Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 42: ** Nồi cơm điện: Lò luyện đan thần cấp

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:34:22 | Lượt xem: 4

Sương mù buổi sớm tại Vân Hải Thành còn chưa kịp tan hẳn, hơi lạnh của tiết trời đầu đông bao trùm lên những mái nhà rêu phong. Thế nhưng, tại con phố nhỏ dẫn đến "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm", không khí lại nóng hổi như thể đang ở giữa đại hội đấu giá trung tâm.

Sau màn "vả mặt" vang dội dành cho Vạn Bảo Các và sự kiện nâng cấp lên Level 3, Diệp Trần giờ đây đã trở thành cái tên mà chỉ cần nhắc đến, bất kỳ tu sĩ nào ở Đông Nhất Lục cũng phải kính cẩn gọi một tiếng "Diệp tiền bối".

Tuy nhiên, vị "tiền bối" này lúc này lại đang gãi bụng, vẻ mặt đầy buồn ngủ ngồi trước cửa tiệm. Đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ dưới chân anh dường như tỏa ra một loại "Đạo vận" lười biếng đến cực điểm.

"Hệ thống, hôm qua ngươi nói mở khóa cái gì cơ?" Diệp Trần ngáp một cái dài, hỏi thầm trong đầu.

【 Ting! Chúc mừng ký chủ mở khóa: Nồi cơm điện đa năng thương hiệu "Thiên Cơ". 】
【 Đặc tính: Tự động cân bằng âm dương, khóa chặt tinh hoa, tỷ lệ thành công 100%. Không cháy khét, không sống nhăn. Chế độ: Nấu cơm, Nấu cháo, Hầm xương và… Luyện đan (Tự chọn). 】

Diệp Trần lẩm bẩm: "Nồi cơm điện à? Cuối cùng cũng có thứ để cải thiện bữa ăn. Suốt ngày ăn mì tôm, mặc dù nước súp Hảo Hảo rất bổ nhưng ăn mãi cũng ngán."

Nghĩ là làm, Diệp Trần vẫy tay gọi nàng tiểu nhị đang bận rộn lau dọn kệ hàng: "Thanh Loan, lại đây."

Thanh Loan lập tức dừng tay, tà áo lụa trắng khẽ bay, nàng bước đến trước mặt Diệp Trần với vẻ mặt đầy sùng bái. Kể từ khi uống chai nước khoáng Lavie rồi đột phá, trong mắt nàng, mỗi cái nhấc tay của chủ nhân đều ẩn chứa thiên địa quy tắc.

"Chủ thượng có điều gì sai bảo?" Nàng cung kính hỏi.

"Đi lấy cho ta ít Linh mễ (gạo linh chi) loại bình thường nhất ở phía sau kho, hôm nay chúng ta đổi món. Ta sẽ dạy cô cách dùng 'Lò luyện tinh hoa'."

Thanh Loan run lên vì xúc động. Lò luyện tinh hoa? Phải chăng đây là một loại thần khí mới mà chủ nhân chuẩn bị thi triển? Nàng nhanh chóng mang ra một túi gạo nhỏ, loại gạo này vốn là thứ rẻ tiền nhất mà các tán tu thường dùng để chống đói, linh khí cực kỳ loãng.

Diệp Trần lôi từ trong hư không ra một cái hộp bằng nhựa màu trắng bạc, kiểu dáng bo tròn hiện đại, bề mặt láng mịn, phía trước có vài cái nút bấm lấp lánh và một màn hình LED nhỏ hiện số 00:00.

"Cái này… là lò luyện đan sao?" Thanh Loan trợn tròn mắt. Nàng từng thấy qua Long Hổ Đỉnh của các tông môn lớn, cái nào cũng cao ba trượng, tỏa ra hỏa khí bức người, sâm nghiêm cổ kính. Còn cái hộp này… nhìn nó vừa nhỏ nhắn lại có vẻ… đáng yêu?

Diệp Trần không giải thích nhiều, anh đổ gạo vào nồi, vặn vòi nước (cũng từ hệ thống) vo qua loa hai lần, sau đó đong nước theo quy tắc "một đốt ngón tay" truyền thống của dân Gen Z.

"Nhìn cho kỹ, đây là bí thuật tối cao: Nhất Chỉ Định Càn Khôn!" Diệp Trần dõng dạc nói, ngón tay trỏ đặt lên mặt nước trong nồi.

