Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 121: ** Kem đánh răng P/S: Giúp hơi thở có mùi hương hoa sen, tu luyện ngôn linh công pháp.
**Chương 121: Kem đánh răng P/S – Khẩu xuất liên hoa, Ngôn Linh đại thành**
Buổi sớm tại Vân Hải Thành, sương mù còn chưa kịp tan trên những rặng liễu bên bờ sông, không khí vốn nên thanh tân, dịu mát thì trước cửa tiệm tạp hóa Vạn Giới đã sớm vang lên tiếng xì xụp đặc trưng.
Trần Huyền Tử – vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, người từng một thời uy chấn phương xa với mái tóc bạc phơ thoát tục, giờ đây đang ngồi xổm trên một cái ghế nhựa thấp màu đỏ, tay bưng bát mì Hảo Hảo chua cay, vừa ăn vừa hít hà.
"Khà… Đạo vận trong bát mì này thật sự là vô cùng tận. Lão phu cảm thấy nguyên anh của mình mỗi lần nếm nước súp lại như được ngâm trong linh dịch tiên giới."
Trần Huyền Tử vừa nói vừa quay sang tiểu nhị Thanh Loan đang lau dọn cửa tiệm, định bụng khen ngợi thêm vài câu. Thế nhưng, Thanh Loan vừa nhìn thấy lão quay đầu sang, chân mày lá liễu của nàng khẽ cau lại, đôi gót ngọc vô thức lùi về phía sau ba bước, tay cầm khăn lau đưa lên che mũi.
"Trần trưởng lão, xin tự trọng." Thanh Loan lạnh lùng nói, giọng điệu mang theo sự khẩn thiết hiếm thấy.
Trần Huyền Tử ngơ ngác: "Thanh Loan cô nương, lão phu có làm gì thất lễ đâu? Lão phu chỉ định bàn luận về Đạo học…"
"Không." Thanh Loan lắc đầu, ánh mắt thoáng hiện vẻ ghê sợ. "Mùi của Đạo học từ miệng ngài tỏa ra… có chút nồng đậm quá mức. Đó là mùi của ba gói mì bò cay, hai cây xúc xích và một túi chân gà ngâm ớt từ tối qua hòa quyện lại. Nếu ngài còn tiếp tục nói, ta e là mảng tường này của chủ nhân sẽ bị 'khẩu khí' của ngài làm cho bong tróc mất."
Trần Huyền Tử sững người, lão đưa tay lên che miệng, khẽ thở ra một hơi rồi tự mình ngửi thử. Chỉ một giây sau, gương mặt lão già Nguyên Anh kỳ này chợt tím tái, suýt chút nữa là tự mình làm chính mình ngất xỉu.
Trong giới tu tiên, tu sĩ sau khi Trúc Cơ thường đã "tích cốc", không ăn uống khói lửa phàm trần nên hơi thở lúc nào cũng thanh tịnh. Thế nhưng từ khi Tiệm Tạp Hóa Vạn Giới xuất hiện với hàng loạt cực phẩm đồ ăn vặt, các đại lão tu tiên đều sa đọa. Ăn mì thì sướng thật, nhưng cái giá phải trả là "hơi thở mang vị nhân gian" lại quá nặng nề. Đối với một vị lão tổ thường xuyên phải đăng đàn thuyết pháp như Trần Huyền Tử, đây thực sự là một thảm họa ngoại giao.
"Chủ nhân, cứu mạng!" Trần Huyền Tử không màng hình tượng, lao thẳng vào trong tiệm.
Diệp Trần lúc này mới từ phía sau tấm rèm bước ra, trên người vẫn là bộ áo thun trắng cùng chiếc quần lửng họa tiết hoa lá cành, chân đi dép tổ ong huyền thoại. Anh ngáp một cái dài, tay gãi gãi mái đầu hơi rối, lười biếng nhìn lão già đang cuống cuồng trước mặt.
"Gì mà la lối om sòm thế? Sáng sớm chưa mở hàng đã thấy hắc khí đầy miệng rồi." Diệp Trần uể oải nói.
