Ta Ở Tiên Giới Mở Tiệm Tạp Hóa
Chương 180: ** Trần Huyền Tử mở tiệm mì chi nhánh.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 18:12:32 | Lượt xem: 4

Chương 180: Chi nhánh mì tôm đầu tiên và giấc mơ “Nhượng quyền”

Nắng sớm tại Vân Hải Thành luôn mang theo một chút hơi ẩm từ biển, len lỏi qua những tán lá linh mộc, nhẹ nhàng hôn lên tấm biển hiệu cũ kỹ nhưng bóng loáng của "Vạn Giới Tạp Hóa Điếm".

Diệp Trần nằm dài trên chiếc ghế tựa làm từ gỗ đàn hương – một vật phẩm mà một vị tông chủ nào đó đã dâng tặng để đổi lấy một bao thuốc lá – hai tay gối sau đầu, chân đi đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ, lười biếng tận hưởng không khí buổi sáng. Phía sau anh, Thanh Loan đang chăm chú dùng một chiếc khăn lụa trắng, tỉ mỉ lau chùi từng lon nước tăng lực Sting dâu đỏ mọng trên kệ hàng. Ánh mắt cô tràn đầy sự sùng kính, như thể mỗi lon nước ngọt ấy không phải là đồ uống, mà là những bình linh dịch thượng cổ có khả năng cải tử hoàn sinh.

"Ting!"

Âm thanh hệ thống vang lên trong đầu Diệp Trần, khô khốc nhưng lần này lại mang theo một chút náo nhiệt:
[Nhiệm vụ hàng ngày: Lan tỏa văn hóa mì tôm. Tiến độ: 99/100. Chỉ còn thiếu một bước cuối cùng để mở khóa danh hiệu 'Đại lý phân phối cấp khu vực'.]

Diệp Trần nhếch môi cười nhạt. Đúng lúc đó, từ xa có tiếng xé gió vù vù. Một vệt hào quang xanh biếc đáp xuống ngay trước cửa tiệm, bụi cuốn mù mịt, nhưng chỉ cần chạm vào phạm vi ba mét xung quanh tiệm liền lập tức tan biến như gặp phải một bức tường vô hình.

Người vừa đáp xuống không ai khác chính là Trần Huyền Tử. Lão già này hôm nay nhìn khác hẳn thường ngày. Không còn khoác bộ đạo bào cũ kỹ, rách nát của Thái thượng trưởng lão, mà là một bộ trang phục rất kỳ quái: một chiếc tạp dề màu trắng có in hình con tôm màu đỏ (do Diệp Trần đặc chế), đầu quấn một dải băng vải ghi dòng chữ: "Mì là Đạo – Đạo là Mì".

"Ông chủ Diệp! Ông chủ Diệp! Chuyện đại sự! Chuyện đại sự thành rồi!" Trần Huyền Tử vừa chạy vào vừa gào lên, gương mặt đỏ gay vì phấn khích, hơi thở vẫn còn vương vấn mùi vị của súp mì Hảo Hảo chua cay.

Diệp Trần hé một mắt ra, phe phẩy chiếc quạt giấy: "Lão Trần, bình tĩnh chút. Đã nói bao nhiêu lần rồi, tu tiên là phải tịnh tâm. Lão thế này thì bao giờ mới chạm đến ngưỡng cửa Đại Thừa?"

Trần Huyền Tử hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh, rồi đưa ra một tấm bản đồ da thuộc đã được đánh dấu đỏ chót tại vị trí chân núi Thanh Vân Môn: "Ông chủ nhìn xem! Chi nhánh đầu tiên của 'Tiệm mì Hảo Hảo – Quy tắc chi đạo' đã chính thức khánh thành. Sáng nay ta vừa cắt băng khánh thành, dùng một món hạ phẩm linh bảo để làm kéo, cắt một phát là lộc lá tràn về!"

Diệp Trần ngồi bật dậy, mắt sáng lên khi nghe thấy từ "khánh thành". Thực tế, đây là thử nghiệm của anh về mô hình "Nhượng quyền thương hiệu" tại Tiên giới. Diệp Trần cung cấp mì, nồi cơm điện thần cấp để đun nước, và các bộ bàn ghế nhựa màu đỏ; còn Trần Huyền Tử lo mặt bằng, nhân sự và… khách hàng.

