Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp HóaChương 143: ** Phân bón hóa học NPK: Giúp linh thảo trưởng thành trong 1 ngày.
**CHƯƠNG 143: PHÂN BÓN HÓA HỌC NPK: GIÚP LINH THẢO TRƯỞNG THÀNH TRONG MỘT NGÀY**
Vân Hải Thành dạo này không còn là cái thành phố biên giới hẻo lánh, bị coi là "nơi chim không buồn hót, chó chẳng thèm gặm xương" nữa. Từ khi tiệm tạp hóa của Diệp Trần xuất hiện, nơi này đã biến thành một thánh địa kinh tế – văn hóa – tâm linh kỳ dị nhất Cửu Tiêu Linh Giới.
Buổi sáng sớm, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xua tan màn sương mù bao phủ trên các mái nhà cong vút, dòng người đã xếp hàng dài dằng dặc trước cửa "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm". Không chỉ có các tu sĩ cấp thấp cưỡi lừa, đi bộ, mà ngay cả những vị lão quái Nguyên Anh, thậm chí Hóa Thần cũng lù lù xuất hiện, người thì đứng trên phi kiếm, kẻ thì ngồi trên linh thú bay lơ lửng, tạo thành một khung cảnh kẹt xe đường hàng không vô cùng náo nhiệt.
Bên trong tiệm, Diệp Trần đang nằm ườn trên chiếc ghế tựa bằng tre, đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ lỏng lẻo treo trên đầu ngón chân. Anh ngáp một cái dài, tay cầm cốc trà sữa trân châu mới pha, miệng lầm bầm:
"Hệ thống, ngươi xem, ta chỉ muốn làm một thanh niên thất nghiệp yên ổn, sao bây giờ cuộc đời ta lại giống như công nhân tăng ca thế này?"
【 Tinh! Ký chủ xin đừng oán trách. Sự nghiệp kinh doanh vạn giới là sứ mệnh cao cả. Để thưởng cho tinh thần lười biếng nhưng hiệu quả của ký chủ, hệ thống cập nhật mặt hàng mới trong mục 'Nông nghiệp và Phát triển nông thôn'. 】
Diệp Trần khẽ nhướng mày: "Nông nghiệp? Ngươi định bắt ta đi cày thật đấy à?"
Anh đưa tay vào hư không, bấm mở bảng điều khiển của hệ thống. Một biểu tượng mới hiện ra: Một bao tải có in hình một cái lá cây xanh ngắt và dòng chữ nổi bật bằng tiếng Việt: **NPK – ĐẦU TRÂU TIÊN GIỚI**.
"Hả? Cái gì đây?" Diệp Trần dụi mắt.
【 Vật phẩm: Phân bón hóa học NPK (Phiên bản đặc biệt dành cho Tiên giới). 】
【 Thành phần: Nitơ (Tinh hoa lôi đình), Phốt pho (Hỏa diễm thạch chi cốt), Kali (Đại địa chân linh). 】
【 Công dụng: Rút ngắn thời gian sinh trưởng của thực vật linh thảo. Chỉ cần hòa tan một muỗng cà phê vào nước tưới, linh thảo cấp thấp sẽ trưởng thành trong 1 ngày. Linh thảo vạn năm có thể chín sớm hơn dự kiến 1000 năm. 】
【 Giá bán: 50 linh thạch thượng phẩm/bao 1kg. 】
Diệp Trần suýt nữa thì sặc trân châu. Anh đứng bật dậy, đôi dép tổ ong suýt rơi khỏi chân: "Cái gì? Một ngày? Ngươi có biết đám già khọm ngoài kia vì chờ một gốc 'Thanh Linh Thảo' nở hoa mà phải ngồi thiền đến mức mạng nhện bám đầy mông không?"
"Chủ nhân, ngài sao vậy?"
