Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 44: ** Tiệm tạp hóa có điện
Vân Hải Thành, màn đêm vốn dĩ là lúc các tu sĩ tĩnh tâm thiền định hoặc các tán tu ẩn mình trong các hang cùng ngõ hẻm để tiết kiệm từng viên linh thạch ánh sáng. Thế nhưng hôm nay, bầu trời phía ngoại ô như bị một bàn tay thần thánh xé toạc lớp màn tối.
Từ hướng tiệm tạp hóa của Diệp Trần, một luồng ánh sáng đủ sắc màu — xanh lục, đỏ rực, vàng kim, tím biếc — bắt đầu nhấp nháy theo một nhịp điệu kỳ lạ. Đó không phải là ánh sáng hừng hực của hỏa pháp, cũng không phải vẻ lạnh lẽo của nguyệt quang, mà là một thứ ánh sáng sắc sảo, rực rỡ và ổn định đến mức đáng sợ.
Trên biển hiệu bằng gỗ vốn bình thường của tiệm, nay đã được quấn quanh bởi những sợi dây nhựa trong suốt, bên trong là những hạt tinh cầu nhỏ xíu phát sáng. Dòng chữ "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm" lúc này bừng lên như được đúc bằng thái dương tinh hỏa.
"Mẹ kiếp, đó là cái gì? Chẳng lẽ Diệp tiền bối vừa luyện thành chí bảo?"
"Ngốc à! Ánh sáng đó phát ra từ các hạt nhỏ li ti kia. Nhìn xem, nó đang chuyển màu! Một hơi thở thông qua bảy loại thuộc tính, đây chắc chắn là Thất Sắc Thần Quang trong truyền thuyết!"
Hàng trăm tu sĩ đang túc trực quanh tiệm tạp hóa để chờ mua mì tôm buổi sáng nay đều đồng loạt bật dậy. Trần Huyền Tử, người vốn đang ngồi xếp bằng trên một mỏm đá gần đó, cũng bị ánh đèn Led làm cho suýt chút nữa tẩu hỏa nhập ma. Lão trợn tròn mắt, hàm râu bạc trắng run run:
– Ánh sáng không cần linh khí duy trì? Không có dao động của ngũ hành? Quy tắc gì đây? Đây là quy tắc gì?
Bên trong tiệm, Diệp Trần đang lười biếng nằm trên chiếc ghế sofa mới mở khóa từ hệ thống. Anh cầm một cái điều khiển từ xa nhỏ xíu, bấm tách một cái.
*Cạch.*
Toàn bộ dãy đèn Led đổi sang chế độ "nhấp nháy cực nhanh".
Thanh Loan đang cầm chổi quét nhà bỗng đứng hình. Cô nhìn thấy bóng của mình trên tường cứ thoắt ẩn thoắt hiện theo nhịp đèn. Với nhãn lực của một cựu Thánh nữ, cô nhận ra mỗi lần đèn nháy là một lần không gian như bị ngưng đọng. Trong mắt cô, Diệp Trần không phải đang nghịch cái điều khiển, mà là đang nắm giữ mạch đập của thời gian.
– Chủ nhân… thứ này… nó làm tâm thần người ta xao động quá. – Thanh Loan nhỏ giọng nói, gương mặt vốn lạnh lùng nay tràn đầy vẻ sùng bái.
Diệp Trần ngáp một cái, đưa tay gãi gãi bụng:
– À, chế độ Disco ấy mà. Để hôm nào ta lắp thêm quả cầu gương giữa nhà rồi dạy cô nhảy Vinahouse. Giờ thì… có điện rồi, phải có tí nhạc mới đúng điệu.
Diệp Trần ngồi dậy, lấy từ dưới gầm quầy ra một khối hộp màu đen bóng loáng, phía trên có logo hình đầu lâu đeo tai nghe. Đây là loa Bluetooth siêu cấp "Hồn Gầm" — một sản phẩm hạng sang trong kho hàng hệ thống vừa mới mở khóa sau khi anh đạt cột mốc doanh thu 10.000 linh thạch.
