Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 153: ** Diệp Trần thu nạp dân tị nạn.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 17:54:18 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 153: SIÊU THỊ CỨU THẾ, MỲ TÔM KHÔI PHỤC NIỀM TIN

Bầu trời Cửu Tiêu Linh Giới chưa bao giờ sầm sì và mang lại cảm giác nghẹt thở như lúc này. Những vết nứt không gian giống như những vết chém của một vị thần cuồng bạo, hằn lên nền trời đen kịt những vệt máu tím bầm lấp lánh. Linh khí – thứ sinh mệnh của vạn vật tu tiên – đang rút đi với tốc độ chóng mặt, để lại một khoảng không chết chóc và khô khốc.

Ở vùng biên cương của Đông Nhất Lục, hàng vạn tu sĩ và phàm nhân đang chen chúc nhau trên những mỏm đá nhô cao, bên dưới là biển nước đang sôi sục vì dư chấn của Thiên Đạo.

"Linh lực của ta… không thể vận hành được nữa!" Một vị trưởng lão Trúc Cơ Kỳ gào lên tuyệt vọng, nhìn thanh phi kiếm vốn dĩ sáng rực nay đã rỉ sét và rơi tõm xuống vực thẳm.

"Cứu với! Có ai cứu chúng ta không? Thần tiên đâu cả rồi?" Những tiếng khóc than vang vọng, hòa lẫn trong tiếng sấm rền của ngày tận thế.

Giữa sự hỗn loạn và tuyệt vọng cùng cực ấy, một vầng sáng màu vàng kim đột ngột xuyên qua đám mây đen kịt. Không phải là tiên quang lộng lẫy, cũng không phải pháp bảo hừng hực lửa thần, mà là một thứ ánh sáng rực rỡ nhưng lại mang lại cảm giác… gần gũi đến kỳ lạ.

*Uỳnh uỳnh uỳnh—*

Một khối kiến trúc khổng lồ từ từ hạ thấp cao độ. Nếu có người hiện đại ở đây, họ sẽ há hốc mồm kinh ngạc vì nó chẳng khác nào một trung tâm thương mại Mega Mall được đặt trên một nền tảng bay khổng lồ. Những tấm biển đèn neon sặc sỡ nhấp nháy dòng chữ: "VẠN GIỚI TẠP HÓA ĐIẾM – CHI NHÁNH CỨU THẾ NO.1". Bên dưới còn có dòng chữ nhỏ chạy chữ điện tử: "Ưu đãi tận thế: Mua 1 tặng 1, mở cửa đón dân tị nạn miễn phí!"

Trên boong tàu khổng lồ, Diệp Trần đang nằm gác chân trên chiếc ghế tựa bọc da, tay cầm một quả dừa cắm ống hút, mắt đeo kính râm loại cực phẩm có khả năng chống tia UV… thiên đạo.

"Chủ nhân, phía dưới có khoảng mười vạn người. Đa số linh lực đã cạn sạch, chỉ còn chờ chết." Thanh Loan tiến lại gần, phong thái Thánh nữ ngày nào giờ đã pha trộn thêm một chút dáng dấp của "quản lý siêu thị" chuyên nghiệp. Cô mặc một chiếc tạp dề màu hồng thêu hình chú thỏ, tóc búi cao, tay cầm một chiếc iPad phiên bản Tiên giới dùng để thống kê số liệu.

Diệp Trần ngáp một cái, xoay người nhìn qua hàng rào bảo vệ: "Hệ thống bảo sao?"

*【Ting! Nhiệm vụ cứu tế khẩn cấp: Giải cứu 100,000 dân tị nạn, giúp họ cảm nhận được 'Hơi ấm của Chủ nghĩa Tiêu dùng'. Phần thưởng: Nâng cấp Hệ thống Điều hòa Tổng cho tàu Ark và Mở khóa quầy đồ đông lạnh.】*

"Mẹ nó, hệ thống nhà người ta bắt giết người đoạt bảo, hệ thống nhà mình lại bắt làm từ thiện." Diệp Trần lẩm bẩm, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch. "Được rồi, dù sao ngồi không cũng chán. Ma Tôn đâu? Ra làm việc!"

