Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 35: ** Tiệc nướng BBQ ngoài trời
CHƯƠNG 35: TIỆC NƯỚNG BBQ NGOÀI TRỜI
Vân Hải Thành hôm nay không khí có chút khác lạ.
Sau "vụ án" núi Thạch Quy bị một tia nước nhựa cam bắn thủng, uy danh của tiệm tạp hóa Bình An đã đạt tới một tầm cao mới. Đám tu sĩ vốn dĩ còn nửa tin nửa ngờ, giờ đây mỗi lần đi ngang qua cửa tiệm đều bất giác nín thở, đi rón rén như sợ dẫm phải kiến của ông chủ Diệp.
Nhưng trái ngược với vẻ căng thẳng của cả thành phố, bên trong tiệm, Diệp Trần đang trải qua một cơn "khủng hoảng" cá nhân nghiêm trọng.
Anh chán mì tôm rồi.
"Hệ thống, ngươi không có cái gì khác để đổi vị sao?" Diệp Trần nằm dài trên ghế dựa, nhìn đống vỏ gói mì Hảo Hảo màu đỏ rực trong thùng rác với vẻ mặt chán ngán. "Ăn mãi một món, dù là linh dược thì cũng thành nhai rơm thôi."
[Ting! Phát hiện ký chủ có nhu cầu cải thiện đời sống. Cửa hàng cấp 2 đã mở khóa danh mục: Thực phẩm tươi sống và Đồ gia dụng ngoại cảnh.]
[Đề xuất vật phẩm: Bộ bếp nướng điện đa năng (Kèm khay chống dính) + Than không khói cao cấp + Combo Thịt nướng ướp sẵn ngũ vị.]
Diệp Trần mắt sáng lên như đèn pha: "Duyệt! Chốt đơn ngay và luôn!"
Trong khoảnh khắc, một luồng ánh sáng trắng mờ ảo lóe lên sau quầy thu ngân. Khi ánh sáng tan đi, trên bàn gỗ xuất hiện một chiếc máy màu đen sang trọng với khay nướng rộng rãi, kèm theo đó là mấy vỉ thịt bò vân cẩm thạch đỏ tươi, sườn non heo được tẩm ướp một lớp nước sốt vàng óng, lấp lánh ánh kim, cùng mấy rổ rau củ quả mọng nước.
Thanh Loan đang lau kệ hàng, mũi khẽ khịt khịt: "Chủ thượng… mùi vị này là gì? Thơm quá, nhưng hình như vẫn chưa được nấu chín?"
"Đây gọi là BBQ, là tinh hoa của ẩm thực đường phố, là linh hồn của những buổi nhậu nhẹt." Diệp Trần đứng dậy, xỏ đôi dép tổ ong thần thánh vào, vẻ mặt lười biếng quét sạch, thay vào đó là sự hưng phấn của một dân sành ăn. "Loan nhi, giúp ta bê cái bàn ra trước cửa. Hôm nay chúng ta tổ chức tiệc nướng ngoài trời!"
Tiểu Hắc đang nằm phủ phục ở góc tường, nghe thấy chữ "thịt" liền bật dậy như lò xo, cái đuôi vẫy đến mức tạo thành tàn ảnh. Nó sủa "gâu gâu" hai tiếng, tinh thần hưng phấn đến cực điểm.
Mười phút sau.
Trước cửa tiệm tạp hóa Bình An, một khung cảnh kỳ lạ xuất hiện.
Diệp Trần đặt một chiếc bàn xếp bằng nhựa màu xanh (đồ của hệ thống), bên trên đặt cái bếp nướng điện. Anh cắm dây nguồn vào ổ điện âm tường (vốn là một pháp trận dẫn linh khí được hệ thống biến đổi).
Khi Diệp Trần ấn nút khởi động, vòng tròn nhiệt của bếp nướng bắt đầu đỏ rực. Anh thong dong cầm một miếng bơ nhỏ, lướt nhẹ trên mặt khay.
*Xèo…*
Một tiếng động êm ái vang lên, kèm theo đó là hương bơ sữa béo ngậy bắt đầu lan tỏa vào không khí. Diệp Trần không dừng lại, anh bắt đầu xếp từng miếng thịt bò Wagyu lên.