– Hệ thống, kết nối danh sách nhạc "Tu tiên cũng cần quẩy".
[Ting! Đã kết nối. Bắt đầu phát bản nhạc: "Victory – Two Steps from Hell" phiên bản tăng cường linh hồn.]
Diệp Trần vặn nút âm lượng lên mức 70%.
*Uỳnh!*
Một tiếng trống trầm đục vang lên, mang theo độ rung mãnh liệt khiến những chai nước khoáng Lavie trên kệ rung bần bật.
Ở bên ngoài tiệm, các tu sĩ vốn đang xì xào bỗng nhiên im bặt. Họ cảm thấy lồng ngực mình như bị một nắm đấm vô hình nện mạnh vào. Tiếp đó, tiếng đàn dây dồn dập, tiếng hợp xướng trầm hùng vang lên, cuồn cuộn như sóng thần, bao trùm lấy toàn bộ bán kính một dặm quanh tiệm tạp hóa.
Trần Huyền Tử cảm thấy da đầu mình tê dại. Tiếng nhạc này… nó chứa đựng một loại chiến ý bất khuất, một loại khí thế hùng hồn vượt qua cả thiên đạo. Lão nhìn thấy những ảo ảnh về vạn quân xung trận, thấy những vị thần linh đang gào thét trên đỉnh chín tầng mây.
– Tiên nhạc! Đây đích thực là tiên nhạc hạ giới! – Một vị lão tổ của một gia tộc nhỏ bỗng nhiên bật khóc nức nở. – Ta tu đạo ba trăm năm, chưa từng nghe thấy thanh âm nào chạm tới tận sâu thẳm linh hồn như vậy. Nghe bản nhạc này, bình cảnh Kim Đan của ta… nó đang lung lay!
Thật vậy, âm nhạc của "thế giới cũ" đối với những người tu tiên suốt ngày chỉ nghe tiếng gió rít và tiếng chim kêu thực sự là một cú sốc văn hóa. Giai điệu hào hùng của Victory như được hệ thống tiếp thêm "Đạo vận", khiến mỗi nốt nhạc đều như một đạo bùa chú đánh thẳng vào thức hải của người nghe.
Thanh Loan là người đứng gần cái loa nhất. Cô buông rơi chiếc chổi, đôi mắt nhắm nghiền, thân hình mảnh mai khẽ run lên. Trong đầu cô, những mảnh vỡ về tông môn bị diệt vong, những u uất, hận thù và cả sự tuyệt vọng bao năm qua bỗng chốc bị tiếng nhạc hào hùng này nghiền nát.
Cô nhìn thấy mình đứng trên đỉnh một ngọn núi cao, phía dưới là biển mây vô tận, và phía sau cô chính là bóng lưng lười biếng nhưng vĩ đại của Diệp Trần.
– Chủ nhân dùng âm nhạc để tẩy rửa tâm ma cho chúng ta sao? – Thanh Loan lẩm bẩm, một giọt lệ lăn dài trên má. – Đại ân đại đức này, Thanh Loan lấy gì đáp đền.
Trong khi đó, "đại nhân vật" Diệp Trần đang nằm rung đùi, tay cầm một lon Sting dâu đỏ mọng, lầm bầm theo nhạc:
– Đúng là loa xịn, bass căng thật. Đám người bên ngoài chắc đang phê lắm.
Đột nhiên, từ trong đám đông tu sĩ đang ngây ngất, một gã thanh niên có vẻ là tán tu, do quá phấn khích trước ánh sáng từ dây đèn Led, đã không kềm lòng được mà bước tới định chạm tay vào. Gã tưởng rằng đó là những hạt linh thạch phẩm cấp cực cao đang lộ thiên.
– Đừng chạm vào! – Trần Huyền Tử chợt bừng tỉnh, hô vang một tiếng.
Nhưng đã muộn. Ngón tay gã tán tu vừa chạm vào một mối nối dây điện bị hở nhỏ xíu (do lỗi thi công của Diệp Trần lúc chiều).