Từ góc tối của boong tàu, một thân ảnh đen búa tà mị hiện ra. Cửu U Ma Tôn – kẻ từng khiến cả Ma giới run rẩy – giờ đây đang vác trên vai một cái loa phóng thanh bằng điện cực lớn. Hắn hầm hố gật đầu: "Có thuộc hạ! Chủ tiệm cứ yên tâm, đứa nào không xếp hàng, ta tiễn nó đi gặp Thiên Đạo luôn cho nhanh."

"Đã bảo bao nhiêu lần rồi, chúng ta kinh doanh văn minh!" Diệp Trần cầm đôi dép tổ ong ném thẳng vào đầu Ma Tôn. "Dùng loa mà hướng dẫn họ lên tàu. Loan nhi, mở cửa dịch chuyển số 1 đến số 5. Bật nhạc nền siêu thị lên cho bớt căng thẳng."

*Ting—*

Tiếng nhạc *“Em đi đi ngoài đi ngoài ra nước, đi ra rồi em lại đi vào…”* (phiên bản không lời, phong cách lofi nhẹ nhàng) vang vọng khắp bầu trời đầy sấm chét.

Một cột sáng khổng lồ chiếu xuống mặt đất. Đám đông đang chen chúc bỗng sững sờ. Từ trong cột sáng, giọng nói ồm ồm như lệnh vỡ của Ma Tôn vang lên thông qua chiếc loa công suất cực đại:

"Hỡi những lũ kiến hôi… à không, hỡi quý khách thân mến! Vạn Giới Tạp Hóa Điếm đang mở cửa cứu hộ. Muốn sống thì bò vào cột sáng! Ai dám chen lấn, dùng ma thuật đen tấn công người khác, lão tử xé xác! Trẻ em, phụ nữ và người già được vào trước! Tu sĩ có pháp lực cao thì đứng sau cùng, không có ngoại lệ!"

Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, nhưng mùi hương thơm lừng từ trên tàu bay xuống – mùi vị của nước súp mỳ tôm trộn lẫn với xúc xích bò – đã đánh gục mọi sự nghi ngại.

"Hương vị này… là linh khí cấp cao sao? Tại sao ngửi một hơi thôi mà kinh mạch đang khô héo của ta lại rung động?" Một vị tán tu già lẩm bẩm, nước mắt giàn dụa bò về phía cột sáng.

Trong chốc lát, hàng ngàn người được đưa lên tàu. Vừa bước chân ra khỏi khu vực dịch chuyển, họ đã bị choáng ngợp. Sàn nhà sáng loáng đến mức có thể soi gương, đèn điện sáng trưng không cần nến hay linh thạch cầu. Không khí mát lạnh từ hệ thống điều hòa thổi vào khiến cái nóng hầm hập của thảm họa biến mất tăm.

"Chào mừng quý khách đến với Vạn Giới Tạp Hóa." Thanh Loan đứng đó, mỉm cười chuyên nghiệp. "Mời đi theo lối này để nhận gói cứu trợ ban đầu. Xin đừng chạm vào các tủ kính trưng bày nếu không muốn bị hệ thống giật điện."

Đám dân tị nạn đi thành hàng, mắt trợn tròn nhìn những kệ hàng đầy ắp những món đồ lạ lẫm: Những hộp giấy đủ màu sắc, những chai nước sủi bọt khí xanh đỏ, và cả những thứ kỳ quái như "giấy vệ sinh đa năng" mà họ chưa từng thấy bao giờ.

Ở khu vực sảnh chính, Trần Huyền Tử đang cùng một nhóm đệ tử Thanh Vân Môn phụ trách phát đồ ăn. Lão già này giờ đây giống như một "tình nguyện viên" hăng hái nhất, tay thoăn thoắt xé bao bì mỳ tôm.