Thịt bò vừa chạm vào bề mặt nóng rực, âm thanh "xèo xèo" vang lên nghe như một khúc nhạc giao hưởng đối với cái dạ dày. Mỡ bò gặp nhiệt bắt đầu tan chảy, thấm đẫm vào từng thớ thịt, lớp nước sốt độc quyền bắt đầu bốc hơi, tạo thành một làn khói trắng mỏng manh, mang theo hương vị của tiêu rừng, tỏi ớt, và một chút thảo mộc huyền bí.
Lúc này, ở cuối con phố, Trần Huyền Tử đang cùng mấy vị trưởng lão Thanh Vân Môn đi dạo. Lão vừa đột phá Nguyên Anh, thần thái sảng khoái, đang huyên thuyên kể về cái tuyệt diệu của "nước súp Hảo Hảo".
Bỗng nhiên, mũi lão giật mạnh.
"Cái mùi này… mùi này là…" Trần Huyền Tử đứng sững lại, đồng tử co rút.
"Thái thượng trưởng lão, ngài sao vậy?" Một vị trưởng lão khác thắc mắc.
"Đừng nói nữa… linh lực trong cơ thể ta… nó đang… nó đang nhảy múa!" Trần Huyền Tử hét lên một tiếng, không màng đến hình tượng cao nhân, nhấc chân chạy thục mạng về phía đầu phố.
Không chỉ có lão. Toàn bộ tu sĩ đang ở khu vực lân cận đều cảm thấy một loại chấn động từ sâu trong linh hồn. Cái mùi hương kia không giống như hương linh dược thanh tao, cũng chẳng giống mùi thảo mộc đắng ngắt. Nó nồng nàn, nó khiêu khích, nó đánh thẳng vào bản năng nguyên thủy nhất của sinh linh: Cơn đói.
Chỉ trong vài phút, trước tiệm tạp hóa của Diệp Trần đã vây quanh một vòng người. Nhưng không ai dám tiến lại quá gần, họ đứng cách đó đúng 5 mét, mắt chữ O miệng chữ A nhìn ông chủ Diệp đang… cầm kẹp gắp thịt.
Diệp Trần lúc này đeo một chiếc tạp dề màu hồng có in hình mèo con, mắt đeo kính râm chống dầu mỡ, dáng vẻ cực kỳ chuyên nghiệp. Anh lật nhẹ miếng sườn, lớp mật ong trên mặt sườn đã chuyển sang màu cánh gián bóng loáng, thơm nhức mũi.
"Chủ… chủ tiệm, đây là pháp trận gì vậy?" Trần Huyền Tử nuốt nước miếng ực một cái, nhìn chằm chằm vào cái bếp nướng. "Tại sao mỗi khi miếng thịt đó bị thiêu đốt, ta lại cảm thấy đạo tâm của mình rung động? Có phải ngài đang dùng Thái Dương Chân Hỏa để tinh luyện yêu đan?"
Diệp Trần liếc mắt nhìn lão, hừ một tiếng: "Đan dược cái đầu lão! Đây là thịt nướng BBQ. Hiểu không? Là hưởng thụ cuộc sống!"
Anh gắp một miếng thịt bò chín tái, đưa vào bát của Thanh Loan đang đứng bên cạnh.
"Ăn đi, đừng đứng nhìn."
Thanh Loan hơi ngần ngại, cô dù sao cũng là Thánh nữ của một tông môn lớn (đã sụp đổ), quanh năm chỉ uống sương sớm và ăn linh quả. Nhưng cái mùi vị này thực sự quá mức bá đạo. Cô khẽ gắp miếng thịt, đưa vào miệng.
Cả thế giới của Thanh Loan như sụp đổ… và rồi được tái tạo lại.
Miếng thịt vừa vào miệng đã như tan chảy trên đầu lưỡi. Vị ngọt đậm đà của thịt bò tươi, vị cay nồng nhẹ của tiêu, vị mặn mà của nước sốt hòa quyện thành một luồng nhiệt lưu cuộn trào trong cổ họng.
