Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 125: ** Diệp Trần tổ chức Show thời trang Tiên giới.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:34:12 | Lượt xem: 3

Sáng sớm tại Vân Hải Thành, không khí dường như đặc quánh lại bởi mùi hương kỳ lạ thoát ra từ tiệm tạp hóa của Diệp Trần. Đó không phải là mùi trầm hương tĩnh mịch của các đạo quán, cũng chẳng phải mùi đan dược cháy khét từ các lò luyện linh đơn, mà là một mùi thơm ngọt ngào, béo ngậy, xen lẫn chút thanh khiết của trà rừng.

Diệp Trần nằm dài trên chiếc ghế tựa bằng tre trước cửa tiệm, chân đi đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ, miệng ngậm ống hút, thỉnh thoảng lại nghe tiếng "rột rột" vang lên. Anh đang thưởng thức ly trà sữa trân châu đầu tiên của Tiên giới – một sản phẩm vừa được hệ thống mở khóa sau cơn sốt son môi MAC vĩnh cửu.

[Ting! Nhiệm vụ chính tuyến: "Thẩm mỹ cứu rỗi thế giới".]
[Nội dung: Tu sĩ giới này mặc đồ quá cổ hủ, ảnh hưởng đến tâm cảnh tiến hóa. Ký chủ cần tổ chức một buổi trình diễn thời trang (Fashion Show) quy mô lớn để quảng bá "Bộ sưu tập Xuân – Hè Tạp Hóa".]
[Phần thưởng: Mở khóa kệ hàng "Điện máy gia dụng" (Máy giặt, Máy hút bụi, Máy điều hòa chạy bằng linh thạch).]
[Hình phạt: Tịch thu toàn bộ dép tổ ong của ký chủ.]

Diệp Trần suýt chút nữa phun cả viên trân châu ra ngoài. Tịch thu dép tổ ong? Đó chẳng khác nào lấy đi "linh hồn" của một kẻ lười biếng như anh. Anh đưa mắt nhìn xuống đôi dép đã mòn vẹt nhưng cực kỳ êm chân kia, thở dài một tiếng, rồi quay sang nhìn nàng tiểu nhị đang bận rộn lau chùi kệ hàng.

"Thanh Loan, lại đây chủ tiệm bảo."

Thanh Loan đang dùng một chiếc khăn sạch (mua từ tiệm với giá 5 linh thạch) cẩn thận lau từng chai nước suối Lavie. Nghe tiếng gọi, nàng lập tức buông tay, bước tới với dáng vẻ cung kính tuyệt đối. Trong mắt nàng, mỗi lời Diệp Trần nói ra đều là chân lý, mỗi cái ngáp của anh đều ẩn chứa quy tắc thời gian thâm sâu.

"Chủ thượng có điều gì sai bảo?" Thanh Loan khẽ cúi đầu, vạt áo lụa trắng nhẹ bay, khí chất thoát tục như tiên tử hạ phàm.

Diệp Trần gãi đầu, nói tỉnh bơ: "Chúng ta sắp tổ chức một buổi trình diễn gọi là 'Thời Trang Đỉnh Phong'. Cô sẽ là người biểu diễn chính, tức là cái gì… Vedette."

Thanh Loan ngẩn ngơ: "Vê-đét? Đó là một loại bí pháp cường đại sao?"

"Không, cô chỉ cần mặc đồ đẹp, đi qua đi lại trên một cái bục dài cho đám tu sĩ kia ngắm, rồi xoay một vòng, mặt lạnh như tiền cho ta là được." Diệp Trần giải thích một cách sơ sài nhất có thể.

Ở phía góc tường, một thân hình vạm vỡ đang hì hục chẻ củi với tốc độ chóng mặt. Đó là Cửu U Ma Tôn lừng lẫy, kẻ từng khiến vạn dân kinh hãi, nay đang dùng "Cửu Thiên Ma Phủ" để băm nhỏ đống gỗ vụn thành từng miếng bằng chằn chặn. Nghe thấy từ "ngắm", Ma Tôn dừng tay, hừ lạnh: "Đường đường là tu sĩ, lại làm trò xiếc cho người khác nhìn? Thật là làm nhục phong thái tiền bối!"

Diệp Trần liếc mắt qua, hờ hững nói: "Chẻ củi xong chưa? Xong rồi thì ra xây cho ta một cái sàn catwalk dài hai mươi mét bằng gỗ đó. Làm đẹp vào, nếu không tối nay khỏi ăn xúc xích bò, ăn cơm không nhé."

