Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 47: ** Sứ giả Trung Đô tìm đến

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:37:56 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 47: SỨ GIẢ TRUNG ĐÔ TÌM ĐẾN**

Vân Hải Thành, tiết trời vào hạ.

Ánh nắng gắt gỏng của vùng biên cương Đông Nhất Lục bị tán lá cây cổ thụ trước cửa tiệm Bình An ngăn lại, chỉ còn những vệt sáng lốm đốm nhảy múa trên mặt đất. Diệp Trần vẫn như mọi khi, nằm dài trên chiếc ghế tựa bằng mây vốn dĩ là sản phẩm khuyến mãi của hệ thống, trên tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, gương mặt lộ rõ vẻ "đời không đối thủ, ngủ cho sướng thân".

Trước mặt anh, một cảnh tượng vốn dĩ nên oai nghiêm, kinh thiên động địa thì giờ đây lại mang một phong vị cực kỳ… khó đỡ.

Cửu U Ma Tôn, kẻ từng làm mưa làm gió khắp Ma giới, vị đại lão Hóa Thần kỳ đỉnh phong khiến người nghe danh phải mất mật, giờ đây đang diện một chiếc áo ba lỗ trắng, quần đùi hoa, chân đi dép tổ ong vàng lịm. Lão đang cầm một chiếc rìu sắt rỉ sét, nhịp chân theo một điệu nhạc xập xình phát ra từ cái "Linh bản" (máy tính bảng phiên bản hệ thống) đặt cạnh đống củi.

"Chặt củi cũng phải có nhịp điệu… Một, hai, ba, chặt! Shuffle bước qua trái, chặt! Quay một vòng, chặt!"

"Bộp!"

Một thanh củi bay vút lên cao rồi rơi thẳng vào giỏ. Lão Lục — cái tên mà Diệp Trần đặt cho vị Ma Tôn này — lau mồ hôi trên trán, gương mặt tràn đầy sự đắc đạo. Lão cảm thấy ma công của mình không hề thối chí, trái lại, từ khi học được những "vũ đạo" kỳ quái này từ ông chủ, kinh mạch của lão dường như thông suốt hơn, đặc biệt là cơ bắp ở chân cực kỳ săn chắc.

"Ông chủ, ngài xem bước nhảy của ta đã đạt đến cảnh giới 'Lăng Ba Vi Bộ' chưa?" Lão Lục dừng lại, đầy mong chờ hỏi.

Diệp Trần hé một mắt, nhìn đôi dép tổ ong đang ma sát với mặt đất đến bốc khói của lão, lười biếng đáp: "Tạm được, nhưng độ trễ vẫn còn cao. Muốn đạt tới cảnh giới 'Vũ Thần', ngươi phải vừa nhảy vừa chặt hết đống củi kia trong vòng một bài nhạc của BlackPink cơ."

Lão Lục nghe xong, ánh mắt bừng lên ngọn lửa quyết tâm: "Ta hiểu rồi! Hóa ra là do tần suất của ta chưa đủ nhanh! Đa tạ ông chủ chỉ điểm!"

Thanh Loan từ trong tiệm bước ra, tay bưng một ly trà sữa trân châu mới pha, nhẹ nhàng đặt lên bàn nhỏ cạnh Diệp Trần. Nàng nhìn cảnh này, khóe môi hơi giật giật. Nếu để các tu sĩ ngoài kia nhìn thấy vị Ma Tôn khét tiếng đang "quẩy" với đống củi, e rằng đạo tâm của họ sẽ vỡ vụn ngay tại chỗ.

"Chủ thượng, hôm nay doanh thu tăng vọt. Toàn bộ 'Mì tôm Hảo Hảo' trên kệ đã hết sạch, khách hàng đang hối thúc chúng ta nhập thêm đợt mới." Thanh Loan cung kính báo cáo, trong ánh mắt nhìn Diệp Trần vẫn là sự sùng bái không hề che giấu.

Trong mắt nàng, mỗi một lời Diệp Trần nói ra, mỗi món đồ anh bán đi, đều là đang mưu tính một ván cờ cực lớn ảnh hưởng đến vận mệnh cả Tiên giới. Nhập mì tôm? Đó chắc chắn là đang giúp các tán tu nghèo khổ vượt qua cảnh mạt pháp! Bán nước tăng lực? Đó là đang nâng cao thực lực quân sự của vùng Đông Nhất Lục này!

