Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 127: ** Sự xuất hiện của \”Internet Banking\” Tiên giới.
**CHƯƠNG 127: LINH CHẤN CHI PHỤ – CÁCH MẠNG TÀI CHÍNH TIÊN GIỚI**
Vân Hải Thành buổi sớm tinh khôi, ánh nắng lười biếng nhảy nhót trên những mái ngói rêu phong và cả trên những bảng hiệu đèn LED xanh đỏ tím vàng mới mẻ của Tiệm Tạp Hóa Bình An. Tiếng chim hót líu lo bị át đi bởi âm thanh náo nhiệt của dòng người qua lại. Thế nhưng, nếu quan sát kỹ, người ta sẽ thấy một cảnh tượng kỳ lạ chưa từng có trong lịch sử tu tiên hàng vạn năm qua.
Các tu sĩ, thay vì mặc những bộ đạo bào tay rộng thướt tha, giờ đây đa số đều diện quần Jean xanh bền bỉ và áo thun trắng có in hình con chó đen nhỏ vẫy đuôi – "đồng phục" không chính thức của tiệm Diệp chủ quán. Họ không còn ngự kiếm bay vèo vèo một cách tiêu sái nữa, mà đa số đều đi bộ hoặc cưỡi trên những chiếc "xe điện linh lực" cũng do tiệm tạp hóa cung cấp, tay không rời khỏi chiếc Linh Thoại (Smartphone phiên bản tiên hiệp).
Diệp Trần nằm dài trên chiếc ghế tựa quen thuộc trước cửa tiệm, tay cầm ly trà sữa trân châu đá xay, đôi mắt lim dim hưởng thụ gió mát. Tiểu Hắc nằm dưới chân anh, miệng ngậm một màng bọc xúc xích đã hết sạch, đuôi vẫy đều đặn theo nhịp thở.
"Chủ quán… chủ quán ơi, ngài xem hộ lão cái này với!"
Một giọng nói hốt hoảng vang lên phá vỡ không gian yên tĩnh. Trần Huyền Tử, vị Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Môn, người lẽ ra phải giữ vẻ ung dung thoát tục của một cao thủ Nguyên Anh kỳ, thì nay đang thở không ra hơi, hai tay khệ nệ bê theo một chiếc bao tải lớn, tiếng đá va chạm "cộp cộp" nghe rất nặng nề.
Diệp Trần hé một bên mắt, uể oải hỏi: "Lão Trần à, sáng sớm đã mang vác cái gì mà trông cực khổ thế?"
Trần Huyền Tử đặt cái bao xuống đất, mồ hôi nhễ nhại lau trên trán: "Linh thạch! Một vạn linh thạch hạ phẩm và ba trăm viên trung phẩm. Lão muốn mua cái 'Dàn karaoke gia đình' mà ngài mới quảng cáo trên Linh Thoại tối qua. Khổ nỗi, hôm qua lão đi săn yêu thú, linh thạch thu về toàn loại tạp, bỏ vào túi trữ vật thì đầy chỗ, cầm theo thế này thì thật là… hạ thấp thân phận."
Vừa nói, lão vừa mở miệng bao. Một luồng linh khí hỗn tạp, xen lẫn mùi đất cát và máu yêu thú xộc ra. Diệp Trần khẽ nhíu mày. Với một kẻ mắc bệnh lười kinh niên như anh, nhìn thấy đống linh thạch vụn vặt cần phải kiểm đếm này chẳng khác nào một cực hình.
"Lão Trần, lão không thấy mệt, nhưng tôi thấy mệt. Đếm đống này xong chắc hết ngày mất." Diệp Trần thở dài, nhìn Thanh Loan đang bận rộn sắp xếp các hộp mỹ phẩm mới bên trong, cũng chẳng đành lòng gọi cô ra làm việc chân tay nặng nề này.
Đúng lúc này, trong tâm trí Diệp Trần, một tiếng báo động máy móc quen thuộc vang lên.
[Ting! Phát hiện nhu cầu lưu thông tiền tệ tại Tiên giới gặp rào cản. Hệ thống kích hoạt nhiệm vụ chi nhánh: 'Cách mạng tài chính số'.]
