Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 170: ** Nước rửa tay khô: Diệt 99% vi khuẩn Ma giới.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:05:49 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 170: NƯỚC RỬA TAY KHÔ: DIỆT 99% VI KHUẨN MA GIỚI**

Vân Hải Thành buổi sớm tinh sương không còn cái vẻ thanh bình, bảng lảng như vạn năm về trước. Thay vào đó, một lớp sương mù màu tím thẫm, đặc quánh và mang theo mùi rỉ sét khó chịu bao trùm lên khắp các nẻo đường. Đó là "Uế Thổ Chi Khí" – một loại biến chủng của Thiên Đạo mục nát, thứ đang gặm nhấm linh mạch của Cửu Tiêu Linh Giới.

Thế nhưng, bất chấp tử khí lan tràn, trước cửa một tiệm tạp hóa nhỏ nằm ở góc phố vắng, người ta vẫn thấy một hàng dài tu sĩ đang kiên nhẫn xếp hàng. Ai nấy đều bịt kín mít một chiếc khẩu trang vải màu xanh thiên thanh, ánh mắt lộ vẻ lo âu nhưng cũng đầy hy vọng.

Trong tiệm, Diệp Trần đang uể oải ngáp một cái dài, tay cầm chiếc quạt giấy khẽ phẩy, đôi dép tổ ong dưới chân nhịp nhịp theo một điệu nhạc không tên.

"Chủ quán, cho… cho ta thêm mười cái 'Thiên Đạo Chân Không Khẩu Trang' nữa! Giá cao mấy ta cũng trả!" Một tu sĩ Trúc Cơ kỳ, gương mặt xám xịt vì trúng độc, run rẩy đặt lên bàn một túi linh thạch.

Diệp Trần liếc mắt, giọng nói lười biếng vang lên: "Quy tắc cũ, mỗi người mỗi ngày chỉ được mua ba cái. Huynh đài, tham lam là tâm ma đấy, mà tâm ma thì khẩu trang không lọc được đâu."

Thanh Loan đứng bên cạnh, bộ y phục màu xanh nhạt càng tôn lên vẻ lạnh lùng băng thanh ngọc khiết của nàng. Nàng khẽ nghiêng người, đôi mắt phượng nhìn vị tu sĩ nọ, lạnh lùng nhắc nhở: "Mời đạo hữu tiếp theo. Đừng làm mất thời gian của chủ nhân."

Vị tu sĩ kia thở dài, luyến tiếc cầm lấy ba chiếc khẩu trang rồi vội vã rời đi. Ngay khi bước ra khỏi phạm vi của tiệm, hắn lập tức đeo thêm một lớp khẩu trang nữa, dáng vẻ như sợ chậm một giây thôi là phổi sẽ thối rữa vì sương độc.

Đúng lúc này, từ phía vườn sau, một tiếng "rắc" chói tai vang lên, kèm theo một luồng ma khí đen kịt bốc lên trời cao.

"Diệp Trần! Bản tôn đường đường là thống lĩnh Ma giới, ngươi dám bảo ta dùng Cửu U Ma Trảm để… chẻ củi nhóm bếp? Ngươi có biết đây là sỉ nhục không?!"

Cửu U Ma Tôn mặt đầy nhọ nồi, tay cầm một thanh đại đao tỏa ra lôi điện lờ mờ, hung hăng xông ra từ phòng bếp. Lão ta đang cực kỳ phẫn nộ, mồ hôi nhễ nhại, đầu tóc bù xù vì cả sáng nay phải chẻ hàng nghìn khối củi linh mộc để chuẩn bị cho lò nấu nước pha mì tôm.

Diệp Trần không thèm ngẩng đầu, chỉ tay về phía góc tường: "Phản kháng cũng được, nhưng hôm nay không có mì tôm Hảo Hảo vị chua cay cho ông đâu. À, tiền thuê cửa cái đợt trước ông phá, trừ thêm mười năm công nữa."

Ma Tôn khựng lại, thanh đại đao vốn đang rung lên bần bật vì sát khí bỗng nhiên xụi lơ. Lão hít một hơi thật sâu, ngửi thấy mùi hương thơm nồng của gói gia vị mì tôm lan tỏa từ phòng bếp, liêm sỉ trong lòng bỗng chốc tan thành mây khói.

