Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 49: ** Máy hút bụi: Thôn Phệ Linh Bảo

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:39:14 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 49: MÁY HÚT BỤI: THÔN PHỆ LINH BẢO**

Vân Hải Thành, tiết trời vào hạ. Cái nắng gay gắt hầm hập đổ xuống những mái ngói rêu phong, khiến không khí như méo mó đi trong tầng tầng lớp lớp linh khí loãng đến tội nghiệp. Thế nhưng, tại con hẻm nhỏ nơi tọa lạc của "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm", không khí lại mát rượi một cách lạ kỳ.

Diệp Trần ngáp dài một tiếng, chiếc ghế tựa bằng tre phát ra tiếng "két két" quen thuộc. Hắn khẽ gãi bụng, ánh mắt lờ đờ nhìn theo bóng lưng của mấy tu sĩ Vạn Bảo Các đang chạy trối chết, khiêng theo một "cục thịt" từng là trưởng lão Hóa Thần kỳ uy chấn một phương.

"Dọn dẹp chút thôi mà, làm gì như thấy quỷ vậy?" Diệp Trần lẩm bẩm, rồi liếc nhìn đống đổ nát trước cửa.

Trận "giao lưu" vừa rồi của Trình Huyền đã để lại một mống hỗn độn. Mảnh vỡ linh thạch, vụn gỗ từ mấy cái kệ hàng cũ, và quan trọng nhất là lớp bụi tâm linh – thứ tàn dư của ma công và linh lực va chạm – đang bám đầy trên mặt sàn gạch men trắng tinh của hệ thống. Đối với một thanh niên Gen Z có thâm niên lười biếng nhưng lại cực kỳ ghét bẩn như Diệp Trần, đây là một cực hình.

"Thanh Loan, lấy cho ta cái máy hút bụi trong kho ra đây." Diệp Trần uể oải gọi.

Thanh Loan đang bận rộn lau chùi quầy thu ngân bằng chiếc khăn tay thấm nước khoáng Lavie (thứ mà nếu để người ngoài biết được, họ sẽ khóc ra máu vì sự lãng phí), lập tức dừng tay. Đôi mắt nàng sáng lên, tràn đầy sự mong đợi.

Trong mắt nàng, mỗi khi chủ thượng chạm vào một "pháp bảo" lạ lùng nào đó, đó chính là một buổi diễn đạo đỉnh cấp.

"Tuân mệnh, chủ thượng!"

Nàng lướt nhẹ như một cơn gió vào căn phòng kho phía sau. Chỉ một lát sau, nàng cung kính bưng ra một vật thể kỳ lạ. Nó có màu xám bạc ánh kim, hình dáng thon dài với một cái đầu dẹt, nối với một thân máy tròn trịa như một con kén máy móc. Phía trên có những đường vân màu xanh lam nhàn nhạt tỏa ra hơi thở của một thứ công nghệ vượt tầm hiểu biết.

Thực chất, đó chỉ là một chiếc máy hút bụi cầm tay phiên bản cao cấp của hệ thống, nhưng trong mắt Thanh Loan, đó là một món "Cực phẩm Linh bảo" mang theo khí tức hủy diệt.

Diệp Trần đón lấy cái máy, lẩm bẩm: "Máy hút bụi đa năng Dyson V100… Hy vọng cái hệ thống này không quảng cáo điêu về lực hút của nó."

Hắn bấm nút khởi động.

"Vút——!!!"

Một tiếng động trầm đục, như tiếng rồng ngâm từ dưới vực sâu vang lên. Một luồng lực hút vô hình nhưng mãnh liệt ngay lập tức bao phủ lấy toàn bộ không gian cửa tiệm.

Cửu U Ma Tôn ở bên ngoài sân, đang hì hục bổ củi bằng cây rìu Ma Thần, bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát. Gã kinh hoàng nhận ra, luồng "Ma khí" hộ thể bấy lâu nay gã hãnh diện, thế mà lại có xu hướng bị kéo tuột ra khỏi cơ thể, lao thẳng vào trong tiệm.

