sáng."
Dứt lời, anh quay người, thong dong bước lại chiếc ghế tựa bằng mây, tay cầm lấy chai Coca-Cola lạnh vừa khui, nhấp một ngụm rồi "khà" lên một tiếng đầy thỏa mãn.
Ở phía bên kia, Xích Tiêu Chân Nhân đang lồm cồm bò dậy từ bãi bùn. Lão không gầm thét, không tung ra ma công hay linh kỹ nào để trả thù. Ngược lại, lão đứng ngây dại ra đó, đưa tay lên sờ vào cái vết lằn hình lục giác trên mặt.
Sắc mặt lão biến đổi liên tục: từ đỏ bừng vì nhục nhã sang trắng bệch vì sợ hãi, và cuối cùng… là một sự kinh ngạc cực độ xen lẫn sùng bái.
"Pháp tắc… Đây là quy tắc thái cổ!" Xích Tiêu Chân Nhân lẩm bẩm, giọng run rẩy.
Đám đông tu sĩ xung quanh nghe vậy thì xôn xao. Trần Huyền Tử – kẻ "nghiện" mì tôm số một của tiệm, lúc này cũng gạt đám đông ra, chạy tới gần Xích Tiêu, tò mò hỏi:
"Xích Tiêu đạo hữu, ngươi bị tát đến ngốc luôn rồi à? Cái gì mà pháp tắc thái cổ? Chẳng lẽ đôi dép lê kia của chủ tiệm thật sự có lai lịch lớn?"
Xích Tiêu Chân Nhân nhìn Trần Huyền Tử bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc, lão trầm giọng nói:
"Các ngươi nhìn bằng mắt thường thì chỉ thấy chủ tiệm cầm dép đánh ta. Nhưng vừa rồi, khi cái đế dép kia chạm vào mặt lão phu, lão phu cảm nhận được cái gì? Đó là một loại sức mạnh không thể phản kháng! Toàn bộ linh lực Hóa Thần trong cơ thể lão phu bỗng chốc đông cứng, Thần thức của lão phu bị một luồng khí tức vĩ đại trấn áp đến mức không dám nhúc nhích. Các ngươi hãy nhìn xem những lỗ nhỏ lục giác trên mặt ta đi!"
Đám đông lập tức dán mắt vào cái mặt sưng của Xích Tiêu.
"Những cái lỗ này… dường như tuân theo một trận pháp thần bí." Một vị đại sư trận pháp kinh ngạc thốt lên. "Nhìn xem, chúng sắp xếp vô cùng chặt chẽ, hỗ trợ lẫn nhau, hình thành nên một thế trận 'Thiên La Địa Võng'. Chỉ một cú tát mà bao hàm cả vạn loại trận pháp, chủ tiệm… rốt cuộc là đang đạt tới cảnh giới nào?"
Trần Huyền Tử nghe vậy thì hai mắt sáng rực. Lão vuốt râu, bắt đầu vận dụng khả năng suy luận thần thánh của mình:
"Ta hiểu rồi! Đôi dép kia chắc chắn là một món 'Tuyệt Thế Thần Binh' mà tiền bối mang từ Thượng Giới xuống. Nhìn chất liệu dẻo dai đó đi, chẳng phải giống như được luyện chế từ da của Thái Cổ Thần Long sao? Những cái lỗ nhỏ trên đó chính là nơi để hấp thụ linh khí đất trời, rồi thông qua việc tiếp xúc trực tiếp với mặt đất (hoặc mặt kẻ thù) mà giải phóng Đạo vận. Thật là cao minh! Quá cao minh!"
Những lời của Trần Huyền Tử như thêm dầu vào lửa. Đám tu sĩ từ chỗ kinh sợ bỗng chốc chuyển sang hâm mộ cuồng nhiệt.
"Chủ tiệm! Đôi dép đó có bán không? Tôi nguyện ý bỏ ra mười vạn linh thạch cực phẩm!" Một vị gia chủ giàu có hét lên.
"Mười vạn mà đòi mua Thần vật sao? Ta trả hai mươi vạn, cộng thêm một tòa linh quặng!" Một kẻ khác không chịu thua kém.
Diệp Trần đang nằm nghỉ trên ghế, nghe thấy tiếng ồn ào thì một lần nữa mở mắt ra, mặt đầy vạch đen.