Diệp Trần gật đầu: "Ừm, lát nữa ta sẽ vào kho xem lại. À mà Tiểu Hắc đâu?"

"Nó… nó đang ở sau vườn, nghe bảo là đang thử nghiệm xem ăn 'Xúc xích bò' kết hợp với 'Xương gà rán' thì có thể đột phá tầng thứ tám của Thôn Phệ Thần Công hay không." Thanh Loan nói thêm bằng giọng nghiêm túc.

Diệp Trần thở dài. Cái tiệm này của anh, từ người đến thú, hình như đều bị "hỏng" cả rồi.

Cùng lúc đó, trên bầu trời phía trên Vân Hải Thành, không khí bỗng nhiên trở nên vặn vẹo.

Một chiếc phi thuyền khổng lồ, toàn thân mạ vàng, tỏa ra hào quang rực rỡ và uy áp cuồn cuộn đang chậm rãi xé rách tầng mây chui ra. Trên mạn thuyền, lá cờ thêu chữ "Trung Đô" rồng bay phượng múa, tỏa ra một loại cao ngạo không thể coi thường.

Sự xuất hiện của phi thuyền này ngay lập tức khiến các vị đại lão của Vân Hải Thành chấn động. Trần Huyền Tử — Thái thượng trưởng lão Thanh Vân Môn — đang ngồi trong mật thất húp sùm sụp bát nước mì tôm thừa, suýt nữa thì nghẹn. Lão bật dậy, mặt biến sắc:

"Khí tức này… là người của Thiên Đạo Minh từ Trung Đô? Tại sao những vị tổ tông này lại tìm đến cái xó xỉnh này?"

Tại trung tâm phi thuyền, một thanh niên mặc trường bào hoa lệ, trên đầu đội quan ngọc, đôi mắt chứa đầy vẻ khinh khỉnh đang nhìn xuống thành phố nhỏ bé bên dưới. Hắn là Nam Cung Viễn, sứ giả của Thiên Đạo Minh, đồng thời là thiên tài của Nam Cung gia tộc ở Trung Đô.

Cạnh hắn là một lão giả áo xám, lưng hơi còng, nhưng mỗi hơi thở đều khiến không gian xung quanh rung động — Ngụy trưởng lão, một cao thủ Luyện Hư kỳ thực thụ.

"Ngụy lão, chính là nơi này sao? Nghe đồn có một tiệm tạp hóa bí ẩn có thể giúp tu sĩ đột phá bình cảnh, thậm chí có cả thần khí vượt xa linh bảo cấp cao?" Nam Cung Viễn cười lạnh, trong lời nói đầy sự mỉa mai. "Chắc lại là trò bịp bợm của mấy tên tán tu vùng biên viễn để lừa linh thạch."

Ngụy lão nhắm mắt cảm nhận, chân mày hơi nhướng lên: "Không thể khinh suất. Vạn Bảo Các chi nhánh ở đây đã bị thâu tóm hoàn toàn. Ngay cả Cửu U Ma Tôn — kẻ biến mất nửa năm trước — nghe đồn cũng từng xuất hiện ở gần khu vực này."

"Hừ, Cửu U Ma Tôn chắc là thọ nguyên cạn kiệt chết ở xó xỉnh nào rồi." Nam Cung Viễn phất tay. "Hôm nay bổn thiếu gia sẽ đi xem cái 'Chí bảo' trong tiệm tạp hóa đó rốt cuộc là cái gì. Nếu là đồ thật, mang về dâng lên minh chủ. Nếu là đồ giả… ta sẽ san phẳng cái thành này vì tội lừa dối."

Chiếc phi thuyền hạ xuống, trực tiếp đậu ngay phía trên quảng trường chính, tạo ra một trận cuồng phong thổi bay bụi đất. Nam Cung Viễn và Ngụy lão cùng một đội hộ vệ tinh nhuệ lướt đi trong không trung, mục tiêu thẳng hướng cuối phố — nơi có cái tiệm tạp hóa nhỏ bé, cũ kỹ.

