Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 70: ** Mở khóa máy chơi game PS5

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:53:09 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 70: TU TIÊN KHÔNG BẰNG LEO RANK

Bình minh ở Vân Hải Thành thường bắt đầu bằng tiếng chổi tre quét lá khô xào xạc của Thanh Loan và mùi thơm nồng nàn từ nồi súp mì tôm Hảo Hảo của Diệp Trần. Nhưng hôm nay, không khí có chút khác lạ. Một luồng hào quang rực rỡ mang theo hơi thở của công nghệ tương lai từ trong tiệm tạp hóa bắn thẳng lên trời xanh, xuyên qua lớp mây mù mạt pháp, khiến cả tòa thành trì phải kinh động.

Diệp Trần ngáp một cái dài thườn thượt, tay gãi gãi cái bụng phẳng lì dưới lớp áo thun trắng, nhìn vào màn hình ảo của hệ thống đang nhảy số liên tục.

【 Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ "Phổ cập ẩm thực nhanh cho 10.000 tu sĩ". 】
【 Phần thưởng: Mở khóa hạng mục Giải trí Đỉnh cao – Trạm Giải trí Linh hồn Vạn Giới (phiên bản mô phỏng PS5). 】
【 Lưu ý: Đây không chỉ là trò chơi, đây là con đường thực chứng Thiên Đạo một cách… lười biếng nhất. 】

Ngay sau đó, ở góc râm mát nhất của tiệm, cạnh tủ lạnh Coca-Cola, một dãy bàn ghế bằng gỗ linh sam vân đen hiện ra. Trên bàn là năm chiếc hộp màu trắng bạc với thiết kế phi đối xứng đầy kiêu hãnh, bề mặt bóng loáng như ngọc thạch thượng hạng, tỏa ra một lớp huỳnh quang màu xanh dịu mắt. Đi kèm với nó là những tay cầm điều khiển được điêu khắc tinh xảo từ Thần Hồn Thạch, chỉ cần cầm vào là cảm nhận được một luồng thần thức ấm áp hòa quyện.

"PS5? Hệ thống, ngươi muốn biến giới tu tiên này thành tiệm Net hay sao?" Diệp Trần lẩm bẩm, mắt lại sáng lên khi thấy chiếc ghế massage đi kèm.

Tiểu Hắc, con chó đen đang gặm dở cái đùi gà rán, liếc mắt nhìn đống đồ mới, khịt mũi một cái rồi lại cúi đầu tiếp tục công việc vĩ đại của nó. Với nó, ngoại trừ xúc xích và đùi gà, mọi thứ khác đều là phù du.

"Chủ nhân, đây là… trận pháp mới sao?" Thanh Loan dừng chổi, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào những màn hình tinh thể lỏng 65 inch siêu mỏng đang hiển thị dòng chữ "Sony" (mà nàng đọc là 'So-Ni Đại Đạo').

"Cứ coi là một loại bí cảnh đi. Nhưng là bí cảnh này không chết người, chỉ tốn linh thạch thôi." Diệp Trần phẩy tay, treo lên cửa một tấm biển mới:

*GIỜ VÀNG GIẢI TRÍ: 50 linh thạch trung phẩm/giờ. Đột phá tâm ma, luyện tập phản xạ, nạp lần đầu tặng ngay một lon Pepsi.*

Đúng lúc này, một tiếng "ầm" lớn vang lên từ trên không trung. Một đám mây tía đáp xuống, Trần Huyền Tử — Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, người vừa mới đột phá nhờ ăn mì tôm — hớt hải chạy vào.

"Diệp tiểu hữu! Diệp đại sư! Lão phu vừa thấy điềm lành xuất hiện ở tiệm, có phải có chí bảo trấn phái mới xuất thế không?"

Trần Huyền Tử chưa kịp thở dốc đã khựng lại. Lão nhìn thấy dãy máy PS5. Dưới con mắt của một cao thủ Nguyên Anh kỳ, lão không thấy công nghệ, mà lão thấy "Quy tắc". Mỗi chiếc máy đều tỏa ra những gợn sóng không gian mãnh liệt, thứ mà lão chỉ thấy ở những truyền tống trận cổ đại.

"Cái này gọi là… máy chơi game." Diệp Trần uể oải ngồi xuống một chiếc máy, cầm tay cầm lên. "Lão Trần, có muốn thử không? Trò này tên là 'Huyền Thoại Hắc Thần Thoại: Ngộ Không'. Rất hợp với người tu hành các ông."