*Cái gì mà da Thái Cổ Thần Long? Đó là nhựa PVC tổng hợp, mua sỉ 15 ngàn một đôi ở chợ đầu mối đấy các ông nội ạ!* – Diệp Trần thầm gào thét trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ phong thái của một cao nhân "phật hệ".
Anh khẽ xua tay, giọng điệu nhàn nhạt:
"Dép của ta là hàng phi mạ bôi (Non-sale items). Muốn mua đồ thì vào trong tiệm mà xem. Nhắc lại lần cuối, không xếp hàng thì biến."
Đúng lúc này, Thanh Loan từ trong tiệm bước ra. Cô nàng mặc một bộ đồ công sở màu đen (do Diệp Trần bắt mặc để "chuyên nghiệp hóa" tiểu nhị). Vẻ mặt lãnh diễm của cô khiến đám tu sĩ rùng mình. Cô nhìn Xích Tiêu Chân Nhân rồi nói lạnh lùng:
"Chủ tiệm đã khoan hồng cho ngươi rồi. Nếu còn dám nhiễu loạn quy tắc của tiệm, lần sau không phải chỉ là dấu ấn trên mặt, mà là trên Thần hồn của ngươi đâu."
Xích Tiêu Chân Nhân nghe vậy thì run như cầy sấy, cúi đầu thi lễ thật sâu:
"Vãn bối đã hiểu, vãn bối đã hiểu. Đa tạ chủ tiệm không giết, đa tạ tiểu thư chỉ điểm."
Nói xong, lão vội vàng chạy xuống cuối hàng, ngoan ngoãn đứng chờ như một đứa trẻ tiểu học. Hình ảnh một vị Hóa Thần đại lão đứng sau lưng một tên tu sĩ Luyện Khí tầng 3, khuôn mặt sưng vù nhưng ánh mắt lại chứa đầy vẻ thành kính, đã trở thành một cảnh tượng kỳ quái nhất trong lịch sử Vân Hải Thành.
…
Cả buổi sáng hôm đó, chủ đề thảo luận của tất cả các tu sĩ đứng xếp hàng đều xoay quanh "Đôi dép tổ ong huyền thoại".
"Các vị có để ý không?" Một tu sĩ trẻ tuổi thầm thì. "Khi chủ tiệm đi dép, mỗi bước chân của ngài ấy đều đạp lên những lỗ nhỏ đó. Đó không phải là đi bộ thông thường, đó là đang đi tuần tra trong chính quy luật của tự nhiên. Ngài ấy đang dạy chúng ta rằng: 'Chân đạp thực địa, Đạo tại chân hạ' (Đường nằm ở dưới chân)."
"Phải, ta vừa mới ngộ ra một tia ý vị của Thổ hệ quy tắc khi nhìn vào cái đế dép lúc nãy." Một lão giả râu tóc bạc phơ cảm thán.
Trần Huyền Tử lúc này đã len lỏi được vào trong tiệm. Lão không vội mua mì tôm như mọi khi, mà đảo mắt khắp các kệ hàng, cố gắng tìm kiếm xem có "Tuyệt Thế Thần Binh" nào tương tự như đôi dép kia không.
"Tiền bối…" Trần Huyền Tử rụt rè tiến lại gần quầy thu ngân nơi Diệp Trần đang ngồi gõ điện thoại (thực ra là đang chơi rắn săn mồi bản offline).
Diệp Trần ngước mắt lên: "Sao? Nay không ăn mì Hảo Hảo à? Có vị mới đấy, súp cua đồng."
Trần Huyền Tử nuốt nước bọt một cái, nhưng vẫn cố giữ vững lập trường:
"Mì thì tất nhiên là phải ăn, nhưng vãn bối muốn hỏi… Cái món mà ngài đi dưới chân… tiền bối có hàng tồn kho nào không? Dù là hàng lỗi, hàng rách, vãn bối cũng nguyện ý dùng cả gia sản để đổi lấy."
Diệp Trần nhìn lão già trước mặt, cảm thấy Tiên giới này đúng là có bệnh nặng. Cái đôi dép đi trong nhà vệ sinh cũng được coi là báu vật?
*Tinh!*
Đột nhiên, tiếng báo hiệu của Hệ thống vang lên trong đầu Diệp Trần.