*Tách!*
Một tia lửa xanh lè lóe lên. Gã tán tu rú lên một tiếng, toàn thân co giật như bị động kinh, tóc tai dựng đứng lên như bàn chải, khói bốc ra từ lỗ mũi. Gã bay ngược ra sau mấy trượng, nằm thẳng cẳng trên mặt đất, miệng sùi bọt mép nhưng ánh mắt lại hiện lên một sự thỏa mãn lạ lùng.
Cả đám đông kinh hoàng dạt ra.
– Thiên kiếp! Đó là Lực Lượng Thiên Kiếp! – Có người hét lên.
– Trời ơi, dây đèn kia chứa đựng lôi đình lực lượng tinh khiết nhất! Chỉ một cái chạm nhẹ cũng đủ để khiến một tu sĩ Trúc Cơ suýt nữa hồn phi phách tán!
Trần Huyền Tử run rẩy tiến lại gần gã tán tu đang nằm bẹp kia, đưa tay thăm dò mạch tượng, sau đó kinh hãi thốt lên:
– Thần kỳ! Quá thần kỳ! Linh lực trong người hắn tuy hỗn loạn, nhưng những tạp chất tích tụ bấy lâu nay trong kinh mạch lại bị cái "lôi đình" này đánh tan hoàn toàn! Hắn không những không chết, mà căn cơ còn tinh khiết hơn trước!
Nghe thấy lời này, hàng trăm cặp mắt bỗng chốc nhìn về phía những sợi dây đèn Led đang nhấp nháy với ánh nhìn… thèm thuồng.
– Diệp tiền bối! Xin hãy cho ta một lần được sờ vào "Lôi Đình Thần Dây"! Ta nguyện trả 500 linh thạch! – Một tên béo tròn đẩy đám đông đi ra, hét lớn.
– Ta trả 1000 linh thạch! Ta đã kẹt ở Trúc Cơ tầng chín mười năm rồi, ta cần "Lôi Đình" này để tẩy tủy!
Diệp Trần ở trong tiệm nghe thấy tiếng ồn ào, ló đầu ra cửa, mặt đầy vẻ kỳ quái. Anh nhìn gã tán tu đang nằm co giật, rồi lại nhìn sợi dây điện hở.
– Này này, cái đó là bị điện giật, không phải tu luyện đâu! Các người muốn chết à? – Diệp Trần vội vàng hét lên.
Nhưng trong mắt đám tu sĩ, lời nói của Diệp Trần lại mang một tầng nghĩa khác: "Các ngươi chưa đủ tư cách để nhận sự ban phước của ta."
Trần Huyền Tử bước nhanh vào tiệm, cung kính chắp tay:
– Diệp lão đệ, thật không ngờ cái gọi là "Điện" này lại huyền diệu đến thế. Ngài dùng ánh sáng để chỉ đường, dùng nhạc thần để khai tâm, lại dùng lôi đình để tôi luyện thể xác. Ngài… ngài thực sự là muốn tái tạo lại cả cái Tiên giới này sao?
Diệp Trần thở dài, ngồi phịch xuống ghế gỗ:
– Lão già này, lão nghĩ nhiều quá rồi. Ta chỉ là thấy tối thì bật đèn, thấy buồn thì mở nhạc thôi. Còn cái thằng nhóc bị giật kia… Thanh Loan, đưa cho hắn một lọ Lavie để hắn hồi sức đi. Lần sau ai chạm vào đồ điện của ta mà không có sự cho phép, ta sẽ cho Tiểu Hắc ra "tiếp khách".
Tiểu Hắc đang nằm dưới chân Diệp Trần, nghe gọi tên thì nhe răng nanh trắng ởn, gầm gừ một tiếng trong cổ họng. Một luồng uy áp từ thượng cổ thần thú thoáng hiện khiến đám tu sĩ bên ngoài lạnh gáy, ngay lập tức thu hồi ý định "điện giật để ngộ đạo".