Trần Huyền Tử ngơ ngác: "Chơi… game? Có thể giúp lão phu kéo dài thọ nguyên hay tăng tiến tu vi không?"

"Thọ nguyên thì không chắc, nhưng nó rèn luyện chiến đấu thực tế. Trong này, ông không có tu vi Nguyên Anh, ông chỉ là một con khỉ." Diệp Trần bấm nút Start.

Màn hình rực sáng. Độ phân giải 8K siêu nét của hệ thống khiến Trần Huyền Tử suýt nữa thì lọt tròng mắt ra ngoài. Lão nhìn thấy từng sợi lông trên người con khỉ nọ, nhìn thấy làn khói lờ mờ và thác nước chảy sống động đến mức lão đưa tay định hứng thử.

"Đây là… ảo cảnh sao? Không! Không phải ảo cảnh, đây là một tiểu thế giới hoàn chỉnh!" Trần Huyền Tử kinh hãi kêu lên.

Dưới sự hướng dẫn của Diệp Trần, Trần Huyền Tử run rẩy cầm lấy tay cầm. Vừa mới vào game, lão đã bị gã Đại Thần Quan vung gậy đập cho một phát bay màu.

"Mẹ kiếp! Cái tên tiểu tốt này dám đánh lén lão phu?" Trần Huyền Tử đập bàn đứng phắt dậy, khí thế Nguyên Anh kỳ bùng nổ làm rung rinh cả tiệm tạp hóa.

Diệp Trần lạnh lùng liếc mắt: "Ở đây không dùng tu vi. Dùng não và tay. Chết là chuyện thường, nạp linh thạch vào là hồi sinh."

Trần Huyền Tử đỏ mặt tía tai, ngồi xuống. Lão vốn là một kiếm tu vang danh thiên hạ, giờ lại bị một "tiểu quái" trong tranh vẽ sỉ nhục? Lòng tự trọng của một cường giả không cho phép điều đó.

"Một ván nữa! Lão phu không tin không qua được cửa này!"

Một canh giờ sau…

Trần Huyền Tử đã hoàn toàn quên mất mình là một vị trưởng lão cao cao tại thượng. Lão vừa bấm nút liên hoàn vừa hét lớn: "Né! Né! Dùng định thân thuật! Đánh nó! Hay quá!"

"Lão Trần, nhỏ tiếng chút, khách hàng người ta nhìn kìa." Diệp Trần thong thả uống trà sữa.

Lúc này, trước cửa tiệm đã tụ tập một đám đông nghẹt thở. Có vị tông chủ của những phái nhỏ, có các tán tu, thậm chí có cả mấy vị lão quái vật ẩn thế đang đi ngang qua cũng bị thu hút bởi những âm thanh "Bùm, chát" phát ra từ loa thanh siêu trầm.

Họ thấy gì? Họ thấy vị Thái thượng trưởng lão uy nghiêm của Thanh Vân Môn đang… đánh nhau với một cái màn hình, mặt mũi mướt mải mồ hôi, thỉnh thoảng lại vỗ đùi bành bạch cười như trẻ con.

"Cái hộp trắng đó… chẳng lẽ là 'Tâm Ma Thử Luyện Viên' trong truyền thuyết?" Một vị trưởng lão Kim Đan kỳ thì thào đầy kính sợ.

"Chắc chắn rồi! Các ngươi xem, Trần lão tiền bối mỗi khi điều khiển nhân vật né tránh đều chứa đựng kiếm ý tinh thuần. Đây rõ ràng là một loại thần thông diễn võ cao cấp!"

"Diệp ông chủ, cho tôi một máy! Tôi cũng muốn thử luyện tâm ma!"

"Tôi nữa! Tôi nạp 100 linh thạch!"

Trong phút chốc, năm chiếc máy PS5 đều chật kín. Ngoài Trần Huyền Tử, còn có Dương Phong — vị thiếu chủ kiêu ngạo nay đã trở thành khách quen, và vài vị trưởng lão khác.

Dương Phong đang chơi một trò đua xe "Gran Turismo: Immortal Edition". Hắn cầm vô lăng mô phỏng, mặt mũi căng thẳng như đang vượt thiên kiếp.

