Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 86: ** Camera an ninh: Khiến bọn trộm đạo mất tích.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:03:46 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 86: CAMERA AN NINH: KHIẾN BỌN TRỘM ĐẠO MẤT TÍCH**

Buổi sáng ở Vân Hải Thành bắt đầu bằng tiếng vo vo rất khẽ của những vật thể lạ bay lơ lửng trên tầng không. Cư dân trong thành nay đã không còn hoảng hốt gọi đó là "Yêu quái" hay "Pháp bảo hắc ám" nữa. Họ gọi chúng bằng cái tên mỹ miều mà Diệp Trần đã đặt: "Thiên Nhãn" – Mắt của trời.

Thực chất, đó chỉ là vài chiếc drone DJI phiên bản được hệ thống cường hóa, kết hợp với mạng lưới camera giám sát 360 độ lắp dọc theo các con phố dẫn về phía tiệm tạp hóa.

Diệp Trần nằm trên chiếc ghế mây trước cửa tiệm, chân gác lên nhau, chiếc dép tổ ong lỏng lẻo chực rơi. Trước mặt anh không phải là quyển công pháp bí tịch nào, mà là một chiếc iPad màn hình võng mạc cực nét, hiển thị đồng thời mười sáu khung hình từ các góc phố khác nhau.

"Chủ nhân, người đang quan sát vận mệnh của chúng sinh sao?" Thanh Loan bưng ra một bát mì Hảo Hảo chua cay vừa chín tới, khói bốc nghi ngút, cung kính hỏi.

Diệp Trần cầm lấy đôi đũa, thổi phù phù một hơi rồi hút rột một cái, vị chua cay xộc lên mũi khiến anh sảng khoái đến nheo cả mắt. Anh lười biếng đáp:
"Vận mệnh cái nỗi gì. Ta đang xem đứa nào sáng sớm ra đã khạc nhổ bừa bãi trước cửa tiệm, hay là có con chó nào bậy vào chậu hoa lan mới mua không thôi."

Thanh Loan khựng lại, trong lòng lại một phen sóng cuộn biển gầm. *Chủ nhân đúng là cao nhân phương nào! Ngay cả việc nhỏ nhặt như bảo vệ môi trường, giữ gìn sự thanh sạch cho đất trời cũng được ngài ấy coi trọng ngang hàng với việc quan sát Thiên Đạo. Đây chẳng phải là "Trong hạt cát có cả thế giới" mà các bậc đại năng thường nhắc tới sao?*

Cùng lúc đó, tại một góc khuất trong con hẻm tối cách tiệm tạp hóa ba dặm.

Năm bóng đen vận đạo bào màu xám tro đang tụ tập lại một chỗ. Bọn họ hơi thở gần như hòa làm một với không khí, công pháp che giấu cực kỳ tinh diệu. Đây là nhóm "Ngũ Ảnh Đạo Tặc" lừng lẫy của giới tán tu vùng Đông Nhất Lục. Kẻ cầm đầu là Lão Nhất, một tu sĩ Kim Đan kỳ viên mãn, nổi danh với tuyệt kỹ "Vô Ảnh Bộ".

"Đại ca, huynh xem, những cái 'mắt' lơ lửng trên kia cứ xoay đi xoay lại, có vẻ là đang giám sát." Một tên trong nhóm nhỏ giọng nói.

Lão Nhất cười lạnh, trong mắt hiện lên vẻ khinh thường:
"Chỉ là một chút kỹ xảo điêu trùng tiểu xảo. Ta đã quan sát kỹ rồi, những thứ đó không hề có linh khí dao động, cũng chẳng có thần thức của cường giả trú ngụ. Nó chẳng qua là loại cơ quan thuật phàm trần được trang trí tinh xảo một chút mà thôi. Chủ tiệm tạp hóa kia chắc chắn là một tên chuyên lừa bịp, dùng những thứ đồ chơi này để dọa nạt những kẻ yếu bóng vía."

"Nhưng đại ca, ta nghe nói Cửu U Ma Tôn cũng đang phải chẻ củi cho hắn…"

"Hừ! Ma Tôn là kẻ điên, ai mà biết lão ta đang âm mưu cái gì. Có khi lão giả vờ làm thợ chẻ củi để chiếm lấy bí mật của tiệm thì sao? Ngũ huynh đệ chúng ta hôm nay sẽ đột nhập vào đó, lấy đi cái gọi là 'Sting' và 'Mì tôm' để về nghiên cứu. Nếu thứ đó thực sự giúp đột nhập Nguyên Anh, Ngũ Ảnh chúng ta sẽ thống trị cả Vân Hải Thành này!"

Nói đoạn, Lão Nhất lấy ra một chiếc khăn đen, nhưng không phải để bịt mặt, mà là một pháp bảo cấp thấp gọi là "Chướng Nhãn Linh Sương". Lão thúc giục pháp lực, một làn sương mù nhàn nhạt bao phủ lấy năm người, khiến họ trông như những cái bóng mờ ảo giữa ban ngày.

"Đi! Mục tiêu là kho hàng phía sau tiệm!"