"Cái gì?! Quy tắc Thôn Phệ?!" Ma Tôn run rẩy, cây rìu suýt nữa chẻ trúng chân mình. Gã lén nhìn qua khe cửa, đồng tử co rụt lại.

Gã thấy Diệp Trần đang thản nhiên cầm cái vật kỳ quái kia, rà qua rà lại trên mặt sàn.

Nơi nào cái đầu dẹt của "pháp bảo" đi qua, nơi đó không chỉ có bụi bặm biến mất, mà ngay cả những vết rạn nứt trong không gian do cuộc chiến của Trình Huyền để lại cũng bị "hút" phẳng lì. Những mảnh vụn linh thạch vốn cứng hơn kim cương, dưới lực hút của chiếc máy, lại vỡ vụn thành bột mịn rồi biến mất trong chớp mắt.

"Đạo vận… Đây chính là Đạo vận Thôn Phệ hoàn chỉnh!" Thanh Loan đứng bên cạnh, hai tay nắm chặt trước ngực, hơi thở dồn dập.

Trong cảm nhận thần thức của nàng, mỗi lần Diệp Trần di chuyển máy hút bụi là một lần gột rửa thế giới. Những tàn dư tiêu cực, những ý niệm hỗn loạn từ ma công của Cửu U Ma Tôn vương vãi trên sàn nhà, đều bị cái máy kia "ăn" sạch sẽ không còn một mảnh.

Lòng nàng chấn động mãnh liệt. Nàng vốn biết Diệp Trần mạnh, nhưng mạnh đến mức dùng một món đồ dùng hằng ngày để trấn áp cả Quy tắc của Trời Đất thế này, thực sự là vượt quá sức tưởng tượng của nàng.

"Chủ thượng… ngài là đang thanh tẩy nhân thế sao?" Thanh Loan vô thức thốt lên.

Diệp Trần dừng tay, ngẩn người nhìn nàng: "Thanh tẩy gì? Ta đang hút mấy cái mảnh vụn bim bim mà lúc nãy ta lỡ làm rơi thôi. Cô nhìn xem, cái máy này hút khỏe thật, sạch bong."

Nói rồi, hắn tiện tay hướng cái đầu hút về phía một góc tường – nơi có một vệt đen sẫm. Đó là một tia "Cửu U Ma Sát" mà Ma Tôn vô tình để lại lúc vào tiệm lần trước. Thứ ma sát này, nếu rơi vào tay một tu sĩ Nguyên Anh kỳ, đủ để khiến họ tẩu hỏa nhập ma ngay lập tức.

"Húp!"

Một tiếng động nhẹ nhàng. Tia ma sát kia ngay lập tức bị hút vào trong bình chứa của máy, chẳng kịp để lại lấy một tiếng gào thét nào.

Ở ngoài sân, Cửu U Ma Tôn sắc mặt trắng bệch, "hự" một tiếng, khóe miệng chảy ra một tia máu. Một tia bản mệnh ma sát của gã… cứ thế mất kết nối? Gã rùng mình, vội vàng cắm cúi bổ củi như điên, lòng thầm thề: *Từ nay về sau, chủ thượng bảo mình làm thợ chẻ củi, mình tuyệt đối không dám làm thợ sửa mái nhà! Thật là quá khủng khiếp!*

Diệp Trần phủi tay, sau khi hút xong một vòng, sàn nhà của tiệm tạp hóa sáng loáng như gương, thậm chí còn tỏa ra một thứ hào quang thanh khiết.

Hắn mở bình chứa rác ra, nhìn vào bên trong. Một triệu linh thạch vụn mà Trình Huyền để lại ban nãy giờ đây đã biến thành một loại cát trắng lấp lánh, nén chặt lại dưới áp suất cực lớn của máy.

