Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 51: ** Đứng xếp hàng 3 ngày để mua một ly trà sữa

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:40:29 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 51: ĐỨNG XẾP HÀNG BA NGÀY ĐỂ MUA MỘT LY TRÀ SỮA**

Bình minh ở Vân Hải Thành thường bắt đầu bằng tiếng chim hót lảnh lót từ những rặng linh trúc ngoại vi. Thế nhưng, trong suốt một tuần qua, sự yên bình đó đã bị phá vỡ bởi một âm thanh kỳ lạ hơn nhiều: tiếng bước chân xì xào, tiếng pháp bảo va chạm và mùi hương ngào ngạt của sữa quyện với vị đường đen đậm đà bay bổng trong không trung.

Tại con phố phía Đông, vốn là nơi linh khí loãng đến mức chỉ có lũ chó hoang vãng lai, giờ đây đang chứng kiến một cảnh tượng chấn động cả giới tu tiên.

Một hàng dài… không, phải nói là một con "trường long" được tạo thành từ đủ loại tu sĩ, kéo dài từ cửa tiệm "Vạn Giới Tạp Hóa" xuyên qua ba con phố chính, vòng vèo qua cổng thành rồi mất hút tận dưới chân núi Vân Hải.

Nếu nhìn từ trên cao, người ta sẽ thấy một cảnh tượng kỳ quặc chưa từng có trong lịch sử mười vạn năm của Cửu Tiêu Linh Giới. Một vị Kiếm tu tay cầm thần kiếm cổ xưa, chân đạp phi kiếm hào quang rực rỡ, nhưng lại đang… đứng im tại chỗ, mắt nhìn chằm chằm vào gáy một lão ma tu đang tỏa ra hắc khí đầy người. Phía sau họ là một đoàn tiên nữ mặc lụa mỏng từ Tuyết Nguyệt Thánh Địa, ai nấy đều cầm quạt lụa che mặt, nhưng đôi mắt thì không giấu nổi vẻ mệt mỏi xen lẫn mong chờ.

“Vị đạo hữu này, ngươi đã đứng đây bao lâu rồi?”

Một thiếu niên tu sĩ thuộc Luyện Khí kỳ, trên người vẫn còn mặc đồng phục của một môn phái nhỏ, rụt rè hỏi người đàn ông trung niên lực lưỡng đứng phía trước mình.

Người đàn ông kia chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ, râu ria lởm chởm, nhìn không khác gì một gã ăn mày nhưng linh áp tỏa ra lại khiến thiếu niên kia kinh hồn bạt vía — đó là một cao thủ Kim Đan kỳ!

“Ba ngày.” Người đàn ông khàn giọng đáp, tay vẫn giữ khư khư một túi linh thạch thượng phẩm. “Ta đã đứng đây tròn ba ngày ba đêm. Không ngủ, không nghỉ, thậm chí không dám chớp mắt vì sợ có kẻ dùng thuật dịch chuyển để cướp chỗ.”

Thiếu niên trợn tròn mắt: “Ba ngày? Tiền bối, ngài là cao thủ Kim Đan, lẽ nào không thể dùng uy áp để xin người phía trước nhường chỗ sao?”

Cao thủ Kim Đan cười thảm một tiếng, đưa mắt nhìn lên phía đầu hàng — nơi một gã khổng lồ đang cầm cái rìu đen ngòm, mắt trợn trừng như hộ pháp.

“Ngươi nhìn thấy tên chẻ củi ngoài cửa tiệm không? Đó là Cửu U Ma Tôn. Ngày đầu tiên có một vị Nguyên Anh lão tổ định bay thẳng vào tiệm, đã bị gã đó dùng rìu quật một phát, bay ngược về tông môn, giờ vẫn chưa tìm thấy xác. Quy tắc của ông chủ Diệp là: Kẻ nào không xếp hàng, kẻ đó không có tư cách uống trà sữa.”

Cách đó không xa, dưới bóng cây râm mát duy nhất còn sót lại, Trần Huyền Tử — Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, người vốn đã "nhẵn mặt" tại cái tiệm này, đang ung dung ngồi trên một chiếc ghế xếp nhựa (mua từ tiệm của Diệp Trần). Lão chậm rãi rít một hơi thuốc lá, khói tỏa ra hình rồng phượng, đôi mắt nheo lại nhìn đoàn người đang chịu khổ.

“Thế đạo đổi thay rồi.” Trần Huyền Tử cảm thán. “Hồi trước lão phu mang mì tôm về, bọn chúng bảo lão phu điên. Giờ thì nhìn xem, một đám Hóa Thần, Nguyên Anh lại đi tranh nhau cái ly nước ngọt có mấy viên đen đen mà chủ nhân gọi là ‘trân châu’. Ha ha, đúng là rác rưởi mà… Thanh Loan, cho lão phu một ly Đường Đen thêm kem cheese nha!”