Bọn chúng di chuyển cực nhanh, nhảy qua các mái nhà, lợi dụng mọi điểm mù mà chúng cho là "góc chết" của các con mắt lơ lửng.

Trong tiệm tạp hóa, Diệp Trần buông bát mì xuống, lấy giấy ăn lau miệng, rồi gõ gõ vào màn hình iPad.
"Hệ thống, bọn này là diễn viên xiếc à? Nhảy nhót gì mà trông mệt thế?"

【 Tinh! Phát hiện 5 mục tiêu có hành vi xâm nhập trái phép, mang theo ý đồ trộm cắp. Cấp độ: Kim Đan kỳ. Đề nghị chủ tiệm sử dụng tính năng 'An ninh thông minh'. 】

"An ninh thông minh? Cái nút màu đỏ này à?" Diệp Trần nhìn xuống góc dưới màn hình, thấy một biểu tượng chiếc khiên có hình tia sét.

【 Đúng vậy. Kích hoạt 'Phòng giam ảo ảnh'. Mọi kẻ đột nhập sẽ bị cưỡng chế di dời vào không gian lao động cải tạo. 】

Diệp Trần nhếch môi: "Thử xem sao." Anh nhấn nhẹ ngón tay lên nút đỏ.

Quay lại phía Ngũ Ảnh Đạo Tặc.
Lão Nhất lúc này đã nhảy lên bức tường bao phía sau tiệm. Lão cảm thấy vô cùng đắc thắng. *Hừ, cái gì mà tuyệt đối lĩnh vực, cái gì mà thần nhãn giám sát. Ta đã đứng sát vách rồi mà chẳng thấy ai phát hiện…*

Bỗng nhiên, chiếc camera an ninh hình bán cầu gắn dưới mái hiên khẽ "tít" một tiếng. Một luồng ánh sáng đỏ hồng ngoại quét qua người Lão Nhất.

"Cái gì thế…"

Lão Nhất còn chưa kịp thốt ra câu thứ hai, toàn bộ không gian xung quanh năm người bỗng dưng biến đổi. Bầu trời Vân Hải Thành biến mất, bức tường đá biến mất. Thay vào đó, bọn họ thấy mình đang đứng giữa một căn phòng trắng toát, bốn bề không có cửa, ánh sáng mạnh đến mức chói mắt.

Trước mặt họ là một tấm bảng điện tử lớn hiện lên dòng chữ tiếng Trung (mà hệ thống đã tự động phiên dịch sang ngôn ngữ Tiên giới):

**"CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI KHU CẢI TẠO TẬP TRUNG. TỘI DANH: ĐỘT NHẬP TRÁI PHÉP. HÌNH PHẠT: BÓC TỎI 48 GIỜ LIÊN TỤC."**

"Ảo trận! Đây là ảo trận cao cấp!" Lão Nhất gầm lên, vận toàn bộ linh lực Kim Đan vào lòng bàn tay, tung một chưởng "Hắc Ảnh Quyền" vào bức tường trắng.

"Ầm!"

Một luồng phản lực cực mạnh từ bức tường bật ngược trở lại. Lão Nhất rú lên một tiếng, văng ngược ra sau, cả cánh tay tê dại như vừa đấm vào một khối thiên thạch vững chắc nhất vũ trụ.

Từ trên trần nhà, một giọng nói máy móc vang lên:
"Cảnh cáo lần thứ nhất: Tấn công cơ sở hạ tầng khu cải tạo sẽ tăng thời gian lao động thêm 24 giờ. Bắt đầu cung cấp nguyên liệu."

"Rào rào rào!!!"

Từ trên trần nhà, hàng tấn tỏi khô đổ xuống như mưa, nhấn chìm cả năm tên đạo tặc. Đi kèm với tỏi là năm bộ bàn ghế gỗ và năm con dao nhỏ bằng nhựa.

"Anh… anh cả, chúng ta phải làm sao?" Một tên run rẩy hỏi.

Lão Nhất nhìn núi tỏi cao ngất ngưởng, lại nhìn cánh tay đang sưng vù của mình, lòng đầy tuyệt vọng. Lão nhận ra, ở đây, linh lực của lão không bị phong ấn, nhưng nó hoàn toàn vô dụng. Bất kể lão dùng thuật pháp gì, cũng không thể xuyên thủng không gian trắng xóa này.

Sáng hôm sau.

Trần Huyền Tử, vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, ung dung đi đến tiệm tạp hóa. Lão hôm nay diện một bộ đồ mới, tóc búi gọn gàng, tâm trạng cực tốt vì vừa mới lĩnh ngộ được một chút "Đạo vận" từ vỏ gói mì tôm hôm qua.

"Diệp chủ tiệm! Cho lão một lon Coca và một túi bò khô! Hôm nay lão muốn ngồi xem livestream của mấy tiên tử ở Diệu Âm Các!"

Diệp Trần đang dùng chiếc khăn lông trắng lau bảng hiệu, uể oải chỉ tay vào cái hũ sành đặt cạnh quầy thu ngân.
"Coca trong tủ lạnh, bò khô tự lấy. À mà này, ông có biết Ngũ Ảnh Đạo Tặc không?"

