Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 72: ** Hình phạt cho kẻ đập đồ: Làm bảo vệ 10 năm.
**CHƯƠNG 72: HÌNH PHẠT CHO KẺ ĐẬP ĐỒ: LÀM BẢO VỆ MƯỜI NĂM**
Tiếng "vèo" xé gió của Vạn Kiếm Lão Tổ khi bị ném đi vẫn còn âm vang trong màng nhĩ của những kẻ có mặt tại hiện trường. Không khí bên trong Vạn Giới Tạp Hóa Điếm bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Một vị cường giả Nguyên Anh hậu kỳ, kẻ từng một mình một kiếm bình định cả một dải núi phương Bắc, giờ đây lại bị một cô gái nhỏ nhắn ném đi như ném một túi rác không hơn không kém.
Diệp Trần ngáp một cái dài, đôi dép tổ ong dưới chân lạch bạch gõ xuống sàn gỗ. Anh lười biếng vươn vai, hoàn toàn chẳng để ý đến hàng chục ánh mắt đang kinh hãi tột độ nhìn mình. Đối với anh, việc đuổi một kẻ quấy rối cũng giống như đuổi một con ruồi đang vo ve quanh bát mì tôm mà thôi.
"Tiểu nhị, dọn chỗ đó đi. Bụi bặm quá." Diệp Trần chỉ tay vào nơi Vạn Kiếm Lão Tổ vừa đứng, nơi mà kiếm khí ban nãy còn làm nứt vài viên gạch men (loại cao cấp hệ thống cấp).
"Tuân mệnh, chủ thượng." Thanh Loan cung kính cúi đầu.
Nàng lướt nhẹ đến, tay cầm một cây chổi lông gà – vật mà trong mắt các tu sĩ lúc này không khác gì một kiện Tiên khí tuyệt thế. Nàng phẩy nhẹ một cái, những vết nứt trên sàn nhà tự động khép lại, ngay cả chút linh khí cuồng bạo sót lại cũng bị quét sạch sành sanh, không để lại dấu vết.
Trần Huyền Tử, vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, nuốt một ngụm nước bọt lớn. Lão đang cầm dở gói mì Hảo Hảo chua cay, định đưa lên miệng hút sùm sụp nhưng cánh tay cứ thế cứng đờ giữa không trung. Lão tự nhủ thầm: *“May mà lão phu nộp tiền đúng hạn, lại còn biết khen mì ngon, nếu không cái mương nước ở ngoại ô kia chắc chắn có tên lão rồi.”*
Ngay lúc này, âm thanh điện tử khô khốc của Hệ thống vang lên trong đầu Diệp Trần:
【 Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành trừng phạt kẻ gây rối nhẹ nhàng. Điểm Danh Vọng tăng 500. Cửa hàng đạt điều kiện mở khóa thiết bị mới: Máy pha cà phê Espresso phiên bản "Tỉnh Táo Đạo Tâm". 】
【 Mô tả: Sử dụng linh thạch hạ phẩm để vận hành. Hạt cà phê được thu hoạch từ Vô Thần Quả, rang bằng hỏa diễm của Địa Ngục. Tác dụng: Uống vào tăng 500% tốc độ ngộ đạo, tinh thần minh mẫn tuyệt đối trong vòng 2 canh giờ, xóa tan mọi trạng thái uể oải, mệt mỏi. Lưu ý: Tác dụng phụ là có thể khiến tu sĩ mất ngủ liên tục 3 ngày 3 đêm để… cày game. 】
Diệp Trần nhướng mày. Máy pha cà phê? Cái này đúng là món đồ dành cho những con nghiện trò chơi điện tử đang tụ tập kia rồi. Anh vẫy tay một cái, ở góc quầy thu ngân bỗng dưng xuất hiện một cỗ máy bằng kim loại sáng bóng, tỏa ra hơi lạnh mờ ảo và mùi thơm nồng nàn, quyến rũ chưa từng thấy.