Thanh Loan, lúc này đang đứng trong quầy với bộ đồng phục tiểu nhị thiết kế riêng (áo thun và tạp dề màu trắng), khuôn mặt thanh lạnh như băng sương không một chút biểu cảm. Cô liếc nhìn Trần Huyền Tử, giọng nói đều đều:

“Lão Trần, ông là người quen cũng phải xếp hàng. Chủ nhân đang ngủ, ông mà gây ồn, ngài ấy tỉnh dậy đóng cửa tiệm một tháng thì ông cứ việc đi ăn cỏ linh lăng mà sống qua ngày.”

Trần Huyền Tử nghe đến chữ “đóng cửa”, rùng mình một cái, vội vàng rụt cổ lại, im lặng rít tiếp điếu thuốc lá, không dám hó hé thêm một lời.

Bên trong tiệm, khác hẳn với sự náo loạn bên ngoài, không gian lại vô cùng yên tĩnh và mát mẻ nhờ hệ thống điều hòa công nghiệp mà Diệp Trần vừa mới mở khóa. Diệp Trần nằm dài trên chiếc ghế tựa bọc da, chân đi dép tổ ong màu vàng, mắt nhắm hờ, trên bụng đặt một quyển tạp chí “Thế Giới Tu Tiên” số mới nhất mà thực ra bìa trong lại là một cuốn truyện tranh manga.

Tiếng hệ thống liên tục vang lên trong đầu anh:

【Đinh! Tiệm đạt doanh thu 50.000 linh thạch thượng phẩm trong ngày. Điểm danh vọng tăng 1000.】
【Đinh! Một vị Hóa Thần kỳ tu sĩ vừa rơi nước mắt vì trà sữa quá ngon, cộng 100 điểm Công Đức.】

Diệp Trần lười biếng ngáp một cái, xoay người: “Hệ thống, sao bọn họ không dùng túi trữ vật mà cứ phải cầm bao linh thạch to tướng thế kia? Nhìn quê chết đi được.”

【Ký chủ, hàng hóa của tiệm tạp hóa vạn giới mang quy tắc thiên đạo thuần khiết, chỉ chấp nhận giao dịch trực tiếp để thể hiện thành ý. Hơn nữa, việc xếp hàng là một phần của quá trình tu tâm do hệ thống thiết lập.】

“Tu tâm cái con khỉ gì, chắc chắn là mi muốn câu giờ để tăng doanh thu chứ gì.” Diệp Trần lẩm bẩm, nhưng rồi cũng kệ.

Lúc này, một vị khách đặc biệt vừa tiến đến trước quầy sau ba ngày ròng rã chờ đợi. Đó là một thiếu nữ trẻ, dung mạo tuyệt mỹ, khí chất cao quý thoát tục, trên trán có ấn ký hoa sen — Thánh nữ của Diệu Âm Tông. Cô tên là Tuyết Phượng, thiên tài ngàn năm có một, vốn dĩ tính tình cao ngạo, lạnh lùng như tuyết đầu mùa.

Nhưng lúc này, mái tóc của vị Thánh nữ ấy có chút rối, bộ y phục trắng muốt đã bám bụi đường, và đôi môi hơi khô khốc vì đứng dưới nắng gắt quá lâu mà không dám dùng linh lực hộ thể (vì sợ ảnh hưởng đến hương vị ly trà sắp nhận).

“Tiểu nhị đạo hữu… cho ta một ly… trà sữa… loại to nhất…” Tuyết Phượng nói giọng run run, đôi bàn tay ngọc ngà của cô đang cầm ba viên cực phẩm linh thạch — thứ có thể mua được cả một kiện pháp bảo địa cấp.

Thanh Loan lạnh lùng lấy ra một cái ly nhựa dung tích 1000ml, đổ trân châu đã nấu chín trong nồi cơm điện vào, sau đó là trà ô long tinh khiết trộn với sữa bò linh hỏa, cuối cùng là một lớp bọt kem cheese béo ngậy được đánh bằng máy đánh trứng cầm tay.

“Ba viên cực phẩm linh thạch. Trân châu nấu từ linh mạch thượng hạng, trà từ đỉnh tuyết sơn, sữa bò lấy từ Thanh Ngưu thần thú dưới chân núi. Không mặc cả, không nhận nợ. Mời quý khách nhận hàng.”

Tuyết Phượng nhận lấy cái ly to đùng, cầm ống hút bằng nhựa loại lớn đâm mạnh một phát.

*Xoẹt!*

Tiếng lớp màng nilon rách ra vang lên thật giòn giã. Tuyết Phượng hít một hơi thật sâu, rồi mút một hơi dài.