Cửu U Ma Tôn cứng đờ người. Hắn thèm cái vị cay nồng quyện với thịt bò chín tới của cây xúc xích kia đến phát điên. Hắn nghiến răng, ma công bùng nổ, đen kịt một góc sân: "Được! Bản tôn xây! Nhưng đừng mong bản tôn tham gia cái trò đi qua đi lại đó!"

Diệp Trần mỉm cười bí hiểm: "Để xem đã."

Tin tức về buổi "Show Thời Trang" của Tiệm Tạp Hóa Bình An lan ra nhanh hơn cả phi kiếm truyền tin. Chỉ trong nửa ngày, Vân Hải Thành đã chật kín người. Không chỉ có đám tán tu nghèo khổ, mà cả các vị trưởng lão Kim Đan, Nguyên Anh từ các đại tông môn lân cận cũng cưỡi mây lướt gió tìm đến.

Trần Huyền Tử – Thái thượng trưởng lão Thanh Vân Môn – hôm nay không mặc đạo bào xám xịt thường ngày. Lão đã dùng sạch số vốn liếng còn lại để mua một chiếc áo phông trắng "Limited Edition" từ tiệm của Diệp Trần, ngực áo có in hình một con vịt vàng cùng dòng chữ "Life is hard". Lão vuốt râu, tay cầm một loa phát thanh chạy bằng pin (Lôi Đình Khuếch Âm Công) đứng trước cửa tiệm bắt đầu thông báo.

"Khụ khụ! Các vị đạo hữu! Hôm nay chủ tiệm Diệp tiền bối đại từ đại bi, muốn chỉ điểm cho chúng ta thế nào là 'Đạo của vẻ đẹp'. Ai có linh thạch thì vào chỗ ngồi phía trước, ai không có thì đứng ngoài hàng rào. Lưu ý, cấm dùng thần thức nhìn lén sau cánh gà, nếu không sẽ bị chó của cửa tiệm cắn nát đạo căn!"

Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ nằm dưới chân Diệp Trần, lúc này lười biếng ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng ởn chứa đựng sức mạnh có thể nhai nát không gian. Đám đông đang chen lấn lập tức im bặt, lùi lại ba bước.

Khi mặt trời lặn xuống sau rặng núi, để lại những vệt ráng hồng rực rỡ, ánh sáng từ tiệm tạp hóa bỗng bừng sáng. Không phải ánh sáng từ đèn lồng hay linh thạch, mà là những dải đèn LED đủ màu sắc bao quanh cái sàn gỗ mà Ma Tôn đã cắm cụi dựng cả ngày.

"Nhạc lên!" Diệp Trần nằm ở vị trí VIP, gõ nhịp xuống thành ghế.

Một giai điệu EDM sôi động bỗng nhiên vang dội khắp Vân Hải Thành. Tiếng bass cực mạnh từ hệ thống loa 7.1 khiến những tu sĩ yếu ớt cảm thấy khí huyết nhào lộn, thậm chí có người còn tưởng có kẻ đang thi triển "Âm Ba Công" công kích thần hồn. Nhưng khi họ nhìn thấy Diệp Trần vẫn ung dung nhấp trà sữa, họ hiểu rằng đây chính là "Đạo Nhạc" của bậc chí tôn.

Ánh đèn chuyển sang màu trắng xanh cực kỳ chuyên nghiệp. Một luồng khói trắng (thực chất là băng khô của hệ thống) lan tỏa trên sàn diễn, biến không gian trở nên lung linh hư ảo.

Người đầu tiên bước ra là Thanh Loan.

Cả hiện trường hoàn toàn tĩnh lặng. Thậm chí cả tiếng hít thở cũng biến mất.

Thanh Loan vốn dĩ đã là mỹ nhân bậc nhất, nhưng hôm nay nàng không mặc váy dài rườm rà. Nàng mặc một chiếc quần jean xanh ôm sát lấy đôi chân dài miên man, bên trên là chiếc áo crop-top màu đen tuyền để lộ vòng eo thon gọn trắng như tuyết. Trên đầu nàng là một chiếc kính râm gài hờ, đôi môi đỏ mọng như lửa vừa được tô bởi son môi MAC cao cấp nhất.

Từng bước đi của nàng đều dứt khoát, mang theo một vẻ đẹp khỏe khoắn, hiện đại mà những tiên tử sương khói của Tiên giới chưa bao giờ dám mơ tới.

