Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 10: ** Kẻ trộm đêm và hàng rào tre

Cập nhật lúc: 2026-05-09 13:07:34 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 10: KẺ TRỘM ĐÊM VÀ HÀNG RÀO TRE**

Trăng khuyết treo lơ lửng trên đỉnh núi Thanh Vân, tỏa xuống làn ánh sáng bạc lạnh lẽo, bao phủ lấy thung lũng dược viên ngoại môn trong một màn sương mờ ảo.

Tiếng côn trùng kêu râm ran, thi thoảng xen lẫn tiếng gió rít qua kẽ lá, tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch đến rợn người. Đối với đại đa số đệ tử Thanh Vân Tông, cái xó xỉnh này là nơi linh khí mỏng manh, chim không thèm đậu, chó không thèm phóng uế. Nhưng trong mắt một kẻ đang lén lút nấp sau tảng đá lớn phía bìa rừng, đây lại là một "kho báu" chưa được khai quật.

Kẻ đó tên là Mã Lục, một đệ tử ngoại môn có thâm niên mười lăm năm, tu vi Luyện Khí tầng lục trọng. Ở cái nơi mà thiên tài mọc lên như nấm này, Mã Lục chỉ là một con tép riu, nhưng hắn có một bản lĩnh đặc thù: khứu giác đối với linh khí cực kỳ nhạy bén.

Mấy ngày nay, Mã Lục phát hiện ra một điều kỳ quái. Mỗi khi hoàng hôn buông xuống, từ phía dược viên của "thằng nhóc" Diệp Phi kia lại thoang thoảng bay ra một mùi hương thanh khiết lạ thường. Không phải mùi đan dược nồng nặc, cũng chẳng phải mùi linh thảo thượng hạng, mà là một mùi vị tràn đầy sinh cơ, chỉ cần hít một hơi là thấy lục phủ ngũ tạng như được gột rửa.

"Hừ, Diệp Phi kia chẳng qua là một tên phế vật Luyện Khí tầng ba, mười năm không thăng nổi một cấp, làm sao có khả năng quản lý tốt dược viên?" Mã Lục liếm môi, ánh mắt lóe lên tia tham lam. "Chắc chắn là hắn nhặt được chí bảo nào đó của tiền nhân để lại, hoặc trong vườn có linh quả đột biến. Thứ tốt như vậy giao cho hắn đúng là phí phạm của trời!"

Mã Lục áp sát người xuống mặt đất, dùng một loại công pháp hành tung rẻ tiền mang tên "Yểm Khí Thuật" để che giấu hơi thở. Hắn tin chắc rằng, với cái tu vi "lẹt đẹt" của Diệp Phi và con chó gầy giơ xương kia, hắn có thể ra vào nơi này như đi chợ.

Cách đó không xa, bên trong căn nhà tranh lụp xụp, Diệp Phi đang ngồi xếp bằng trên giường. Ánh mắt hắn trầm ngưng, hơi thở đều đặn.

Thực tế, Diệp Phi không hề tu luyện. Hắn đang xem bảng thuộc tính của mình trong đầu.

【 Ký chủ: Diệp Phi 】
【 Tu vi: Đại Thừa cảnh đỉnh phong (Ngụy trang: Luyện Khí tầng 3) 】
【 Công cụ: Cuốc rỉ (Thái Cổ Thần Nông Cuốc), Bình nước (Thanh Tịnh Cam Lộ Bình) 】
【 Linh sủng: Nhị Cẩu (Trạng thái: Đang ngủ gật và chảy nước dãi) 】
【 Thông báo: Có một 'vật thể lạ' mang theo ác ý đang tiếp cận hàng rào phía Tây Nam. Khoảng cách: 50 mét. 】

Diệp Phi thở dài một tiếng, đôi lông mày khẽ nhíu lại: "Lại tới? Sao thế gian này lắm kẻ không muốn sống thọ thế nhỉ? Đang yên đang lành không đi tu luyện, cứ thích đi trộm rau của một tên nông dân là sao?"