Thanh Loan nín thở, ghi chép vào trong đầu: *Ngón tay chủ nhân đặt vào, chắc chắn là đang truyền vào quy tắc thời không để định hình dược tính! Thật là cao thâm!*

Đúng lúc Diệp Trần chuẩn bị nhấn nút "Cook", thì từ ngoài cửa tiệm, một tiếng quát vang dội như sấm nổ khiến mặt đất rung chuyển:

"Chủ nhân tiệm này đâu? Lão phu nghe nói nơi đây có thần khí luyện đan vượt xa Thiên Nhân, mau đem ra cho lão phu chiêm ngưỡng!"

Một lão già với mái tóc rối bời như tổ quạ, bộ đại bào đỏ rực loang lổ vết tro bếp, vừa đáp xuống đã khiến bụi đất bay mù mịt. Lão ta vừa bước vào tiệm, mùi thuốc đắng ngắt đã tràn ngập không gian.

Trần Huyền Tử – người đang ngồi ở góc tiệm hút điếu thuốc lá lánh nạn – vừa thấy lão già này đã giật bắn mình, suýt nữa sặc khói: "Dược… Dược Vô Tâm? Lão quái vật này sao lại bò ra khỏi hang rồi?"

Dược Vô Tâm, đại sư luyện đan đệ nhất Đông Nhất Lục, một kẻ nghiện dược đến điên cuồng. Cả đời lão chỉ đam mê tìm kiếm tỷ lệ thành đan hoàn mỹ. Nghe đồn lão đã từng nổ tung 99 cái đỉnh thần cấp chỉ để thử nghiệm một vị thuốc mới.

Dược Vô Tâm nhìn quanh tiệm, ánh mắt khinh khỉnh lướt qua kệ mì tôm và tủ nước ngọt, rồi dừng lại ở Diệp Trần đang ngồi xổm dưới đất cạnh cái "hộp nhựa".

"Thằng nhóc, ngươi là chủ tiệm? Ngươi đang làm cái gì thế kia?" Dược Vô Tâm hất hàm hỏi, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực.

Diệp Trần chẳng thèm ngẩng đầu, tay nhấn một cái "Tạch" vào nút khởi động nồi cơm điện. Một tiếng nhạc điện tử vui tai "Teng téng tèng" vang lên, màn hình hiện số 45 phút.

"Đang nấu cơm. Muốn mua gì thì đợi 45 phút nữa, ta bận rồi." Diệp Trần đáp gọn lỏn.

Dược Vô Tâm sững sờ, sau đó cười lên sằng sặc, tiếng cười rung cả mái ngói: "Nấu cơm? Ngươi dùng cái thứ nhựa rẻ tiền này để nấu cơm? Lại còn không có địa hỏa, không có linh trận, thậm chí đến một tia linh khí hỏa hệ cũng không có! Ngươi đang đùa giỡn đạo đạo luyện dược đấy à?"

Lão tiến lại gần, nhìn cái nồi cơm điện đang bắt đầu tỏa ra một chút hơi ấm, bĩu môi khinh bỉ: "Nấu nướng hay luyện đan đều là nghệ thuật của hỏa hầu và sự kiểm soát thần thức cực độ. Chỉ cần lệch một phần mười hơi thở, linh dược sẽ thành tro bụi. Ngươi dùng cái hộp này mà đòi nấu ra đồ ăn ngon? Lão phu cá với ngươi, chỉ mười phút nữa cái hộp này sẽ nổ tung, hoặc gạo bên trong sẽ thành một đống bùn đen!"

Diệp Trần liếc mắt nhìn lão, thản nhiên nói: "Nếu nó không nổ, mà lại nấu ra cực phẩm linh thực, ông tính sao?"

Dược Vô Tâm vuốt râu, đắc chí: "Nếu ngươi nấu ra được thứ gì đó ra hồn bằng cái cục sắt vụn này, lão phu thề sẽ đem cái lò vôi của ta đập nát, quỳ xuống lạy ngươi làm thầy!"

"Thầy thì ta không nhận, ta thiếu thợ thông cống, ông thấy sao?" Diệp Trần cười tủm tỉm.

Thanh Loan đứng bên cạnh khẽ lắc đầu thương hại cho vị đại sư luyện đan này. Nàng đã thấy quá nhiều kẻ kiêu ngạo đến đây và kết cục… không mấy tốt đẹp.

Thời gian chầm chậm trôi qua. 10 phút, 20 phút…

Dược Vô Tâm ban đầu còn cười nhạo, nhưng đến phút thứ 30, sắc mặt lão bắt đầu thay đổi.