Thanh Loan bước từ phòng sau ra, trên tay cầm chiếc chổi lông gà được kết từ lông của Phượng Hoàng cấp thấp (món đồ do Diệp Trần mua để cô quét bụi). Hôm nay nàng mặc một chiếc váy tiên màu xanh nhạt, tóc búi cao, trông vừa thanh thoát lại vừa ra dáng một vị quản gia nghiêm túc.
Diệp Trần đưa bao phân bón màu xanh ra, vẻ mặt nghiêm trọng: "Thanh Loan, từ hôm nay, giới dược sư và những kẻ trồng thảo dược ở cái linh giới này sẽ phải thất nghiệp sạch sành sanh rồi."
Thanh Loan sững sờ, nàng nhận lấy bao tải nhỏ, khẽ cau mày đọc những ký tự kỳ quái (thực ra nàng không hiểu NPK là gì, nhưng nhìn thấy linh khí đậm đặc phát ra từ cái bao này, nàng rùng mình).
"Đây là… Chí bảo thổ hệ?"
"Không, đây là khoa học. À không, là 'Ma thuật hóa học'." Diệp Trần cười khẩy.
—
Đúng lúc đó, bên ngoài cửa tiệm vang lên tiếng quát lớn:
"Chánh ra! Lão phu là Mộc Đạo Nhân của Bách Thảo Tông, ai cho phép các ngươi cản đường?"
Một ông lão mặc áo choàng xanh, người đầy mùi thuốc súng và phân bón (loại cổ truyền của tu tiên giới), chống gậy bước vào. Theo sau là một nhóm đệ tử vác theo những chậu cây héo rũ. Mộc Đạo Nhân là đại sư về linh thảo có tiếng, cả đời ông ta tôn sùng đạo pháp tự nhiên, cực kỳ căm ghét những thứ "tà đạo" giúp thực vật lớn nhanh.
"Diệp chủ tiệm!" Mộc Đạo Nhân đập mạnh cây gậy xuống sàn nhà làm rung rinh cả kệ đựng mì tôm Hảo Hảo. "Lão phu nghe đồn rau cải ngài bán là loại linh vật cực phẩm, sinh trưởng trong tích tắc. Lão phu không tin! Trong thiên đạo, cái gì nhanh quá cũng là hư ảo, không có dược tính thực sự!"
Diệp Trần vẫn giữ vẻ mặt lười biếng, anh ngồi lại ghế tựa, tay ngoáy tai: "Ông lão này, không tin thì thôi, ông đến đây hét vào mặt tôi làm gì cho tốn nước bọt? Mời ông ra ngoài, đừng làm ảnh hưởng đến doanh số bán thuốc lá của tôi."
"Ngài…" Mộc Đạo Nhân đỏ mặt tía tai. Ông ta chỉ vào một chậu cây nhỏ trong tay đệ tử. "Đây là 'Cửu Diệp Tuyết Liên', giống cây quý hiếm nhất nhì Đông Nhất Lục. Nó đã héo rũ vì linh mạch bị nghẽn, cần ít nhất năm trăm năm để hồi phục và nở hoa. Nếu ngài có thể cứu nó, lão phu sẽ quỳ xuống gọi ngài là tổ tông. Còn nếu không, mời ngài dỡ biển hiệu 'Tạp hóa Vạn Giới' này xuống!"
Cả tiệm bỗng chốc im lặng. Đám đông bên ngoài hít một hơi khí lạnh. Cửu Diệp Tuyết Liên? Đó là thần vật chữa trị linh căn đấy! Nhưng nuôi nó còn khó hơn nuôi một vị tiên nhân.
Diệp Trần nhìn cái chậu cây chết dở kia, lại nhìn bao NPK trên bàn. Anh khẽ mỉm cười, nụ cười mà Thanh Loan biết chắc là sắp có ai đó bị "vả mặt" đau đớn.
"Được thôi, chơi thì chơi." Diệp Trần vẫy tay. "Thanh Loan, lấy cho ta một cái bát và ít nước khoáng Lavie."