[Mô tả: Tiền mặt là gánh nặng cho quá trình ngộ đạo. Hãy phổ cập phương thức thanh toán không dùng linh thạch vật lý.]
[Phần thưởng: Mở khóa tính năng 'Linh Chấn Chi Phụ' (Spirit Pay) trên toàn bộ hệ thống Linh Thoại. Chủ tiệm nhận được 1% phí giao dịch (có thể nâng cấp).]
Diệp Trần ngồi bật dậy, đôi mắt sáng rực lên như đèn pha. 1% phí giao dịch? Nghe thì có vẻ ít, nhưng nếu cả Tiên giới đều dùng, thì đó là một con số khổng lồ có thể giúp anh nằm ngửa cũng thành tỷ phú! quan trọng nhất là… anh sẽ không bao giờ phải chạm tay vào đống linh thạch dơ bẩn hay kiểm đếm mệt nhọc nữa.
"Lão Trần, lại đây." Diệp Trần vẫy vẫy tay.
Trần Huyền Tử ngơ ngác tiến lại gần. Diệp Trần lấy chiếc Linh Thoại của mình ra, bấm nhẹ vài thao tác trên không trung. Ngay lập tức, màn hình của Trần Huyền Tử đang để trong túi áo cũng phát ra tiếng "ting" trong trẻo.
"Cái gì thế chủ quán? Linh Thoại của lão vừa rung lên một cái, có phải tâm ma xâm nhập không?" Lão già hốt hoảng rút máy ra.
Trên màn hình của lão xuất hiện một biểu tượng mới: Một vòng tròn luân chuyển màu vàng kim, bên trong có hình hai bàn tay bắt chặt lấy nhau bằng linh quang. Phía dưới ghi ba chữ: "Linh Chấn Tửu".
"Đây là ứng dụng 'Linh Chấn Chi Phụ'. Từ nay về sau, lão không cần mang theo bao tải linh thạch này nữa." Diệp Trần giải thích, giọng điệu như một đa cấp chính hiệu. "Lão chỉ cần đặt tay lên 'Trận văn thu nạp' ở cửa tiệm này, toàn bộ linh thạch của lão sẽ được chuyển hóa thành số dư trên Linh Thoại. Khi mua hàng, chỉ cần… quét mã."
"Quét mã? Số dư?" Trần Huyền Tử nghe mà như lạc vào sương mù. Với một tu sĩ sống vài trăm năm chỉ biết tu luyện và giao dịch bằng tay trao tay, những khái niệm này thực sự là chấn động tâm linh.
Diệp Trần không giải thích nhiều, anh chỉ tay vào một tấm bảng pha lê mới hiện ra ngay bên cạnh máy thu ngân. Trên tấm bảng là một hình vuông với những vạch đen trắng đan xen một cách kỳ dị, nhưng nếu nhìn bằng thần thức, sẽ thấy những vạch đó thực chất là những đạo trận văn cực nhỏ đang không ngừng thay đổi vị trí theo một quy luật hỗn độn nhưng hoàn mỹ.
"Nào, đưa tay vào cái khe ở quầy thu ngân đi."
Trần Huyền Tử bán tín bán nghi làm theo. Ngay khi bao tải linh thạch của lão được đặt lên kệ thu nạp, một luồng ánh sáng xanh quét qua.
[Vèo —]
Chiếc bao tải khổng lồ biến mất vào không trung. Trần Huyền Tử suýt nữa thì ngất xỉu, miệng lẩm bẩm: "Mất rồi… tiền mồ hôi nước mắt của lão…"
"Nhìn vào màn hình!" Diệp Trần gõ gõ vào Linh Thoại của lão.
Con số [0] trên biểu tượng ví tiền của Trần Huyền Tử bỗng chốc nhảy số liên tục, cuối cùng dừng lại ở con số [12.450 LTHP].
"Đó là số linh thạch của lão. Giờ lão muốn mua bộ Karaoke phải không? Lấy Linh Thoại ra, mở ứng dụng, chọn 'Quét mã', rồi hướng camera về phía tấm bảng kia."
Trần Huyền Tử run rẩy thao tác. "Tạch" một tiếng, trên điện thoại hiện ra dòng chữ: [Bạn có đồng ý thanh toán 5.000 linh thạch cho Vạn Giới Tạp Hóa không?].