【 Nhiệm vụ ngẫu nhiên: Sức nóng của thời trang hiện đại. 】
【 Mô tả: Tu sĩ Tiên giới đang bị mê hoặc bởi phong cách 'Dép tổ ong'. Hãy tận dụng cơ hội này để phổ cập văn hóa tiêu dùng hiện đại. 】
【 Mục tiêu: Bán được 100 gói vật phẩm mới: 'Tất (vớ) trắng cao cổ phong cách thể thao'. 】
【 Phần thưởng: Mở khóa kệ hàng 'Đồ điện tử gia dụng (Nồi cơm điện)'. 】
Diệp Trần sững sờ. Tất trắng cao cổ? Lại còn phong cách thể thao? Hệ thống định biến cái giới tu tiên này thành sân tập aerobic chắc?
Nhưng khi nhìn thấy phần thưởng là "Nồi cơm điện", Diệp Trần không khỏi rung động. Ăn mì tôm mãi cũng chán, có nồi cơm điện anh có thể làm cơm chiên, cơm trắng, thậm chí là hầm gà.
Anh ho một tiếng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn một chút, nhìn Trần Huyền Tử:
"Dép thì ta không bán. Đó là đồ vật dùng để trấn giữ khí vận của cá nhân ta. Nhưng… nể tình ngươi là khách quen, ta có thể giới thiệu cho ngươi một bộ trang bị hỗ trợ, có thể dùng kèm với thần vật dạng giày dép để tăng hiệu quả ngộ đạo."
Trần Huyền Tử nghe xong thì tai dựng đứng lên như tai thỏ: "Hỗ trợ thần vật? Là cái gì? Xin tiền bối khai ân chỉ điểm!"
Diệp Trần thò tay xuống dưới gầm quầy (thực ra là lấy ra từ kho không gian của hệ thống), đưa ra một cái gói bọc bằng nilon trong suốt. Bên trong là đôi tất trắng tinh khôi, hai sọc đen ở cổ tất, chất liệu cotton mềm mại.
"Đây gọi là 'Hộ Thể Linh Linh Tức' (Vớ trắng thể thao)." Diệp Trần nghiêm túc nói nhảm. "Đeo nó vào chân, nó sẽ giúp bao bọc kinh mạch ở bàn chân, khiến cho việc hấp thụ địa khí từ những chiếc lỗ của dép tổ ong trở nên êm ái hơn, lọc sạch tạp chất trước khi đưa vào đan điền."
Trần Huyền Tử trân trối nhìn đôi tất trắng. Trong mắt lão, đây không phải là đôi tất bình thường. Lớp vải mịn màng kia trông như được dệt từ tơ của Thiên Tằm, những đường sọc đen kia chắc chắn là ám ký của lôi đình, dùng để kích hoạt tốc độ!
"Cái này… bao nhiêu linh thạch?" Trần Huyền Tử run run hỏi.
"Không đắt. Một ngàn linh thạch hạ phẩm một đôi. Mỗi người giới hạn mua hai đôi." Diệp Trần đáp.
"Một ngàn linh thạch hạ phẩm?!" Trần Huyền Tử suýt thì nhảy dựng lên vì kinh ngạc. "Rẻ như vậy? Tiền bối, ngài đây là đang làm từ thiện sao?"
Lão vốn tưởng món đồ có thể "hỗ trợ thần khí" phải giá vài vạn linh thạch cực phẩm. Một ngàn hạ phẩm thì khác gì cho không?
"Không mua thì trả đây." Diệp Trần giả vờ thu lại.
"Mua! Mua chứ! Ta mua hai đôi! Không, vãn bối trả mười ngàn hạ phẩm cho hai đôi này, nếu lấy một ngàn vãn bối cảm thấy lương tâm bất ổn, Đạo tâm sẽ sứt mẻ mất!" Trần Huyền Tử vội vàng móc túi, ném ra một túi linh thạch rồi ôm lấy hai đôi tất như ôm con thơ.
Những tu sĩ đứng sau thấy Trần Huyền Tử mua được bảo vật mới, lập tức bùng nổ.
"Tôi cũng muốn! Chủ tiệm, bán cho tôi hai đôi Hộ Thể Linh Tức!"
"Tránh ra, ta là thiếu chủ Vương gia, ta mua trước!"
"Cút ngay, Hóa Thần đại lão còn đang xếp hàng, các ngươi dám tranh?"
Tiếng ồn ào lan ra tận ngoài phố. Cảnh tượng hàng trăm vị tiên phong đạo cốt tranh nhau mua… tất trắng khiến cho người ta có cảm giác như đang lạc vào một siêu thị giảm giá ở trái đất.