Thanh Loan nhanh thoăn thoắt chuẩn bị. Diệp Trần múc một muỗng bột màu xám xanh từ bao NPK ra, đổ vào nước. Bột tan đến đâu, nước bốc lên một luồng ánh sáng ngũ sắc đến đó. Một mùi hương nồng nặc vị… đạm (phân bón) nhưng lại pha lẫn linh khí tinh thuần tràn ngập căn phòng.
"Đó là cái gì? Thần thủy ư?" Mộc Đạo Nhân trợn mắt.
"NPK, hiểu nôm na là 'Nội Lực Phát Kiến', chuyên trị bệnh còi xương, suy dinh dưỡng cho thực vật." Diệp Trần nói láo không chớp mắt.
Anh cầm bát nước, thong dong đổ xuống gốc cây Cửu Diệp Tuyết Liên héo úa.
"Một, hai, ba… nảy mầm cho ta!" Diệp Trần búng tay một cái.
Cả căn phòng im lặng như tờ. Một giây, hai giây… rồi mười giây trôi qua. Chẳng có gì xảy ra.
Mộc Đạo Nhân cười sằng sặc: "Hahaha! Lão phu đã bảo mà! Thiên đạo có quy tắc của nó, một bát nước rác rưởi của ngài làm sao…"
Chữ "sao" còn chưa kịp thoát khỏi cổ họng thì mặt đất đột ngột rung chuyển nhẹ.
Trong chậu sứ, những chiếc lá héo úa bỗng chốc rụng xuống, thay vào đó là một mầm non xanh ngắt nhô lên với tốc độ kinh hồn. Nó lớn nhanh như thể có một đôi tay vô hình đang kéo nó từ bên dưới.
"Cái… cái gì vậy?" Một vị tu sĩ Kim Đan đứng ngoài cửa rớt cả hàm răng giả.
Cây sen liên tục vươn dài, lá xòe rộng, trên phiến lá hiện rõ những đường vân băng tuyết óng ánh. Chưa dừng lại ở đó, nụ hoa trắng muốt bắt đầu nhú ra. Trong vòng chưa đầy một phút, cánh hoa từ từ bung nở, tỏa ra hàn khí cực mạnh làm cả cửa tiệm mát rượi.
Mộc Đạo Nhân run rẩy, cây gậy trong tay rơi xuống đất từ lúc nào không hay. Lão bò lại gần, áp sát mặt vào đó, giọng lạc đi: "Linh lực… đầy đủ. Không, nó còn tinh thuần hơn cả cây mọc trong tự nhiên! Năm trăm năm? Không, đây là trạng thái đỉnh phong nhất của Tuyết Liên!"
Đột nhiên, cái cây không có dấu hiệu dừng lại. Sau khi nở hoa, nó bắt đầu kết hạt. Hạt sen rung rinh, rơi xuống đất, và trước sự kinh hoàng của tất cả mọi người, những hạt sen ấy vừa chạm đất đã ngay lập tức nảy mầm thành mười mấy gốc Tuyết Liên khác.
Cửa tiệm tạp hóa trong phút chốc biến thành một khu rừng thu nhỏ của thần vật cấp cao.
"Yêu pháp! Đây nhất định là yêu pháp!" Mộc Đạo Nhân gào lên trong sự sung sướng xen lẫn hoảng sợ. "Dược tính này… một ngày có thể làm nên kỳ tích vạn năm sao?"
Diệp Trần khoanh tay trước ngực, chân vẫn rung rinh: "Yêu cái đầu ông. Đã bảo là phân bón hóa học rồi mà. Có muốn mua không? Năm mươi linh thạch thượng phẩm một bao. Hàng hiếm, chỉ bán cho người có duyên và có… tiền."
Mộc Đạo Nhân lập tức đổi thái độ, lão ôm chặt lấy đùi Diệp Trần, mặt dán vào chiếc quần lửng của anh: "Tổ tông! Diệp tổ tông! Ngài đừng bán cho ai khác! Bách Thảo Tông chúng tôi muốn bao thầu toàn bộ! Ngài muốn bao nhiêu linh thạch? Chúng tôi có thể đổi bằng cả linh mạch của tông môn!"