"Nhanh lên! Linh thú của ta chạy nhanh hơn cái xe này gấp mười lần, tại sao ta lại không lái nổi nó qua khúc cua này?" Dương Phong gào lên khi chiếc xe lao vào tường. Hắn nhận ra, trò chơi này đòi hỏi sự tập trung thần thức cực độ, từng milimet sai sót cũng dẫn đến thất bại. Đây chẳng phải là đang rèn luyện khống chế linh lực sao?

Ở một máy khác, một vị lão tổ của tông môn chuyên về trận pháp đang chơi "Minecraft". Lão nhìn đống khối vuông với đôi mắt lấp lánh như tìm thấy kho báu.

"Thiên đạo đơn giản nhất lại nằm ở những khối vuông này? Sắp xếp, cấu trúc, logic… Đây mới chính là đỉnh cao của trận đạo! Ta đã hiểu, ta đã hiểu tại sao đại trận của ta lại bị hổng ở phía Đông Bắc!" Lão tổ bật khóc nức nở, tay vẫn hăng hái đập đá xây nhà.

Thanh Loan đứng một bên, nhìn cảnh tượng hỗn loạn nhưng tràn đầy nhiệt huyết này, không khỏi cảm thán: "Chủ nhân thật là vĩ đại. Người dùng những 'đồ chơi' này để hóa giải tâm ma của họ, biến sự khô khan của tu hành thành niềm vui. Mỗi lần họ chết trong game, chính là một lần gánh chịu kiếp nạn, từ đó linh hồn càng thêm bền bỉ."

Diệp Trần nghe thấy, suýt chút nữa phun ra ngụm trà sữa. "Thanh Loan à, em thực sự nghĩ nhiều quá rồi. Bọn họ chỉ là… nghiện game thôi."

Nhưng đúng lúc này, hệ thống vang lên thông báo:
【 Ting! Khách hàng Trần Huyền Tử đạt đến trạng thái 'Nhập Định Trong Game', thần thức tăng trưởng 5%, thọ nguyên tăng thêm 10 năm. 】
【 Ting! Khách hàng lão tổ Trận Pháp thăng hoa cảm ngộ, đột phá lên Trận Pháp Đại Sư cấp 7. 】

Diệp Trần há hốc mồm. "Đùa à? Chơi game mà cũng đột phá được?"

Cảnh tượng tiếp theo còn điên rồ hơn. Tin tức về "Bí cảnh trò chơi" của tiệm tạp hóa lan đi với tốc độ ánh sáng qua hệ thống Linh Thoại (Smartphone) và mạng Wifi mà Diệp Trần đã lắp đặt trước đó.

Trên diễn đàn "Tu Tiên Net", hàng loạt chủ đề hiện ra:
*HOT: Trần lão tổ Thanh Vân Môn bị một con hổ trong máy chơi game đánh bại 50 lần vẫn không bỏ cuộc!*
*Góc thảo luận: Làm sao để đánh thắng con Boss gấu đen trong 'Hắc Thần Thoại'? Có cần dùng đến pháp bảo hộ thân bên ngoài không?*
*Cảnh báo: Đừng vào máy số 3, ở đó có lão tổ phái Thần Trận đang xây cung điện, ai chạm vào là lão đòi hủy diệt tông môn đấy!*

Đến buổi chiều, một đoàn người khí thế hung hãn xông vào Vân Hải Thành. Đó là các đại diện của "Liên minh Bài trừ Tạp hóa" từ Trung Đô, dẫn đầu là một vị Hóa Thần kỳ đại lão, tên gọi Không Minh Tử.

"Lũ trẻ ranh! Tu tiên là nghịch thiên cải mệnh, là bế quan khổ tu, đâu ra cái lý ngồi trước một cái gương rồi bấm bấm gạt gạt là có thể đắc đạo? Diệp Trần, hôm nay lão phu phải thay trời hành đạo, phá nát cái tiệm làm hư đốn giới trẻ này!"

Không Minh Tử khí thế ngút trời, vừa bước vào cửa tiệm đã vung tay muốn dùng một chưởng san bằng tất cả. Nhưng ngay khi lực lượng của lão chạm vào không gian trong tiệm, nó tan biến như bọt xà phòng.

Diệp Trần nằm trên ghế tựa, tay cầm ly nước Sting đỏ, mắt không rời màn hình iPad: "Muốn gây sự thì ra ngoài. Muốn chơi game thì xếp hàng. Còn muốn phá tiệm… Cửu U!"