【Keng! Phát hiện rác thải cao cấp chứa năng lượng linh khí tinh khiết. Hệ thống tự động chuyển hóa thành "Phân bón Thần cấp".】

【Lưu ý: Phân bón này có thể thúc đẩy thực vật bình thường tiến hóa thành Tiên dược trong 24 giờ.】

Diệp Trần nhíu mày, nhìn đống cát trắng trong tay: "Phân bón à? Để không cũng phí. Thanh Loan, đổ cái đống rác đó ra góc vườn sau nhà, chỗ mấy cây cải thảo ta vừa trồng ấy. Đừng để Tiểu Hắc ăn nhầm, nó lại béo phì ra."

Thanh Loan nghe vậy, run rẩy đón lấy bình chứa rác. Trong tay nàng không phải là cát, mà là tinh hoa của hàng vạn viên linh thạch thượng phẩm đã được cô đọng lại bằng đại thần thông. Đem thứ này đi bón rau? Một hành động chấn động giới tu tiên như vậy, chỉ có chủ thượng mới dám làm.

"Vâng, thưa chủ thượng. Nô tỳ sẽ thực hiện ngay." Nàng trịnh trọng bước đi như thể đang mang theo quốc bảo.

Diệp Trần lại quay về chiếc ghế tựa, vứt cái máy hút bụi sang một bên như vứt một đống sắt vụn. Hắn lười biếng mở giao diện hệ thống lên.

Bảng điều khiển màu xanh lam rực rỡ hiện ra trước mắt, rộn ràng những thông báo chúc mừng:

*【Keng! Cửa hàng đã được vệ sinh đạt chuẩn 5 sao. Chỉ số "Sạch sẽ" kích hoạt tiềm năng nâng cấp Level 3.】*

*【Tiến trình nâng cấp Level 3 hoàn tất 100%!】*

*【Chào mừng chủ shop đến với Kỷ nguyên kết nối Vạn giới!】*

*【Các hạng mục mới được mở khóa:】*

1. **Thiết bị phần cứng:** Smartphone Nokia 3310 (Phiên bản Tiên giới – Vỏ bằng hợp kim Hỗn Độn, không thể bị phá hủy bởi Thiên kiếp). Giá bán: 5.000 Linh thạch hạ phẩm.
2. **Cơ sở hạ tầng:** Trạm phát sóng Wifi Thần Thức 5G (Phủ sóng toàn bộ Vân Hải Thành). Phí thuê bao: 100 Linh thạch/tháng.
3. **Dịch vụ:** Ứng dụng "Linh Tín" (Tương đương Zalo/Wechat cho tu sĩ) và "Tiên Giới TV" (Nền tảng livestream trực tuyến).

Diệp Trần nhìn thấy hàng chữ "Nokia 3310" thì mắt sáng rực hẳn lên. Một ký ức xa xăm về thời chưa xuyên không ùa về. Hồi đó, đây là "cục gạch" huyền thoại mà dù có ném từ tầng 10 xuống vẫn còn dùng được. Không ngờ hệ thống lại mang nó tới đây, còn làm từ hợp kim Hỗn Độn.

"Smartphone hả? Tiên giới này sắp hết thời dùng ngọc giản để gửi thư rồi." Diệp Trần khẽ cười, đầy vẻ tinh quái.

Hắn bấm vào nút "Lắp đặt Trạm phát sóng".

Bỗng nhiên, từ nóc tiệm tạp hóa, một cột sáng màu bạc vọt thẳng lên trời xanh, xuyên thủng tầng mây, nhưng kỳ lạ là không một tu sĩ nào trong Vân Hải Thành nhìn thấy bằng mắt thường, chỉ những ai có thần thức cực mạnh mới cảm nhận được không gian dường như vừa rung động một cách nhẹ nhàng.

Trong thức hải của Diệp Trần, một bản đồ mạng hiện ra. Một tín hiệu xanh lá cây nhấp nháy, chữ "5G" đầy vạch khiến hắn cảm thấy sảng khoái hơn cả việc đột phá tu vi.

"Tiểu nhị, xong việc chưa?" Diệp Trần gọi lớn.

Thanh Loan từ vườn sau đi ra, mồ hôi lấm tấm trên trán (vì quá căng thẳng khi bón phân cho rau), đáp lời: "Dạ, đã xong ạ."