Hắn liếc nhìn Nhị Cẩu đang nằm cuộn tròn dưới chân giường, cái đuôi thi thoảng đập nhẹ xuống sàn gỗ "bạch bạch". Con chó này ngoài mặt thì ra vẻ ngủ say, nhưng Diệp Phi thừa biết, chỉ cần kẻ kia dám chạm vào một cọng lá hẹ của hắn, Nhị Cẩu sẽ lập tức cho kẻ đó biết thế nào là "đầu thai không cần xếp hàng".

"Nhị Cẩu, bớt tiết ra sát khí đi." Diệp Phi truyền âm vào tai nó. "Ta đã nói bao nhiêu lần rồi? Chúng ta là người tu tiên hệ hòa bình. Đừng có động chút là đòi giết người diệt khẩu. Phải để cho người ta một con đường sống… ít nhất là sống trong đau khổ để họ rút ra bài học."

Nhị Cẩu hừ hừ trong mũi một tiếng, quay đầu sang hướng khác, thu lại một tia thần uy sắp bộc phát.

Diệp Phi đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, nhìn về phía hàng rào tre mà hắn tự tay đan cách đây ba năm.

Trong mắt phàm nhân hay tu sĩ thông thường, đó chỉ là những thanh tre già cỗi, buộc lại bằng dây thừng mục nát, lung lay như sắp đổ trước gió. Nhưng thực chất, mỗi thanh tre đều được Diệp Phi ngâm trong Linh Dịch Vạn Năm, bên trên khắc chìm ba mươi sáu vạn đạo phù văn của "Thập Bát Đại Trận: Thiên Địa Tù Lung".

Nói một cách đơn giản, một khi bước vào phạm vi hàng rào này mà không có sự cho phép của Diệp Phi, dù là cường giả Hóa Thần cảnh cũng sẽ bị lạc lối đến chết, còn kẻ thấp kém như Mã Lục… thì đúng là "tự tìm khổ tận cam lai".

"Để xem quẻ bói hôm nay thế nào." Diệp Phi lấy ra ba đồng tiền xu cổ, gieo xuống mặt bàn.

"Quẻ Hạ Hạ. Hung tin nhưng có điềm lành. Kẻ trộm này mạng lớn, không chết ngay được, nhưng sẽ mất đi một thứ quan trọng." Diệp Phi lẩm bẩm. "Mất cái gì nhỉ? Liêm sỉ chăng? Hay là… trí nhớ?"

Hắn lắc đầu, lấy một miếng da hổ (vốn là da của một con Yêu Vương định ăn thịt hắn ba năm trước nhưng bị Nhị Cẩu tát chết) đắp lên người, nằm xuống ngủ tiếp. Với hắn, bảo vệ vườn rau quan trọng thật, nhưng ngủ đủ giấc để duy trì tuổi thọ còn quan trọng hơn.

Cái gọi là "Cẩu đạo", chính là việc ngay cả lúc bị kẻ thù đột nhập, bạn cũng phải giữ được phong thái ung dung như đang ngủ… mặc dù thực tế là bạn đã bố trí 108 loại bẫy chết chóc xung quanh đó rồi.

Bên ngoài, Mã Lục đã tiến sát đến hàng rào tre.

Hắn dừng lại, quan sát kỹ lưỡng. Dược viên của Diệp Phi không có trận pháp hộ môn như các phong chủ hay trưởng lão khác. Điều này khiến Mã Lục càng thêm khinh thường: "Đúng là hạng tạp dịch, một cái linh trận cơ bản cũng không biết bố trí. Cái hàng rào tre này chắc dùng để đuổi gà chứ ngăn được ai?"

Hắn vươn tay, định đẩy một thanh tre ra để lách người vào.

Ngay khi ngón tay hắn chạm vào lớp vỏ tre khô khốc, một cảm giác mát lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng Mã Lục không quan tâm, hắn cho rằng đó là sương đêm. Hắn nhẹ nhàng bước qua khẽ hở.

