Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 40: ** Vạn Bảo Các ra tay chèn ép
**CHƯƠNG 40: VẠN BẢO CÁC RA TAY CHÈN ÉP**
Ánh nắng ban mai của ngày mới lười biếng bò qua ô cửa kính sáng loáng của tiệm tạp hóa Bình An. Bên trong tiệm, không khí mát rượi khác hẳn với cái nóng hầm hập, oi nồng của mùa hạ vùng biên viễn Đông Nhất Lục. Diệp Trần đang nằm dài trên chiếc ghế tựa bọc da êm ái – một sản phẩm mới tinh mà hệ thống vừa "thưởng" cho sau khi hoàn thành chuỗi nhiệm vụ đấu giá thẻ VIP.
Bên cạnh anh, chiếc máy lạnh Samsung Inverter chạy êm ru, thỉnh thoảng khẽ đảo cánh gió, tỏa ra luồng khí mát lạnh như sương sớm trên đỉnh núi tuyết. Diệp Trần lim dim mắt, tay cầm một ly trà sữa trân châu vừa pha, cảm nhận cái sự sướng thấu trời xanh này.
"Hệ thống, mày xem cái máy lạnh này nếu mang ra ngoài kia bán, mấy lão quái vật Nguyên Anh có đánh nhau sứt đầu mẻ trán không?" Diệp Trần lẩm bẩm trong đầu.
Hệ thống trả lời bằng chất giọng máy móc nhưng mang theo vài phần khinh khỉnh: 【 Ký chủ bớt viển vông. Máy lạnh yêu cầu điện năng hoặc linh thạch tinh khiết qua bộ chuyển đổi của hệ thống. Tu sĩ dù có lấy được cũng chỉ là một khối sắt vụn nếu không có sự bảo hộ của Tuyệt Đối Lĩnh Vực. 】
Diệp Trần nhún vai, không buồn tranh cãi. Anh nhấp một ngụm trà sữa, vị béo ngậy của sữa hòa quyện với vị đậm đà của trà và những viên trân châu dai giòn khiến anh khẽ rùng mình vì thỏa mãn.
Tuy nhiên, sự bình yên của anh không kéo dài được lâu.
"Chủ nhân! Không xong rồi! Có chuyện lớn rồi!"
Tiếng kêu hớt hải của Thanh Loan vang lên từ phía cửa tiệm. Nàng tiểu nhị xinh đẹp, vốn luôn giữ vẻ lạnh lùng như băng sương của một Thánh nữ, lúc này lại chạy xồng xộc vào, gương mặt hiện rõ vẻ lo lắng, thậm chí là giận dữ.
Diệp Trần hé một bên mắt, tay vẫn không buông ly trà sữa: "Loan nhi à, ta đã nói bao nhiêu lần rồi. Gặp chuyện phải bình tĩnh, phải có phong thái của nhân viên tiệm tạp hóa đẳng cấp quốc tế. Có chuyện gì? Mì tôm hết hàng à? Hay lão Trần Huyền Tử lại quỵt tiền xúc xích?"
Thanh Loan dừng lại trước mặt anh, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, rồi gằn từng chữ: "Vạn Bảo Các… bọn họ ra lệnh phong tỏa chúng ta!"
"Phong tỏa?" Diệp Trần hơi ngồi dậy, vẻ mặt thoáng chút ngạc nhiên: "Bọn họ định bao vây tiệm à? Hay là định ném đá vào cửa kính?"
"Không phải ạ." Thanh Loan lắc đầu, lấy ra một tờ giấy thông cáo bằng lụa vàng, trên đó còn vương vấn linh lực dao động của một vị cường giả Hóa Thần: "Sáng sớm nay, Vạn Bảo Các đã phát đi thông điệp cho toàn bộ tu sĩ tại Vân Hải Thành và các vùng lân cận. Kể từ giờ phút này, bất kỳ tu sĩ hay gia tộc nào bước chân vào tiệm tạp hóa Bình An mua đồ, sẽ vĩnh viễn bị Vạn Bảo Các liệt vào danh sách đen."
Nàng tiếp tục nói, giọng điệu run lên vì tức giận: "Họ cấm tất cả các thành viên của Vạn Bảo Các giao dịch linh thạch, linh dược, hay khí cụ cho bất kỳ ai có liên quan đến chúng ta. Ngay cả những thương nhân nhỏ lẻ cũng bị đe dọa, nếu dám bán nhu yếu phẩm cho người của tiệm tạp hóa, họ sẽ bị quét sạch khỏi thị trường. Đây là muốn dồn chúng ta vào con đường chết, cắt đứt toàn bộ nguồn cung linh thạch và quan hệ xã hội của khách hàng!"