"Tình hình sao rồi? Đệ tử Thanh Vân Môn phản ứng thế nào?" Diệp Trần hỏi, giọng vẫn tỏ ra thản nhiên nhưng trong lòng đã bắt đầu nhẩm tính số linh thạch thu về.

Trần Huyền Tử run rẩy vì xúc động: "Kinh khủng! Quá kinh khủng! Ông chủ không biết đâu, lúc ta vừa xé gói gia vị đầu tiên đổ vào nồi nước sôi, mùi hương đó… ôi cái mùi hương chua cay kích thích vị giác đó! Nó không chỉ bay khắp chân núi, mà còn xông thẳng lên tận đại điện. Tông chủ đang bế quan mà cũng phải phá quan mà ra, tưởng là có dị bảo xuất thế!"

Lão nuốt nước miếng, tiếp tục: "Năm trăm đệ tử ngoại môn xếp hàng dài ba dặm. Có đứa vì tranh nhau bát mì đầu tiên mà suýt chút nữa dùng tới cấm thuật. Ta phải đích thân dùng uy áp Nguyên Anh kỳ mới giữ được trật tự. Ông chủ, bát mì tôm 5 viên linh thạch hạ phẩm kia… chúng nó ăn xong thì đứa nào đứa nấy ngồi thiền tại chỗ. Linh lực trong cơ thể bùng nổ, súp mì vào đến đâu, kinh mạch thông thoáng đến đó!"

Thanh Loan đang lau kệ cũng dừng tay, khẽ mỉm cười: "Trần tiền bối, bát mì đó đối với họ mà nói, so với linh đan nhị phẩm còn quý giá hơn nhiều. Dầu sa tế trong mì chính là tinh hoa Hỏa hệ, sợi mì vàng óng chính là quy tắc Thổ hệ vững chãi, còn nước dùng chua cay chính là Thần thức khảo nghiệm."

Trần Huyền Tử vỗ đùi đánh đét: "Thánh nữ nói đúng quá! Có một đệ tử kẹt ở Luyện Khí tầng chín ba năm không đột phá, vừa húp cạn nước mì, rít một hơi dài, lập tức đột phá Trúc Cơ ngay tại chỗ! Hắn khóc rống lên, quỳ xuống lạy bát mì ba lạy, gọi đó là 'Trúc Cơ Thần Canh'!"

Diệp Trần gật đầu hài lòng. Anh đứng dậy, bước đến quầy hàng, lấy ra một chiếc hộp lớn chứa đầy các gói mì đủ màu sắc: tôm chua cay, sườn non hầm ngũ quả, gà sợi nấm…

"Lão Trần, đây là lô hàng tiếp theo. Nhưng nhớ kỹ quy tắc: Mỗi người một ngày chỉ được ăn tối đa hai bát. Ăn nhiều quá quy tắc quá tải, dạ dày chịu không nổi đâu. Còn nữa, cái nồi cơm điện đó là hàng cao cấp, dùng để đun nước thôi, cấm tuyệt đối việc dùng nó để luyện đan, nghe rõ chưa?"

Trần Huyền Tử nhận lấy thùng mì như nhận lấy thánh chỉ, cung kính cúi đầu: "Rõ! Rõ! Ta đã cho người dựng một bức tượng ông chủ Diệp đang cầm chiếc nĩa ngay giữa cửa tiệm mì để mọi người chiêm bái."

Diệp Trần khựng lại, mặt hơi giật giật: "Thôi… tượng thì bỏ đi. Ta chưa muốn thành thần linh gì đâu."

Đúng lúc đó, Tiểu Hắc từ gầm bàn chui ra, ngáp một cái dài, nhìn Trần Huyền Tử bằng ánh mắt khinh bỉ của một vị thần thú cao ngạo. Trong miệng nó vẫn còn ngậm một nửa miếng xúc xích bò. Trần Huyền Tử nhìn thấy Tiểu Hắc, rùng mình một cái, vội vàng lấy từ trong túi trữ vật ra một thanh kiếm gãy chứa đầy sát khí – một phế tích từ thượng cổ – đặt xuống bàn.