Trần Huyền Tử khựng lại, râu dài vểnh lên:
"Ngũ Ảnh? Biết chứ! Đó là mấy tên trộm vặt nhưng rất khôn lỏi ở vùng này. Nghe nói bọn chúng có thuật ẩn thân rất khá, ngay cả Nguyên Anh kỳ nếu không chú ý cũng dễ bị chúng lẻn vào mật thất. Sao thế? Bọn chúng dám bén mảng đến đây à?"

Diệp Trần nhún vai, chỉ vào màn hình iPad đặt trên bàn.
Trần Huyền Tử tò mò ghé mắt nhìn vào. Lão lập tức hóa đá.

Trên màn hình, năm gã nam tử đang ngồi bệt dưới đất, mắt sưng húp, tay thoăn thoắt bóc vỏ tỏi. Mỗi lần có kẻ định lười biếng, một luồng điện nhẹ lại xẹt qua từ trần nhà khiến hắn nhảy dựng lên.

"Đây… đây là Lão Nhất của Ngũ Ảnh mà? Sao hắn lại… bóc tỏi?" Trần Huyền Tử lắp bắp, cảm thấy thế giới quan của mình lại sụp đổ thêm một lần nữa. Một đại lão Kim Đan kỳ viên mãn, ra ngoài kia cũng là bậc tông sư, thế mà giờ đây lại giống như bà nội trợ đang chuẩn bị làm nước mắm.

"Họ đột nhập vào đêm qua." Diệp Trần ngáp một cái: "Hệ thống bảo là cần nhân viên sơ chế thực phẩm cho các món mới, nên tiện tay giữ họ lại. Yên tâm, sau 48 giờ tôi sẽ thả họ ra… nếu họ bóc hết chỗ tỏi đó."

Trần Huyền Tử lau mồ hôi hột trên trán. Lão liếc nhìn cái camera đang quay tròn trên đầu mình, rồi vội vàng đứng thẳng người, vẻ mặt vô cùng nghiêm chỉnh, thậm chí còn chỉnh lại cổ áo cho ngay ngắn.

Lúc này, Thanh Loan từ phía sau đi ra, trên tay cầm một chiếc khay đựng những hũ tỏi đã được bóc vỏ trắng phao, thơm lừng.
"Chủ nhân, tỏi bóc xong đã được mang đi ngâm giấm và làm tương ớt rồi ạ. Đám người bên trong làm việc rất năng suất, họ còn xin thêm… thêm mì tôm vì đói quá."

Diệp Trần phẩy tay: "Cho mỗi đứa một gói mì thanh long, bảo là ăn cho mát để còn có sức mà bóc tiếp."

Tin tức về việc Ngũ Ảnh Đạo Tặc "mất tích" nhanh chóng lan truyền khắp Vân Hải Thành. Không ai thấy họ bị giết, cũng chẳng ai thấy họ bị bắt đi. Họ chỉ đơn giản là tan biến vào hư không ngay khi chạm chân vào ranh giới của tiệm tạp hóa.

Kể từ ngày đó, an ninh của Vân Hải Thành đạt tới mức "không cần nhặt đồ rơi, đêm ngủ không cần đóng cửa". Bọn trộm cắp, kẻ gian chỉ cần nhìn thấy cái ống kính màu đen của camera là chân tay bủn rủn, ngay lập tức cải tà quy chính, thành tâm hướng thiện.

Thậm chí, có kẻ còn truyền tai nhau rằng: "Thà đi đánh nhau với yêu thú cấp năm, còn hơn là bị bắt vào tiệm của Diệp chủ tiệm để bóc tỏi!"

Trong khi đó, Diệp Trần vẫn nằm hưởng thụ cuộc sống phật hệ. Anh phát hiện ra rằng, sau khi dùng "An ninh thông minh" bắt giữ tội phạm, điểm danh vọng của tiệm lại tăng vọt.

【 Tinh! Điểm danh vọng hiện tại: 50.000. Chúc mừng chủ tiệm đạt cấp độ 'Tiệm tạp hóa văn minh'. Mở khóa vật phẩm mới: 'Máy bán hàng tự động 24/7 – Không cần nhân viên'. 】

Diệp Trần nhìn phần thưởng mới, rồi nhìn sang Thanh Loan đang bận rộn:
"Xem ra, tôi lại sắp được lười thêm một chút rồi…"

Bên ngoài cửa tiệm, mặt trời lên cao. Cửu U Ma Tôn vẫn cặm cụi chẻ củi, thỉnh thoảng liếc nhìn Ngũ Ảnh Đạo Tặc đang làm việc trong "không gian ảo" hiện lên trên một chiếc tivi 65 inch đặt ở cửa sổ, lão lầm bầm:
"Bọn này còn sướng chán, ít ra tỏi không cứng như gỗ thông linh khí này…"

Vân Hải Thành, dưới sự giám sát của "Thiên Nhãn", chính thức bước vào một kỷ nguyên mà ngay cả trộm đạo cũng phải… có đạo đức công dân.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8