Nhưng quan trọng hơn cả, khi miếng thịt đi vào dạ dày, Thanh Loan cảm thấy một luồng linh khí tinh thuần chưa từng có bùng nổ. Những tổn thương cũ trong kinh mạch của cô vốn dĩ linh dược khó lòng trị dứt, vậy mà dưới sức nóng của "miếng thịt nướng" này, chúng lại bắt đầu lành lại với tốc độ kinh hoàng.
"Chủ… chủ thượng! Miếng thịt này… nó chứa đựng quy tắc của Hỏa hệ và Thổ hệ! Nó đang vá lại linh căn cho con!" Thanh Loan kinh hãi kêu lên.
Đám tu sĩ xung quanh nghe xong, mắt đỏ quạch.
Cái gì? Thịt nướng mà vá được linh căn? Có lầm không vậy? Đó không phải là thần tích chỉ có Tiên Đan cửu phẩm mới làm được sao?
Diệp Trần bĩu môi: "Gớm, linh căn cái gì, do nước sốt này có chứa 13 loại thảo mộc đại bổ thôi. Thanh Loan, ăn thêm miếng ngô nướng đi, cho sáng mắt."
Lúc này, một đạo hào quang rực rỡ từ trên trời giáng xuống.
Dương Phong – thiên tài của Dương gia, người từng bị Diệp Trần dùng kem que đóng băng kinh mạch hôm trước – nay lại xuất hiện. Đi cùng hắn là một lão giả khí thế sừng sững như núi, tỏa ra áp lực của Hóa Thần kỳ.
"Gia chủ, chính là chỗ này!" Dương Phong cung kính nói với lão giả.
Dương gia gia chủ – Dương Đỉnh Thiên, khịt khịt mũi, đôi mày rậm nhíu lại: "Linh khí hỗn loạn, hương vị mê hoặc nhân tâm. Chỗ này thực sự có chí bảo sao? Tại sao ta chỉ thấy một thanh niên đang… làm đồ ăn phàm trần?"
Dương Đỉnh Thiên tiến lên một bước, định dùng uy áp Hóa Thần để dò xét cửa tiệm. Tuy nhiên, khi luồng uy áp vừa chạm tới bậc tam cấp trước cửa, nó đột nhiên biến mất không sủi tăm, giống như một giọt nước rơi vào đại dương.
Dương Đỉnh Thiên biến sắc: "Hử? Có trận pháp bảo hộ?"
Diệp Trần đang bận rộn phết mật ong lên cánh gà, đầu cũng chẳng buồn ngẩng: "Muốn mua đồ thì xếp hàng. Muốn ăn trực thì mơ đi. Cửa hàng chỉ bán đồ mang về, không phục vụ tại chỗ. Riêng tiệc nướng này là của riêng gia đình, miễn tiếp khách."
"Hỗn xược! Ngươi có biết trước mặt ngươi là ai không?" Một hộ vệ Dương gia hét lớn.
Diệp Trần dừng tay, tháo kính râm xuống, nhìn gã hộ vệ đó như nhìn một thằng ngốc: "Ta không cần biết ông ta là ai. Ở đây, quy tắc của ta là lớn nhất. Nhìn thấy con chó kia không?"
Mọi người nhìn về phía Tiểu Hắc. Con chó đen nhỏ đang say sưa gặm một cái xương gà nướng vàng ươm. Nghe nhắc tên, nó ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đen láy chợt lóe lên một tia sáng hồng hoang cổ xưa. Một luồng khí tức Thôn Phệ khủng khiếp thoáng hiện rồi biến mất, khiến Dương Đỉnh Thiên lạnh toát sống lưng, mồ hôi hột chảy dài.
"Hóa… Hóa hình Yêu Thần?!" Dương Đỉnh Thiên lảo đảo lùi lại mấy bước, giọng run rẩy. Lão cảm nhận được, chỉ cần con chó kia muốn, cả Vân Hải Thành này cũng chỉ là một bữa phụ của nó.