Trong khi đó, Diệp Trần thản nhiên ngồi đếm linh thạch, miệng lẩm bẩm: "100 đôi… chắc là bán nhanh thôi."
…
Chiều hôm đó, một phong cảnh kỳ dị xuất hiện tại Vân Hải Thành.
Hầu hết các vị cao thủ lừng lẫy, vốn thường đi những đôi ủng chiến bọc vàng hay giày lụa thêu hoa văn tinh xảo, thì nay tất cả đều đồng loạt đi một loại vớ trắng cao đến tận bắp chân. Có người thậm chí còn xỏ đôi vớ đó vào trong giày pháp bảo của mình, miệng không ngớt khen ngợi:
"Thần kỳ! Thật sự thần kỳ! Đeo vào một cái, bàn chân ta cảm thấy ấm áp vô cùng, dường như có một luồng hơi ấm (sự thật là do cotton giữ nhiệt) đang nuôi dưỡng các huyệt đạo."
"Phải đó, cảm giác đi lại êm ái hơn hẳn, giống như đang dạo bước trên mây xanh vậy."
Đỉnh điểm của sự việc là Xích Tiêu Chân Nhân. Sau khi mua được tất, lão chợt nhận ra mình không có đôi dép tổ ong nào để phối cùng cho đúng "quy trình". Lão đứng nhìn chằm chằm vào đôi dép lê cũ nát của Diệp Trần đang để trước cửa khi anh vào nhà lấy nước, trong đầu nảy sinh một ý định táo bạo.
Nhưng ngay khi lão vừa có ý định đưa tay ra "mượn tạm", một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên từ dưới chân quầy.
Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ lúc nào cũng lười biếng nằm ngủ, nay đã mở mắt. Đôi mắt nó không còn là màu đen đơn thuần, mà như chứa đựng cả một hố đen có thể nuốt chửng cả tinh hà.
Xích Tiêu Chân Nhân lạnh toát sống lưng. Lão cảm nhận được, nếu lão dám chạm vào đôi dép kia, con chó này chỉ cần sủa một tiếng là hồn phách lão sẽ tan thành mây khói.
Lão vội thu tay lại, cười khổ, lầm bầm: "Thần khí có linh, ta thực sự là tham tâm quá nặng."
…
Buổi tối, khi cửa tiệm đã đóng, Diệp Trần ngồi trong phòng khách, kiểm tra tiến độ nhiệm vụ.
【 Nhiệm vụ hoàn thành: 100/100 đôi tất trắng thể thao đã bán sạch. 】
【 Phần thưởng đã phát: Nồi cơm điện đa năng (Hệ Tiên). 】
【 Lưu ý: Nồi cơm điện này không cần dùng điện, chỉ cần bỏ hạt gạo linh cốc vào, nó sẽ tự động dùng 'Ly Hỏa' nội tại để nấu. Tỷ lệ thành phẩm đạt mức 'Thánh phẩm cơm', giúp hồi phục 100% tinh thần lực. 】
Diệp Trần mắt sáng rực. Anh lập tức lấy ra một bao gạo linh cốc (loại gạo hạng nhất ở Tiên giới mà Thanh Loan mua về), đổ vào nồi, vo gạo bằng nước khoáng Lavie, rồi nhấn nút "Cook".
Một lát sau, một mùi hương thơm ngọt, thanh khiết đến cực điểm lan tỏa khắp tiệm tạp hóa.
Thanh Loan đang ngồi thiền ở phòng bên, ngửi thấy mùi này thì bừng tỉnh khỏi định lực. Cô lao ngay ra phòng khách, đôi mắt đẹp mở to đầy kinh ngạc:
"Chủ tiệm… ngài đang luyện đan sao? Không đúng, lò luyện đan nào lại phát ra hương thơm của gạo như thế này? Chẳng lẽ đây chính là trong truyền thuyết 'Dùng Thực Nhập Đạo'?"
Diệp Trần không thèm giải thích, lấy ra hai cái bát sứ, xới ra hai bát cơm trắng tinh, bóng bẩy như những hạt ngọc trai.
"Lại đây ăn thử đi. Cái này gọi là 'Hương Vị Quê Hương'."