"Đến đây, mỗi người một bát mỳ Hảo Hảo chua cay! Ăn vào để giữ mạng!" Trần Huyền Tử hét lên. "Này vị đạo hữu kia, đừng có uống nước trong bát vội, nước súp đó là tinh túy đạo vận đấy, húp chậm thôi không là nổ kinh mạch bây giờ!"

Một gia đình nhỏ, gồm một người mẹ và đứa con gái nhỏ yếu ớt, run rẩy nhận lấy một hộp mỳ nóng hổi. Đứa bé nếm thử một sợi mỳ, đôi mắt to tròn bỗng sáng rực lên: "Mẹ ơi… ngon quá! Ấm quá! Con không còn cảm thấy sợ hãi nữa."

Người mẹ nếm một ngụm súp, cảm nhận được một luồng năng lượng ấm áp lạ kỳ chảy xuôi theo cổ họng, đi thẳng vào đan điền đang trống rỗng. Mặc dù nó không phải là linh khí thuần túy để tu hành, nhưng nó mang lại một loại sức sống mãnh liệt, giúp cơ thể người phàm chống chọi được với áp lực từ những vết nứt không gian bên ngoài.

Bà quỳ thụp xuống hướng về phía ghế tựa của Diệp Trần: "Cảm tạ Thượng Tiên cứu mạng! Cảm tạ Thần Tiên!"

Hàng vạn người xung quanh cũng bắt đầu quỳ xuống, tiếng cảm tạ vang vọng như triều dâng.

Diệp Trần đang nằm bỗng cảm thấy một luồng khí lưu mát lạnh chạy khắp cơ thể. Hệ thống vang lên thông báo liên tục:

*【Chúc mừng Chủ ký chủ thu hoạch được 5,000 Điểm Công Đức!】*
*【Thu hoạch 10,000 Điểm Danh Vọng! Cấp độ của Tiệm Tạp Hóa tăng thêm 1%!】*

"Hửm? Làm việc thiện cũng có lợi thế này sao?" Diệp Trần tháo kính râm, ngồi dậy. Anh nhìn xuống đám đông bên dưới, thấy những gương mặt vốn dĩ xám xịt vì tuyệt vọng nay đã có lại chút huyết sắc, trong lòng bỗng thấy có một chút gì đó khác lạ. Ở thế giới cũ, anh chỉ là một thanh niên thất nghiệp, lo cho bản thân còn chưa xong. Ai ngờ qua đến đây, lại trở thành hy vọng duy nhất của hàng vạn người.

Nhưng cảnh yên bình chưa duy trì được lâu thì một tiếng gầm vang trời cắt đứt không gian.

Một con yêu thú cấp Hóa Thần, vốn bị ma hóa bởi Thiên Đạo Mục Nát, to lớn như một tòa núi nhỏ, từ dưới biển sâu nhảy vọt lên. Nó há cái mồm đầy răng nanh sắc nhọn, lao thẳng về phía boong tàu Ark, định nuốt chửng miếng mồi ngon này.

"Áaaaa! Quái vật!" Dân tị nạn thét lên kinh hãi.

Diệp Trần khẽ cau mày, tay vẫn cầm quả dừa: "Tiểu Hắc, con chó của nợ này, ăn xúc xích cả ngày rồi, ra vận động đi chứ?"

"Gâu!"

Một cái bóng đen nhỏ thó từ dưới chân Diệp Trần lao ra. Giữa không trung, con chó nhỏ vốn trông vô hại bỗng dưng bành trướng, hóa thành một bóng ma khổng lồ với đôi mắt rực lửa, mồm há to hơn cả con yêu thú kia.

*Rắc!*

Chỉ một miếng, con yêu thú cấp Hóa Thần bị nuốt chửng không còn một mảnh xương vụn. Tiểu Hắc đáp xuống boong tàu, thu nhỏ lại như cũ, vẫy đuôi rối rít rồi chạy lại chỗ Diệp Trần đòi thưởng.