Đám đông bên ngoài bùng nổ.
"Đừng nghe lão già đó! Diệp chủ tiệm, bán cho ta! Nhà ta đang có gốc cây ăn quả mười năm chưa ra trái!"
"Ta trả sáu mươi linh thạch thượng phẩm! Tránh ra, ta là Thái thượng trưởng lão của Kiếm Tông, ta cần phân bón này để trồng… cây mài kiếm!"
Cảnh tượng trở nên hỗn loạn vô cùng. Diệp Trần thở dài, nhìn Thanh Loan: "Đấy, nàng thấy chưa, ta đã bảo bán cái này là phiền mà."
Thanh Loan ánh mắt lấp lánh sùng bái: "Chủ nhân, ngài thực sự là hóa thân của thần linh. Một bao bột đá tầm thường mà lại chứa đựng đạo vận luân hồi của vạn vật. Ngài là đang muốn cứu vãn kỷ nguyên Mạt Pháp này bằng cách phủ xanh toàn bộ tiên giới đúng không?"
Diệp Trần định cãi lại rằng anh chỉ muốn kiếm tiền mua máy chơi game đời mới từ hệ thống, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nàng tiểu nhị, anh đành gật đầu cho qua chuyện: "À ừ… nàng hiểu là tốt. Cứ coi như ta đang làm từ thiện môi trường đi."
—
Chỉ trong một buổi sáng, 100 bao NPK đầu tiên đã được quét sạch. Trần Huyền Tử — lão già nghiện mì tôm — cũng kịp cướp được hai bao. Lão không dùng để trồng linh thảo mà dùng để bón cho cây cổ thụ trước cửa động phủ của mình, chỉ để cho bóng mát của nó rộng thêm, nằm ngủ cho sướng.
Nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó.
Khoảng vài tiếng sau khi phân bón NPK được bán ra, trên mạng xã hội nội bộ "Linh Thoại", các nhóm diễn đàn bắt đầu dậy sóng.
Một tu sĩ trẻ đăng ảnh: "Mọi người ơi, cứu em! Em mua NPK về, định bón cho vườn thuốc của mẹ vợ. Không ngờ lỡ tay đổ cả bao xuống cái ao cạnh đó. Bây giờ hoa súng trong ao đã biến thành Thần liên khổng lồ, nó đang đuổi theo đòi ăn thịt em!!!"
Dưới bài đăng, hàng ngàn bình luận nhảy liên tục:
– "Lầu trên còn sướng, ta bón cho cây xương rồng trong nhà, giờ nó mọc gai dài mười mét, đâm xuyên cả nóc nhà rồi, quan phủ đang đòi phạt vì vi phạm trật tự xây dựng đây!"
– "Trời ơi, tôi tưởng là thuốc bổ nên… uống thử một muỗng. Bây giờ tóc tôi dài ra nhanh đến mức phải dùng phi kiếm để cắt liên tục. Cứu tôi với Diệp chủ tiệm!"
Diệp Trần ngồi xem smartphone, mặt xám xịt lại. Anh cầm bút, viết vội một cái bảng lớn đặt trước cửa tiệm:
**"THÔNG BÁO: PHÂN BÓN NPK CHỈ DÙNG CHO THỰC VẬT. TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC ĂN, UỐNG, TẮM HOẶC DÙNG ĐỂ CHỮA BỆNH TRĨ. MỌI BIẾN BIẾN DẠNG SINH HỌC CỬA TIỆM KHÔNG CHỊU TRÁCH NHIỆM."**
Đọc xong thông báo, đám tu sĩ vẫn đứng xếp hàng rồng rắn. Một vị tiên nữ rụt rè hỏi: "Chủ tiệm, nếu em bón cái này cho lông mày thì nó có dài ra giống lầu trên không?"
Diệp Trần gục đầu xuống quầy thu ngân: "Biến ngay! Tiệm tạp hóa chứ có phải thẩm mỹ viện đâu!"