"Vào rồi!" Mã Lục mừng rỡ.

Nhưng ngay giây sau, hắn sững sờ.

Cảnh vật trước mắt hắn đột ngột thay đổi. Đâu rồi cái dược viên rộng chừng vài mẫu? Đâu rồi ngôi nhà tranh xập xệ?

Hiện ra trước mắt hắn là một màn sương mù dày đặc màu xám xịt. Những thanh tre vốn cao ngang ngực bỗng chốc vươn dài lên tận trời xanh, biến thành những cột trụ khổng lồ như những tòa tháp cao vút. Chúng không đứng yên mà bắt đầu di chuyển, xoay tròn theo một quỹ đạo kỳ quái.

"Cái gì thế này? Trận pháp?!" Mã Lục kinh hãi hô lên.

Hắn vội vàng quay người định nhảy ngược trở ra, nhưng nơi hắn vừa bước vào giờ chỉ còn là một bức tường tre dày đặc, không có lấy một khe hở. Hắn dùng hết sức lực của một tu sĩ Luyện Khí tầng sáu, tung ra một chiêu "Hắc Phong Chưởng" đánh mạnh vào hàng rào.

"Bùm!"

Một tiếng động khô khốc vang lên. Chưởng lực của hắn giống như bùn đất ném xuống biển sâu, không hề gây ra một vết xước nào trên thanh tre. Ngược lại, một lực phản chấn mạnh mẽ bắn ngược trở lại, khiến Mã Lục văng xa vài mét, lộn mấy vòng trên mặt đất, máu trong người nhào lộn như sóng thần.

"Không thể nào! Đây là loại trận pháp gì?" Mã Lục hoảng loạn thực sự. Hắn rút ra một thanh đoản kiếm cấp thấp, điên cuồng chém loạn xạ vào không trung.

Nhưng càng chém, sương mù càng dày. Và rồi, những điều kinh khủng hơn bắt đầu xuất hiện.

Từ dưới mặt đất, những dây leo trông giống như… ngọn rau muống, bắt đầu bò ra. Chúng mảnh khảnh nhưng dai như xích sắt thần kỳ, quấn chặt lấy cổ chân hắn. Mã Lục vung kiếm chém đứt một sợi, mười sợi khác lại mọc lên.

"Cứu… Cứu mạng!" Mã Lục hét lên, nhưng âm thanh của hắn dường như bị một bức tường vô hình nuốt chửng. Không một tia tiếng động nào có thể lọt ra khỏi phạm vi ba mét của hàng rào.

Ở một góc tối gần đó, Nhị Cẩu chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện. Nó ngồi bệt dưới đất, hai chân trước khoanh lại trước ngực như người, miệng ngậm một cọng cỏ, ánh mắt đầy sự giễu cợt nhìn gã đạo tặc đang múa may quay cuồng trong vô vọng.

Nhị Cẩu lắc đầu khinh bỉ. *Đúng là hạng tép riu. Hàng rào của chủ nhân chứa đựng 'Luân Hồi Ý Cảnh', ngươi càng hoảng loạn, thời gian bên trong sẽ càng chậm lại. Một giây bên ngoài bằng một năm bên trong. Ngươi cứ từ từ mà thưởng thức nhé.*

Nghĩ đoạn, Nhị Cẩu bước tới, thò cái chân sau ra, khẽ gạt nhẹ vào một thanh tre.

"Rắc rắc!"

Trận pháp đột ngột chuyển đổi. Từ "Khốn Trận" chuyển sang "Ảo Trận".

Trong mắt Mã Lục, những thanh tre bỗng biến thành những vị đại năng mặc tiên y, tay cầm roi điện, bắt đầu tra khảo hắn: "Mã Lục, ngươi dám trộm rau của Diệp đại nhân? Ngươi có biết một củ cà rốt của ngài ấy giá trị bằng cả một tông môn không?"