Lão ấn "Đồng ý". Một âm thanh thông báo ngọt ngào vang lên từ máy thu ngân: *"Linh Chấn nhận được năm nghìn linh thạch! Chúc quý khách mua sắm vui vẻ!"*
Cả tiệm tạp hóa bỗng chốc lặng thinh. Thanh Loan đứng từ xa chứng kiến, đôi mắt đẹp mở to đầy sùng bái. Nàng luôn biết chủ thượng là bậc đại tài, nhưng việc biến linh thạch thành những con số nhảy múa trên không trung thế này… đúng là thần tích của thần tích!
Trần Huyền Tử thì đứng ngây như phỗng. Lão cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng. Không còn sức nặng của bao tải, không còn nỗi lo bị kẻ khác rạch túi trữ vật. Lão nhìn chằm chằm vào màn hình, sau đó thử mua thêm một gói mì tôm.
"Ting!"
"Ting!"
Lão phấn khích đến mức mặt đỏ gay: "Chủ quán! Cái này… cái này quá là vi diệu! Lão không cần đếm, lão cũng không cần lo tiền lẻ tiền chẵn. Tiền ở ngay trong tay lão, mà cũng như ở trong trời đất. Đỉnh! Quá đỉnh!"
Lão lập tức chạy ra khỏi tiệm, cầm chiếc Linh Thoại giơ cao lên như cầm thượng phương bảo kiếm, hét lớn giữa phố: "Các đạo hữu! Đừng mang linh thạch theo nữa! Đừng làm nô lệ cho những viên đá thối tha! Hãy đến đây, hãy Linh Chấn đi!"
Cái tính "loa phát thanh" của Trần Huyền Tử một lần nữa phát huy tác dụng cực đoan. Chỉ trong vòng chưa đầy một canh giờ, thông tin về "Linh Chấn Chi Phụ" đã lan ra khắp Vân Hải Thành như một đám cháy rừng giữa mùa khô.
Tất cả các tu sĩ đang xếp hàng mua sắm đều chen chúc nhau đòi "nạp tiền".
"Diệp chủ quán, cho ta nạp mười vạn linh thạch!"
"Chủ quán, ta là nữ tu, có thể chọn giao diện ví tiền màu hồng không?"
"Chủ quán, nếu ta mất Linh Thoại thì tiền có mất không?"
Diệp Trần vẫn điềm nhiên như không, tay vẫy nhẹ quạt giấy: "Từng người một. Linh Thoại gắn liền với linh hồn dấu vết (sinh trắc học tu tiên), máy mất thì tiền vẫn còn, chỉ cần đổi máy mới và quét lại thần thức là xong. An toàn tuyệt đối, dù là Ma tôn cũng không cướp được tiền trong ví ảo của các vị."
Cả ngày hôm đó, Diệp Trần và Thanh Loan làm việc không ngơi nghỉ. Các tu sĩ như phát cuồng với trò "quét mã". Họ không chỉ dùng nó để mua hàng trong tiệm, mà bắt đầu nảy ra những ý tưởng táo bạo.
Ở một góc đường, hai vị kiếm tu đang mặc mặc cả một thanh đoản kiếm.
"Ba trăm linh thạch, không bớt!"
"Đắt quá, hai trăm rưỡi thôi. Mà ta không mang theo linh thạch, ta 'Linh Chấn' cho huynh được không?"
"Hả? Huynh cũng có Linh Chấn sao? Được! Quét mã đi!"
Hai chiếc Linh Thoại chạm nhẹ vào nhau trong không trung, một luồng linh quang nhẹ nhàng chuyển giao. Hai vị tu sĩ nhìn nhau cười ha hả, cảm thấy mình như đang đứng ở đỉnh cao của văn minh tu hành.
Tuy nhiên, sự bùng nổ của Linh Chấn không chỉ mang lại niềm vui. Tại trụ sở của Vạn Bảo Các chi nhánh Vân Hải Thành, không khí đang đặc quánh lại như sắp có bão tố.