Từ cái lỗ nhỏ trên nắp nồi cơm điện, một làn hơi nước trắng ngần bắt đầu bốc lên. Nhưng đó không phải hơi nước bình thường. Nó quánh đặc như sương mù, trắng tinh khôi và tỏa ra một mùi hương…

"Mùi này…" Dược Vô Tâm hít một hơi thật sâu, đồng tử co rút lại. "Làm sao có thể? Đây là mùi thơm thuần túy nhất của thực phẩm, không hề có một chút tạp chất nào! Linh khí trong không khí đang bị cái lỗ nhỏ kia hút vào?"

Quả thực, hơi nước bốc lên từ nồi cơm điện bắt đầu kết thành hình rồng phượng vờn quanh gian phòng. Mùi thơm của cơm chín lan tỏa, nó không nồng nặc như linh dược cao cấp, nhưng nó lại chạm sâu vào linh hồn của mỗi người, khơi dậy ham muốn nguyên thủy nhất của sinh vật: Cơn đói.

"Tạch!"

Tiếng kêu thanh thúy vang lên. Nồi cơm điện tự động nhảy sang chế độ "Warm" (Giữ ấm).

"Xong rồi." Diệp Trần đứng dậy, vặn nhẹ nắp nồi.

"Ầm!"

Khi nắp nồi mở ra, một luồng hào quang màu vàng kim từ trong nồi phóng thẳng lên xà nhà, rồi tản ra như vạn điểm tinh tú rơi xuống. Dược Vô Tâm loạng choạng lùi lại, hai mắt trợn trừng như nhìn thấy ma.

Bên trong lòng nồi, những hạt Linh mễ vốn xám xịt, loãng linh khí giờ đây đã hoàn toàn lột xác. Mỗi hạt gạo trắng ngần như những viên ngọc trai, căng mọng, xếp chồng lên nhau đều chằn chặn. Không có hạt nào bị nát, không có hạt nào bị dính, hơi nóng bốc lên tạo thành một vòng xoáy đạo vận hoàn mỹ.

"Thành… Thành đan tỷ lệ 100%?" Dược Vô Tâm lẩm bẩm, giọng run rẩy. Lão lao tới, mặc kệ hơi nóng, dùng tay bốc một nắm cơm bỏ vào miệng.

Trong khoảnh khắc hạt cơm chạm vào lưỡi, Dược Vô Tâm cảm thấy như có một vụ nổ êm dịu diễn ra trong khoang miệng. Tinh hoa của đất trời, sự ngọt ngào của nước, sự ấm áp của hỏa… tất cả hòa quyện một cách thần kỳ.

Đặc biệt nhất, lão phát hiện ra một điều kinh khủng: Toàn bộ lượng linh khí nhỏ bé của hạt gạo đã được "khóa" lại hoàn toàn bên trong lớp vỏ ngoài mềm mịn, không thất thoát một tia nào. Khi nhai, linh khí ấy mới bùng nổ, thấm vào kinh mạch, khiến cảm giác mệt mỏi tích tụ hàng trăm năm luyện đan của lão tan biến sạch sành sanh.

"Oa!"

Dược Vô Tâm bất ngờ ngồi bệt xuống đất, nước mắt dàn dụa, lão khóc nức nở như một đứa trẻ.

"Lão phu… lão phu tu luyện đan đạo 300 năm. Mỗi ngày đều canh giữ bên lò lửa, sợ nóng, sợ lạnh, sợ tạp chất, sợ nổ đỉnh… Lão phu tự hào vì có thể luyện ra đan dược thượng phẩm với tỷ lệ thành công 60%…"

Lão đập tay xuống đất, nghẹn ngào: "Vậy mà hôm nay, lão phu lại thấy một cái hộp nhựa… nó chẳng cần linh thức, chẳng cần hỏa diễm, chỉ cần một ngón tay nhấn cái 'tạch' là ra được cực phẩm 100%! 300 năm qua lão phu sống làm gì cơ chứ? Lão phu còn không bằng một cái nút bấm của ngươi!"

Diệp Trần nhìn lão già đang khóc ròng rã, có chút áy náy xoa xoa mũi: "Này ông già, chỉ là nấu bát cơm thôi mà, làm gì căng vậy? Hay là… ông làm thêm bát nữa cho bình tĩnh?"

Dược Vô Tâm ngẩng đầu lên, gương mặt đầy nước mắt nước mũi giờ đây trở nên kiên định lạ thường. Lão bò đến ôm chặt chân Diệp Trần, hét lớn:

"Thầy! Sư phụ! Tiền bối! Van cầu ngài bán cho ta cái hộp này! Bao nhiêu linh thạch cũng được! Thậm chí ta đem cả Dược Vương Tông gán nợ cho ngài! Ta nhận ra rồi, cái này không phải là nồi nấu cơm, đây là 'Đại Đạo Đơn Giản Hóa'! Đây mới chính là đỉnh cao của luyện đan!"