"Tôi sai rồi! Tôi không dám nữa! Tha cho tôi!" Mã Lục quỳ sụp xuống, vừa khóc vừa tát vào mặt mình. Hắn thấy mình bị ném vào chảo dầu, bị thiên lôi đánh, bị vạn tiễn xuyên tâm… nhưng thực chất, hắn chỉ đang đứng yên một chỗ, mặt mày méo mó, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa.

Thời gian đối với Mã Lục dài dặc như mấy ngàn năm, nhưng đối với thế giới bên ngoài, mới chỉ trôi qua chưa đầy một nén nhang.

Diệp Phi lúc này đã trở mình, lầm bầm trong cơn mê ngủ: "Phiền phức thật… mai lại phải dọn dẹp rồi. Nhị Cẩu, nhớ để lại cho hắn cái quần đùi, đừng làm hắn sợ quá mà tiểu ra vườn, hỏng hết phân bón của ta."

Nhị Cẩu nghe thấy thế, chép miệng đầy tiếc nuối. Nó vốn định "tè" một bãi vào người tên này để đánh dấu lãnh thổ, nhưng chủ nhân đã dặn thế thì thôi vậy. Nó vươn vai một cái, sau đó dùng đầu húc mạnh vào mông Mã Lục một cú.

Cú húc này không mang lực sát thương thực tế, nhưng nó mang theo một tia "Không Gian Chi Lực".

"Vèo —!"

Thân hình Mã Lục giống như một bao tải rách, bị văng ra khỏi hàng rào tre, bay qua mấy lùm cây, rồi cuối cùng mắc kẹt trên một cành cây cổ thụ cách dược viên hơn một dặm.

Hắn bị treo ngược, hai chân mắc vào kẽ cây, chiếc quần dài vì cọ xát với hàng rào mà rách bươm, đúng như lời Diệp Phi dặn: chỉ còn lại cái quần đùi màu hoa hòe lòe loẹt.

Trăng vẫn sáng, sương vẫn mờ. Mã Lục đã ngất đi từ lâu, nhưng miệng vẫn không ngừng giật giật, lẩm bẩm: "Đừng… đừng bắt tôi ăn rau muống nữa… tôi sợ rau muống lắm rồi…"

Sáng hôm sau.

Diệp Phi thức dậy vào đúng giờ Mão. Hắn vươn vai, làm vài động tác thể dục nhịp điệu mà hắn mang từ kiếp trước tới (mà theo lời Nhị Cẩu thì đó là một loại bộ pháp thượng cổ có thể né tránh thiên kiếp).

"A… không khí trong lành quá." Diệp Phi xách chiếc bình tưới nước đi ra vườn.

Khi đi ngang qua hàng rào phía Tây Nam, hắn thấy vài thanh tre bị lệch nhẹ, dây thừng bị nới lỏng ra một chút. Trên mặt đất vẫn còn sót lại một mảnh vải rách từ áo của Mã Lục.

Diệp Phi tặc lưỡi, ngồi xuống nhặt mảnh vải lên, thở dài đầy xót xa: "Haiz, thế đạo giờ loạn quá. Người nghèo đi trộm rau cũng khổ, nhìn xem, rách cả áo thế này chắc là gia cảnh bần hàn lắm. Hy vọng hắn không sao."

Nói rồi, hắn ném mảnh vải vào đống phân hữu cơ cạnh đó để ủ làm phân bón.

"Nhị Cẩu, ra đây làm việc!" Diệp Phi gọi lớn.

Nhị Cẩu từ trong xó nhà lững thững đi ra, bộ dạng vẫn là con chó vàng lười nhác thường ngày. Nó ngoan ngoãn đi đến bên luống cải bắp, bắt đầu dùng chân cào đất, lấp đi những dấu chân lộn xộn của Mã Lục đêm qua.

Vừa lúc đó, từ xa có tiếng bước chân gấp gáp và tiếng cười khà khà quen thuộc.

"Diệp tiểu hữu! Diệp đạo hữu! Ngươi có nhà không đấy?"