"Cái gì? Toàn bộ linh thạch trong thành đang bị hút về tiệm tạp hóa đó sao?" Một vị lão giả mặc trường bào thêu kim tuyến, mặt mày âm trầm đập bàn đứng dậy. Đây chính là Các chủ Vạn Bảo Các – Tiền Hữu Tài.
"Bẩm Các chủ, không phải họ cướp, mà là các tu sĩ tự nguyện giao nạp để đổi lấy 'con số' trên Linh Thoại. Hiện nay, các quán rượu, lầu xanh, ngay cả tiệm bán pháp bảo của chúng ta, tu sĩ đến mua đều hỏi có 'Quét mã' được không. Nếu không có, họ liền bỏ sang tiệm khác có chấp nhận thanh toán Linh Chấn." Một thủ hạ run rẩy báo cáo.
Tiền Hữu Tài lạnh sống lưng. Vạn Bảo Các bấy lâu nay lũng đoạn tài nguyên là nhờ hệ thống ngân phiếu và chuyển vận linh thạch vật lý. Nếu cái gọi là "Linh Chấn" kia phổ cập, hệ thống ngân quỹ của họ sẽ sụp đổ trong tích tắc. Ai còn cần đến ngân phiếu bằng giấy dễ bị rách, dễ bị giả mạo khi mà một cú chạm máy đã giải quyết xong tất cả?
"Không được! Đây là yêu thuật! Đây là hành vi lừa đảo tu sĩ!" Tiền Hữu Tài gầm lên. "Triệu tập các lão trưởng lão, chúng ta phải đến tìm vị Diệp chủ quán kia để 'đòi lại công lý' cho giới thương nhân!"
Trong khi đó, tại tiệm tạp hóa, Diệp Trần đang theo dõi bảng điều khiển của hệ thống với tâm trạng cực kỳ tốt.
[Tổng lượng linh thạch lưu chuyển trong ngày đầu tiên: 8.500.000 LTHP]
[Phí giao dịch thu về: 85.000 LTHP]
[Điểm danh vọng: +20.000]
Con số linh thạch thu về từ phí giao dịch còn nhiều hơn cả doanh thu bán mì tôm của anh trong một tuần! Diệp Trần thở phào một cái, nhấp một ngụm trà sữa: "Cái gì cũng có thể thiếu, nhưng chất xám là không thể thiếu. Làm chủ ngân hàng vẫn là sướng nhất."
Nhưng niềm vui chưa được bao lâu, thì bên ngoài cửa tiệm rầm rập tiếng bước chân. Tiền Hữu Tài dẫn theo một đoàn cao thủ và các thương nhân lão làng trong thành tới, khí thế hùng hổ như muốn san bằng cả khu phố.
"Diệp chủ quán! Ngài bước ra đây cho chúng ta một lời giải thích!" Tiền Hữu Tài quát lớn, uy áp Nguyên Anh kỳ vô hình tỏa ra, khiến những tán tu đứng gần đó mặt mày tái mét.
Thanh Loan lạnh lùng bước ra cửa, tay cầm chiếc vợt muỗi điện – thứ mà giờ đây mọi tu sĩ đều biết đó là Lôi Đình Thần Khí – giọng nói thanh lãnh: "Trước cửa tiệm tạp hóa, không được lớn tiếng. Các vị muốn mua đồ thì xếp hàng, muốn gây sự thì… chuẩn bị bị xịt muỗi."
Tiền Hữu Tài khẽ run lên khi nhìn thấy chiếc vợt muỗi đang nổ tí tách những tia điện màu xanh tím đáng sợ, nhưng lòng tham và nỗi sợ mất quyền lực khiến lão đánh liều: "Chúng ta không gây sự! Chúng ta chỉ muốn hỏi, Diệp chủ quán thu giữ linh thạch của toàn thành vào một chỗ, nếu tiệm tạp hóa đột nhiên biến mất, số linh thạch đó sẽ về đâu? Đây không phải là trò lừa bịp nhằm thâu tóm tài chính Tiên giới sao?"
Đám đông bắt đầu xì xào. Đúng vậy, tiền ảo thì đẹp đấy, tiện đấy, nhưng nếu "nhà cái" bỏ chạy thì sao?