"Chủ nhân! Ngài có loại đan dược nào… hay bí bảo nào có thể tẩy sạch cái mùi này không? Lão phu sắp phải đi chủ trì đại hội đệ tử, nếu cứ thế này mà mở miệng, ta e là toàn bộ đệ tử Thanh Vân Môn sẽ tưởng lão phu đang luyện độc công mất!"
Diệp Trần khẽ cười, ra vẻ "ta đã biết trước tất cả". Anh thong thả đi tới kệ hàng mới được hệ thống cập nhật vào đêm qua, lấy ra một chiếc hộp chữ nhật thuôn dài, màu xanh trắng trang nhã, bên trên in hai chữ cái kỳ lạ "P/S". Bên cạnh đó là một chiếc que bằng nhựa có gắn những sợi lông nhỏ li ti ở đầu.
"Hàng mới về. Kem đánh răng P/S – phiên bản 'Thanh Hương Liên Hoa'. Và đây là bàn chải điện Lôi Đình."
Trần Huyền Tử mắt sáng rực, đón lấy món đồ như đón lấy thánh vật: "Kem đánh răng? P… S…? Đây là pháp bảo thuộc tính gì?"
Diệp Trần tựa lưng vào quầy thu ngân, bắt đầu giới thiệu bằng chất giọng "phật hệ" đặc trưng: "Đây không phải pháp bảo tấn công, nhưng nó có thể coi là 'Tẩy Tủy Đan' dành riêng cho khoang miệng. Kem đánh răng này chứa tinh hoa của vạn năm hoa sen tuyết, phối hợp với công nghệ Nano của tiên giới giúp đánh bay mọi tạp chất, tà khí. Còn cái bàn chải điện này, bên trong có ẩn chứa một trận pháp Lôi Đình siêu nhỏ, rung động 31.000 lần mỗi hơi thở, giúp thanh lọc từng kẽ răng."
"Rung động 31.000 lần một hơi thở?!" Trần Huyền Tử hít một hơi khí lạnh. "Độ rung tần số cao như vậy, chẳng lẽ là để rèn luyện hàm răng thành Kim Cang Bất Hoại?"
"Cứ cho là thế đi." Diệp Trần lười giải thích thêm. "Ba viên linh thạch thượng phẩm cho một bộ. Dùng thử đi rồi biết."
Trần Huyền Tử không chút do dự bỏ ra ba viên linh thạch. Lão theo chỉ dẫn của Diệp Trần, đi ra phía sau tiệm nơi có một cái bồn rửa sứ trắng (cũng là đồ của hệ thống). Lão nặn một đoạn kem màu trắng sữa lên bàn chải. Ngay lập tức, một mùi hương thanh khiết, dìu dịu như đứng giữa đầm sen nghìn mẫu lan tỏa ra, át hẳn mùi mì tôm nồng nặc.
Trần Huyền Tử đưa bàn chải vào miệng và nhấn nút "On".
*Rè rè rè…*
"Ôi chao! Lôi đình! Đúng là lôi đình lực!" Trần Huyền Tử trợn tròn mắt. Cảm giác rung động chạy dọc theo nướu răng làm lão tê dại, bọt trắng bắt đầu trào ra, che kín cả miệng.
Thanh Loan đứng ngoài nhìn vào, kinh hãi thốt lên: "Chủ nhân, Trần trưởng lão bị làm sao thế? Sao miệng lão lại phun ra vân mây trắng xóa? Chẳng lẽ lão đang đột phá cảnh giới, khẩu khí hóa vân?"
Diệp Trần chống cằm nhìn: "Đó là bọt thôi, đừng làm quá lên thế."
Nhưng đối với tu sĩ Tiên giới, đây không đơn giản là bọt. Trần Huyền Tử cảm thấy từng tế bào trong miệng mình như đang được gột rửa bởi cam lộ thủy. Một luồng linh khí mát lạnh từ hàm răng lan tỏa xuống cổ họng, rồi chạy thẳng lên đại não, khiến tâm thần lão chưa bao giờ sảng khoái đến thế.