—
Buổi tối, khi ánh trăng bạc rủ xuống Vân Hải Thành, cửa tiệm tạp hóa mới chính thức đóng cửa. Thanh Loan đang tỉ mỉ đếm linh thạch, nụ cười rạng rỡ không dứt. Số tiền hôm nay kiếm được còn nhiều hơn cả doanh thu mì tôm một tuần cộng lại.
"Chủ nhân, hôm nay có một khách hàng đặc biệt." Thanh Loan vừa ghi sổ vừa nói.
Diệp Trần đang nằm gặm xúc xích bò, uể oải đáp: "Lại lão quái vật nào nữa?"
"Không, là sứ giả của Vạn Bảo Các. Họ nói rằng, sự xuất hiện của NPK đang làm thị trường dược liệu sụp đổ hoàn toàn. Một gốc thảo dược vạn năm trước đây trị giá hàng triệu linh thạch, giờ đây ai cũng có thể trồng được sau một đêm. Họ muốn… thương thảo."
Diệp Trần cười nhạt, ánh mắt chợt lóe lên một vẻ tinh quái của một người hiện đại. "Thương thảo cái gì? Bảo bọn họ muốn ổn định thị trường thì cứ đến đây mà nhập sỉ NPK về mà bán lại. Ta không ngại làm nhà phân phối cấp một đâu."
【 Tinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ 'Cải tạo đất đai'. Độ nổi danh tăng vọt 50.000 điểm. 】
【 Cửa hàng sắp nâng cấp lên Level 4. Vật phẩm tiếp theo sẽ là: 'Camera Giám Sát Thiên Đạo – Xem xuyên lục địa'. 】
Diệp Trần suýt phun miếng xúc xích ra ngoài. Camera giám sát? Vậy là sau này anh có thể nằm ở đây xem "drama" của các tông môn trên khắp thế giới mà không cần phải đi đâu xa sao?
Nghĩ đến cảnh ngồi xem trực tiếp các vị đại lão đánh nhau qua màn hình TV màn hình phẳng 4K, tay cầm bỏng ngô và Coca, Diệp Trần bỗng thấy cái hệ thống này cũng không đến nỗi tệ.
Bên ngoài, Tiểu Hắc đang nằm ở bậc cửa, nó bỗng sủa lên một tiếng dài. Một bóng đen mờ ảo đang đứng xa xa nhìn vào cửa tiệm. Đó là sứ giả của Ma Giới, nhưng gã không đến để đánh nhau. Trong tay gã cầm một cái túi, miệng lẩm bẩm:
"Nghe nói cái bao xanh xanh kia có thể giúp 'Cây Ma Nhân' mọc lại trái… Phải lẻn vào mua một bao về cứu mạng Ma Tôn, nếu không ngài ấy chém đầu ta vì tội làm chết cây kiểng của ngài mất."
Diệp Trần khẽ liếc mắt qua cửa sổ, nhận ra tung tích kẻ lạ nhưng chẳng buồn ra tay. Ở trong phạm vi cái tiệm này, anh là vô địch. Kẻ nào định làm loạn, chỉ cần một xịt muỗi Raid là xong chuyện.
"Thanh Loan, đi ngủ thôi. Mai dậy sớm, ta dạy nàng cách dùng… máy hút bụi. Tiên giới gì mà bụi bặm quá đi thôi."
"Tuân lệnh, chủ nhân!"
Một ngày náo nhiệt kết thúc. Ở một góc khác của thành phố, Mộc Đạo Nhân vẫn đang quỳ trước chậu sen nở hoa, vừa khóc vừa cười: "NPK… chân lý của thế giới là NPK… Đạm, Lân, Kali… đạo của vạn vật đây rồi!"
Tiên giới, bắt đầu từ hôm nay, chính thức bước vào thời kỳ "Lạm phát linh dược" kinh khủng nhất lịch sử. Và thủ phạm, vẫn đang ngáy o o trên chiếc ghế tựa bám bụi của mình.