"Đến đây, ta cho cô xem thứ này. Đây là pháp bảo thay đổi cả thế giới." Diệp Trần vẫy tay, từ hư không lấy ra hai "cục gạch" màu xanh lam tối, trên màn hình nhỏ đen trắng hiện lên logo bắt tay của Nokia nhưng là hình hai bàn tay của Tiên và Ma.

Thanh Loan nhận lấy "pháp bảo", ngơ ngác: "Đây là… một miếng sắt?"

"Không, đây là 'Thông Thiên Kiều'." Diệp Trần bấm một nút, màn hình sáng lên, tiếng nhạc chuông khởi động huyền thoại vang lên: "Tèng teng teng tèng… teng teng teng tèng…"

Âm thanh này không lớn, nhưng rơi vào tai Thanh Loan lại như tiếng Thiên đạo cộng hưởng. Nàng cảm thấy một sợi dây vô hình đang kết nối thần thức của mình vào cái hộp nhỏ này, và từ cái hộp này, nàng dường như có thể giao tiếp với một thứ gì đó cực kỳ rộng lớn.

"Thử cầm đi, nhấn vào đây." Diệp Trần chỉ vào phím giữa. "Ta đã cài đặt cho cô một tài khoản 'Linh Tín'. Tên của cô là 'Thanh Loan Tiên Tử'. Giờ cô có thể nhắn tin cho ta từ khoảng cách vạn dặm."

Thanh Loan bối rối làm theo. Dưới sự chỉ dẫn của Diệp Trần, nàng rụt rè gõ ra một dòng thần niệm vào máy: *【Chủ thượng… ngài có thấy không?】*

"Ting!"

Chiếc điện thoại trong tay Diệp Trần rung lên. Hắn cười ha hả, giơ lên cho nàng xem: "Thấy rồi! Cô thấy không? Không cần tiêu hao linh lực để truyền âm, không sợ bị cao thủ chặn đường cướp ngọc giản. Chỉ cần có mạng, chúng ta là một gia đình."

Thanh Loan sững sờ nhìn vào màn hình. Khoảng cách giữa nàng và Diệp Trần chỉ có vài bước chân, nhưng nàng hiểu rõ ý nghĩa của thứ này. Trong giới tu tiên, việc truyền tin là cực kỳ khó khăn và nguy hiểm. Những loại bồ câu đưa tin hay trận pháp truyền tin tầm xa đều cực kỳ đắt đỏ và dễ bị nhiễu.

Nay, với "cục gạch" này, giới tu tiên sẽ không còn rào cản.

"Chủ thượng… đây là… Thần vật! Thần vật thực sự!" Nàng run rẩy ôm chiếc điện thoại vào lòng như ôm một bảo bối trân quý nhất đời mình.

"Bình tĩnh đi." Diệp Trần xua tay, lại lấy ra một tập giấy dán tường quảng cáo mà hệ thống vừa mới 'in' ra cho mình. "Chưa đâu, mục tiêu của chúng ta là phổ cập smartphone toàn dân. Cô đem đống tờ rơi này ra dán trước cửa thành cho ta. Trên đó có ghi: 'Mua điện thoại, miễn phí sim 5G, ưu đãi gói data lướt Linh Tín thả ga'."

Thanh Loan gật đầu lia lịa. Nàng bắt đầu cảm thấy phấn khích. Việc phục hưng tông môn hay báo thù bỗng chốc trở nên mờ nhạt trước nhiệm vụ "phát triển hạ tầng viễn thông" cho chủ thượng.

Trong khi đó, ở bên ngoài, Cửu U Ma Tôn vẫn đang ngơ ngác chẻ củi. Gã nghe thấy tiếng nhạc "Tèng teng teng tèng" vẳng ra từ trong tiệm, cảm thấy linh hồn mình như bị gột rửa.

"Ông chủ rốt cuộc là ai? Sao đến cả tiếng động phát ra từ cửa tiệm cũng chứa đầy quy tắc thiên địa thế này?"

Ma Tôn thầm nghĩ, nhất định phải làm việc chăm chỉ hơn nữa. Biết đâu một ngày, gã cũng sẽ được sở hữu một "cục gạch" kỳ diệu như của nàng tiểu nhị kia.