Mùi hương này vừa xuất hiện đã lập tức bủa vây lấy toàn bộ tiệm tạp hóa. Nó không thanh tao như linh trà, cũng chẳng nồng nặc như linh tửu, mà là một thứ hương thơm kích thích tận sâu vào linh hồn, khiến đại não người ta bỗng chốc hưng phấn một cách lạ kỳ.
"Mùi gì mà thơm lạ lùng vậy?" Một tu sĩ đang ngồi "leo rank" trong game ngẩng đầu lên, mũi khịt khịt.
"Không biết, nhưng ngửi vào một cái, ta bỗng thấy cảm ngộ về bộ 'Lôi Đình Kiếm Pháp' vừa nãy sáng sủa hơn hẳn!"
Diệp Trần không thèm giải thích nhiều, anh bước tới máy pha cà phê, thao tác một chút. Một tách Espresso đen đặc, bốc khói nghi ngút hiện ra. Anh đưa cho Thanh Loan: "Thử đi. Coi như thưởng cho cô vụ 'ném gà' vừa nãy."
Thanh Loan hơi khựng lại, đôi mắt băng lãnh thường ngày hiện lên vẻ cảm động. Nàng cung kính đón lấy, nhấp một ngụm nhỏ.
"Oanh!"
Trong mắt Thanh Loan như có vạn vì sao nổ tung. Nàng cảm thấy một dòng chảy nóng hổi từ thực đạo lan ra toàn thân, linh lực vốn đã tĩnh lặng nay bỗng chốc sục sôi như nước đại dương gặp phải núi lửa ngầm. Cảnh giới Hóa Thần vốn đã bình ổn từ lâu, nay lại có dấu hiệu buốt lên một bậc. Quan trọng nhất là tinh thần nàng chưa bao giờ minh mẫn đến thế, mỗi một động tác của Diệp Trần lúc này trong mắt nàng đều như chứa đựng quy luật của vũ trụ, rõ ràng từng sợi tóc.
"Đa tạ chủ thượng ban tặng thần dịch!" Thanh Loan quỳ một gối, giọng run rẩy.
Các tu sĩ xung quanh nhìn thấy cảnh này thì phát điên. Thần dịch! Lại là một thứ nghịch thiên khác! Họ nhìn chằm chằm vào cỗ máy kim loại kia với ánh mắt thèm khát như muốn ăn tươi nuốt sống nó.
Nhưng đúng lúc không khí đang lên đến đỉnh điểm, một tiếng động lớn vang lên từ phía cửa tiệm. Một thanh thiếu niên mặc y phục dát vàng kim, tay cầm quạt xếp khảm ngọc, hiên ngang bước vào. Sau lưng hắn là bốn gã đại hán lực lưỡng, hơi thở tỏa ra đều là Kim Đan kỳ đỉnh phong.
Hắn chính là Dương Phong, thiếu chủ của Dương gia – một trong những thế lực viễn cổ ẩn thế của Đông Nhất Lục.
Dương Phong vừa vào đã bịt mũi, vẻ mặt đầy sự khinh khỉnh: "Nơi này là cái tiệm tạp hóa rách nát gì vậy? Toàn mùi vị kỳ quái, linh khí thì loãng như nước ốc. Tên chủ tiệm đâu? Ra đây cho bản thiếu chủ!"
Trần Huyền Tử liếc nhìn Dương Phong một cái như nhìn một kẻ sắp chết, thầm nghĩ: *“Lại thêm một thằng oắt con muốn thử độ bền của cái mương nước ngoại ô à?”*
Dương Phong thấy không ai trả lời mình, lại nhìn thấy đám tu sĩ đang ngồi cầm những chiếc tay cầm chơi game, mắt dán vào những tấm màn sáng mà hò hét, thì cười lạnh: "Cái gì đây? Tu sĩ mà lại đi nghịch đồ chơi trẻ con thế này sao? Đông Nhất Lục mục nát đến thế này rồi à?"
