Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 109: ** Nâng cấp Tiệm Level 3

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:22:31 | Lượt xem: 3

Sáng sớm, Vân Hải Thành vẫn còn phủ trong một lớp sương mù bảng lảng. Thế nhưng, trái ngược với sự yên tĩnh thường lệ của một thành phố vùng biên viễn, không khí xung quanh tiệm tạp hóa của Diệp Trần lại rộn ràng một cách kỳ lạ. Những tu sĩ vốn dĩ thanh cao, thoát tục nay lại đứng xếp hàng dài dằng dặc, trên người ai nấy đều diện những chiếc áo phao sặc sỡ hoặc áo khoác rằn ri – thứ "Linh vũ bảo giáp" vừa mới làm mưa làm gió suốt tuần qua.

Bên trong tiệm, Diệp Trần vẫn giữ đúng phong cách "phật hệ". Anh nằm ườn trên chiếc ghế tựa, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, đôi mắt lờ đờ như chưa tỉnh ngủ hẳn. Thanh Loan thì bận rộn như một con thoi, vừa sắp xếp lại kệ hàng, vừa mỉm cười đón khách. Còn Tiểu Hắc? Con chó đen "nhỏ nhắn" ấy đang nằm bò ở ngưỡng cửa, miệng ngậm một cây xúc xích bò, đôi mắt lim dim tận hưởng.

[Ting! Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành tích lũy 1.000.000 linh thạch doanh thu và 50.000 điểm danh vọng!]
[Hệ thống Tạp hóa Vạn giới bắt đầu tiến hành nâng cấp cấp độ 3…]

Một âm thanh máy móc khô khốc vang lên trong đầu Diệp Trần. Anh khẽ giật mình, cái lười biếng biến mất trong chốc lát, thay vào đó là một chút tò mò.

"Level 3 à? Lần này chắc là hàng xịn đây," Diệp Trần thầm nghĩ.

Ngay lập tức, một luồng ánh sáng vàng nhạt từ trên trời cao giáng xuống, bao phủ toàn bộ tiệm tạp hóa nhỏ bé. Những tu sĩ đang xếp hàng bên ngoài hốt hoảng lùi lại.

"Thiên tượng! Lại là thiên tượng!" Trần Huyền Tử – vị Thái thượng trưởng lão Thanh Vân Môn, người giờ đây đã là khách quen "nhẵn mặt" của tiệm – vuốt râu kinh hãi kêu lên. "Lão phu cảm nhận được một luồng không gian pháp tắc cực kỳ cường đại đang dao động. Tiệm tạp hóa của Diệp tiểu hữu… lại sắp tiến hóa rồi sao?"

Dưới con mắt của hàng trăm tu sĩ, tiệm tạp hóa vốn chỉ rộng chừng năm chục mét vuông bỗng dưng rung lắc nhẹ. Bức tường gỗ cũ kỹ bắt đầu giãn nở, những cột trụ bằng gỗ bình thường được thay thế bằng những khối vật liệu bóng loáng, mang theo vẻ đẹp của công nghệ tương lai pha lẫn nét huyền bí của tiên đạo. Phía trên cửa tiệm, tấm biển hiệu "Vạn Giới Tạp Hóa" vốn được viết bằng tay sơ sài, nay vụt sáng rực rỡ với đèn LED bảy màu nhấp nháy, trông vô cùng bắt mắt và… lạc quẻ giữa giới tu tiên.

Khoảng năm phút sau, ánh sáng tan đi. Tiệm tạp hóa nhìn từ bên ngoài vẫn không quá to lớn, nhưng nếu ai tinh mắt sẽ nhận ra, nó dường như đã nuốt chửng cả một mảng không gian xung quanh.

[Nâng cấp thành công!]
[Tiệm Tạp Hóa Level 3: Mở rộng diện tích nội khu (Không gian gấp khúc). Nâng cấp hệ thống an ninh Tuyệt Đối Lĩnh Vực (Có thể phản phệ ngược lại kẻ tấn công cấp độ Đại Thừa).]
[Mở khóa khu vực mới: Rạp Chiếu Phim Vạn Giới!]
[Mở khóa mặt hàng mới: Combo Bỏng Ngô Thần Thánh & Nước Ngọt Ma Pháp.]