"Hừ! Ngươi đợi đấy… Ta chẻ xong đống củi này rồi sẽ tính sổ với ngươi sau!" Lão hậm hực quay đi, tiếng "rắc rắc" lại vang lên đều đặn, mỗi phát chém đều ẩn chứa ma công kinh thiên động địa có thể chẻ đôi ngọn núi, nhưng ở đây, nó chỉ dùng để chia nhỏ mấy súc gỗ mục.

Diệp Trần khẽ cười, đang định nằm xuống ngủ tiếp thì một âm thanh máy móc khô khốc vang lên trong đầu:

*[Đinh! Nhiệm vụ khẩn cấp: "Vệ sinh là quốc sách". Hệ thống phát hiện biến chủng sương tím đã nâng cấp lên cấp độ 2, có khả năng xâm nhập qua da và niêm mạc. Ký chủ cần ra mắt sản phẩm mới để bảo vệ 'ví tiền' của các khách hàng.]*

*[Phần thưởng: Mở khóa tủ đông lạnh và nguyên liệu làm Kem tươi Thác Đổ.]*

Diệp Trần bật dậy như lò xo. Kem tươi? Cái nắng gắt của mùa hè tu tiên đang đến, nếu có kem tươi thì còn gì bằng!

"Hệ thống, hàng đâu?"

*[Hàng đã cập nhật vào kho. Vật phẩm: Gel rửa tay khô 'Tịnh Thế Thần Dịch'. Công dụng: Tiêu diệt 99,99% vi khuẩn, ma chướng và uế khí trên bề mặt da. Lưu ý: Không được uống, dù nó mùi dâu rất thơm.]*

Diệp Trần xoa tay, ánh mắt lóe lên tia sáng ranh ma. Anh quay sang Thanh Loan, vẫy vẫy tay: "Loan nhi, đóng cửa tiệm lại một lát. Chúng ta lên kệ hàng mới."

Thanh Loan ngẩn ra một chút, sau đó mắt nàng sáng rực lên. Nàng biết mỗi khi Diệp Trần nói "hàng mới" là một cuộc cách mạng của giới tu tiên lại sắp bắt đầu.

Mười phút sau, cửa tiệm mở lại. Một dãy chai nhựa trong suốt, bên trong chứa loại dung dịch màu hồng nhạt có bọt khí nhỏ li ti được bày ngay ngắn ở vị trí trung tâm. Phía trên có dán một dòng chữ bằng bút lông rồng bay phượng múa: **"NƯỚC RỬA TAY KHÔ TỊNH THẾ – KHẮC TINH CỦA MA KHUẨN"**.

Cùng lúc đó, bên ngoài tiệm xảy ra một sự hỗn loạn. Một nhóm tu sĩ trung niên, khoác trên mình đạo bào của Thanh Vân Môn, đang khênh một người thanh niên nằm trên cáng chạy tới.

"Diệp điếm chủ! Cứu mạng! Dương Phong sư huynh bị sương tím ăn mòn đôi tay rồi!"

Dương Phong – thiên tài kiêu ngạo của Dương gia, người từng bị Diệp Trần dùng kem que "vả mặt" – nay đang nằm đó, hai bàn tay sưng vù như củ chuối, đen sì và tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc. Tệ hơn, những sợi tơ tím li ti như những con giòi đang không ngừng ngọ nguậy, đục khoét vào da thịt hắn.

Trần Huyền Tử – lão già nghiện mì tôm – cũng hớt hải chạy theo sau, mặt mày cắt không còn giọt máu: "Diệp tiểu hữu, đại sự không ổn! Loại sương này không chỉ để hít, mà chạm vào cũng dính đòn. Pháp thuật tịnh hóa của ta hoàn toàn vô dụng!"

Mọi người vây quanh, nhìn đôi tay của Dương Phong với vẻ sợ hãi tột độ. Trong giới tu tiên, nếu mất đi đôi tay đồng nghĩa với việc không thể kết ấn, không thể cầm kiếm, coi như phế phân nửa tu vi.

Diệp Trần chậm rãi bước ra, liếc nhìn đôi tay đen kịt của Dương Phong rồi tặc lưỡi: "Đã bảo là 'người sạch thì đạo mới thông', các ông đi ra ngoài không rửa tay chân gì cả, dính 'Ma khuẩn' cấp 2 là phải rồi."

"Ma… Ma khuẩn?" Trần Huyền Tử ngơ ngác. Lão chưa bao giờ nghe thấy danh từ này. Lão chỉ biết đây là oán niệm của Thiên Đạo.