Lý trưởng lão, lão già "não bổ" nhất Thanh Vân Tông, đang hớt hải chạy tới. Trên tay lão cầm một vò rượu, mặt mũi đỏ hây hây vì phấn khích.

Diệp Phi lập tức thu lại vẻ bình thản, vội vàng lấy cái xẻng sắt cũ rích, còng lưng xuống làm bộ dạng đang hì hục cuốc đất, trán toát mồ hôi hột. Hắn chỉnh lại tu vi, duy trì ở mức Luyện Khí tầng ba, sắc mặt có chút "xanh xao" do làm việc quá sức.

"Lý trưởng lão? Ngài sao hôm nay lại rảnh rỗi ghé qua chỗ hẻo lánh này?" Diệp Phi vừa lau mồ hôi vừa hỏi, giọng nói mang theo chút sợ sệt của kẻ tiểu nhân.

Lý trưởng lão dừng lại bên hàng rào, chống tay vào hông thở hổn hển: "Tiểu hữu, ngươi có biết chuyện gì vừa xảy ra không? Chuyện lớn rồi! Sáng sớm nay, người ta phát hiện tên Mã Lục ở ngoại môn bị treo ngược trên cây cổ thụ ở mé rừng kia kìa!"

Diệp Phi giật mình, cái xẻng trong tay "vô tình" rơi xuống chân: "Hả? Mã sư huynh sao? Sao huynh ấy lại bị treo trên cây? Có phải là bị yêu thú nào bắt đi không?"

Lý trưởng lão lắc đầu liên tục, ánh mắt đầy vẻ thần bí: "Yêu thú cái gì! Hắn ta bị dọa cho phát điên rồi. Miệng cứ lảm bảm là gặp phải 'Rau Muống Thành Tinh', lại còn nói dược viên của ngươi là cấm địa của Chư Thần. Tông chủ nghe chuyện liền cử chấp pháp đệ tử đến kiểm tra, nhưng tìm khắp xung quanh chẳng thấy dấu vết gì cả."

Lý trưởng lão nhìn Diệp Phi một lượt từ đầu đến chân, rồi đột nhiên nhìn sang hàng rào tre cũ nát kia. Lão chợt nheo mắt, lầm bẩm: "Lạ thật… cái hàng rào này…"

Tim Diệp Phi đập nhanh hơn một chút, nhưng mặt vẫn tỏ vẻ ngây ngô: "Hàng rào làm sao ạ? Nó mục lắm rồi, hôm qua con định sửa mà chưa có thời gian. Ngài thấy đấy, gió thổi mạnh một cái là nó rung bần bật."

Lý trưởng lão tiến lại gần, sờ vào thanh tre. Lão đột nhiên rùng mình một cái. Trong khoảnh khắc đó, lão cảm nhận được một luồng ý cảnh cao thâm mạt trắc, giống như nhìn thấy cả một thế giới hưng suy trong từng vân gỗ tre. Nhưng khi lão định cảm nhận kỹ hơn, cái cảm giác đó biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại lớp vỏ tre ráp xì.

Lý trưởng lão vỗ đùi một cái đét, cười lớn: "Ta hiểu rồi! Ta biết ngay mà! Diệp tiểu hữu, ngươi đúng là đại tài giấu kín! Cái hàng rào này của ngươi, nhìn thì có vẻ rách nát, nhưng thực chất là 'Đại Xảo Nhược Chuyết', thuận theo tự nhiên, không phô trương thanh thế. Mã Lục kia tâm thuật bất chính, chắc chắn là đi ngang qua đây, bị đạo vận thiên nhiên nơi này cảm hóa nhưng tâm ma quá nặng nên mới phát điên!"

Diệp Phi nghẹn lời. Lão già này… sao cái gì lão cũng "não bổ" ra được hay thế nhỉ? "Đại Xảo Nhược Chuyết"? Ý lão là ta đan hàng rào xấu đến mức nó biến thành đạo lý tu tiên sao?