"Trời ạ… Cái quần đó là loại pháp bảo gì? Sao nó lại có thể tôn vinh được vóc dáng một cách kinh khủng như vậy?" Một vị trưởng lão nữ của phái Dao Trì che miệng thốt lên, mắt sáng quắc như nhìn thấy chí bảo.

"Đạo vận! Ta nhìn thấy đạo vận trên cái áo ngắn kia!" Một vị kiếm tu hò hét, máu mũi bắt đầu chảy.

Thanh Loan đi đến cuối sàn, theo đúng lời Diệp Trần dặn, nàng khẽ hạ kính râm xuống, nhìn lướt qua đám đông với vẻ mặt lãnh đạm đến cực điểm. Sự lạnh lùng đó kết hợp với trang phục hiện đại tạo nên một lực sát thương kinh hồn bạt vía vào đạo tâm của giới tu tiên.

Nàng xoay người, vạt áo khẽ bay, bước vào trong.

"Một trăm linh thạch cho chiếc quần đó! Không! Một ngàn!" Tiếng hô vang vang dội.

Diệp Trần mỉm cười. Mọi chuyện mới chỉ bắt đầu. Tiếp theo đó là sự xuất hiện của những bộ trang phục mà đám tu sĩ chưa từng tưởng tượng: Áo khoác da biker dành cho Ma tu, những bộ đồ thể thao Adidas với ba sọc "quy tắc chân lý", và thậm chí là những bộ váy ngủ lụa Satin được gọi là "Hợp Đạo Y".

Nhưng cao trào thực sự nổ ra khi người mẫu tiếp theo bước ra.

Đó là một nam nhân cao lớn, gương mặt cứng ngắc như đá, tỏa ra ma khí ngùn ngụt nhưng lại đang mặc… một bộ Vest đen kiểu điệp viên 007, mắt đeo kính đen cực ngầu, tay xách một chiếc vali nhôm màu bạc (Trữ vật vali).

"Ma Tôn? Đó là Cửu U Ma Tôn!" Một vị đại lão nhận ra và kinh hoàng hét lớn.

Cửu U Ma Tôn cảm thấy mặt mình nóng ran. Hắn đường đường là bá chủ ma giới, giờ lại phải mặc bộ đồ bó chẽn này đi qua đi lại. Hắn thề nếu không vì món đùi gà KFC tối nay, hắn đã nổ tung chỗ này rồi. Tuy nhiên, hiệu quả lại cực kỳ kinh người. Vẻ bá đạo vốn có của hắn khi phối cùng bộ Vest hiện đại tạo nên một hình tượng "Tổng tài bá đạo" mà các nữ tu sĩ ngay lập tức rơi vào trạng thái cuồng nhiệt.

"Ma Tôn đại nhân! Ngài thật đẹp!"
"Trời ơi, cái áo đen kia… thật sự quá hợp với Ma công của ngài!"

Cửu U Ma Tôn sải bước chân như muốn đạp nát sàn diễn, nhưng trong thâm tâm hắn cũng bắt đầu cảm thấy: *Quái lạ, bộ đồ này mặc vào cảm giác cử động linh hoạt hơn đạo bào nhiều, lại còn có túi để đựng thuốc lá nữa chứ?*

Ở góc sân khấu, Dương Phong – thiếu chủ của một gia tộc lớn, người luôn tìm cách bắt bẻ Diệp Trần – lúc này đang há hốc mồm. Hắn luôn tự hào mình là thiên tài thời thượng của Tiên giới, mặc áo gấm, đeo ngọc bội vạn năm. Nhưng nhìn vào sàn catwalk kia, hắn cảm thấy mình trông giống như một đống giẻ rách lòe loẹt.

Hắn nghiến răng, đứng dậy hét lớn: "Đồ của tiệm này chắc chắn là ảo thuật! Làm sao có thứ trang phục nào không có linh khí mà lại khiến người ta có khí chất như thế được? Ta không tin!"

Hắn bất ngờ nhảy lên sàn catwalk, rút ra một cây linh kiếm bóng loáng: "Để ta xem bộ đồ da này chịu nổi một kiếm của ta không!"

Cửu U Ma Tôn vốn đang bực bội vì phải làm mẫu, thấy có kẻ đến gây sự, đôi mắt dưới lớp kính râm lóe lên tia sáng đỏ rực. Hắn không dùng pháp thuật, chỉ đơn giản là đưa một tay ra, nắm lấy cổ áo Dương Phong rồi ném mạnh một cái.