Dương Phong đứng bên cạnh run cầm cập, không ngờ con chó hay chạy tung tăng trong thành lại là một đại lão thủ hộ.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên cực kỳ quỷ dị. Một vị cao thủ Hóa Thần kỳ và hàng trăm tu sĩ đứng nhìn một thanh niên dép lê tổ ong đang nướng thịt, tiếng nuốt nước miếng "ực ực" vang lên liên hồi như sấm dậy.
Trần Huyền Tử không chịu nổi nữa, lão lấy ra một khối linh thạch cực phẩm – thứ quý giá nhất mà lão tích cóp cả đời – run run đặt lên bàn.
"Chủ… chủ tiệm, lão biết cái tiệc này là riêng tư… nhưng lão sắp chết đói rồi. Ngài có thể… bán cho lão một cây xúc xích được không? Chỉ một cây thôi, loại xúc xích Đức mà ngài vừa lật mặt kia kìa!"
Diệp Trần nhìn khối linh thạch cực phẩm, lại nhìn vẻ mặt đáng thương như đứa trẻ thèm kẹo của lão già Nguyên Anh, thở dài.
"Thôi được rồi, hệ thống báo giá xúc xích Đức nướng là 10 linh thạch hạ phẩm một cái. Lão đưa cái này là quá tay rồi, ta không có tiền thối đâu."
Trần Huyền Tử mắt sáng rực như đèn pha: "Không cần thối! Không cần thối! Ngài cứ coi như tiền cọc cho lần sau lão tới ăn mì!"
Diệp Trần nhún vai, cầm lấy một cây xúc xích nướng căng tròn, mỡ còn đang sôi sùng sục trên lớp vỏ giòn rụm, xiên vào một cái que tre đưa cho lão.
"Ăn đi, cẩn thận bỏng."
Trần Huyền Tử đón lấy cây xúc xích như đón lấy thánh vật. Lão không nỡ ăn ngay, mà đưa lên mũi hít lấy hít để. Mùi tiêu đen, mùi thịt xông khói hòa cùng hương gỗ sồi nướng lan tỏa vào lục phủ ngũ tạng. Lão cắn một miếng…
*Rắc!*
Lớp vỏ giòn tan vỡ ra, nước thịt ngọt lịm bắn ra trong khoang miệng.
OÀNH!
Một cột ánh sáng linh khí đột ngột từ đỉnh đầu Trần Huyền Tử vọt thẳng lên trời, xua tan cả mây đen. Tu vi Nguyên Anh sơ kỳ của lão vốn dĩ mới ổn định, nay lại bắt đầu tăng vọt như nước tràn bờ đê.
"Cái gì?! Đột phá?! Chỉ ăn một cái xúc xích mà đột phá lên Nguyên Anh trung kỳ?!"
Cả con phố bùng nổ.
Dương Đỉnh Thiên lúc này cũng không màng đến thể diện nữa, lão vội vàng lục lọi túi trữ vật, lôi ra một miếng vạn năm hàn thiết quý giá: "Chủ tiệm! Ta có sắt quý! Ta không cần xúc xích, ta muốn miếng sườn non mật ong kia! Bao nhiêu tiền cũng được!"
"Ta có dược liệu ngàn năm! Cho ta một miếng bò Wagyu!"
"Ta có phi kiếm cực phẩm! Đổi cho ta một xiên nấm kim châm thôi cũng được!"
Đám tu sĩ phát điên, chen lấn xô đẩy, cảnh tượng náo nhiệt hơn cả khi có bí cảnh thượng cổ xuất thế.
Diệp Trần đứng giữa khói than và mùi thịt, vỗ trán ngán ngẩm: "Hệ thống, nhìn cái đống lộn xộn này xem, ta chỉ muốn ăn một bữa trưa bình yên thôi mà!"
[Ting! Nhiệm vụ khẩn cấp: Bán hết 100 xiên thịt nướng trong vòng 1 canh giờ. Phần thưởng: Máy làm trà sữa tự động.]
Mắt Diệp Trần bỗng chốc rực sáng. Máy làm trà sữa? Thứ vũ khí tối thượng để chinh phục các nữ tu sĩ đây rồi!