Diệp Trần bật dậy, đôi mắt sáng rực. Anh lướt nhìn qua dãy phòng mới xuất hiện ở phía sau quầy thu ngân. Đó là một cánh cửa lớn bằng nhung đỏ sang trọng, phía trên treo một tấm bảng đèn chạy chữ: "Nay chiếu: Đại Chiến Tề Thiên Đại Thánh – Phiên bản 4D Siêu Thực".

"Rạp chiếu phim? Hệ thống, ngươi được đấy!" Diệp Trần thầm khen ngợi. Anh hiểu rõ tu sĩ ở đây thiếu thốn gì. Họ có sức mạnh, có thọ nguyên, nhưng đời sống tinh thần thì tẻ nhạt vô cùng. Quanh năm suốt tháng chỉ có bế quan, chém giết, giành giật tài nguyên. Một bộ phim hay chắc chắn sẽ khiến đám lão quái vật này "nổ tung" não cho mà xem.

Anh hắng giọng, vẫy tay gọi Thanh Loan: "Thanh Loan, tạm thời ngừng bán hàng một lát. Vào đây, chủ tiệm cho cô xem cái này."

Thanh Loan ngơ ngác buông chai nước khoáng Lavie đang cầm trên tay, lót tót chạy theo sau Diệp Trần. Trần Huyền Tử thấy vậy, mặt dày cũng bám đuôi đi vào.

"Diệp tiểu hữu, rốt cuộc lại có bảo bối gì mới? Cho lão phu xem một chút, chỉ một chút thôi!"

Diệp Trần không ngăn cản, dù sao cũng cần có khách hàng "chuột bạch". Anh bước vào bên trong rạp chiếu phim.

"Oa…" Thanh Loan không kiềm lòng được mà thốt lên.

Không gian bên trong cực kỳ rộng rãi, có sức chứa ít nhất ba trăm người. Những chiếc ghế sofa bọc da cao cấp êm ái, xếp thành hàng bậc thang đều tắp. Ở chính giữa sân khấu là một tấm màn bạc khổng lồ, sâu hun hút như chứa đựng cả một bầu trời sao. Không khí bên trong mát rượi nhờ hệ thống điều hòa (linh trận) trung tâm, thoang thoảng mùi bơ thơm lừng.

"Đây là… một loại huyễn trận sao?" Trần Huyền Tử sờ vào chiếc ghế da, cảm giác êm ái đến mức muốn ngủ thiêng. Lão lẩm bẩm: "Nhưng tại sao không có một chút dao động linh lực nào? Thứ này dùng vật liệu gì để rèn ra?"

Diệp Trần mỉm cười, đi đến chiếc máy nổ bỏng ngô bóng loáng ở góc phòng. Anh bấm nút, tiếng nổ "lụp bụp" vang lên vui tai, hương vị ngọt ngào của ngô, bơ và đường bắt đầu lan tỏa khắp gian phòng.

"Đây không phải huyễn trận," Diệp Trần lấy ra một cái hộp giấy lớn, đựng đầy bỏng ngô vàng ruộm, rồi lấy thêm một ly Coca đầy đá, cắm ống hút vào đưa cho Trần Huyền Tử. "Đây là 'Rạp Chiếu Phim'. Một loại hình thư giãn giúp con người trải nghiệm những cuộc đời khác, những thế giới khác thông qua đôi mắt và cảm giác. Thử đi, Combo Bỏng Ngô này giá mười viên linh thạch thượng phẩm, vé xem phim thêm mười viên nữa."

Trần Huyền Tử chẳng chút do dự móc túi trả tiền. Lão vừa bỏ một hạt bỏng ngô vào miệng, đôi mắt lập tức trợn trừng.

"Giòn tan! Ngọt thanh! Còn có một loại khí tức tinh thuần đi sâu vào lục phủ ngũ tạng, khiến thần thức lão phu bỗng chốc sảng khoái hẳn lên!" Lão lại cầm ly Coca lên, làm một ngụm lớn.

"Ợ!!!"