Diệp Trần nghe xong, lại nằm phịch xuống ghế, tay xoay xoay ly trà sữa, thốt ra một câu xanh rờn: "Ồ, ra là chơi bài độc quyền à? Tưởng gì cao siêu."
…
Tại tổng bộ của Vạn Bảo Các chi nhánh Vân Hải Thành.
Không khí bên trong vô cùng trang nghiêm và áp bách. Trên ghế chủ vị, một lão giả mặc trường bào dát vàng, mười ngón tay đeo đầy nhẫn trữ vật quý giá đang gõ nhẹ lên bàn. Đó chính là Phó các chủ Tiền Vạn Lợi, kẻ đứng đầu chuỗi cung ứng tài nguyên của vùng Đông Nhất Lục.
Phía dưới là hàng chục quản sự và các đại diện gia tộc lớn trong thành.
"Mọi người đã rõ ý của Các chủ chưa?" Tiền Vạn Lợi híp mắt, hơi thở của cường giả Hóa Thần kỳ khiến không gian như đặc quánh lại. "Cái tiệm tạp hóa Bình An kia vốn dĩ chỉ là một cái gai nhỏ, nhưng giờ nó đã làm đảo lộn thị trường. Đan dược của chúng ta ế ẩm, pháp bảo phòng ngự bị coi thường vì mấy gói đồ ăn vặt lạ lùng của chúng. Nếu để nó tiếp tục phát triển, Vạn Bảo Các ngàn năm danh tiếng sẽ đi về đâu?"
Một vị gia chủ run rẩy lên tiếng: "Nhưng… thưa Tiền phó các chủ, đồ của tiệm đó thực sự rất thần kỳ. Lão tổ nhà ta sau khi uống thứ gọi là 'Sting dâu', vết thương cũ trăm năm bỗng dưng thuyên giảm. Nếu giờ bị cấm, ta e là…"
"Câm miệng!" Tiền Vạn Lợi đập bàn, một luồng uy áp tỏa ra khiến vị gia chủ kia ngã nhào khỏi ghế. "Vạn Bảo Các chúng ta nắm giữ huyết mạch kinh tế của Tiên giới. Không có linh thạch của chúng ta, các ngươi tu luyện bằng gì? Không có lò luyện đan của chúng ta, các ngươi đột phá thế nào? Một vài món đồ lạ mắt đó chẳng qua là chút mánh khóe nhỏ nhặt. Ta muốn xem, khi không có ai dám bước chân vào cái tiệm đó, tên chủ tiệm kia sẽ trụ được bao lâu!"
"Ai dám trái lệnh, chính là đối đầu với Vạn Bảo Các, đối đầu với Thiên Đạo Minh!"
Lời đe dọa nặng nề vang lên, khiến toàn trường im phăng phắc. Tại Tiên giới này, chọc vào đại tông môn có thể chỉ bị diệt môn, nhưng chọc vào Vạn Bảo Các là bị cắt đứt đường tu hành – điều đó còn đáng sợ hơn cả cái chết.
…
Trở lại tiệm tạp hóa, bầu không khí bắt đầu trở nên vắng vẻ lạ thường.
Vân Hải Thành vốn dĩ sầm uất, nhất là con phố dẫn vào tiệm của Diệp Trần luôn tấp nập tu sĩ xếp hàng, nay lại trở nên đìu hiu. Những tu sĩ thường ngày vẫn cười nói hớn hở, nay chỉ dám đứng từ xa nhìn vào với ánh mắt thèm thuồng và sợ hãi. Họ lấp ló sau các góc tường, tay nắm chặt túi linh thạch, nhưng không một ai dám tiến thêm một bước.
Trần Huyền Tử – lão già nghiện mì tôm nặng nhất – lúc này đang ngồi trên một mái nhà gần đó, vò đầu bứt tai. Lão thèm cái mùi súp Hảo Hảo đến mức nước miếng muốn chảy thành dòng, nhưng thông cáo của Vạn Bảo Các lại treo lù lù ngay trước mặt. Thanh Vân Môn của lão tuy mạnh, nhưng vẫn phải phụ thuộc vào việc bán linh dược cho Vạn Bảo Các để duy trì ngân quỹ.
"Khốn nạn cái lũ trọc phú!" Trần Huyền Tử chửi thề. "Dám ngăn cản con đường ngộ đạo (ăn mì) của lão phu!"