Mười phút sau, Trần Huyền Tử bước ra. Lúc này, khí chất của lão hoàn toàn thay đổi. Một vòng sáng mờ ảo màu xanh lục bao quanh miệng lão, và mỗi lần lão hít thở, dường như có tiếng chim hót líu lo, hương sen thơm ngát bay xa tới mười trượng.
"Tuyệt vời! Thần kỳ! Lão phu cảm thấy răng mình chắc khỏe như linh bảo cấp năm, lưỡi thì mềm mại như lụa tiên!" Trần Huyền Tử vừa mở miệng, từng đóa sen ảo ảnh li ti bỗng nhiên ngưng tụ từ hư không rồi lững lờ trôi xuống đất.
Diệp Trần cũng hơi ngạc nhiên: "Ồ, hiệu ứng 'Khẩu xuất liên hoa' (nói ra bông sen) à? Hệ thống lần này làm hơi lố rồi đấy."
Đúng lúc này, Cửu U Ma Tôn từ sau vườn đi vào, vác trên vai một khúc gỗ khổng lồ. Lão vừa thấy Trần Huyền Tử thì định mở mồm trêu chọc vài câu. Trần Huyền Tử đang hưng phấn, thấy Ma Tôn định cà khịa mình, liền thuận miệng quát một tiếng: "Cút!"
Chữ "Cút" vừa thốt ra khỏi miệng, nó không chỉ là âm thanh đơn thuần. Một luồng sóng âm màu xanh lam đậm đặc, bao phủ bởi hương thơm nồng nàn của hoa sen bay vút ra.
*Ầm!*
Cửu U Ma Tôn – một vị Ma Tôn từng hô phong hoán vũ, giờ đây như bị một bàn tay khổng lồ tát thẳng vào mặt, cả người lẫn gỗ bay ngược ra sau, đâm xuyên qua hàng rào, rơi thẳng xuống hồ nước xa xa.
Trần Huyền Tử chết lặng. Thanh Loan cũng đánh rơi chiếc khăn lau trên tay.
"Cái này… cái này là Ngôn Linh pháp?" Trần Huyền Tử run rẩy nhìn Diệp Trần. "Chủ nhân, chỉ là đánh răng thôi mà, sao lời nói của lão phu lại chứa đựng quy tắc thiên đạo cường đại như vậy?"
Diệp Trần liếc mắt nhìn vào nhãn dán trên hộp kem đánh răng, dòng chữ nhỏ xíu hiện ra: *"Sản phẩm có tác dụng phụ giúp tăng cường lực truyền tải của thanh quản, hỗ trợ luyện tập công pháp âm thanh và Ngôn Linh."*
Anh hắng giọng một cái, lấy lại vẻ bình tĩnh: "Đã bảo là 'Tẩy Tủy khoang miệng' rồi mà. Ngươi bình thường khẩu nghiệp quá nhiều, giờ được kem đánh răng gột rửa, tâm đức hòa quyện vào lời nói, đương nhiên là phát huy được sức mạnh Ngôn Linh rồi. Từ giờ đừng có mà mắng bừa, không là sập tiệm ta đấy."
Tin tức về việc Trần Huyền Tử "nhai mây phun sen", "quát một tiếng bay Ma Tôn" nhanh chóng lan khắp Vân Hải Thành.
Chưa đầy nửa canh giờ sau, một đoàn người áo trắng thướt tha, khí chất cao quý đã đáp xuống trước cửa tiệm. Người dẫn đầu là một thiếu nữ che mặt bằng lụa mỏng, đôi mắt như nước mùa thu, mang theo vẻ ưu tư sầu muộn.
"Vị đạo hữu này, xin hỏi… đây có phải là nơi bán 'Thanh Hương Liên Hoa Dịch' không?" Giọng cô gái rất nhỏ, thậm chí còn có chút khàn đục, mất đi sự linh động vốn có.
Thanh Loan tiến tới chào đón: "Đây là tiệm tạp hóa Vạn Giới. Vị tiên tử này từ đâu tới?"