Đêm đó, Vân Hải Thành không ngủ.
Khắp nơi trong thành, từ các trà quán đến các tửu lâu, người ta chỉ bàn tán về ba thứ: Thứ ánh sáng "vĩnh cửu", thứ "tiên nhạc" hào hùng và "Lực lượng lôi điện" trong tiệm tạp hóa.
Sáng sớm hôm sau, khi ánh mặt trời vừa chớm hiện, cửa tiệm tạp hóa vừa mở ra, Diệp Trần đã thấy một hàng dài tu sĩ xếp hàng quy củ hơn bao giờ hết. Điều đặc biệt là, hôm nay ai nấy đều mang theo những chiếc hộp gỗ, hộp ngọc vô cùng trang trọng.
Trần Huyền Tử đứng đầu hàng, trên tay cầm một chiếc bình sứ cổ kính:
– Diệp lão đệ, tối qua ta về trằn trọc không ngủ được. Ta chợt nhận ra, để sử dụng những "Thần khí điện tử" của ngài, chúng ta cần một thứ gọi là "Pin" hoặc "Sạc" đúng không? Đây là Tuyết Tinh Linh Thạch vạn năm ta đào được ở Bắc Huyền Lục, ngài xem có thể dùng nó để đổi lấy một cái "Ấm siêu tốc" và một cái "Ổ cắm" được không? Lão phu… lão phu muốn nếm thử trà pha bằng "Điện Thủy".
Diệp Trần nhìn viên linh thạch to như quả trứng gà, tỏa ra linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương mù, rồi lại nhìn cái ấm siêu tốc Media giá 199k trong hệ thống. Anh khẽ tặc lưỡi.
*Hệ thống, thế này có gọi là lừa đảo không?*
[Hệ thống trả lời: Kẻ thuận mua, người thuận bán. Đồ điện của hệ thống là công nghệ từ quy tắc vạn giới, 100 viên linh thạch đó của lão ta còn chưa mua nổi một cái cầu chì điện nữa là.]
– Được rồi. – Diệp Trần phẩy tay. – Thanh Loan, lấy cho Trần trưởng lão một bộ ấm đun nước và một tấm pin năng lượng mặt trời mini đi kèm. Ta tặng thêm cho lão một ổ cắm thông minh có bảo hiểm, tránh việc lão tự biến mình thành than đen.
Thanh Loan nhanh nhẹn lấy ra những chiếc hộp bìa các-tông bóng lộn. Cảnh tượng một vị Thái thượng trưởng lão Nguyên Anh kỳ, tay bưng hộp máy xay sinh tố và ấm siêu tốc, mặt hớn hở như nhặt được bí kíp cấp Thần, khiến cho giới tu tiên vùng Vân Hải Thành một phen chấn động.
– Các người nghe rõ quy tắc mới đây! – Diệp Trần đứng trước cửa, hai tay đút túi quần lửng, chân đi dép tổ ong, dõng dạc nói. – Đồ điện có cái gọi là "tần số". Ai dùng sai, nổ máy hay cháy nhà ta không chịu trách nhiệm. Muốn dùng điện an toàn, hãy mua kèm "Sách hướng dẫn sử dụng" giá 10 linh thạch một cuốn!
Đám tu sĩ đồng thanh hô lớn:
– Tuân lệnh tiền bối! Chúng con nguyện mua!
Bản nhạc "Victory" một lần nữa vang lên. Diệp Trần quay lưng đi vào trong tiệm, miệng lẩm bẩm:
– Ngày mai chắc phải bán tủ lạnh. Ở cái nơi nóng nực này, một que kem Tràng Tiền chắc chắn sẽ khiến đám lão quái vật kia đánh nhau vỡ đầu cho mà xem.
Tiểu Hắc nhìn theo chủ nhân, đuôi ngoáy tít. Nó biết, thời đại của mì tôm đã qua, thời đại của "Tu tiên 4.0" thực sự bắt đầu từ cái ổ cắm điện hở này rồi.