Hắn bước tới chỗ một vị tán tu đang chơi dở trận "Vương Giả", phẩy tay một cái. Sức mạnh Kim Đan kỳ khiến người tán tu kia văng khỏi ghế, tấm màn sáng lung lay.
"Cút ra! Đồ vật rác rưởi này mà cũng coi như chí bảo?" Dương Phong đưa tay muốn cầm lấy chiếc máy PS5 ném đi.
"Đừng chạm vào nó!" Trần Huyền Tử hô lên một tiếng, nhưng không phải lo cho Dương Phong, mà là lo cho cái tiệm.
Nhưng đã muộn. Tay Dương Phong vừa chạm vào máy chơi game, một luồng điện màu xanh tím từ hệ thống bảo vệ lập tức giật cho hắn văng ngược lại. Dương Phong hét lên một tiếng đau đớn, cánh tay tê dại, cả người đập vào tủ kính trưng bày bánh kẹo.
"Răng rắc!"
Tủ kính vỡ tan tành. Những gói kẹo dẻo, xúc xích và bánh gấu văng tung tóe trên mặt đất.
Trong tiệm tạp hóa, không khí đột ngột giảm xuống âm độ. Diệp Trần, người vốn đang thiu thiu ngủ trên ghế tựa, từ từ mở mắt ra. Ánh mắt anh không có sát khí, nhưng lại có một sự khó chịu sâu sắc – sự khó chịu của một thanh niên Gen Z bị phá rối giấc ngủ và thấy "tài sản cá nhân" bị hủy hoại.
"Dương gia? Hay là Âm phủ gia thì cũng phải đền tiền." Giọng Diệp Trần đều đều, nhưng lại có uy lực khiến không gian như đông cứng.
Dương Phong bật dậy, mặt đỏ tía tai vì xấu hổ: "Ngươi dám dùng tà thuật đánh lén bản thiếu chủ? Có biết ta là ai không? Dương gia ta một ngón tay cũng đủ nghiền nát cái tiệm này!"
Hắn rút ra một cây đoản kiếm sáng chói, một kiện Linh khí cực phẩm, định vung lên chém vào quầy thu ngân.
"Oanh!"
Một áp lực khổng lồ từ trên trời giáng xuống. Trong phạm vi Tiệm Tạp Hóa, Diệp Trần chính là Chúa Tể. Anh chỉ cần một ý niệm, toàn bộ sức mạnh của Dương Phong lập tức biến mất, đoản kiếm trong tay hắn gãy làm đôi như một thanh củi mục.
Dương Phong kinh hãi phát hiện ra mình không thể nhúc nhích, ngay cả việc chớp mắt cũng không xong.
Diệp Trần chậm rãi đứng dậy, đi tới chỗ tủ kính vỡ. Anh nhặt một gói xúc xích bị dẫm nát lên, thở dài: "Gói này ba linh thạch hạ phẩm. Cái tủ này làm bằng kính cường lực không gian, trị giá một ngàn linh thạch thượng phẩm. Ngươi dẫm nát mười gói xúc xích, lật tung hai kệ hàng…"
Anh nhìn Dương Phong, mỉm cười một cách "hiền lành": "Gấp mười lần lên là mười ngàn linh thạch thượng phẩm. Ngươi có tiền không?"
Dương Phong ú ớ, sắc mặt trắng bệch. Mười ngàn linh thạch thượng phẩm? Ngay cả gia chủ Dương gia cũng không thể tùy tiện lấy ra ngay lập tức số tiền lớn như vậy chỉ để đền cho một cái tủ kính!
"Không có tiền?" Diệp Trần gật đầu như đã dự liệu trước. "Nội quy của tiệm: Kẻ phá hoại mà không có tiền đền, sẽ phải dùng sức lao động để trả nợ."
Anh quay sang nhìn bức tường trống cạnh cửa tiệm, rồi lại nhìn bộ dạng cao ngạo nhưng vô dụng của Dương Phong.