"Ta là Liễu Phi Tuyết, đệ tử Thiên Ngôn Tông ở Trung Đô." Thiếu nữ khẽ cúi đầu. "Tông môn chúng ta tu luyện Luật Lệnh và Ngôn Linh pháp. Thế nhưng gần đây linh khí mạt pháp, tà khí xâm nhiễm, cuống họng của ta bị ám thương, không tài nào phát ra được thanh âm hoàn chỉnh để thi triển pháp thuật. Nghe nói ở đây có kỳ dược cứu vãn, nên mạn phép đến cầu kiến."
Diệp Trần đang nằm trên ghế tựa, tay cầm ly trà đá, nghe thấy "Thiên Ngôn Tông" thì khẽ nhướng mày. Đây chẳng phải là nhóm khách hàng mục tiêu của kem đánh răng P/S sao?
"Muốn chữa họng à? Tìm đúng chỗ rồi." Diệp Trần chỉ chỉ vào kệ hàng. "Cái kia, kem đánh răng P/S. Nhưng trường hợp của cô, chắc phải dùng kèm thêm cái này."
Nói rồi, anh lấy ra một cái chai nhỏ xíu màu đỏ: "Nước súc miệng Listerine – Vị Gừng và Chanh. Cảnh báo trước là nó hơi cay, nhưng công hiệu thì… chậc chậc, cam đoan là thanh quản của cô sẽ thông suốt tới tận huyệt đan điền."
Liễu Phi Tuyết nửa tin nửa ngờ bỏ ra linh thạch mua một bộ combo "Đánh răng + Súc miệng".
Dưới sự hướng dẫn của Thanh Loan, nàng bắt đầu thực hiện nghi thức vệ sinh mà nàng cho là "bí thuật thượng cổ". Khi dòng nước súc miệng Listerine tràn vào khoang miệng, Liễu Phi Tuyết cảm thấy như có một ngọn lửa thánh đang thiêu đốt mọi độc tố tích tụ trong họng mình. Nàng không nhịn được mà nhăn mặt, toàn thân run rẩy vì cảm giác cay nồng cực độ.
Thế nhưng ngay sau khi nàng nhổ ra một ngụm chất lỏng màu đen ngòm (đó chính là độc tố cản trở công pháp), Liễu Phi Tuyết cảm thấy nhẹ bẫng.
Nàng hít một hơi thật sâu, thử mở lời: "Thiên Địa vô cực…"
*Vù!*
Chỉ là bốn chữ thử nghiệm, nhưng ngay lập tức bầu trời trên Vân Hải Thành bỗng hiện ra một đạo kim quang. Linh khí xung quanh bắt đầu cuộn trào, kết lại thành những ký tự cổ đại bay lượn quanh người nàng. Giọng nói của nàng không còn khàn đục, mà trong trẻo như tiếng chuông bạc chạm nhau, lại mang theo một loại uy nghiêm không thể xâm phạm.
Liễu Phi Tuyết mừng rỡ đến phát khóc. Nàng quỳ sụp xuống trước cửa tiệm: "Đa tạ chủ nhân ban truyền chí bảo! Món đồ này… đối với Thiên Ngôn Tông chúng ta mà nói, chính là trấn phái chi bảo! Có nó, Ngôn Linh của chúng ta sẽ không còn sợ bị phản phệ bởi tà khí nữa."
"Thôi thôi, đứng dậy đi. Có gì đâu mà chí bảo, chỉ là đồ vệ sinh cá nhân hàng ngày thôi." Diệp Trần xua tay, trong lòng thì thầm nghĩ: *"Lại thêm một đứa bị hệ thống lừa rồi."*
Ngày hôm đó, tiệm tạp hóa Vạn Giới lại lập kỷ lục doanh thu. Kem đánh răng P/S và nước súc miệng Listerine bị quét sạch trong vòng vài nốt nhạc.
Buổi tối, khi ánh trăng bạc trải dài trên những con phố của Vân Hải Thành, tiệm tạp hóa đã đóng cửa.