Sau sân, Cửu U Ma Tôn đang chẻ củi, nghe gọi liền quăng cái rìu sang một bên, trên đầu vẫn đội chiếc mũ bảo hiểm xanh nõn chuối của đội giao hàng. Lão bước ra, khí thế Ma Tôn quét qua một vòng, khiến Không Minh Tử lảo đảo lùi lại ba bước.

"Hóa… Hóa Thần đỉnh phong? Ma Tôn?" Không Minh Tử mặt cắt không còn giọt máu. "Ngài… sao ngài lại ở đây làm tiểu nhị?"

Cửu U Ma Tôn lạnh lùng nói: "Ta đang đợi máy số 1 trống chỗ. Ta vừa nạp tiền để chơi 'God of War', muốn cảm nhận thử cái tên Kratos đó có bá đạo hơn Ma công của ta không. Ngươi muốn chen hàng?"

Không Minh Tử nhìn lại phía sau, nơi Trần Huyền Tử và đám lão tổ đang ngồi hăng say "chiến đấu". Một vị trong số đó đột nhiên quay đầu lại, mắng:

"Thằng nào làm ồn thế? Có biết lão phu đang ở giai đoạn then chốt để tiêu diệt 'Quân Đoàn Đỏ' không? Cút ngay kẻo ta cho một kiếm bay đầu!"

Không Minh Tử nhận ra đó là một vị lão tổ từ Trung Đô, địa vị còn cao hơn lão. Lão ngơ ngác nhìn chiếc hộp màu trắng tỏa sáng rực rỡ kia. Một sự tò mò vô tận trỗi dậy.

"Cái đó… thực sự hay đến vậy sao?"

Diệp Trần thở dài: "Nể tình ông là người mới, ta đặc cách cho ông xem màn hình phụ của Trần lão. Xem xong rồi hãy quyết định."

Không Minh Tử tiến lại gần. Trên màn hình, nhân vật của Trần Huyền Tử đang đứng trước một khung cảnh hoàng hôn rực rỡ trên đỉnh núi cao, gió thổi tóc bay, phong cảnh hữu tình và sống động đến mức lão cảm nhận được cả sự luân chuyển của linh khí (thực chất là hiệu ứng HDR cực hạn của hệ thống). Trần lão vừa mới thực hiện một chiêu combo hoàn mỹ, đánh bại một thủ vệ khổng lồ.

"Cái chiêu vừa rồi… nhìn thì giản đơn nhưng lại chứa đựng tinh hoa của 'Không Gian Luân Chuyển'? Nếu ta có thể tập luyện hàng ngàn lần trong cái hộp này mà không sợ trọng thương, chẳng phải trình độ chiến đấu sẽ đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh?"

Không Minh Tử nuốt nước bọt. Đạo tâm vốn kiên định của lão bỗng chốc… lung lay.

Mười phút sau.

"Diệp chủ tiệm… Khụ khụ, cho lão phu đăng ký một tài khoản. À, lão phu không có linh thạch trung phẩm, dùng viên 'Đại Hoàn Đan' này thế chấp được không?"

Diệp Trần lắc đầu: "Ở đây chỉ thu tiền mặt hoặc linh thạch. Nhưng xem ra ông là khách VIP, ta tặng ông một tiếng trải nghiệm. Chúc ông chơi game vui vẻ, đừng có mà 'đập máy' là được."

Cứ thế, tiệm tạp hóa của Diệp Trần từ một nơi bán mì tôm, nay đã chính thức biến thành "Vạn Giới Internet Cafe".

Đến đêm khuya, ánh đèn led từ các máy PS5 vẫn lung linh. Tiếng lạch cạch của tay cầm hòa cùng tiếng hò reo cổ vũ của đám tu sĩ đứng xem tạo nên một khung cảnh vô cùng náo nhiệt giữa thành phố tĩnh lặng.

Trần Huyền Tử sau khi bị chết lần thứ 100 bởi một con trùm, cuối cùng cũng chịu buông tay cầm. Lão đứng dậy, cơ thể bỗng phát ra những tiếng nổ giòn giã của xương khớp. Thần thức của lão trở nên nhạy bén hơn hẳn, thậm chí bình cảnh mà lão bế tắc bấy lâu nay đã có dấu hiệu lỏng lẻo.