Khi họ dừng chân trước cửa tiệm Bình An, cảnh tượng đập vào mắt khiến cả đoàn người sững sờ.

Một gã đàn ông mặc đồ quái dị (áo ba lỗ và quần đùi hoa) đang nhảy những bước chân vô cùng kỳ quặc xung quanh một đống củi.

Một con chó đen nhỏ nằm phủ phục dưới chân một thanh niên đang nằm ghế tựa, trông có vẻ rất lười biếng.

Và một thiếu nữ đẹp đến mức khiến Nam Cung Viễn phải nheo mắt lại vì kinh ngạc, đang đứng cầm một cái bình nhựa xịt nước lên kệ hàng.

"Đây là 'Thần điếm' trong lời đồn?" Nam Cung Viễn nhịn không được bật cười thành tiếng. "Một lũ phàm nhân và một tên điên?"

Lão Lục đang dở bài nhạc, nghe thấy giọng nói chói tai thì dừng lại. Lão liếc nhìn đoàn người trên không, khẽ lẩm bẩm: "Ồ, có khách à? Mà cái phong cách hạ cánh này… thật là không có tố chất."

Ngụy lão là người có tu vi cao nhất, lão nhìn chằm chằm vào Lão Lục, cảm thấy gương mặt này rất quen, nhưng do lão Ma Tôn giờ đang mặc đồ quá "thời trang", lại còn cạo râu nhẵn nhụi, đeo kính râm hệ thống tặng, nên lão nhất thời không nhận ra.

Nam Cung Viễn đáp xuống đất, bước thẳng vào sân, cằm hất lên trời: "Ai là chủ tiệm này? Bước ra đây tiếp đón sứ giả Trung Đô!"

Diệp Trần thở ra một hơi, chiếc quạt giấy vẫn phe phẩy đều đặn: "Mua đồ thì xếp hàng, không mua thì sang một bên cho thoáng. Tiệm nhỏ, không tiếp sứ giả, chỉ tiếp khách hàng."

"Lỗ mảng!" Một tên hộ vệ quát lên, rút kiếm định tiến tới nhưng bị Nam Cung Viễn ngăn lại.

Nam Cung Viễn bước đến trước mặt Diệp Trần, nhìn chiếc áo thun trắng có in hình con vịt vàng của anh, rồi nhìn xuống đôi dép tổ ong dưới chân anh, lòng khinh bỉ càng đậm: "Ta nghe nói ngươi có thứ gọi là 'Cuồng Huyết Linh Dịch' giúp tăng sức mạnh tức thì? Mang ra đây ta xem, nếu đúng là cực phẩm, Thiên Đạo Minh sẽ chiếu cố ngươi."

Diệp Trần không thèm mở mắt: "Thanh Loan, báo giá cho vị công tử 'tóc tai bóng mượt' này."

Thanh Loan bước tới, vẻ mặt lạnh nhạt: "Nước tăng lực Sting, giá 50 linh thạch thượng phẩm một chai. Uống vào tăng 200% sức mạnh và tốc độ trong một canh giờ, không tác dụng phụ."

"Ha ha ha! 50 linh thạch thượng phẩm? Ngươi nghĩ linh thạch là đá cuội sao? Một viên đan dược lục phẩm cũng chỉ tầm giá đó!" Nam Cung Viễn cười lớn. Hắn quay sang nhìn kệ hàng, thấy một hàng chai nước màu đỏ rực rỡ, bàn tay hắn bỗng nhiên chộp tới: "Đã vậy, để ta kiểm chứng trước xem có xứng đáng hay không!"

Hắn định dùng tu vi Nguyên Anh kỳ của mình để cưỡng đoạt một chai. Thế nhưng, khi tay hắn vừa chạm vào không gian phía trên kệ hàng, một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo và tuyệt đối bỗng nhiên giáng xuống.

"Bụp!"

Nam Cung Viễn cảm thấy như mình vừa đập tay vào một bức tường sắt nung đỏ. Toàn thân hắn bị một lực lượng khổng lồ phản chấn, văng ngược ra ngoài, ngã chổng vó ngay trước đống củi của Lão Lục.

