Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 140: ** Máy hút bụi bản nâng cấp: Hút sạch hắc ám khí.
**CHƯƠNG 140: MÁY HÚT BỤI BẢN NÂNG CẤP: HÚT SẠCH HẮC ÁM KHÍ**
Vân Hải trôi bồng bềnh dưới chân, tiệm tạp hóa của Diệp Trần giống như một hòn đảo nhỏ cô độc mà kiêu ngạo, xé toạc màn sương mù linh khí loãng để tiến về phía Trung Đô.
Trên chiếc ghế nằm bằng mây cũ kỹ trước hiên tiệm, Diệp Trần lười biếng ngáp một cái dài, nước mắt sinh lý còn đọng lại ở khóe mắt. Anh vươn vai, xương khớp kêu răng rắc như một cỗ máy lâu ngày không được tra dầu. Tiếng lẩm bẩm của anh vang lên giữa không gian tĩnh mịch:
— Hệ thống, nhà ngươi thật sự là… ngay cả lúc ta ngủ cũng không để yên sao?
Trong thức hải, một thanh âm máy móc, khô khan nhưng phảng phất vẻ đắc ý vang lên:
*【 Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn ‘Thần Linh Cũng Biết Đói’. Phần thưởng: Robot hút bụi tiên hiệp thông minh – Phiên bản Càn Khôn Đại Nạp đã được chuyển vào kho hàng. 】*
Diệp Trần khẽ đảo mắt, lười biếng ra lệnh: “Lấy ra đi.”
Trong nháy mắt, một vật thể hình tròn, dẹt, đường kính chừng hai gang tay, màu đen bóng bẩy như đá ngọc thạch xuất hiện trong tay anh. Nếu ở Trái Đất, người ta sẽ gọi đây là robot hút bụi Roomba. Nhưng ở cái thế giới tu tiên này, món đồ này trông lạ lẫm đến mức nực cười. Trên bề mặt nhẵn bóng của nó không có nút bấm, thay vào đó là một đồ án bát quái tinh xảo vặn vẹo, cùng mấy đường chỉ đỏ rực như máu chảy tuần hoàn quanh tâm vòng tròn.
— Chủ nhân, ngài vừa mới luyện chế ra pháp bảo mới sao?
Thanh Loan bước ra từ gian hàng phía sau, tay bưng một chậu nước nhỏ, dáng vẻ cung kính. Đôi mắt nàng lấp lánh sự ngưỡng mộ không chút che giấu. Với nàng, mỗi món đồ Diệp Trần lấy ra đều mang theo một ý niệm “Đạo” thâm sâu nào đó mà nàng phải mất hàng trăm năm mới hiểu hết một phần nghìn.
Viêm Ma Cổ Thần, vị bảo vệ vừa mới “về đội”, cũng ló đầu ra khỏi cửa tiệm. Lão nhìn chằm chằm vào cái vật thể tròn quay trong tay Diệp Trần, mũi hít hít, rồi bĩu môi:
— Ông chủ, món đồ chơi này không có chút dao động thần lực nào. Để tôi đoán xem… nó là một loại trận bàn dùng để gối đầu cho êm sao? Hay là nắp vung nồi mới?
Diệp Trần khẩy nhẹ vào bề mặt món đồ, cười nhạt:
— Viêm Ma, đừng lấy kiến thức hạn hẹp của đám Cổ Thần các ông ra mà đo lường sản phẩm của giới công nghệ hiện đại. Đây gọi là ‘Tiểu Hắc Tròn’. Từ hôm nay, nó sẽ chịu trách nhiệm dọn dẹp vệ sinh cho tiệm.
Dứt lời, Diệp Trần đặt nó xuống sàn nhà.
— Khởi động chế độ quét dọn tự động.
*Tít!*
Một tiếng vang giòn giã vang lên, những đường phù văn trên bề mặt robot bỗng nhiên sáng rực lên sắc xanh lam huyền ảo. “Tiểu Hắc Tròn” bắt đầu di chuyển. Nó không chạy bằng bánh xe nhựa mà trôi lững lờ cách mặt đất chừng một phân, lướt đi vô cùng mượt mà.
Điều kỳ dị nhất bắt đầu xảy ra. Khi robot đi qua, không chỉ có những hạt bụi trần gian bị biến mất, mà ngay cả những sợi tơ linh khí hỗn loạn, những mảnh vụn quy tắc tàn dư do trận chiến lúc trước của Viêm Ma cũng bị một lực hút vô hình kéo tuột vào bên trong cái thân hình bé nhỏ ấy.