Cả sảnh lớn lặng ngắt như tờ. Một vị tu sĩ Kim Đan kỳ đánh rơi cả bát mỳ xuống đất, lắp bắp: "Đó… đó là Thôn Phệ Thần Thú trong truyền thuyết sao? Một con chó giữ cửa… lại mạnh đến thế?"

Ma Tôn lúc này mới đi ngang qua, khinh khỉnh nói: "Nhìn cái gì? Mau ăn mỳ đi! Ăn xong rồi ai còn chút sức lực thì đi vào khu vực phía sau, giúp chủ tiệm dán nhãn giá cho lô hàng mới nhập. Ở đây không nuôi kẻ lười biếng đâu nhé!"

Đám đông tu sĩ vốn dĩ cao ngạo, nay nghe thấy được "làm việc" cho chủ tiệm thì tranh nhau giơ tay.

"Ta! Ta là Trúc Cơ đỉnh phong, tay chân nhanh nhẹn, ta có thể dán nhãn!"
"Ta là bậc thầy về phù chú, ta có thể dùng thần thức để kiểm tra hạn sử dụng!"

Thanh Loan mỉm cười điều phối: "Xin quý khách giữ trật tự. Những ai có tu vi sẽ được phân công làm 'Nhân viên kho', phàm nhân sẽ phụ trách dọn dẹp vệ sinh. Lương sẽ được trả bằng Voucher mua sắm và đồ ăn vặt hàng ngày."

Diệp Trần nhìn khung cảnh náo nhiệt này, khẽ mỉm cười. Anh gọi hệ thống trong đầu: "Hệ thống, nếu thế giới này sụp đổ thật, ta có thể đưa tất cả họ đi không?"

*【Trả lời ký chủ: Chỉ cần có đủ Điểm Công Đức, không gian của tàu Ark có thể mở rộng vô hạn. Thậm chí có thể biến thành một hành tinh tạp hóa độc lập.】*

"Tốt." Diệp Trần ngả lưng xuống ghế, tiếp tục hút nước dừa. "Vậy thì tiếp tục cứu người đi. Nhân tiện, báo cho Ma Tôn, bảo hắn mở cái tivi khổng lồ ngoài boong tàu lên, phát bộ phim 'Tom và Jerry' cho đám dân tị nạn xem. Tận thế thì tận thế, nhưng tinh thần vẫn phải sảng khoái."

Ngoài kia, thế giới vẫn đang nứt vỡ, những luồng sét tử vong vẫn càn quét mặt đất. Nhưng trên con tàu mang tên Vạn Giới Tạp Hóa, một không khí hoàn toàn khác biệt đang diễn ra.

Tu sĩ và phàm nhân ngồi cạnh nhau, húp mỳ tôm sùm sụp, vừa xem phim hoạt hình vừa cười ha hả. Trong giây phút ấy, dường như cái gọi là tu tiên, cái gọi là trường sinh bất lão, chẳng còn quan trọng bằng vị cay nồng của một sợi mỳ và một chỗ ngồi an toàn trong hơi mát của điều hòa.

Kỷ nguyên của những vị tiên cao ngạo đang chết dần, nhường chỗ cho một trật tự mới mà chính Diệp Trần cũng không ngờ tới: Trật tự của hòa bình, đồ ăn nhanh, và những dịch vụ khách hàng tận tâm nhất Tiên giới.

"Đại đạo à…" Diệp Trần nhắm mắt, mơ màng chìm vào giấc ngủ giữa tiếng cười nói rộn rã. "Thì ra đại đạo nằm ở chỗ mỗi người đều có một bát mỳ nóng để ăn."

Con tàu Ark rực rỡ ánh đèn, xé toang màn đêm tận thế, hướng về những vùng đất tăm tối hơn để tiếp tục hành trình "kinh doanh cứu thế" của mình. Chiến dịch thu nạp dân tị nạn mới chỉ bắt đầu, nhưng cái tên "Ông chủ Diệp" đã chính thức trở thành thần linh duy nhất còn sót lại trong trái tim của hàng vạn sinh linh tội nghiệp.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8