"Rầm!"

Dương Phong bị văng thẳng vào đống củi khô phía sau cửa tiệm.

Diệp Trần lúc này mới chậm rãi đứng dậy, gõ vào loa phát thanh: "Các vị, bộ đồ của Ma Tôn không chỉ là trang phục, nó còn được làm từ 'Vải Nano Công Nghệ Cao', có khả năng chống bụi và không cần giặt bằng pháp lực. Ai muốn sở hữu một bộ để trở thành 'Người đàn ông quyến rũ nhất đại lục' thì chuẩn bị tiền đi."

Show diễn kết thúc trong sự cuồng nhiệt tột độ. Đám đông tu sĩ không còn quan tâm đến việc tranh giành bí kíp hay linh mạch nữa. Thứ họ muốn nhất bây giờ là cái quần bò jean "Độ Kiếp" và chiếc kính râm "Nhìn thấu tâm ma" kia.

Đêm khuya, sau khi tiệm đã đóng cửa và đám đông tản đi với những đơn hàng đặt trước dài dằng dặc, Diệp Trần ngồi trong quầy thu ngân, tiếng vàng ngọc linh thạch rơi vào kho của hệ thống kêu "teng teng" không ngớt.

[Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ 'Thẩm mỹ cứu rỗi thế giới'. Độ hài lòng của khách hàng: 200%.]
[Phần thưởng: Mở khóa Kệ Điện Máy Gia Dụng. Tặng kèm: Một chiếc máy giặt Toshiba Inverter phiên bản Linh Thạch, giúp làm sạch mọi bộ đồ thời trang mà không mất một giọt mồ hôi.]

Thanh Loan lúc này đã thay lại bộ đồ bình thường nhưng trên môi vẫn còn vương chút sắc đỏ của cây son. Nàng nhìn Diệp Trần bằng đôi mắt tràn đầy sùng bái: "Chủ thượng, đêm nay thật sự là một cuộc cách mạng. Người đã dạy cho họ biết thế nào là vẻ đẹp thực sự của tâm hồn qua lớp vỏ bọc trang phục."

Diệp Trần phẩy tay: "Thôi thôi, đừng nâng quan điểm quá. Ta chỉ thấy mấy người mặc áo choàng đi lại nhìn mỏi mắt quá thôi. Mà này, cái váy ngủ lúc nãy… ta để lại cho cô một cái đấy, lấy mà mặc cho thoải mái."

Thanh Loan đỏ bừng mặt, cúi đầu lí nhí: "Tạ ơn chủ thượng ban thưởng."

Trong sân sau, Cửu U Ma Tôn vẫn không chịu cởi bộ Vest ra. Hắn đứng trước cái gương đồng lớn, chỉnh lại chiếc cà vạt một cách lóng ngóng, miệng lầm bầm: "Hừ, dù sao thì… bộ đồ này nhìn cũng không tệ. Nhìn bản tôn giống như một vị sát thần của thế giới khác vậy."

Tiểu Hắc gâu lên một tiếng, nằm dài trên chiếc thảm nhung vừa mới được Diệp Trần sắm sửa. Thế giới tu tiên khắc nghiệt và khô khan đang dần dần bị những món đồ bình dị nhưng tinh xảo của thế kỷ 21 làm cho thay đổi.

Ở phương xa, trên những đỉnh núi mây mù bao phủ của Trung Đô, các vị lão quái vật đang nhíu mày nhìn về hướng Vân Hải Thành qua những mảnh gương thám thính. Họ thấy đệ tử của mình không còn cầm kiếm tập luyện mà lại đang soi gương, vuốt tóc, và tranh nhau đặt mua một thứ gọi là "Wax vuốt tóc hương bạc hà".

Cục diện Tiên giới, có lẽ đã thật sự lệch khỏi quỹ đạo kể từ ngày có một chàng thanh niên Gen Z mặc dép tổ ong xuất hiện.

Diệp Trần tắt đèn tiệm, ngả lưng xuống chiếc giường êm ái vừa mở khóa được, miệng lẩm bẩm: "Ngày mai… có lẽ nên bán trà sữa trân châu kèm theo topping phô mai."

Trong bóng tối, tiệm tạp hóa vẫn tỏa ra một quầng sáng ấm áp, như một lời hứa về một cuộc sống tu tiên không chỉ có máu và lửa, mà còn có cả sự ngọt ngào và thời thượng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8