*Sụt… sụt…*

Cả khu phố bỗng chốc im bặt. Hàng vạn con mắt đổ dồn về phía vị Thánh nữ.

Đôi mắt Tuyết Phượng vốn dĩ tĩnh lặng như mặt hồ, giờ đây đột ngột co rút lại. Một luồng hơi lạnh thấu xương nhưng ngọt ngào đến tận tâm can bùng nổ trong khoang miệng. Những hạt trân châu đen bóng, dai giòn như chứa đựng linh lực nén chặt, mỗi khi răng cô cắn vỡ là một lần tinh hoa bộc phát, càn quét khắp tứ chi bách hài.

Cảm giác ngọt của đường đen, vị chát nhẹ của trà và vị béo ngậy của kem sữa hòa quyện hoàn hảo đến mức khiến người ta có cảm giác như đang được… thăng tiên thực sự.

“Ô…”

Một tiếng rên rỉ vô thức phát ra từ cổ họng Tuyết Phượng. Một luồng linh lực tinh thuần từ bụng dưới cô dâng lên, xông thẳng lên não bộ, phá vỡ cái xiềng xích của tâm ma mà cô đã vướng bận suốt mười năm qua khi tu luyện môn công pháp “Vô Tình Kiếm”.

Tuyết Phượng nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt trong vắt từ từ lăn dài trên má.

Hào quang trên người cô bỗng chốc rực sáng. Đóa hoa sen trên trán chuyển từ màu trắng sang màu hồng rực rỡ. Linh khí xung quanh bắt đầu điên cuồng xoáy chuyển, tạo thành một cái kén ánh sáng bao bọc lấy cô.

“Cái gì?! Đột phá?”
“Đùa gì vậy, uống một ly trà sữa mà từ Nguyên Anh tầng năm đột phá lên tầng sáu ngay tại chỗ?”
“Đạo vận! Ta cảm nhận được đạo vận cực kỳ thâm sâu từ cái ly nhựa kia!”

Cả đám đông phía sau bùng nổ. Những tu sĩ vốn đã mệt mỏi bỗng nhiên như được tiêm máu gà, hừng hực khí thế, mắt xanh lè như sói đói nhìn vào cửa hiệu.

Trong kén ánh sáng, Tuyết Phượng cảm nhận được một chân lý mà trước đây cô chưa bao giờ hiểu rõ. Tu tiên để làm gì? Để trường thọ? Để mạnh mẽ?

Không, đỉnh cao của tu hành thực chất chính là khoảnh khắc hưởng thụ vị ngọt ngào tuyệt đối sau những ngày dài mệt mỏi đứng xếp hàng dưới nắng. Ly trà sữa này chính là "quả thực" của đại đạo, còn việc xếp hàng ba ngày qua chính là "quá trình" tu khổ hạnh.

Uống hết nửa ly, Tuyết Phượng cung kính cúi người hướng về phía tấm rèm che chỗ Diệp Trần nằm, giọng nói đầy sùng kính và run rẩy:

“Đa tạ Đại lão đã chỉ điểm! Đồ nhi… à không, vãn bối đã ngộ được rồi. Thế gian vạn vật đều là đắng cay, chỉ có trà sữa là vĩnh hằng chân lý!”

Nói xong, cô ôm chặt lấy nửa ly trà sữa còn lại như ôm lấy chí bảo của môn phái, dẫm lên một đóa sen trắng bay vút đi mất, miệng vẫn không quên mút nốt mấy viên trân châu cuối cùng đang mắc kẹt ở đáy ống hút.

Chứng kiến cảnh đó, đoàn người xếp hàng phía sau phát điên hoàn toàn.

“Đừng đẩy! Thằng cha ma tu kia, đừng có dùng ma công chen hàng, Cửu U Ma Tôn sẽ chẻ đầu ngươi ra đấy!”
“Ông chủ Diệp ơi, bán cho ta mười ly! Ta trả gấp đôi giá!”
“Lão phu dùng Hỏa Vân Kiếm chuẩn địa cấp để đổi lấy một chỗ xếp hàng đầu tiên, có ai đổi không?”

Tiếng ồn ào xuyên thấu cả bức tường của tiệm. Diệp Trần bực mình gạt cuốn truyện tranh sang một bên, nhỏm dậy, mặt đầy vẻ lười biếng khó chịu.

Anh bước ra trước cửa, chân vẫn xỏ dép lê, áo thun trắng hơi nhăn. Ngay khi cái bóng dáng “Phật hệ” ấy xuất hiện, cả con đường đang náo loạn như vỡ tổ bỗng chốc im bặt như có một đôi bàn tay vô hình bóp nghẹt mọi âm thanh.