Bên trong tiệm, Thanh Loan đi đi lại lại như kiến bò trên chảo nóng. Nàng nhìn ra cửa, thấy một tên tiểu nhị của Vạn Bảo Các đang đứng ngay đầu phố, cầm một cuốn sổ nhỏ. Hễ thấy ai có ý định tiến vào tiệm là hắn lại hắng giọng, lật sổ ra như muốn ghi tên.
"Chủ nhân, anh xem! Bọn họ còn cử người canh gác công khai!" Thanh Loan chỉ tay ra ngoài. "Khách hàng của chúng ta bị dọa chạy sạch rồi. Ngay cả Tiểu Hắc cũng bị bọn chúng ném đá khi định ra ngoài kiếm xương gà rán!"
Ở góc cửa, Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ, thực chất là Thôn Phệ Thần Thú – đang gầm gừ nhỏ trong cổ họng. Ánh mắt nó lóe lên tia nhìn hung bạo, chỉ cần Diệp Trần gật đầu một cái, nó sẵn sàng biến hình thành hình dạng khổng lồ, nuốt chửng cả cái Vân Hải Thành này bao gồm cả lão già Tiền Vạn Lợi kia vào bụng.
Nhưng Diệp Trần chỉ vẫy vẫy tay: "Tiểu Hắc, nằm xuống. Chút chuyện nhỏ này mà cũng đòi động tay động chân, làm hỏng mặt bằng kinh doanh thì sao?"
Diệp Trần chậm rãi đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, khớp xương kêu răng rắc. Anh đi đến trước cửa kính, nhìn tên tiểu nhị của Vạn Bảo Các đang vênh váo ngoài kia, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười tinh quái.
"Loan nhi, cô biết vì sao các siêu thị lớn ở thế giới của ta không bao giờ sợ đối thủ chèn ép không?"
Thanh Loan ngẩn ngơ lắc đầu.
"Bởi vì…" Diệp Trần bước đến kệ hàng, lấy xuống một cái máy nhỏ có râu dài, trông khá giống một cái bát úp ngược nhưng chứa đựng những vi mạch tinh xảo: "Người ta không chỉ bán sản phẩm, người ta bán dịch vụ và sự lệ thuộc. Vạn Bảo Các tưởng bọn họ nắm giữ mạch máu kinh tế, nhưng bọn họ quên mất một điều: Con người (và cả tu sĩ) luôn khao khát những thứ họ không thể có."
Diệp Trần cắm chiếc máy vào ổ điện của hệ thống. Ngay lập tức, một tiếng "Bíp" nhẹ nhàng vang lên, và một dãy đèn LED màu xanh chạy vòng quanh chiếc máy.
【 Ting! Hệ thống thông báo: Trạm phát sóng Wifi Tiên Hiệp phiên bản 1.0 đã kích hoạt thành công. Phạm vi phủ sóng: Toàn bộ Vân Hải Thành. 】
【 Bắt đầu khởi tạo mạng nội bộ: Vạn Giới Mạng. 】
【 Chức năng mở khóa: Mua sắm trực tuyến (Vạn Giới Taobao), Livestream khoe hàng, và Diễn đàn Tu sĩ "Tám chuyện thiên hạ". 】
Diệp Trần quay sang nhìn Thanh Loan, đôi mắt anh sáng rực: "Loan nhi, đi treo bảng thông báo mới cho ta. Nội dung thế này: 'Tiệm tạp hóa Bình An ra mắt ứng dụng Linh Thoại (Smartphone). Chỉ cần ngồi tại nhà, giao hàng tận nơi, giữ kín danh tính 100%. Tặng ngay một mã giảm giá 20% cho đơn hàng mì tôm đầu tiên đặt qua mạng!'"
Thanh Loan ngơ ngác: "Linh… Linh Thoại? Mua hàng tại nhà? Danh tính được giữ kín? Nhưng làm sao họ biết được đồ ở đây thế nào?"
Diệp Trần lấy ra một vật hình chữ nhật mỏng bằng thủy tinh đen lánh, trông cực kỳ sang chảnh: "Cái này gọi là Smartphone phiên bản tiên hiệp. Hệ thống đã đồng hóa nó với Thần thức của tu sĩ. Thay vì phải đến tận nơi, họ chỉ cần nhỏ một giọt máu hoặc truyền một luồng thần thức vào đây để đăng ký tài khoản. Mọi giao dịch sẽ diễn ra trong hư không mạng, và chúng ta sẽ cử 'shipper' giao hàng."
"Shipper?"