"Viếu thiếu chủ!" Ngụy lão biến sắc, vội vàng tiến tới đỡ lấy. Lão kinh hãi nhìn về phía Diệp Trần — lúc này vẫn đang nhắm mắt dưỡng thần. "Thần thức thật mạnh! Các hạ là phương nào cao nhân? Tại sao lại dùng thủ đoạn hèn hạ đánh lén vãn bối?"

Diệp Trần gãi gãi lỗ tai: "Ta đánh lén hắn bao giờ? Đó là quy tắc của tiệm: Chưa trả tiền mà dám thò tay lấy đồ, hệ thống sẽ tự động 'vả' cho một cái. Lần đầu là cảnh cáo, lần sau là bay màu đấy."

"Ngươi… ngươi dám đánh ta!" Nam Cung Viễn lồm cồm bò dậy, mặt đỏ tía tai vì xấu hổ. Hắn là thiên tài Trung Đô, đi đến đâu cũng được cung phụng, vậy mà hôm nay lại ngã nhào trước một tên chủ tiệm trông như phàm nhân. "Ngụy lão! Giết hắn cho ta! San phẳng cái tiệm này!"

Ngụy lão hơi do dự, nhưng thấy chủ tử bị nhục, lão cũng không thể đứng nhìn. Tu vi Luyện Hư kỳ bộc phát, linh lực màu xám hóa thành một bàn tay khổng lồ bao trùm lấy tiệm tạp hóa: "Đạo hữu, dù ngươi có chút bản sự, nhưng sỉ nhục người của Thiên Đạo Minh là cái tội không thể tha thứ!"

Thanh Loan định ra tay, nhưng Diệp Trần khẽ giơ tay ngăn lại.

"Lão Lục, đừng nhảy nữa. Khách hàng này có vẻ muốn tìm hiểu về dịch vụ 'bảo trì trật tự' của tiệm chúng ta." Diệp Trần ngáp một cái dài.

Lão Lục đang đứng cạnh đống củi, nãy giờ vẫn im lặng xem kịch, nghe thấy thế thì cười toe toét, để lộ hàm răng trắng nhởn. Lão tháo kính râm ra, vắt lên áo ba lỗ, sau đó cầm cái bình xịt muỗi màu xanh đặt bên cạnh đống củi lên.

"Được thôi ông chủ. Lâu rồi ta cũng chưa được vận động gân cốt theo kiểu 'truyền thống'."

Ngụy lão nhìn kỹ gương mặt của Lão Lục khi hắn tháo kính râm, đồng tử đột nhiên co rụt lại đến kích thước lỗ kim, da đầu tê dại, giọng run rẩy: "Cửu… Cửu U… Cửu U Ma Tôn?!"

Nam Cung Viễn đang gào thét bỗng nghẹn lại giữa chừng: "Cái gì? Ma Tôn? Lão già điên này á?"

Lão Lục không nói nhảm, lão bóp cò bình xịt muỗi.

"Xịt —!"

Một làn khói trắng mang theo mùi hương hóa học nồng nặc (hương cam chanh) phun ra. Trong phạm vi tiệm tạp hóa, cái bình xịt muỗi rẻ tiền của hệ thống đã được gia trì quy tắc "Tuyệt đối thanh tẩy".

Ngụy lão kinh hoàng nhận ra bàn tay linh lực của mình khi tiếp xúc với làn khói trắng kia thì như tuyết gặp nắng gắt, tan chảy một cách chóng vánh. Không chỉ vậy, mùi hương kia đi thẳng vào kinh mạch, khiến linh lực Luyện Hư kỳ của lão bị đình trệ hoàn toàn.

"Đây là ma công gì? Tại sao ta không thể cảm nhận được thiên đạo?!" Ngụy lão hoảng sợ thét lên, lão và đoàn hộ vệ bỗng chốc thấy tay chân rụng rời, đầu óc quay cuồng rồi ngã gục xuống sân.

Lão Lục tặc lưỡi: "Ông chủ, bình xịt côn trùng này quả nhiên lợi hại. Đến cả mấy con 'muỗi' to xác này cũng không chịu nổi một hơi."