"Hệ thống, đăng ký cho hắn một bộ đồng phục. Từ hôm nay, hắn là bảo vệ đứng cửa tiệm này. Thời hạn: 10 năm. Khi nào hết hạn, hoặc khi nào tích đủ tiền đền nợ, thì được thả đi."
Ngay lập tức, một luồng ánh sáng trắng bao phủ lấy Dương Phong. Bộ y phục kim sa lộng lẫy của hắn biến mất, thay vào đó là một bộ quần áo màu xanh đậm, trước ngực có hai chữ "BẢO VỆ" bằng sợi chỉ phản quang. Trên đầu hắn mọc ra một chiếc mũ lưỡi trai cùng màu. Sức mạnh Kim Đan của hắn bị niêm phong hoàn toàn, nhưng bù lại, cơ thể hắn bỗng chốc cứng cáp như kim cương, đủ để chống lại bất kỳ đòn tấn công nào từ bên ngoài tiệm.
Hệ thống cưỡng chế Dương Phong bước ra đứng cạnh cửa tiệm, tay cầm một cây gậy cao su màu đen.
"Chủ… chủ thượng, ngài cứ thế bắt thiếu chủ Dương gia làm bảo vệ sao?" Trần Huyền Tử lắp bắp hỏi. "Dương gia… họ rất đáng sợ, có vài vị lão tổ đã đạt đến Hợp Thể kỳ đấy!"
Diệp Trần cầm lấy tách cà phê Espresso còn lại, nhấp một ngụm, cảm thấy vị đắng tan trên đầu lưỡi rồi hóa thành sự tỉnh táo cực độ. Anh vẫy tay với Thanh Loan:
"Đáng sợ sao? Cứ để họ đến. Nếu họ đến đòi người, thì ta sẽ có thêm vài người bảo vệ nữa thôi. Tiệm mình sau này mở rộng, chắc chắn cần thêm nhiều người trông coi bãi đỗ phi hành pháp bảo."
Dương Phong lúc này đang đứng trước cửa tiệm, khóc không thành tiếng. Hắn muốn bỏ chạy nhưng đôi chân như mọc rễ xuống đất. Mọi tu sĩ ra vào tiệm đều nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại pha chút buồn cười.
Cửu U Ma Tôn từ phía sau nhà cầm một chồng củi vừa chẻ xong đi ra, thấy Dương Phong thì vỗ vai hắn một cái rầm, cười hắc hắc: "Chào đồng nghiệp mới! Ta chẻ củi, ngươi đứng cửa. Yên tâm đi, ở đây cơm mì tôm ngon lắm, nếu chủ nhân vui lòng còn được uống Sting nữa. Cứ từ từ mà tận hưởng 10 năm thanh xuân đi!"
Dương Phong nhìn Ma Tôn – một kẻ tỏa ra ma khí ngập trời mà lại đang ôm củi nhóm bếp – rồi nhìn lại chính mình trong gương kính. Hắn hiểu rằng, đời mình kể từ giây phút dẫm nát gói xúc xích kia, đã chính thức rẽ sang một hướng mà nằm mơ hắn cũng không dám tưởng tượng đến.
Trong tiệm, Diệp Trần lại nằm xuống chiếc ghế tựa quen thuộc. Tiếng máy pha cà phê vẫn kêu "rè rè", mùi hương tỉnh táo lan tỏa. Anh nhìn bảng xếp hạng doanh thu đang tăng vọt trên màn hình hệ thống, rồi nhìn ra khung cảnh thanh bình của Vân Hải Thành ngoài kia, khẽ lẩm bẩm:
"Mười năm bảo vệ… xem ra bãi đỗ xe của mình cũng cần người dắt xe rồi đấy nhỉ?"
Một ngày bình thường ở Tiệm Tạp Hóa Vạn Giới, lại trôi qua theo một cách "không bình thường" như thế. Cả Tiên giới lần nữa dậy sóng, không phải vì một kiện thần binh xuất thế, mà vì một tin tức chấn động: "Thiếu chủ Dương gia đang đứng làm bảo vệ gác cửa để trừ nợ xúc xích!"