Lúc này, tại tổng đàn của Vạn Bảo Các, không khí lại u ám vô cùng.

Trình Huyền trưởng lão đã được khiêng về. Toàn thân lão không còn một chút linh lực nào, kinh mạch hoàn hảo nhưng không gian chứa linh lực bên trong như bị một thứ gì đó "hút" khô cạn đến tận cùng. Lão nằm trên giường băng, đôi mắt lờ đờ, miệng liên tục lẩm bẩm những lời mê sảng:

"Vòi rồng… vòi rồng màu đen… nó hút hết rồi… không còn gì nữa… quy tắc sụp đổ rồi…"

Mấy vị thái thượng trưởng lão khác đứng xung quanh, sắc mặt xanh mét. Trình Huyền là Hóa Thần trung kỳ, vậy mà lại bị một tiệm tạp hóa ở Vân Hải Thành đánh cho thần trí không tỉnh táo thế này?

"Các ngươi nói, hắn dùng một cái bình nhựa dài để phế đi Trình Huyền?" Một lão già râu trắng bạc phơ, khí tức trầm ổn nhưng đôi mắt đang run rẩy, hỏi lại đám lâu la.

"Dạ… đúng vậy thưa các đại lão. Cái bình đó kêu vù vù, bên trong chứa đựng bóng tối vô tận. Nó chỉ cần quét qua, toàn bộ hư không đều bị nó nuốt chửng." Một tên thuộc hạ sợ hãi tường thuật lại.

Hội đồng trưởng lão Vạn Bảo Các rơi vào im lặng kéo dài.

"Thôn Phệ Chi Vương." Một vị trưởng lão lên tiếng, giọng trầm mặc. "Kẻ đó chắc chắn là một lão quái vật ẩn thế từ Thượng cổ, tu luyện đạo Thôn Phệ đến mức cực hạn. Vật phẩm hắn dùng chắc chắn là Thôn Phệ Linh Bảo cấp bậc Thông Thiên."

"Lệnh truyền xuống! Toàn bộ người của Vạn Bảo Các, từ nay không được phép đặt chân vào Vân Hải Thành một bước. Kẻ nào vi phạm, trục xuất khỏi tông môn!" Vị thái thượng trưởng lão đứng đầu hạ lệnh, giọng nói vang vọng khắp điện đường.

Nhưng lão không ngờ rằng, lệnh cấm của lão chẳng có tác dụng gì trước sự quyến rũ của "Kỷ nguyên công nghệ".

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, một đám mây đen lớn lao đến Vân Hải Thành. Nhưng không phải là quân đội Ma tu, mà là hàng nghìn tán tu từ các vùng lân cận. Họ không đến để chiến đấu, mà là đến để… "săn hàng".

Tin đồn về "Thôn Phệ Linh Bảo" và "Vạn Giới Tạp Hóa" đã lan truyền với tốc độ chóng mặt qua những cái miệng không biết giữ bí mật của đám lâu la Vạn Bảo Các. Người ta đồn rằng ở đó có thứ nước thánh có thể trị thương ngay tức khắc, có loại mì có thể khiến người ta ngộ đạo, và đặc biệt là một loại "vật phẩm thần bí" vừa mới xuất hiện có thể kết nối thần thức mọi người.

Diệp Trần đang nằm mơ về việc mình trở thành tỷ phú viễn thông, thì bị tiếng ồn ào ngoài cửa làm thức giấc.

Hắn dụi mắt, bước ra ngoài.

"Chủ tiệm! Cho tôi hỏi 'điện thoại cục gạch' bán ở đâu ạ?"

"Chủ tiệm! Tôi muốn mua gói data không giới hạn!"

"Ông chủ, tôi nghe nói dùng Nokia có thể chọi chết được yêu quái cấp 3, có đúng không?"