"Được rồi, tất cả im lặng! Xếp hàng ngay ngắn!" Diệp Trần cầm cái kẹp thịt gõ mạnh lên bếp nướng. Tiếng gõ không lớn, nhưng truyền đi trong thính giác mọi người như tiếng chuông đại đạo, khiến tất cả im bặt ngay lập tức.
"Của ít lòng nhiều, hôm nay khai trương dịch vụ ăn nhanh ngoài trời. Đồng giá: Thịt xiên 20 linh thạch, Sườn non 50 linh thạch, Rau củ nướng 10 linh thạch. Chỉ thu linh thạch, không thu đồ bảo vật rườm rà thối tiền lâu. Bắt đầu!"
Thế là, tại một góc phố của Vân Hải Thành, một cảnh tượng dở khóc dở cười đã diễn ra.
Từng vị đại lão bình thường hô phong hoán vũ, nay lại ngoan ngoãn như học sinh tiểu học, tay cầm linh thạch, mặt mày hớn hở xếp thành hàng dài từ đầu phố đến cuối phố.
Có vị tông chủ nọ, sau khi cầm được xiên thịt nướng, liền ngồi xổm ngay tại vỉa hè, vừa ăn vừa khóc: "Hàng nghìn năm tu luyện, ăn toàn vị rác rưởi. Hóa ra đây mới là chân lý của đại đạo. Vị đắng của hành tây nướng chính là vị của nhân gian khổ ải, vị ngọt của thịt bò chính là niềm vui sau khi đắc đạo… Ôi, ta ngộ rồi!"
*Uỳnh!* Lão tông chủ ngồi ăn thịt nướng mà lại… tiến vào trạng thái Thiên Nhân Hợp Nhất, linh áp cuộn trào khiến đám người xung quanh vừa thèm thuồng vừa ghen tị.
Dương Đỉnh Thiên cũng xếp hàng mua được một vỉ sườn. Lão cẩn thận nhấm nháp từng chút một, vừa ăn vừa lẩm bẩm: "Mật ong này không phải mật ong thường… đây là Thiên Địa Cam Lộ tinh khiết nhất. Mỗi một thớ sườn đều được nướng chín bởi linh nhiệt cực kỳ ổn định. Chủ tiệm này… trình độ khống hỏa đã đạt đến cảnh giới 'Luyện Chướng Thành Không'. Hóa ra chúng ta bấy lâu nay luyện đan bằng lò đan là sai hết rồi. Dùng khay nướng điện này mới là đỉnh cao của luyện đan!"
Diệp Trần đứng bên trong vòng bảo vệ, mồ hôi đầm đìa (dù có hệ thống điều hòa ngoài trời của tiệm), tay chân thoăn thoắt lật thịt.
"Loan nhi, lấy thêm cho ta chai tương ớt Chinsu trong tủ kính ra đây!"
"Vâng, chủ thượng!" Thanh Loan chạy nhanh vào trong, bưng ra một chai nhựa đỏ au.
Khi Diệp Trần bóp nhẹ lớp tương ớt màu cam đỏ lên xiên thịt nướng, hương vị cay nồng đặc trưng bốc lên. Đám tu sĩ hít phải cái mùi này, ai nấy đều hắt xì hơi liên tục, nhưng ánh mắt lại càng thêm điên cuồng.
"Đó là cái gì? Huyết Long Linh Dịch sao?"
"Chắc chắn rồi! Nhìn màu đỏ kia đi, nồng độ linh khí Hỏa hệ chắc chắn đạt mức bạo liệt!"
Một vị ma tu đứng ở cuối hàng nhìn thấy cảnh đó, xúc động nói: "Lần đầu tiên ta thấy một vị chí tôn cao thủ mà lại gần gũi dân chúng như vậy. Ông chủ Diệp đang dùng 'Ẩm Thực Đạo' để phổ độ chúng sinh đấy."
Buổi tiệc nướng kéo dài đến tận khi mặt trời khuất bóng sau rặng núi Vân Hải.