"Ông chủ, đây là phí nhập hàng tuần này. Tiệm mì chi nhánh của chúng ta chỉ sau một buổi sáng đã thu được lượng lớn linh thạch, nhưng ta biết ông chủ thích những thứ lạ lùng, nên đã đặc biệt tìm món này về."

Diệp Trần cầm thanh kiếm gãy lên, hệ thống lập tức thông báo: [Kiếm phế phẩm chứa linh khí tinh khiết, có thể chuyển đổi thành 500 điểm năng lượng hệ thống. Chấp nhận thu hồi.]

"Tốt, tốt lắm. Lão Trần, tương lai của Thanh Vân Môn không nằm ở tu luyện cực khổ nữa, mà nằm ở kinh doanh dịch vụ ăn uống. Cố gắng lên, nếu làm tốt, ta sẽ cân nhắc cung cấp cho chi nhánh của lão món 'Xúc xích ăn liền' – loại topping huyền thoại khiến bát mì trở thành cực phẩm của cực phẩm."

Mắt Trần Huyền Tử rực sáng lên như hai bóng đèn pha. "Xúc xích? Có phải thứ mà Tiểu Hắc đại ca đang ăn không?"

Diệp Trần gật đầu bí hiểm. Trần Huyền Tử không dám chậm trễ thêm một giây, ôm thùng mì phóng vọt đi, tốc độ còn nhanh hơn cả khi bị cường địch truy sát.

Tiệm tạp hóa trở lại không gian tĩnh lặng. Diệp Trần ngồi xuống lại ghế, rót một ly nước khoáng Lavie, khẽ nhấp một ngụm.

"Ông chủ, tại sao ngài lại để Trần tiền bối mở tiệm mì?" Thanh Loan tiến lại gần, bóp vai cho Diệp Trần, tò mò hỏi. "Ngài chẳng phải nói muốn an tĩnh sao?"

Diệp Trần nhắm mắt, cảm nhận sự thoải mái từ đôi bàn tay mềm mại của nàng Thánh nữ: "An tĩnh là một chuyện, nhưng nhìn lũ tu sĩ kia suốt ngày đâm chém nhau vì một chút tài nguyên héo úa, ta thấy mệt thay cho chúng. Thay vì thế, cho chúng ngồi xuống húp một bát mì tôm, mồ hôi nhễ nhại, đầu óc minh mẫn, có khi lại nhận ra đạo lý lớn nhất của nhân gian: Hòa bình chính là tài nguyên quý giá nhất."

Nói xong, Diệp Trần hé mắt nhìn ra ngoài cửa. Phía xa, những đám mây đen đang kéo đến. Khí tức ma đạo nhàn nhạt phảng phất trong gió. Anh biết, sự nổi tiếng của bát mì tôm có lẽ đã đánh động đến những kẻ không nên động vào.

Nhưng Diệp Trần chỉ cười nhẹ, lẩm bẩm: "Dù là Ma đầu hay Tiên nhân, vào đây cũng phải xếp hàng mua vé. Ai làm loạn… thì để 'Bình xịt muỗi' của ta lo."

Tiểu Hắc bỗng nhiên sủa nhẹ một tiếng, tai dựng lên. Nó cảm nhận được một vị khách không mời mà đến đang đứng ở góc khuất của con phố, tỏa ra mùi vị của máu và bóng tối. Nhưng thay vì lao ra, nó lại nhìn về phía gói xúc xích trên kệ, vẫy đuôi chờ đợi một phần thưởng mới.

Chi nhánh mì tôm đầu tiên đã mở màn cho một cuộc cách mạng ẩm thực tại Tiên giới. Và Diệp Trần biết rằng, hành trình từ một ông chủ tiệm tạp hóa nhỏ bé đến vị vạn giới thương thần đứng sau màn trướng, chỉ mới vừa bắt đầu với những sợi mì dai giòn vàng óng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8