Diệp Trần lúc này mới ngồi dậy, đi đôi dép tổ ong đến trước mặt Nam Cung Viễn đang run cầm cập. Anh cúi xuống, chìa ra một tờ hóa đơn:

"Nào, tính toán một chút nhé. Phá hỏng bầu không khí tĩnh lặng của ta: 100 linh thạch cực phẩm. Làm sợ hãi chó cưng của ta (Tiểu Hắc đang ngáp): 50 linh thạch cực phẩm. Phí làm hao mòn dung lượng bình xịt muỗi: 20 linh thạch cực phẩm. Tổng cộng là 170 viên linh thạch cực phẩm. Trả tiền hay muốn ở lại đây làm thợ chẻ củi dự bị?"

Nam Cung Viễn nhìn sang Ngụy lão đang nằm bẹp dưới đất như con gián, rồi nhìn sang Cửu U Ma Tôn — vị sát thần truyền thuyết đang cầm cái rìu múa máy, mật xanh mật vàng đều muốn trào ra: "Ta… ta trả! Ta trả tiền!"

Hắn cuống cuồng lôi từ trong túi trữ vật ra một đống linh thạch lấp lánh.

Diệp Trần nhận lấy túi linh thạch, nụ cười trên môi trở nên vô cùng thân thiện (kiểu nhân viên bán hàng xuất sắc): "Tốt lắm. Khách hàng là thượng đế. Lần sau đến nhớ đi bộ nhé, phi thuyền to quá làm che khuất nắng của ta."

Sau đó, anh quay sang Lão Lục: "Lão Lục, trả kính râm cho ngươi này, nhảy tiếp đi, đoạn cao trào của bài nhạc sắp đến rồi đấy."

Lão Lục hào hứng đeo kính lên: "Tuân lệnh ông chủ!"

Nam Cung Viễn và Ngụy lão cùng đám hộ vệ, chưa bao giờ cảm thấy con đường từ mặt đất lên phi thuyền lại xa xôi và nhục nhã đến thế. Họ hốt hoảng bò lên thuyền, không dám quay đầu nhìn lại dù chỉ một lần, lập tức ra lệnh cho phi thuyền quay đầu, chạy trốn khỏi Vân Hải Thành như gặp quỷ.

Trên phi thuyền, Ngụy lão mồ hôi đầm đìa, giọng vẫn còn run: "Viếu thiếu chủ… chúng ta phải lập tức báo tin này về Thiên Đạo Minh. Cửu U Ma Tôn không những không chết, mà dường như đã trở thành thuộc hạ của tên thanh niên đó… Tiệm tạp hóa kia, tuyệt đối là một cái ổ của lũ quái vật!"

Còn tại tiệm Bình An, Diệp Trần lại nằm xuống ghế, tay cầm ly trà sữa của Thanh Loan đưa lên nhấp một ngụm, thỏa mãn thở hắt ra một hơi.

"Thanh Loan này."

"Dạ, chủ thượng?"

"Sứ giả Trung Đô hóa ra lại giàu hơn ta tưởng. Với đống linh thạch này, chúng ta có thể nâng cấp lên Level 3 rồi đấy. Hệ thống vừa báo, Level 3 sẽ mở khóa kệ hàng 'Thiết bị điện tử'. Ngươi có muốn biết 'mạng internet' là cái gì không?"

Thanh Loan mắt chớp chớp, dù không hiểu internet là gì, nhưng nàng vẫn gật đầu thật mạnh: "Chỉ cần là đồ của chủ thượng, chắc chắn là thần tích làm thay đổi cả giới tu tiên!"

Diệp Trần mỉm cười. Internet sao? Smartphone sao?

Anh đã hình dung ra cảnh tượng các vị đại lão phi thăng đang ngồi trên mây, thay vì đả tọa thiền định thì lại cắm cúi lướt TikTok, còn các vị ma đầu thì thức đêm để leo rank trong "Vương Giả Vinh Diệu".

"Hệ thống, nâng cấp đi!"

*Keng!*
[Hệ thống Tạp hóa Vạn giới bắt đầu quá trình nâng cấp Level 3. Thời gian dự kiến: 24 giờ. Chúc chủ shop sớm ngày thống trị thị trường truyền thông Tiên giới!]

Diệp Trần khép mắt lại, nghe tiếng rìu chặt củi nhịp nhàng của Ma Tôn và tiếng nhạc Remix xập xình, cảm thấy cái thế giới tu tiên khô khan này, cuối cùng cũng bắt đầu có chút thú vị rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8