"Chính là cái đám Ma tu đang ở đây chẻ củi đấy!" Diệp Trần cười hì hì. "Bọn chúng dù sao cũng rảnh, tốc độ lại nhanh. Cho bọn chúng mặc đồng phục shipper của tiệm, đeo khẩu trang che mặt, cưỡi phi kiếm đi giao mì tôm. Ta muốn xem Vạn Bảo Các làm sao bắt được hàng ngàn cái 'ID ảo' trên mạng!"
…
Chưa đầy một canh giờ sau.
Trên đường phố Vân Hải Thành, một tờ rơi kỳ lạ bay khắp nơi. Tu sĩ tò mò nhặt lên đọc, ai nấy đều lộ vẻ kinh hãi xen lẫn phấn khích.
"Cái gì? Chỉ cần mua một cái gọi là 'Smart-Linh-Thoại' với giá 10 linh thạch hạ phẩm, là có thể đặt mì tôm bí mật?"
"Không cần ra mặt? Không sợ bị Vạn Bảo Các ghi tên? Lại còn được xem tiên nữ của Dao Trì Thánh Địa livestream… cái gì mà 'Review chân gà cay'?"
Cái giá 10 linh thạch hạ phẩm cho một món pháp khí có thể truyền tin, xem hình ảnh sống động và đặt đồ ăn là quá rẻ. Ngay lập tức, bằng một cách thần bí nào đó, những chiếc smartphone đầu tiên bắt đầu được "tuồn" ra ngoài thông qua những kẽ hở mà Vạn Bảo Các không bao giờ ngờ tới.
Trần Huyền Tử là người đầu tiên sở hữu "Linh Thoại". Lão đang trốn trong phòng kín của Thanh Vân Môn, run rẩy truyền thần thức vào màn hình. Ngay lập tức, một giao diện rực rỡ hiện ra với logo Tiệm tạp hóa Bình An.
"Ôi mẹ ơi! Đây là… đây là thần tích!" Trần Huyền Tử thốt lên khi thấy một video quay cảnh Diệp Trần đang lười biếng giới thiệu món mới: **Xúc xích ngô béo ngậy**.
Lão không chần chừ, bấm ngay vào nút [Đặt hàng ngay].
Bên phía tiệm tạp hóa, một tiếng chuông "Ting ting" vui tai vang lên.
"Chủ nhân! Có đơn hàng đầu tiên!" Thanh Loan phấn khích reo lên. "Là một cư sĩ giấu tên có ID 'Lão phu muốn ăn mì'. Hắn đặt 10 gói mì, 5 xúc xích và… 1 chai Sting dâu!"
Diệp Trần ngáp một cái, vẫy tay về phía sân sau: "Cửu U Ma Tôn! Dậy đi làm việc! Đơn hàng số 1, địa chỉ: Phòng bí mật số 9, Thanh Vân Môn. Nhớ đeo khẩu trang vào, nếu bị lộ là ta trừ lương đấy!"
Cửu U Ma Tôn – một phương bá chủ Ma giới, lúc này đang mặc một chiếc áo khoác màu cam có in chữ "Bình An Express", đầu đội mũ bảo hiểm thần cấp, lầm lì bước ra. Lão hừ lạnh một tiếng, xách túi hàng lên, đạp một cái lên mặt đất, biến thành một đạo ma quang đen tuyền lao thẳng lên trời, nhanh đến mức hộ thành đại trận cũng không kịp phản ứng.
Chỉ năm phút sau.
Trần Huyền Tử đang hồi hộp chờ đợi thì cửa sổ phòng lão bỗng "cộc cộc" hai tiếng.
Lão giật mình mở ra, chỉ thấy một người bịt kín mít từ đầu đến chân, ném một cái túi vào lòng lão, rồi lạnh lùng nói: "Vui lòng đánh giá 5 sao trên ứng dụng. Cảm ơn đã ủng hộ Bình An Express!"
Nói đoạn, cái bóng đó biến mất trong hư không, nhanh như một cơn gió nam châm.
Trần Huyền Tử đứng hình mất 5 giây, rồi nhìn túi mì tôm nóng hổi thơm phức trong tay, lão cười sướng phát điên: "Ha ha ha! Vạn Bảo Các? Danh sách đen? Để xem các ngươi làm sao cấm được lão phu ăn vụng!"
Cảnh tượng này bắt đầu diễn ra đồng loạt khắp Vân Hải Thành.