Diệp Trần cầm lấy một chai 'Tịnh Thế Thần Dịch', vặn nhẹ nắp chai. Một mùi hương dâu ngọt ngào, thanh mát lập tức khuếch tán ra không gian, khiến sương tím xung quanh như gặp phải thiên địch, tự động tan biến tạo thành một vùng không gian trong lành quanh tiệm.

"Lại đây, đưa tay đây." Diệp Trần ra lệnh.

Những đệ tử Thanh Vân Môn run rẩy đưa tay Dương Phong lên. Diệp Trần nhỏ vài giọt gel màu hồng lên vết thương đen thối kia.

"Xèo xèo xèo!!!"

Ngay khi dung dịch chạm vào da, những sợi tơ tím như bị nhúng vào dầu sôi, chúng rít lên những tiếng thét chói tai vốn chỉ có thể nghe thấy bằng thần thức. Khói đen bốc lên nghi ngút. Trong ánh mắt ngỡ ngàng của hàng trăm tu sĩ, lớp da đen sì bỗng chốc bong ra, để lộ lớp thịt non bên trong. Điều kỳ diệu nhất là linh lực bị tắc nghẽn của Dương Phong bỗng chảy xiết trở lại như suối đổ.

"Trời ơi! Đạo vận… Trong nước này có chứa Tịnh Hóa Đạo Quy hoàn mỹ!" Trần Huyền Tử hét lên, đôi mắt lão lồi ra vì kinh ngạc. "Không cần dùng linh lực niệm chú, không cần lò luyện đan, chỉ cần… nhỏ vài giọt là xong?"

Dương Phong tỉnh lại, cảm giác mát lạnh thấu xương lan tỏa khắp cánh tay khiến hắn rên lên một tiếng dễ chịu. Hắn nhìn đôi tay đang hồi phục với tốc độ thần kỳ, rồi nhìn chai nhựa giản đơn trong tay Diệp Trần, lắp bắp: "Đây… đây là Tiên cấp linh dịch sao?"

Diệp Trần thong thả lau tay vào quần lửng, hờ hững nói: "Linh dịch cái gì? Đây là nước rửa tay khô. Một chai 50 linh thạch thượng phẩm, diệt 99% vi khuẩn Ma giới. Dùng xong không cần rửa lại với nước, vừa thơm vừa sạch, trai thích gái mê."

"Cái gì?! Chỉ 50 linh thạch thượng phẩm?!" Trần Huyền Tử gần như phát điên. Với lão, một chai "thần dịch" cứu mạng thế này giá phải hàng vạn linh thạch mới xứng.

"Nhanh! Cho ta mười chai! Không, một trăm chai!"

"Bản tọa cũng muốn mua! Tránh ra, ta là trưởng lão của Hỏa Hình Tông, để ta mua trước!"

Khung cảnh lập tức vỡ òa. Đám tu sĩ vốn đang sợ hãi sương tím giờ đây tranh nhau sứt đầu mẻ trán để tiến sát kệ hàng.

"Xếp hàng! Đứa nào chen hàng ta dùng vợt muỗi đập chết!" Diệp Trần gầm lên một tiếng.

Tiếng quát này mang theo quy tắc của "Vô địch lĩnh vực", khiến tất cả đại lão từ Nguyên Anh đến Hóa Thần đều rùng mình, im bặt, lủi thủi quay lại hàng lối. Ngay cả Cửu U Ma Tôn đang đứng trong bếp cũng phải run tay, suýt nữa thì chém vào chân mình. Ma Tôn lẩm bẩm: "Tên nhóc này… rốt cuộc hắn là tồn tại cấp bậc nào? Một chai nước dâu mà khiến cả đám lão quái phát cuồng…"

Đúng lúc đó, từ trên trời cao, một luồng ánh sáng vàng kim chói lòa xé tan sương tím. Một chiếc linh thuyền khổng lồ, chạm trổ long phượng vô cùng xa hoa đáp xuống ngay giữa lòng Vân Hải Thành.

Trên thuyền, một thanh niên mặc trường bào trắng thêu chỉ vàng, khí chất cao ngạo bất phàm bước xuống. Phía sau hắn là hai vị lão giả, tu vi kinh người, rõ ràng là đỉnh phong của Hợp Thể kỳ.