Thanh Loan run rẩy cầm lấy bát cơm. Cô xúc một thìa đưa vào miệng. Ngay lập tức, đôi mắt cô rướm lệ. Không phải vì vị ngon (dù nó rất ngon), mà là vì một luồng linh khí tinh thuần chưa từng thấy bùng nổ trong khoang miệng, sau đó tan chảy vào tứ chi bách hài. Vết thương cũ ở kinh mạch mà cô vẫn chưa trị dứt điểm, bỗng chốc được chữa lành hoàn toàn.
"Đây… đây là Tiên thực! Chỉ có những vị Thượng Tiên ở tầng trời thứ chín mới được thưởng thức thứ cơm này!" Thanh Loan nghẹn ngào nói.
Diệp Trần gắp một miếng chân gà cay (loại đóng gói sẵn trong tiệm) bỏ vào miệng, vừa nhai vừa nói mơ hồ:
"Cứ ăn đi. Ăn xong còn có sức mà dọn dẹp. Ngày mai ta có cảm giác… sẽ có rất nhiều khách hàng tới đây hỏi về cái nồi này cho xem."
Diệp Trần đoán không sai. Trong lúc hai thầy trò đang dùng bữa tối, ở thế giới bên ngoài, tin tức về việc "100 đôi vớ trắng thần kỳ" đã lan xa hàng ngàn dặm. Thậm chí các vị lão quái vật đang bế quan ngàn năm ở Trung Đô cũng đã bắt đầu rục rịch xuất thế.
Và tâm điểm của sự chú ý không gì khác chính là cái dấu ấn lục giác trên mặt Xích Tiêu Chân Nhân – thứ mà bây giờ được giang hồ xưng tụng là "Lục Giác Thần Ấn", minh chứng cho việc được diện kiến "Chí Tôn của đôi dép lê".
Đêm đó, Xích Tiêu Chân Nhân ngồi xếp bằng trên đỉnh núi, đeo tất trắng thể thao, chân trần chạm vào linh mạch của ngọn núi, lẩm bẩm một mình:
"Cổ nhân nói: 'Đạo có thể gọi, nhưng không phải đạo thường'. Đôi dép đó… đôi vớ này… chính là con đường ngắn nhất dẫn đến trường sinh!"
Nếu Diệp Trần nghe được những lời này, có lẽ anh sẽ sặc cơm mà chết.
Cái giới tu tiên này, xem ra thật sự cứu không nổi rồi. Một đôi dép tổ ong và đôi tất hai sọc mà cũng khiến bọn họ thăng hoa đến vậy, nếu mai mốt anh lôi ra một bộ quần áo bóng đá hay một cái máy giặt, không biết bọn họ có tôn anh lên làm Sáng Thế Thần luôn không?
Nằm trên giường, Diệp Trần nhìn lên trần nhà, khẽ mỉm cười.
"Kệ đi, miễn là có tiền và được ăn ngon. Tu tiên hay không tu tiên… quan trọng gì đâu?"
Dưới lầu, Tiểu Hắc khẽ ngáp một cái, cuộn tròn mình lại cạnh đôi dép tổ ong cũ của chủ nhân. Trong bóng tối, đôi dép phát ra một tầng quang mang nhạt, thần bí và thâm trầm, dường như thật sự đang trấn giữ khí vận cho cả một phương trời này.
…
**Sáng hôm sau.**
Diệp Trần vừa mở cửa tiệm, lập tức đứng hình.
Trước mặt anh không phải là một đám tu sĩ xếp hàng, mà là một đội quân! Hàng ngàn binh sĩ mặc giáp trụ sáng loáng, dẫn đầu là một vị tướng quân cưỡi yêu thú to lớn. Nhưng điều đáng nói nhất không phải là sự hùng hậu của họ.
Mà là toàn bộ đội quân hàng ngàn người này… đều đang đeo tất trắng cao cổ ra ngoài lớp giáp chân.
Cảnh tượng này, nói thực sự là vừa hoành tráng, vừa làm cho người ta muốn đi tự tử vì thẩm mỹ kỳ quái của nó.
Vị tướng quân bước xuống yêu thú, cung kính chắp tay trước mặt Diệp Trần:
"Mạt tướng thuộc Trấn Hải Quân, nghe danh tiền bối có Thần vật gia trì quân đội, hôm nay đặc biệt dẫn quân đến… xin mua vớ!"
Diệp Trần: "…"
Anh lặng lẽ đóng cửa tiệm lại, quay đầu vào trong bảo Thanh Loan:
"Loan nhi, treo biển 'Hết hàng' lên. Ta muốn đi ngủ tiếp. Giới này điên rồi."