Ma Tôn — vị thống lĩnh Ma giới hung ác một thời, nay đang đứng bên cạnh đóng vai thợ củi, thấy Diệp Trần ra thì vội vã khom lưng, gãi đầu cười hì hì:
“Ông chủ, ngài dậy rồi? Bọn họ hơi ồn, để tôi đập cho mỗi tên một trận nhé?”

Diệp Trần ngáp dài, cầm lấy một cái loa cầm tay màu đỏ (vật phẩm mới mở khóa từ hệ thống).

“Loa loa loa! Nghe đây mấy đứa. Hôm nay máy đánh sữa bị quá tải, nên tạm thời ngưng phục vụ loại trà sữa kem cheese. Chỉ còn hồng trà cơ bản thôi. Ai mua thì đứng im, ai không mua thì biến nhanh kẻo ta thả chó.”

*Gâu!*

Con chó đen nhỏ Tiểu Hắc — hậu duệ Thôn Phệ Thần Thú — vốn dĩ đang gặm xúc xích bò dưới gầm bàn, nghe thấy chủ nhân gọi tên thì sủa một tiếng thật to. Tiếng sủa mang theo uy áp thượng cổ làm chấn động hư không, khiến những con ngựa linh và thú cưỡi của tu sĩ đứng gần đó đều sợ hãi đến mức quỳ rạp xuống đất, có con thậm chí còn… tự tiểu tiện vì quá kinh hãi.

Nhưng đám đông tu sĩ chẳng những không sợ hãi mà còn kích động hơn.

“Hồng trà cũng được! Chỉ cần là đồ của ông chủ Diệp, cho dù là nước lã ta cũng mua!”
“Ta đứng đây ba ngày rồi, không mua được cái gì ta sẽ hóa ma ngay tại đây cho các ngươi xem!”

Diệp Trần ngoáy tai, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây trắng lững lờ trôi, lòng thầm nghĩ: *Thế giới này điên thật rồi. Một ly trà sữa rẻ tiền ở trái đất, mang sang đây lại có thể gây ra đại chiến thế giới. Đúng là bọn người tiền sử này chưa bao giờ thấy được văn minh thực thụ.*

Anh quay sang nhìn Thanh Loan đang mướt mải mồ hôi đong trà: “Thanh Loan, lát nữa đóng cửa sớm một chút. Hệ thống vừa báo cho ta biết, ngày mai sẽ có hàng mới.”

Thanh Loan lau mồ hôi trên trán, ánh mắt nhìn Diệp Trần tràn đầy sùng bái: “Chủ nhân, là thần khí mới gì ạ? Có phải là pháp bảo hủy diệt vạn giới như ‘Bình xịt muỗi’ không?”

Diệp Trần vỗ vai nàng, mỉm cười bí hiểm: “Hủy diệt cái gì mà hủy diệt. Ngày mai ta sẽ ra mắt máy gắp thú. Ta cá là mấy lão tổ bế quan ngàn năm kia sẽ bán hết gia sản chỉ để gắp một con gấu bông.”

Thanh Loan không hiểu máy gắp thú là gì, nhưng cô biết chắc chắn, cái “thần khí” đó sẽ khiến toàn bộ giới tu tiên này đảo lộn một lần nữa.

Ở góc đường, vị cao thủ Kim Đan đứng ba ngày ba đêm cuối cùng cũng chạm được tay vào quầy. Khi ly trà sữa đầu tiên trong đời chạm vào môi, lão ta bật khóc như một đứa trẻ.

“Ba ngày… Thật sự đáng giá… Trời ơi, viên trân châu này chính là linh đan hoàn mỹ nhất mà lão phu từng thấy!”

Cảnh tượng này cứ thế lặp đi lặp lại. Giới tu tiên lạnh lẽo, tàn khốc, chỉ có chém giết và cướp bóc, bỗng chốc bị một làn sóng ngọt ngào từ tiệm tạp hóa xâm chiếm.

Tối hôm đó, Diệp Trần nằm đếm điểm kinh nghiệm của hệ thống tăng vùn vụt, lòng cảm khái vạn phần.

“Tu tiên cái gì chứ? Đỉnh cao của đại đạo, cuối cùng cũng chỉ là một bữa cơm no, một ly trà sữa ngọt mà thôi.”

Bên ngoài cửa tiệm, dưới ánh trăng mờ ảo, hàng vạn tu sĩ vẫn đang lặng lẽ ngồi thiền, tạo thành một hàng dài kiên định. Bọn họ không phải đang tu luyện, mà là đang bảo vệ cái “chỗ đứng” quý giá của mình để chờ ngày mai được thưởng thức cái món thần dịch mang tên “trà sữa” ấy.

Văn hóa trà sữa đã chính thức cắm rễ vào mảnh đất tu tiên này theo cách bạo liệt và kỳ quặc nhất có thể.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8