"Diệp đại sư, đồ vật này… thực sự là thần vật trấn hưng tu tiên giới!" Trần Huyền Tử chắp tay cúi đầu, giọng nói đầy xúc động. "Chúng ta bế quan khổ tu trăm năm chưa chắc đã có được trải nghiệm sinh tử thật sự. Nhưng trong này, lão phu đã chết trăm lần, mỗi lần chết lại là một lần tái sinh về mặt nhận thức. Công lao của ngài… lớn tựa trời xanh!"

Diệp Trần lười biếng phẩy tay: "Đừng có tâng bốc tôi. Tôi chỉ bán hàng thôi. Nhớ trả tiền thêm 10 phút chơi quá giờ đấy."

"Nhất định, nhất định!"

Khi khách khứa đã tản đi hết (thực tế là bị Diệp Trần đuổi vì đã đến giờ đóng cửa), tiệm tạp hóa trở lại không gian yên tĩnh. Thanh Loan đang thu dọn những lon nước ngọt bỏ không, khẽ cười: "Chủ nhân, người thấy đấy, tu tiên thực ra không cần phải lúc nào cũng đao to búa lớn. Một chút giải trí lại làm người ta tỉnh táo hơn."

Diệp Trần gật đầu, vươn vai một cái rồi đi về phía chiếc máy số 1 – chiếc máy duy nhất có cài sẵn trò chơi "Grand Theft Auto V: Cultivation Version".

"Giải thích nhiều làm gì. Đi thôi Tiểu Hắc, vào game anh dẫn mày đi cướp… à không, đi khám phá thành phố."

Tiểu Hắc nghe thế, hai mắt sáng rực, nhảy vọt lên ghế ngồi bên cạnh.

Trong màn đêm của Tiên giới, nơi mà mọi người vốn nên ngồi thiền định hít hà linh khí loãng tới mức đáng thương, thì ở một góc của Vân Hải Thành, vị "cao nhân lười biếng" cùng con "thần thú" của mình đang bắt đầu hành trình phá phách trong một thế giới ảo.

【 Ting! Nhiệm vụ ẩn: 'Xây dựng đế chế gaming' tiến độ 5%. Thưởng thêm: Một bộ VR Thực tế ảo (Virtual Reality) – sẽ mở khóa khi có đủ 50 khách hàng đạt cấp độ 'Nghiện Game' bậc 1. 】

Diệp Trần nhếch mép: "Hệ thống, ngươi đúng là kẻ phá hoại giới tu tiên… nhưng ta thích!"

Bên ngoài cửa tiệm, dưới ánh trăng bạc, chiếc mũ bảo hiểm xanh của Ma Tôn vẫn lấp lánh khi lão đang vội vã cưỡi thanh ma kiếm đi giao bát mì tôm nóng hổi cho một vị khách đang thèm ăn đêm vì… chơi game quá độ.

Tu tiên thế này, xem ra cũng không tệ.

Mọi thứ ở Cửu Tiêu Linh Giới đang dần thay đổi theo một cách mà chẳng một vị tiên nhân nào có thể ngờ tới. Đỉnh phong của đại đạo? Không, hiện tại mục tiêu duy nhất của họ là: Sống sót qua màn, leo lên hạng kim cương và sở hữu bộ trang bị "Thần Thoại" trong máy PS5 của Diệp Trần.

Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời vừa mới hé rạng, trước cửa tiệm tạp hóa Bình An đã có một hàng dài người xếp hàng. Có kẻ mang theo cả chăn màn, có kẻ thì vừa gặm bánh mì vừa bàn luận chiến thuật.

Không Minh Tử — vị Hóa Thần kỳ hôm qua đòi phá tiệm — hiện đang đứng đầu hàng, mặt mũi hầm hố nhìn những kẻ khác: "Tránh ra! Lão phu hôm nay nhất định phải giết được con Boss kia! Kẻ nào dám chen hàng, lão phu sẽ diệt cả tông môn nhà hắn!"

Diệp Trần mở cửa tiệm, đón lấy ánh nắng đầu tiên, mỉm cười nói: "Chào buổi sáng các 'con nghiện'. Chúc các vị hôm nay nạp tiền thật nhiều, chơi game thật vui. Quy tắc cũ: Một giờ 50 linh thạch, cấm đập máy, cấm dùng thần thông phá hoại không gian!"

Cả một vùng Tiên giới, từ nay về sau, chính thức bước vào kỷ nguyên "Tu Tiên Kỹ Thuật Số". Và tất cả bắt nguồn từ chiếc hộp màu trắng huyền bí mang tên PS5 trong tay một thanh niên đi dép tổ ong.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8