"Trưởng lão, ngài quá lời rồi. Con chỉ là vì nghèo, không có tiền mua gạch đá nên mới dùng tre bện bừa vào thôi." Diệp Phi cười khổ, xua tay lia lịa.

"Ngươi đừng giả vờ nữa!" Lý trưởng lão tiến tới choàng vai Diệp Phi, thì thầm: "Ta biết ngươi là cao nhân chuyển thế, đang mượn việc trồng rau để rèn luyện tâm tính đúng không? Yên tâm, lão già này sẽ giữ kín bí mật cho ngươi. Có điều… luống hành lá kia của ngươi nhìn tươi quá, có thể cho ta vài củ về nấu canh không? Dạo này tu vi của ta bị ngưng trệ, cảm thấy thiếu hụt chút 'linh khí nông nghiệp' của ngươi."

Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm. Thà rằng lão tưởng mình là cao nhân rồi đòi xin rau, còn hơn là lão phát hiện ra hệ thống hay con chó thần thú dưới chân mình.

"Được được, trưởng lão thích thì cứ lấy. Nhớ lấy cẩn thận, kẻo dẫm phải… à mà thôi."

Diệp Phi định nhắc lão đừng dẫm vào cái hố nhỏ cạnh đó (thực chất là lối vào của hầm trú ẩn phòng không mà hắn đã đào sâu 500 mét), nhưng nghĩ lại thì với tu vi của Lý trưởng lão, có lẽ lão cũng chẳng rơi vào được.

Nhìn Lý trưởng lão vui vẻ nhổ hành lá (mà mỗi cọng hành đó thực chất đều tích lũy kiếm khí tương đương với một tu sĩ Trúc Cơ cảnh), Diệp Phi cảm thấy thế giới này thật kỳ diệu.

"Sống thấp đi một chút, lợi ích lại nhiều hơn một chút." Diệp Phi tự nhủ.

Hắn nhìn ra ngoài ranh giới của thung lũng. Vụ việc của Mã Lục chắc chắn sẽ khiến nhiều người tò mò, nhưng với lời giải thích "đạo vận tự nhiên" của Lý trưởng lão, chắc chắn đám người kia sẽ chỉ coi nơi này là một vùng đất "khắc người" nào đó thôi.

Lúc này, Nhị Cẩu đột nhiên sủa nhẹ một tiếng "Gâu!". Nó ngẩng đầu nhìn về phía lối vào thung lũng.

Diệp Phi cũng cảm nhận được. Một khí tức lạnh lẽo như băng giá đang dần tiếp cận. Không giống như khí tức tham lam của Mã Lục, hay khí tức hào sảng của Lý trưởng lão, khí tức này thanh khiết nhưng đầy vẻ cô độc, mang theo mùi máu tanh nhàn nhạt và cả một chút… tàn hương của một vị Thiên Kiêu đang lụi tàn.

"Khách quý tới rồi." Diệp Phi lẩm bẩm.

Hắn vội vàng chạy lại chỗ Lý trưởng lão, giật lấy bó hành trong tay lão: "Trưởng lão! Ngài mau đi đi! Có mỹ nữ… à không, có trưởng bối hoặc đồng môn nào đó đang tới. Ngài là trưởng lão, nếu bị thấy đang đứng nhổ trộm hành của một tạp dịch thế này thì danh tiếng của ngài vứt đi đâu?"

Lý trưởng lão nghe thế thì giật nảy mình, mặt tái mét: "Phải phải! Diệp tiểu hữu nhắc phải! Ta đi cửa sau, đi cửa sau nhé!"

Lão già thoăn thoắt như một con sóc, ôm bó hành chạy biến vào trong rừng sâu.

Diệp Phi đứng lại trong sân, chỉnh đốn trang phục rách rưới của mình cho thêm phần "tàn tạ". Hắn bảo Nhị Cẩu nằm giả chết bên gốc cây, còn mình thì lấy chiếc xô gỗ thủng lỗ chỗ, giả vờ gánh nước từ giếng lên.