"Cửu Tiêu Thành, Thiên Khải đại gia tộc tới đây. Nghe nói ở chốn hẻo lánh này có vật phẩm có thể ngăn chặn uế khí của Thiên Đạo?" Người thanh niên cất giọng cao ngạo, ánh mắt khinh khỉnh nhìn quanh những tu sĩ đang cầm trên tay những chai nhựa màu hồng.

Hắn nhìn thấy Diệp Trần đang nằm ngủ khì, liền cau mày: "Ngươi chính là điếm chủ? Mang toàn bộ vật phẩm trong tiệm ra đây, Thiên gia chúng ta bao trọn. Đây là mười vạn linh thạch cực phẩm, coi như tiền đặt cọc."

Đám đông tu sĩ xung quanh nín thở. Thiên gia ở Trung Đô là thế lực đứng đầu, một lời nói ra có thể khiến một đại tông môn biến mất trong đêm. Trần Huyền Tử run run, định tiến lên nhắc nhở người thanh niên kia nhưng lại bị ánh mắt của vị lão giả phía sau trừng cho một cái khiến lão cứng đờ tại chỗ.

Diệp Trần nheo mắt, gãi gãi cái bụng dưới lớp áo thun trắng, ngáp một cái rồi lẩm bẩm: "Mới sáng ngày ra đã có ruồi bay đến rồi. Loan nhi, quy tắc của tiệm là gì ấy nhỉ?"

Thanh Loan bước tới, khuôn mặt lạnh như sương tuyết, giọng nói trong trẻo vang vọng cả con phố: "Thứ nhất, không bán sỉ. Thứ hai, không mặc cả. Thứ ba… những kẻ tự phụ mang họ Thiên đều bị liệt vào danh sách đen của tiệm. Mời các vị biến cho khuất mắt."

"Lá gan lớn lắm!" Vị lão giả Hợp Thể kỳ giận dữ, một bàn tay đưa ra, linh áp như núi thái sơn đổ ập xuống ngôi tiệm nhỏ. "Chỉ là một tiểu nhị mà dám nhục mạ Thiên gia? Chết đi!"

Mọi người xung quanh hét lên, nhắm mắt không dám nhìn. Linh áp của cường giả Hợp Thể kỳ đủ để nghiền nát cả Vân Hải Thành thành bình địa.

Thế nhưng… một giây trôi qua, hai giây trôi qua…

Không có gì xảy ra cả.

Luồng linh áp khổng lồ kia khi vừa chạm vào tấm biển hiệu "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm" thì biến mất như bọt biển rơi vào hư không.

Diệp Trần thở dài, đứng dậy, tay cầm lấy một chai 'Tịnh Thế Thần Dịch' vừa mới mở nắp.

"Miệng các ông… hôi quá. Chắc lâu ngày không rửa nên ma chướng tích tụ trên lưỡi rồi."

Nói đoạn, Diệp Trần vẩy nhẹ một cái. Vài giọt dung dịch màu hồng bay lơ lửng trong không trung, rồi đột ngột gia tốc, lao thẳng về phía vị lão giả Hợp Thể kỳ và tên thiếu chủ Thiên gia kia.

"Pháp bảo rác rưởi!" Vị lão giả khinh thường, phất tay định gạt đi.

Nhưng ngay khi giọt dung dịch chạm vào hộ thể linh quang của lão, nó không bị bật ra mà trực tiếp… tịnh hóa cả lớp phòng ngự vững chắc như kim cương kia. Giọt nước bay thẳng vào miệng vị lão giả và người thanh niên Thiên gia.

"Ặc… khú… khú!"

Cả hai người bỗng nhiên ôm cổ, mặt mày tím ngắt. Không phải họ bị trúng độc, mà là một cảm giác tinh khiết đến tận cùng bùng nổ trong cơ thể. Uế khí Thiên Đạo, linh lực tạp chất, thậm chí là những âm mưu xảo quyệt tích tụ trong thần hồn họ đều bị "rửa" sạch một cách thô bạo.

Trong mắt mọi người, hai vị cao thủ đang đứng kiêu ngạo bỗng nhiên ngã quỵ xuống đất, nôn thốc nôn tháo ra một đống chất lỏng đen ngòm. Đó chính là những "ma khuẩn" ẩn giấu sâu trong kinh mạch mà ngay chính họ cũng không biết.

"Mùi dâu… vị dâu… sạch quá… sạch đến mức ta muốn khóc…" Tên thiếu chủ Thiên gia nước mắt giàn dụa, quỳ trên đất, ánh mắt vốn hung hăng giờ đây trở nên… thánh thiện một cách kỳ quái.