— Cái gì? — Viêm Ma Cổ Thần trợn ngược mắt, râu rồng trên mặt rung rinh. — Nó đang… ăn quy tắc không gian? Vừa rồi ta vô tình làm rách một khe hở nhỏ ở góc tường, chưa kịp vá lại, thế mà cái đồ tròn tròn này lướt qua một phát… khe hở biến mất luôn?
Thanh Loan cũng che miệng kinh ngạc:
— Thật là thần kỳ. Muội cảm nhận được khí tức trong tiệm trở nên tinh khiết hơn rất nhiều. Những tạp chất trong linh khí vốn dĩ rất khó thanh tẩy, nay đều bị pháp bảo này thu phục hết. Chủ nhân, chẳng lẽ đây chính là ‘Tịnh Thế Thanh Liên’ trong truyền thuyết dưới hình dạng khác?
Diệp Trần vắt chân chữ ngũ, thản nhiên xé một bao khô bò, vừa nhai vừa nói:
— Nghĩ nhiều quá rồi. Nó chỉ là một cái máy hút bụi thôi. Việc của nó là hút sạch những thứ ‘dơ bẩn’.
—
Đúng lúc này, không gian bên ngoài tiệm tạp hóa đột ngột thay đổi.
Tiệm tạp hóa lúc này đã bay vào địa phận của Vong Hồn Cốc — một vùng thung lũng sâu hoắm, quanh năm bị bao phủ bởi lớp mây đen dày đặc. Đây là một trong những vết sẹo của thế giới, nơi tàn tích của “Thiên Đạo Mục Nát” đang rò rỉ mạnh nhất.
Từng luồng khói đen kịt, lạnh lẽo và mang theo mùi thối rữa của tử khí bắt đầu len lỏi vào phạm vi bao phủ của tiệm. Loại khí này được giới tu tiên gọi là “Hắc Ám Khí”. Tu sĩ chỉ cần dính một chút thôi, kinh mạch sẽ bị ăn mòn, thần hồn sẽ rơi vào điên loạn.
— Không ổn! — Viêm Ma Cổ Thần sắc mặt đại biến, lão bước lên một bước, toàn thân bùng phát ngọn lửa đỏ rực. — Ông chủ, Thiên Đạo Mục Nát đang tấn công. Đám hắc khí này chứa đựng quy tắc hủy diệt cực mạnh, để tôi dùng Cửu Thiên Chân Hỏa thiêu rụi chúng!
Viêm Ma vừa định ra tay thì Diệp Trần đã hắng giọng một tiếng:
— Dừng tay. Đừng có đốt lung tung, hỏng hết gạch nền của ta bây giờ. Vừa mới lau xong.
Lão bảo vệ sững sờ:
— Nhưng ông chủ, nếu không chặn nó lại, tiệm của chúng ta sẽ bị bao phủ hoàn toàn. Ngay cả kết giới của hệ thống cũng sẽ bị nhuộm đen mất!
Diệp Trần không nói gì, chỉ lấy ngón tay chỉ chỉ về phía sàn nhà.
Mọi người nhìn theo. “Tiểu Hắc Tròn” sau khi dọn sạch bụi bẩn trong nhà, bỗng nhiên “cảm nhận” được hắc khí đang xâm nhập qua kẽ hở của cửa chính. Đèn LED trên đầu nó từ màu xanh lam chuyển sang màu đỏ rực cảnh báo.
*Bíp bíp bíp!*
“Phát hiện rác thải ô nhiễm mức độ cực cao. Kích hoạt chế độ hút sâu.”
Ngay lập tức, cái robot nhỏ bé ấy lướt vèo một cái ra tận ngưỡng cửa. Tại đó, nó bỗng nhiên phình to lên gấp đôi, miệng hút ở dưới gầm máy mở ra một lỗ đen sâu thẳm giống như miệng của một con Thôn Phệ Thần Thú thu nhỏ.
*Rột rột rột…*
Tiếng động vang lên không quá lớn, nhưng cảnh tượng tiếp theo lại khiến Viêm Ma Cổ Thần suýt chút nữa rụng cả hàm.
Đám hắc ám khí hùng hổ, đủ sức làm héo úa một đại tông môn, nay lại giống như những sợi mì đen dài bị hút sạch bách vào trong cái robot tròn vo. Càng hút, robot càng lướt đi nhanh hơn, nó bay vòng quanh bên ngoài hiên tiệm, biến thành một cái phễu thu nhỏ, kéo toàn bộ bóng tối vào bên trong.
Chỉ trong mươi nhịp thở, vùng không gian xung quanh tiệm tạp hóa vốn đen đặc nay lại trở nên trong vắt, lộ ra ánh nắng vàng rực rỡ đang chiếu xuống.
Bên ngoài Vong Hồn Cốc, một số tu sĩ tán tu đang lẩn trốn, chứng kiến cảnh này thì kinh hãi đến mức hồn bay phách lạc.