Nhìn hàng nghìn tu sĩ đang vây kín tiệm, tranh nhau đưa ra linh thạch, Diệp Trần đứng ngây người ra mất mấy giây. Rồi hắn nở một nụ cười đúng chuẩn "nhân viên tư vấn bán hàng" chuyên nghiệp, cái vẻ lười biếng hoàn toàn biến mất thay vào đó là ánh sáng của sự… tham tiền.

"Mọi người đừng chen lấn! Thanh Loan, mở cửa! Tiếp khách!"

Thanh Loan cầm chiếc Nokia 3310, uy phong lẫm liệt đứng ở bậc cửa, lạnh lùng nói: "Xếp hàng! Ai chen lấn, chủ thượng sẽ dùng Máy Hút Bụi để 'thanh lọc' người đó!"

Vừa nghe thấy ba chữ "Máy Hút Bụi", toàn bộ đám đông tu sĩ vốn đang nhốn nháo lập tức im phăng phắc, xếp hàng ngay ngắn như trẻ tiểu học. Sự tích về việc Trình Huyền bị hút khô linh lực đã trở thành nỗi ám ảnh lớn nhất của bọn họ hiện nay.

Diệp Trần dựa vào khung cửa, tay cầm lon nước ngọt Sting nhấp một ngụm, thỏa mãn nhìn đống linh thạch đang bắt đầu chảy vào túi mình.

Giới tu tiên vốn tẻ nhạt này, xem ra bắt đầu vui rồi đây.

***

Tối hôm đó, cả Vân Hải Thành rực sáng linh quang. Không phải vì ai đó đột phá, mà là vì hàng trăm chiếc điện thoại Nokia đang được bật sáng màn hình.

Trên "Linh Tín", một nhóm trò chuyện công khai mang tên "Hội những người cuồng mì tôm" vừa mới được thành lập, thành viên đầu tiên không ai khác chính là Trần Huyền Tử.

Lão già này đang ngồi trong hang động bế quan, tay run rẩy nhấn phím cứng của điện thoại, nhắn một dòng tin nhắn đầu tiên lên diễn đàn thế giới của hệ thống:

*【Cái thứ này… thực sự là đạo vận kết nối! Ông chủ Diệp, ngài đúng là hóa thân của Thiên Đạo!】*

Lập tức, hàng loạt phản hồi hiện lên:

*【Lầu trên nói đúng! Từ khi có máy này, tôi vừa ngồi vệ sinh vừa có thể bàn chuyện tu luyện với đạo hữu cách xa trăm dặm, thật là sướng quá đi!】*

*【Ông chủ Diệp vạn tuế! Mật khẩu Wifi của thành phố là gì thế chủ shop?】*

Diệp Trần nằm trên gác mái, nhìn màn hình điện thoại, tay vuốt ve đầu Tiểu Hắc đang gặm xúc xích bên cạnh, mỉm cười gõ đáp lại:

*【Mật khẩu là: dep_to_ong_666. Chúc các bạn trải nghiệm dịch vụ vui vẻ. Đừng quên nạp tiền vào tài khoản đúng hạn, nếu không nhà mạng sẽ thu hồi tu vi mạng đấy.】*

Cả Tiên giới bỗng chốc trở nên sôi động hẳn lên. Và ở góc khuất của một cửa tiệm nhỏ, chiếc máy hút bụi "Thôn Phệ Linh Bảo" vẫn nằm im lìm cạnh thùng rác, tỏa ra một vầng sáng bạc như thể nó thực sự là một vị thần đang canh giữ cho hòa bình của cái giới diện nhỏ bé này.

Cách đó không xa, tại biên giới giữa Tiên và Ma, Cửu U Ma Tôn lặng lẽ lén lút nhìn vào một tờ rơi mà gã vừa nhặt được từ đống củi. Trên tờ rơi vẽ hình một cái Nokia 3310 kèm theo dòng chữ: *"Mua một điện thoại, tặng một gói xúc xích bò cao cấp."*

Gã Ma Tôn lừng lẫy bỗng dưng cảm thấy tim mình đập loạn nhịp. "Xúc xích bò… mình nhất định phải dành dụm tiền lương chẻ củi để mua một cái!"

Kỷ nguyên của những điều vô lý, chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8