Diệp Trần thu tay lại, lẩm bẩm: "Dùng nước rửa tay để súc miệng, lãng phí quá, lãng phí quá. Thanh Loan, tính tiền. Hai người này dùng thuốc cao cấp, thu mỗi người một vạn linh thạch cực phẩm phí dịch vụ y tế."

Thanh Loan mỉm cười nhạt: "Rõ, chủ nhân."

Đám tu sĩ xung quanh đứng hình. Họ nhìn hai vị cường giả Trung Đô giờ đây đang ngoan ngoãn móc túi trả tiền, ánh mắt nhìn Diệp Trần không còn là nhìn một điếm chủ, mà là nhìn một vị chân thần.

Chỉ trong một buổi sáng, thông tin về "Nước rửa tay dâu tây thần thánh" đã lan truyền khắp Linh Thoại (Smartphone tiên giới).

Trên diễn đàn "Tiên Giới Tám Chuyện", hàng loạt bài đăng hiện lên:

*Hot: Thiếu chủ Thiên gia nếm thử Thần Dịch, từ kẻ kiêu ngạo biến thành thanh niên nghiêm túc, hiện đang xin ở lại quét lá rụng trước tiệm tạp hóa!*
*Kinh ngạc: Một giọt nước dâu, sạch bóng ma khuẩn, hiệu quả hơn mười viên Đại Thanh Đan!*
*Lời khuyên: Muốn sống sót qua đại dịch mạt pháp, tay phải đeo khẩu trang, tay trái phải cầm nước rửa tay dâu tây của Diệp đại thần!*

Phía dưới là hàng nghìn lượt bình luận:
— "Huynh đài nào ở gần đó mua hộ ta một chai với, giá x5 cũng được!"
— "Vạn Bảo Các đâu? Sao không thấy các ngươi ra hàng đối trọng?"
— "Đối trọng cái gì? Lão tổ Vạn Bảo Các vừa bị phát hiện đang cải trang thành tán tu đứng xếp hàng kìa!"

Diệp Trần ngồi trên ghế tựa, nhìn thông báo nhiệm vụ hoàn thành từ hệ thống, khóe miệng khẽ nhếch lên.

*[Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành. Độ hài lòng của khách hàng: 100%. Mở khóa: Tủ đông lạnh và Máy làm kem tươi. Ký chủ có muốn nhận hàng ngay không?]*

"Nhận chứ! Trời nóng thế này mà không có cây kem ốc quế thì tu tiên làm cái gì?"

Lúc này, Cửu U Ma Tôn lủi thủi đi ra, trên tay cầm hai chén trà đá, đưa cho Diệp Trần một chén, rụt rè hỏi: "Chủ quán… cái nước màu hồng kia… ta có thể mua một chai không? Ta thấy dạo này chân tay mình cứ ngứa ngáy, chắc là dính Ma khuẩn rồi."

Diệp Trần liếc lão một cái, cười hắc hắc: "Ông là Ma Tôn, trong người toàn ma khí, dùng cái này vào là tan xác đấy. Nhưng nếu ông tình nguyện chặt thêm một năm củi nữa, ta sẽ cho ông dùng thử loại 'Sữa tắm dành cho Ma tộc' sắp về hàng. Đảm bảo rửa xong ma khí đen bóng, thơm ngát mùi oải hương."

Ma Tôn rùng mình, nhưng nghĩ đến cảm giác thanh khiết mà đám người kia vừa có, lão lại cắn răng gật đầu: "Chốt! Chặt thêm một năm thì chặt! Bản tôn vì sạch sẽ, hy sinh chút tôn nghiêm cũng đáng!"

Diệp Trần ngả người ra sau, tay cầm điện thoại lướt xem doanh thu đang nhảy số liên tục. Bên ngoài, sương tím vẫn bao phủ, nhưng ngôi tiệm tạp hóa nhỏ bé với ánh đèn vàng ấm áp và mùi hương dâu ngọt ngào như một ngọn hải đăng duy nhất, chiếu sáng giữa đêm trường mạt pháp.

"Tu tiên ấy mà, trước hết là phải rửa tay thật sạch." Diệp Trần lẩm bẩm, rồi chìm vào giấc ngủ trưa yên bình, mặc cho cả Tiên giới đang đảo điên vì một chai nước màu hồng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8