Vị lão tổ Nguyên Anh kỳ lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác khí gas sộc lên tận não, cảm giác tê dại lan tỏa toàn thân. Lão thảng thốt nhìn cái ly trong tay: "Ma dịch! Thứ nước màu đen này là ma dịch sao? Tại sao nó lại khiến linh lực của lão phu sôi trào như đang khiêu vũ vậy?"

"Đó gọi là sảng khoái, không phải ma dịch," Diệp Trần cười khổ. "Mọi người ngồi xuống đi, phim bắt đầu chiếu rồi."

Đèn trong rạp từ từ tắt ngấm, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối. Thanh Loan và Trần Huyền Tử hơi căng thẳng, tay siết chặt thành ghế.

Bỗng dưng, màn hình bạc lóe sáng rực rỡ. Âm thanh vòm Dolby Atmos vang lên rền vang như sấm sét ngay bên tai khiến Trần Huyền Tử suýt nữa rút kiếm ra định phản kích.

"Bình tĩnh, lão Trần. Đừng phá đồ của tôi!" Diệp Trần nhắc nhở.

Phim bắt đầu. Đó là bộ phim kinh điển "Đại Chiến Tề Thiên Đại Thánh" được hệ thống tinh chỉnh lại để phù hợp với văn hóa tiên hiệp nhưng vẫn giữ nguyên kỹ xảo điện ảnh hiện đại.

Hình ảnh mở đầu là một hòn đá thần trên đỉnh núi Hoa Quả, hấp thụ linh khí của trời đất hàng triệu năm. Những tia chớp tím giật liên hồi, âm thanh gầm rú của thiên địa chân thực đến mức Thanh Loan cảm thấy mình đang đứng ngay tại chân núi đó.

Khi thạch hầu nổ tung, một con khỉ vàng vút bay lên trời xanh, chấn động cả thiên đình, cả rạp chiếu phim rung lên theo từng cử động của nó (hệ thống ghế 4D).

"Trời ơi! Con khỉ này… nó sinh ra từ đá sao? Hóa Thần? Không, khí thế này còn vượt xa Hóa Thần!" Trần Huyền Tử kinh hoàng đến mức đánh rơi cả miếng bỏng ngô. "Nhìn kìa, đó là 'Cân Đẩu Vân'! Một bước vạn dặm, pháp môn không gian gì mà khủng khiếp vậy?"

Thanh Loan thì bị cuốn vào cốt truyện. Cô nhìn thấy con khỉ học đạo ở Linh Đài Phương Thốn sơn, nhìn thấy nó đại náo Long Cung, cầm định hải thần châm nặng hàng vạn cân múa như gió cuốn. Mỗi chiêu thức, mỗi động tác của Tề Thiên Đại Thánh trên màn ảnh đều chứa đựng một loại "Vận" cực kỳ sâu sắc mà tu sĩ của thế giới này chưa từng thấy.

Càng xem, hai người khách đầu tiên càng lún sâu vào. Họ quên mất mình là tu sĩ, quên mất việc mình đang ngồi trong một tiệm tạp hóa. Họ khóc khi thấy đại thánh bị đè dưới núi Ngũ Hành, họ hả hê khi thấy hắn mặc chiến giáp vung gậy đập tan Thiên môn.

"Đạo! Đây là Đạo!" Trần Huyền Tử vừa ăn bỏng ngô vừa khóc nức nở. "Lão phu tu hành mấy trăm năm, cứ ngỡ mình đã hiểu về thiên hạ. Hóa ra, so với Đại Thánh này, ta chẳng khác nào ếch ngồi đáy giếng. 'Ngươi là thần tiên thì đã sao? Ngươi muốn ta phục, ta liền đập tan cái thiên đình này!' Câu nói này… câu nói này quá hào sảng!"

Ở hàng ghế sau, Diệp Trần thản nhiên nhai bỏng ngô, trong lòng thầm đắc ý. Có lẽ đây là lần đầu tiên tu sĩ của Cửu Tiêu Linh Giới nhận ra rằng, tu tiên không chỉ có tranh đấu, mà còn có cả sự tự do phóng khoáng như thế.

Hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Khi bộ phim kết thúc, dòng chữ "Hoàn" hiện lên, đèn trong phòng dần sáng trở lại, Thanh Loan và Trần Huyền Tử vẫn ngồi đờ đẫn trên ghế. Ly nước ngọt đã cạn, bỏng ngô cũng hết sạch từ lâu.

"Chủ… chủ tiệm," Thanh Loan giọng hơi run run, "Tề Thiên Đại Thánh có thật sự tồn tại ở một giới diện khác không? Hắn mạnh mẽ như vậy, chẳng lẽ chính là Thần thượng cổ sao?"

Diệp Trần đứng dậy, duỗi người một cái: "Hắn có tồn tại hay không, không quan trọng. Quan trọng là cô thấy được gì từ hắn."

Trần Huyền Tử bỗng đứng bật dậy, toàn thân lão phát ra một đạo hào quang rực rỡ. Linh áp trong phòng bỗng chốc tăng vọt.

"Đột phá rồi?" Diệp Trần nhíu mày.

Trần Huyền Tử ngửa mặt lên trời cười dài: "Haha! Mấy chục năm nay lão phu kẹt ở Nguyên Anh hậu kỳ, tâm ma quấn thân vì không dám đối mặt với quy tắc của Thanh Vân Môn. Hôm nay xem vị Đại Thánh kia đại náo Thiên Đình, lão phu chợt hiểu ra. Quy tắc sinh ra là để kẻ mạnh phá bỏ! Tâm ta bất diệt, đạo ta bất bại!"

Một tiếng "oanh" nhẹ, linh lực trong người Trần Huyền Tử thu liễm lại, nhưng thần thái đã hoàn toàn khác xưa. Lão đã chạm tới ngưỡng cửa của Hóa Thần kỳ! Chỉ vì xem một bộ phim mà đột phá bình cảnh của mấy chục năm khổ tu!

Trần Huyền Tử lập tức quỳ sụp xuống trước mặt Diệp Trần, cung kính vô cùng: "Đa tạ Diệp tiên sinh đã ban đại cơ duyên! Bộ phim này… không phải phim bình thường, nó là một loại Truyền Thừa Huyễn Cảnh cực phẩm! Lão phu xin nguyện làm loa phát thanh, đem tin vui này truyền khắp toàn thành!"

Diệp Trần vội xua tay: "Được rồi, được rồi. Muốn báo đáp thì ngày mai dắt thêm khách tới là được. Mà nhớ nói rõ, rạp chiếu phim mỗi ngày chỉ chiếu ba suất, số lượng có hạn!"

Anh nhìn ra cửa sổ, nơi sương mù đã tan, ánh nắng bắt đầu chiếu vào cửa tiệm. Hệ thống này đúng là biết cách chơi khăm anh, mở thêm khu vực này chắc chắn rắc rối sẽ còn nhiều hơn nữa. Nhưng thôi kệ, có nhiều linh thạch thì vẫn tốt hơn.

Sáng hôm đó, một tin tức chấn động toàn Vân Hải Thành nổ ra: "Tại tiệm tạp hóa của Diệp tiên sinh xuất hiện một 'Thượng Cổ Huyễn Cảnh', xem một lần có thể giúp người ta ngộ đạo đột phá, bên trong còn có bảo vật mang tên 'Nước đen tê dại' và 'Linh mạch nổ bông' ăn vào tăng tu vi thần tốc!"

Chỉ trong nửa canh giờ, hàng người xếp hàng trước cửa tiệm đã dài ra gấp đôi. Thậm chí có những vị lão quái vật từ các thành thị lân cận cũng bắt đầu dùng phi hành pháp bảo hớt hải bay tới.

Diệp Trần lại nằm xuống chiếc ghế tựa quen thuộc, cầm điếu thuốc lá vừa mở khóa được, rít một hơi rồi nhả khói ra trời xanh.

"Lại một ngày bận rộn… Thật mệt mỏi mà," anh lầm bầm, trong khi Thanh Loan đang quát lớn để giữ trật tự cho đám tu sĩ đang chen lấn trước khu vực bán vé.

Cái giới tu tiên này, từ giờ chắc chắn sẽ không bao giờ yên bình được nữa. Tất cả chỉ vì một cái rạp chiếu phim mang tên "Vạn Giới".

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8