Trong khi Tiền Vạn Lợi vẫn đang hả hê vì cửa tiệm của Diệp Trần vắng tanh như chùa bà đanh, thì ông ta không biết rằng, ở những nơi góc khuất, trong những mật thất tu luyện, hàng trăm tu sĩ đang vừa "lướt mạng" vừa nhồm nhoàm nhai chân gà cay với gương mặt đầy thỏa mãn.
Vạn Bảo Các cấm các tu sĩ đến tiệm? Được thôi, vậy tiệm sẽ tự tìm đến các tu sĩ.
Vạn Bảo Các cấm linh thạch giao dịch? Không sao, Diệp Trần vừa mở chức năng "Ví điện tử", cho phép tu sĩ nạp linh thạch vào điện thoại để thanh toán, vừa tiện lợi lại vừa nhận được nhiều "Linh thạch ảo" thưởng thêm.
Đến buổi chiều cùng ngày, một sự kiện còn chấn động hơn diễn ra.
Thanh Loan, theo sự chỉ dẫn của Diệp Trần, đã mở buổi Livestream đầu tiên trên nền tảng mạng nội bộ. Nàng đứng trước kệ hàng, tay cầm một lon Coca-Cola mát lạnh, hơi nước bốc lên trông cực kỳ hấp dẫn.
"Kính thưa các đạo hữu," Thanh Loan cố gắng bắt chước tông giọng mà Diệp Trần dạy, dù mặt vẫn hơi đỏ: "Chào mừng mọi người đến với phiên livestream 'Giảm giá cực sốc'. Hôm nay, 100 người đầu tiên đặt hàng qua Linh Thoại sẽ nhận được một thẻ cào điện thoại có cơ hội trúng thưởng… một chuyến du lịch một ngày tại 'Phòng máy lạnh' của chủ nhân!"
Toàn bộ tu sĩ đang cầm smartphone bùng nổ.
"Trời ơi! Tiên tử Thanh Loan xinh quá!"
"Phòng máy lạnh? Có phải nơi mát mẻ kỳ lạ đó không?"
"Đặt ngay! Ta muốn 20 lon Coca!"
Hệ thống ghi nhận: Doanh thu trong một buổi chiều bằng cả ba ngày trước đó cộng lại.
Diệp Trần ngồi trong tiệm, nghe tiếng linh thạch rơi leng keng vào kho của hệ thống mà mỉm cười đắc thắng. Anh biết, đòn này của Vạn Bảo Các không những không làm khó được anh, mà còn vô tình đẩy nhanh quá trình "Internet hóa" Tiên giới mà anh đang ấp ủ.
Lúc này, tại văn phòng Vạn Bảo Các, Tiền Vạn Lợi đang cảm thấy có gì đó không ổn. Một quản sự hớt hải chạy vào, mặt cắt không còn giọt máu:
"Phó các chủ! Đại sự bất hảo!"
"Cái gì nữa?" Tiền Vạn Lợi gắt lên. "Chúng ta đã phong tỏa hết rồi cơ mà? Tên đó chuẩn bị dẹp tiệm chưa?"
"Dẹp tiệm gì ạ?" Vị quản sự chìa ra một cái Smartphone mua lậu trên thị trường đen: "Ngài xem cái này đi! Tu sĩ trong thành… bọn họ đều đang 'đi chợ mạng' hết rồi! Đan dược bồi bổ thần thức của chúng ta giá 1000 linh thạch, còn cái gọi là 'Cafe G7' của hắn bán có 10 linh thạch mà hiệu quả thức tỉnh còn mạnh hơn! Ngay cả người của chúng ta… mấy tên hộ vệ cũng đang vừa canh gác vừa đặt hàng gà rán của hắn kìa!"
Tiền Vạn Lợi nhìn vào màn hình smartphone, thấy cảnh Thanh Loan đang tươi cười vẫy tay chào khán giả, trái tim lão thắt lại, phụt ra một ngụm máu già.
"Diệp Trần… ngươi… ngươi chơi bẩn!"
Diệp Trần ở phía xa, tựa như nghe thấy tiếng hét của Tiền Vạn Lợi, khẽ cụng ly trà sữa vào màn hình: "Chơi bẩn sao? Không, đây gọi là… Cuộc Cách Mạng Công Nghệ, thưa lão già."
Chương 40 kết thúc trong cái nắng quái ác của buổi chiều, nhưng trong Tiệm tạp hóa Bình An, hơi lạnh từ chiếc máy lạnh Samsung vẫn tỏa ra đều đặn, minh chứng cho một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, nơi mà thế lực truyền thống của Tiên giới sắp sửa bị một bát mì tôm và một chiếc smartphone quật ngã.