Tu sĩ trong thành vây xem bên ngoài chứng kiến cảnh tượng này đều chết lặng. Dược Vô Tâm – lão quái vật cao ngạo nhất vùng – đang quỳ dưới chân một thanh niên mặc áo thun, chân đi dép lê để cầu xin được mua một cái "hộp nhựa".

Diệp Trần khó xử nhìn vào hệ thống.

【 Ting! Ký chủ có thể bán nồi cơm điện phiên bản giới hạn, giá: 10.000 Linh thạch cấp cao. 】

"10.000 linh thạch cấp cao? Đắt vậy sao?" Diệp Trần cũng giật mình. Đây là con số mà một tiểu tông môn có khi cả năm mới kiếm được.

Thế nhưng Dược Vô Tâm vừa nghe thấy giá, mắt sáng rực như bắt được vàng: "Chỉ có 10.000 thôi sao? Rẻ! Quá rẻ! Đây là khinh thường đan đạo tông sư ta sao? Ta trả 20.000! Cộng thêm 3 cái bảo đỉnh cấp thấp làm quà gặp mặt! Sư phụ, xin hãy trao 'Thần Khí' này vào tay con!"

Diệp Trần nhún vai: "Đã vậy thì bán cho ông một cái. Nhưng nhớ nhé, cái nồi này dùng Linh thạch để vận hành, và… cấm dùng nó để nấu mấy thứ dược liệu bẩn thỉu. Nó chỉ dành cho nấu ăn chân chính thôi."

Dược Vô Tâm cung kính nhận lấy nồi cơm điện từ tay Diệp Trần bằng cả hai tay, run rẩy như nhận lấy thánh vật. Lão nâng niu nó, rồi đột nhiên đứng phắt dậy, hướng về phía đại môn của tiệm tạp hóa mà hét lớn:

"Vạn Bảo Các nghe cho kỹ! Từ nay về sau Dược Vô Tâm ta là đại sứ thương hiệu của Tiệm Tạp Hóa Bình An! Ai dám chê đồ của Diệp sư phụ không có linh khí, lão phu sẽ dùng cái nồi này đập nát đầu hắn!"

Dứt lời, lão không kịp chào hỏi ai, lập tức ôm nồi cơm điện, bay vút lên trời hướng về phía núi rừng, vừa bay vừa lẩm bẩm: "Nấu cơm… mình phải về nấu cơm… Đan đạo là cái gì? Ăn cơm mới là đạo!"

Trần Huyền Tử nhìn theo bóng lưng điên cuồng của bạn già, rồi nhìn lại bát cơm trắng Diệp Trần vừa xới ra cho mình, bỗng nhiên cảm thấy điếu thuốc trên tay chẳng còn vị gì nữa. Lão vội vàng vứt mẩu thuốc đi, cầm đũa lên xúc một miếng cơm thật lớn.

"Ôi… cái vị này… Diệp tiểu tử, ngươi không phải là người, ngươi là thần!"

Diệp Trần ngồi xuống chiếc ghế tựa quen thuộc, bưng bát cơm thịt kho (hệ thống tặng kèm) vừa ăn vừa nhìn hoàng hôn đang buông xuống.

"Thanh Loan, sau này nếu có ai đến hỏi mua lò luyện đan, cứ bảo họ xếp hàng chờ máy chơi game về nhé. Nấu cơm xưa rồi, sắp tới chúng ta chơi game."

Thanh Loan mỉm cười, đôi mắt cong cong như trăng khuyết: "Rõ thưa chủ thượng. Ngài đúng là người yêu hòa bình và ghét chiến tranh nhất mà con từng gặp."

Tiểu Hắc ở bên cạnh sủa lên một tiếng "Gâu", rồi tiếp tục cúi xuống ăn bát cơm trộn xúc xích của mình. Trong lòng con chó đen này thầm nghĩ: *Mấy lão già tu tiên thật ngốc, chủ nhân rõ ràng chỉ muốn ăn ngon, thế mà cứ nghĩ là truyền đạo. Thôi kệ, cơm ngon là được!*

Bầu trời Vân Hải Thành đêm đó, mùi hương cơm chín dịu nhẹ vẫn còn vấn vương, báo hiệu cho một cuộc cách mạng mới sắp quét qua giới tu tiên – cuộc cách mạng của những cái "tạch" đầy quyền năng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8