— Đó… đó là cái gì? — Một lão già Luyện Hư Kỳ run rẩy chỉ tay. — Một cái… cái mâm đen xì đang ăn sạch Hắc Ám Khí của Thiên Đạo?
— Trời ạ, chúng ta phải khổ sở tránh né, còn nó thì coi đó như món tráng miệng? Tiệm tạp hóa đó rốt cuộc là của đại năng nào?
—
Bên trong tiệm, sau khi “ăn no”, Tiểu Hắc Tròn thong thả bay trở lại chỗ cũ. Đèn đỏ tắt ngấm, thay vào đó là màu xanh lá cây đầy thỏa mãn.
*Cạch!*
Từ phía sau đuôi máy, một viên tinh thể màu đen bóng loáng, kích cỡ bằng quả trứng gà bị đẩy ra.
Viêm Ma Cổ Thần tò mò nhặt lên, rồi hét toáng lên như vừa chạm vào lửa:
— Cái… cái quái gì thế này? Đây là ‘U Minh Nguyên Tinh’? Toàn bộ năng lượng hắc ám bị nén lại thành một khối tinh khiết đến mức này sao? Trời ơi, cái máy này không phải đi hút bụi, nó đang đi luyện đan, mà lại là đan dược cấp thần!
Diệp Trần cúi xuống, nhặt viên tinh thể lên, gõ gõ vào bàn:
— Ồ, ra là nó biến rác thành tài nguyên sao? Hệ thống, thứ này dùng được việc gì không?
*【 Trả lời ký chủ: Đây là linh thạch hắc ám cao cấp, có thể dùng để làm năng lượng chạy máy giặt, lò vi sóng hoặc bán cho các ma tu đang thiếu tài nguyên tu luyện. Giá dự kiến: 500 linh thạch cực phẩm/viên. 】*
Đôi mắt lười biếng của Diệp Trần bỗng lóe lên một tia tia sáng tiền tài.
— Khá đấy. Vừa dọn nhà vừa có tiền.
Anh quay sang nhìn Viêm Ma và Thanh Loan, nhún vai:
— Thấy chưa? Đã bảo là khoa học công nghệ thay đổi vận mệnh mà. Lần sau thấy bụi đen thì đừng có hoảng, cứ để Tiểu Hắc Tròn lo.
Thanh Loan khâm phục đến mức năm vóc sát đất, nàng quỳ xuống nhìn cái robot đang chuẩn bị chui vào gầm giường để nghỉ ngơi, cung kính nói:
— Tiểu Hắc tiền bối, ngài vất vả rồi. Muội sẽ lau chùi vỏ ngoài cho ngài thật sạch.
Viêm Ma Cổ Thần đứng thẫn thờ một hồi, rồi bỗng nhiên nhìn xuống cái gậy điện cầm tay của mình, lại nhìn cái robot hút bụi dưới gầm giường, cảm thấy lòng tự trọng của một Cổ Thần vừa bị dẫm nát dưới gầm máy.
— Ta… ta còn chưa bằng một cái nắp nồi di động sao? — Lão lẩm bẩm đầy cay đắng.
Diệp Trần vỗ vai lão, đưa cho lão một lon Coca lạnh:
— Thôi, đừng so sánh với máy móc. Uống cái này đi rồi ra canh cửa cho cẩn thận. Chúng ta sắp vào đến không vực Trung Đô rồi. Chỗ đó… bụi chắc chắn sẽ nhiều hơn đấy.
Viêm Ma húp một hớp Coca, cảm giác sảng khoái của khí gas xộc lên tận não, nỗi buồn bỗng chốc tan biến. Lão lại đứng thẳng lưng, mắt nhìn về phía chân trời nơi những tòa thánh thành cổ kính của Trung Đô bắt đầu hiện rõ dưới làn mây.
Tiệm tạp hóa vẫn bình thản lướt đi, bỏ lại sau lưng một con đường sạch bóng hắc ám, một sự im lặng chết chóc bao trùm lên toàn bộ giới tu tiên đang kinh ngạc.
Giữa thế giới đổ nát, Diệp Trần vẫn ung dung nằm trên ghế mây, tựa đầu lên tay, nghĩ thầm: *“Không biết máy hút bụi này có chế độ lau nhà bằng nước lau sàn Sunlight hương chanh không nhỉ? Thật sự rất nhớ mùi hương đó…”*
Và ở một góc nào đó của Trung Đô, những lão quái vật đang bế quan bỗng mở bừng mắt, họ cảm nhận được một luồng “khí tức dọn dẹp” đáng sợ đang tiến tới, thứ khí tức vốn không nên thuộc về cái kỷ nguyên mạt pháp hỗn loạn này.