Cửu U Ma Tôn cuối cùng cũng bò được từ dưới hồ lên, người ướt sũng, tóc tai lòa xòa. Lão lén lút nhìn thấy trên bàn của Diệp Trần còn sót lại một tuýp kem đánh răng P/S mà chủ nhân dùng dở.
"Hừm, lão già Trần Huyền Tử kia dùng cái này mà trở nên mạnh vậy sao?" Ma Tôn hậm hực. "Lão dùng được, chẳng lẽ ta không dùng được? Ta mà dùng, chắc mắng một tiếng là phá nát cả thiên hạ này luôn chứ chẳng chơi."
Lão lén lấy tuýp kem, nhưng vì không biết dùng bàn chải, lão… nặn thẳng một đống kem vào miệng rồi nhai ngấu nghiến.
"Ớ… cay! Cay quá! Oạch…"
Ma Tôn nhảy dựng lên, mặt đỏ gay như tôm luộc. Đáng lẽ phải dùng để chải răng thì lão lại đi… ăn kem đánh răng. Một luồng linh khí lạnh nóng đan xen nổ tung trong miệng lão. Ma Tôn cuống cuồng định hét lên, nhưng do tác dụng của kem đánh răng quá mạnh khi dùng sai cách, hơi thở của lão phát ra không phải là sát khí ma đạo nồng đậm thường ngày.
Lão há miệng định mắng: "Đồ khốn khiếp Diệp Trần!"
Nhưng âm thanh phát ra lại biến thành một chuỗi những nốt nhạc du dương và… từng đàn bướm bằng ánh sáng lung linh bay ra từ miệng.
"Ớ… ta… bươm bướm?" Ma Tôn nhìn mấy con bướm hồng xinh xắn đậu trên mũi mình mà sụp đổ hoàn toàn. Một vị Ma Tôn vĩ đại, giờ đây nói lời nào ra là bướm bay lời đó, lại còn có mùi hoa nhài thoang thoảng.
"Chủ nhân! Ta sai rồi! Ngài mau hóa giải cái này đi! Ta là Ma Tu, ta không muốn phun bướm đâu!" Ma Tôn gào thét chạy vào trong.
Bên trong, Diệp Trần đang đắp mặt nạ, nghe thấy tiếng kêu thì lười biếng đáp vọng ra: "Yên tâm đi, hiệu ứng phun bướm chỉ kéo dài 24 tiếng thôi. Coi như cho ngươi nếm trải cảm giác 'sống thanh tịnh' một ngày."
Diệp Trần nằm xuống giường, nhìn vào bảng điều khiển hệ thống đang nhảy số liên tục.
[Nhiệm vụ: Lan tỏa vệ sinh tiên giới – Hoàn thành 120%]
[Phần thưởng: Mở khóa tủ mỹ phẩm phiên bản 'Mỹ nhân ngàn năm']
[Điểm danh vọng: +5000]
Anh mỉm cười, nhắm mắt lại. Tu tiên à? Đánh răng cho sạch rồi hãy nói chuyện tu tiên. Thế giới này, cuối cùng cũng đã thơm tho hơn một chút rồi.
Mà ở một góc khác của Vân Hải Thành, con Gấu Bố sau núi đang run rẩy nép vào hang đá. Nó không hiểu tại sao lão già chẻ củi hàng ngày mắng nó hăng nhất, hôm nay bỗng nhiên đứng trước cửa hang mắng một tràng mà chỉ thấy… hoa rơi đầy trời và bướm bay rợp lối.
Con gấu khẽ thò đầu ra, liếm liếm một cánh bướm ánh sáng, thầm nghĩ: *"Chẳng lẽ… tên Ma đầu này muốn kết bạn với mình?"*
Chương 121 khép lại trong mùi hương hoa sen nồng nàn và tiếng bướm đập cánh xôn xao, để lại một Tiên giới vốn lạnh lùng sắc lạnh giờ đây lại mang hơi thở… sảng khoái đến lạ lùng.