"Hành động số 42: Đón tiếp Thiên Kiêu bị nạn." Diệp Phi lầm bẩm đếm ngược. "Ba… hai… một."

Một bóng người trắng tinh khiết như tuyết nhưng lại vấy những vệt máu đỏ thẫm bay vút vào thung lũng, rồi ngã rầm xuống ngay bên cạnh luống cải bắp mà Mã Lục đã suýt chạm vào đêm qua.

Đó là Tô Thanh Tuyết. Đệ nhất mỹ nhân, Thiên kiêu của Thanh Vân Tông.

Nàng nằm đó, khuôn mặt tái nhợt nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, thanh kiếm trong tay nàng đã sứt mẻ, hơi thở mỏng manh như sợi tơ.

Diệp Phi đứng ngây người ra một lúc (giả vờ như đang sợ hãi tột độ), rồi chiếc xô gỗ trên tay "vô tình" rơi xuống đất, nước văng tung tóe.

"Trời đất ơi! Người chết! Có người chết trong vườn của tôi!" Diệp Phi hét lên bằng một tông giọng cực kỳ thê thảm, đủ để bất cứ ai nghe thấy cũng phải nghĩ hắn là một tên đệ tử yếu đuối gan thỏ đế.

Hắn từ từ tiến lại gần, nhìn người con gái đang hôn mê, trong lòng thầm than vãn: *Đã bảo quẻ hôm nay là hung mà. Mỹ nhân là nguồn gốc của tai họa. Cứu nàng ta thì rắc rối theo sau như ruồi, mà không cứu thì… hệ thống lại không cho điểm kinh nghiệm 'Trồng rau cứu người'. Thật là khó xử.*

Nhị Cẩu mở một mắt ra, nhìn Tô Thanh Tuyết, rồi lại nhìn Diệp Phi. Nó hất hàm về phía căn nhà tranh, ý bảo: *Chủ nhân, đừng diễn nữa, mang nàng ta vào nhà đi. Cháu thấy nàng ta mang theo một túi hạt giống linh quả thượng hạng ở bên hông đấy.*

Nghe thấy "hạt giống", mắt Diệp Phi sáng lên trong chớp mắt trước khi trở lại vẻ sợ hãi ban đầu.

"Haiz… vì hạt giống… à không, vì lòng từ bi tu tiên của ta, ta đành phải phạm vào điều cấm kỵ của Cẩu đạo vậy."

Hắn khom người xuống, làm ra vẻ vô cùng vất vả mới vác nổi Tô Thanh Tuyết lên vai, miệng không ngừng lẩm bẩm những lời khấn vái cầu xin thần linh đừng làm khó mình.

Đêm hôm đó, vườn rau của Diệp Phi không chỉ có tiếng gió, mà bắt đầu có thêm những chuyển biến mới của định mệnh.

Mã Lục ở trên cây đã tỉnh dậy, nhìn xuống thấy cảnh này, nhưng hắn chẳng còn hơi sức đâu mà báo cáo. Hắn chỉ thấy cái bóng của Diệp Phi đang vác Tô Thanh Tuyết đi vào nhà tranh… và trong mắt hắn, Diệp Phi không còn là tên tạp dịch yếu ớt, mà là một con Ma Thần đang chuẩn bị "luyện hóa" tiên nữ.

Thế gian chính là như vậy, kẻ không biết thì não bổ, kẻ biết thì cẩu cho đến tận cùng.

Và chương thứ mười trong cuộc đời trồng rau của Diệp Phi đã khép lại với sự xuất hiện của mỹ nữ, hứa hẹn những phiền phức lớn hơn cả một rừng rau muống thành tinh.

Sáng hôm đó, những thanh tre vẫn đứng im lìm, âm thầm tỏa ra một tia kiếm ý mỏng manh như muốn cảnh cáo cả thế gian: Đừng hòng chạm vào vùng đất yên bình của người nông dân này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8