Diệp Trần mệt rã rời, quẳng cái kẹp sang một bên, ngồi bệt xuống ghế. Hệ thống báo hiệu nhiệm vụ hoàn thành. Phía trước cửa tiệm, hàng trăm tu sĩ vẫn chưa muốn rời đi, họ ngồi bệt xuống đất, người thì đột phá, người thì ngẫm đạo, tạo thành một khung cảnh vô cùng trang nghiêm nhưng cũng đầy… mùi thịt.
"Hệ thống, tổng kết thu nhập hôm nay xem nào."
[Ting! Tổng doanh thu tiệc BBQ: 5.600 linh thạch hạ phẩm. Điểm danh vọng tăng mạnh. Đã mở khóa: Máy làm trà sữa trân châu.]
[Phát hiện: Do ký chủ sử dụng gia vị hiện đại, 10 tu sĩ đã đột phá cấp độ, 2 vị Hóa Thần kỳ có dấu hiệu ngộ ra Hỏa Quy Tắc sơ cấp. Danh hiệu 'Đầu Bếp Thần Bí' đã được kích hoạt.]
Diệp Trần thở phào một cái. Số linh thạch này đủ để anh mua thêm rất nhiều mặt hàng cao cấp khác.
Anh nhìn Thanh Loan và Tiểu Hắc. Thanh Loan đang ngồi gặm nốt mấy miếng nấm nướng sót lại, má đỏ bừng vì nhiệt của bếp nướng, trông xinh đẹp và đầy sức sống hơn hẳn cái vẻ lạnh lùng trước đây. Tiểu Hắc thì nằm lăn ra đất, cái bụng tròn vo, miệng vẫn còn dính chút nước sốt bò, thỉnh thoảng lại ợ một tiếng "linh khí" tràn đầy.
"Chủ thượng, ngày mai chúng ta có làm BBQ nữa không?" Thanh Loan ngẩng đầu hỏi, ánh mắt đầy mong chờ.
Diệp Trần lắc đầu: "Mai nghỉ. Ăn đồ nướng nhiều nóng trong người, dễ mọc mụn lắm. Mai ta sẽ hướng dẫn cô cách làm 'Trà sữa trân châu đường đen', món này mới là sát thủ của các nữ tu này."
Nói xong, Diệp Trần đứng dậy, vươn vai một cái thật dài rồi bước vào trong tiệm, đóng cửa lại.
Anh không hề biết rằng, ngay đêm hôm đó, tin tức về "Trận đồ nướng điện" của Diệp lão bản đã lan truyền với tốc độ ánh sáng khắp vùng Đông Nhất Lục.
Mọi người đồn rằng, tại một tiệm tạp hóa nhỏ ở Vân Hải Thành, có một vị thượng cổ đại năng đang truyền thừa "Thần hỏa pháp môn" thông qua những xiên thịt nướng. Những miếng thịt bò Wagyu được coi là "Kỳ lân nhục", còn tương ớt Chinsu bị thần thánh hóa thành "Phượng hoàng tinh huyết".
Thậm chí, mấy vị đại sư luyện đan của Vạn Bảo Các nghe tin xong liền tức tốc đập bỏ lò đan bằng đồng của mình, chuẩn bị kéo đến tiệm tạp hóa để hỏi mua một cái "Khay nướng điện" về để luyện thuốc.
Theo lời họ nói: "Đan dược có thể không thành, nhưng mùi vị phải thơm!"
Và thế là, kỷ nguyên tu tiên truyền thống đã bị Diệp Trần và cái bếp nướng điện bóp méo sang một hướng hoàn toàn mới – hướng của những kẻ nghiện ẩm thực hiện đại.
Diệp Trần nằm trên giường, nghe tiếng "Ting ting" báo điểm danh vọng tăng vọt của hệ thống, miệng khẽ nhếch lên: "Tu tiên à? Cứ ăn no cái bụng rồi tính sau."
Trong màn đêm, cửa hiệu tạp hóa Bình An vẫn tỏa ra ánh sáng mờ ảo, im lìm đứng đó như một vị thần đang ngủ say giữa nhân gian, mặc cho cả Tiên giới đang điên đảo vì một bữa tiệc nướng BBQ.
— Hết Chương 35 —