Diệp Trần đặt ly trà sữa xuống, chậm rãi đứng dậy đi ra cửa. Anh vẫn đi đôi dép tổ ong huyền thoại, chiếc quần lửng kaki và chiếc áo thun đơn giản. Nhưng trong mắt những cao thủ ở đây, hình bóng lười biếng đó dường như cao lớn vô ngần, hòa hợp tuyệt đối với thiên địa quy tắc.
"Ông là Các chủ Vạn Bảo Các?" Diệp Trần ngáp một cái.
"Phải, ta chính là…"
"Muốn liên kết không?" Diệp Trần ngắt lời.
Tiền Hữu Tài khựng lại: "Liên… liên kết cái gì?"
Diệp Trần mỉm cười, một nụ cười mà nếu ở hiện đại, người ta sẽ gọi đó là nụ cười của một "CEO công nghệ".
"Hệ thống Linh Chấn cần các đại lý rút tiền mặt. Ta không thể đứng đây cả ngày để trả linh thạch vật lý cho từng người muốn đổi ngược từ ví ra đá. Vạn Bảo Các có chi nhánh khắp đại lục, nếu các ông trở thành 'Ngân hàng đối tác' của Linh Chấn, các ông sẽ nhận được 0.2% phí rút tiền, và quan trọng hơn… khách hàng sẽ phải đổ xô đến Vạn Bảo Các của các ông để nạp và rút linh thạch."
Mắt Tiền Hữu Tài đột ngột co rụt lại. Lão là một thương nhân lõi đời, ngay lập tức lão nhìn thấy một tương lai rạng ngời: Thay vì chống lại Linh Chấn và bị đào thải, nếu lão tham gia vào nó, lão sẽ nghiễm nhiên trở thành "điểm nạp thẻ" lớn nhất Tiên giới. Khách hàng đến nạp tiền chắc chắn sẽ ghé mua thêm vài thứ linh tinh, doanh thu sẽ tăng vọt!
"Cái này… lời ngài nói là thật?" Uy áp Nguyên Anh kỳ của Tiền Hữu Tài tan biến trong một nốt nhạc, thay vào đó là gương mặt niềm nở, cầu tiến.
"Thật hay không, vào trong làm một ly Coca rồi chúng ta ký hợp đồng 'Đối tác chiến lược'." Diệp Trần thản nhiên quay vào trong.
Đám đông phía sau ngơ ngác nhìn theo. Một cuộc đại chiến tưởng chừng sẽ nổ ra, vậy mà chỉ trong vài câu nói, chủ tiệm tạp hóa đã "thu phục" luôn cả gã khổng lồ tài chính của vùng Đông Nhất Lục.
Tối hôm đó, thông báo chính thức được gửi đến toàn bộ người dùng Linh Thoại: [Từ ngày mai, Vạn Bảo Các chính thức hỗ trợ nạp/rút cho ví Linh Chấn. Khuyến mãi 10% giá trị nạp đầu tiên cho tân thủ!]
Cả Vân Hải Thành vỡ òa trong sung sướng.
Diệp Trần nằm trên sân thượng, nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn và những tín hiệu linh quang của mạng lưới Internet Tiên giới đang dần thành hình. Anh thở dài một tiếng:
"Tu tiên thật là khổ cực… vậy nên cứ để họ tiêu tiền và tận hưởng đi. Ta chỉ là một người bán tạp hóa lương thiện, muốn giúp thế giới này bớt nặng nề vì linh thạch mà thôi."
Bên cạnh anh, Tiểu Hắc sủa khẽ một tiếng "Gâu!", như thể đang cười nhạo vẻ đạo mạo giả tạo của chủ nhân. Diệp Trần tiện tay ném cho nó một mẩu chân gà cay: "Ăn đi, đừng có ý kiến. Mai ta sẽ nâng cấp hệ thống để các vị lão tổ có thể nạp tiền 'quay hòm' trong trò chơi điện tử. Lúc đó, tiền mới thực sự là… như nước chảy xuôi dòng."
Kỷ nguyên của "Tu tiên số" đã chính thức mở màn từ một cái quét mã QR nhỏ bé giữa một tiệm tạp hóa rách nát. Và đứng sau tất cả, vẫn là một thanh niên lười biếng với đôi dép tổ ong không bao giờ mòn.