Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 34: ** Diệp Thần trở lại và lợi hại hơn xưa
**CHƯƠNG 34: DIỆP THẦN TRỞ LẠI VÀ "LỢI HẠI" HƠN XƯA**
Ánh nắng ban mai của vùng Đông Hoang xuyên qua lớp sương mù mỏng manh, nhẹ nhàng vờn lên mái tranh đơn sơ của thung lũng ngoại môn Thanh Vân Tông. Không gian tĩnh lặng bị phá vỡ bởi tiếng sột soạt của chiếc cuốc gỉ chạm vào đất tơi.
Diệp Phi thở hắt ra một hơi, quẹt mồ hôi trên trán, nhìn xuống luống dưa chuột vừa mới nảy mầm. Trong tâm thức của hắn, một thanh âm máy móc và băng lãnh quen thuộc vang lên, mang theo dư vị ngọt ngào của sự thành công:
【 Đinh! Chúc mừng ký chủ đã gieo trồng thành công 100 gốc "Ngọc Linh Dưa Chuột". 】
【 Thu hoạch được: Tuổi thọ +10 năm, Điểm Thuộc tính Thể chất +50, Điểm Mẫn tiệp +30. 】
【 Tặng kèm kỹ năng bị động: "Tâm Như Chỉ Thủy" (Giai đoạn 1) – Tự động che giấu mọi dao động linh lực trong bán kính 10 mét, khiến ký chủ trông giống người phàm hơn cả người phàm. 】
Diệp Phi khẽ mỉm cười, cảm giác một luồng nhiệt năng tinh thuần chạy dọc theo kinh mạch, rồi nhanh chóng lặn sâu vào đan điền mênh mông như biển cả của mình. Nếu lúc này có một vị cường giả Đại Thừa kỳ đi ngang qua, chắc chắn sẽ phải kinh hãi đến mức rớt cằm. Bởi vì đan điền của một đệ tử "Luyện Khí tầng 3" như Diệp Phi, lúc này lại chứa đựng một lượng linh lực sệt đặc đến mức sắp hóa thành thần nguyên thực thể.
Nhưng Diệp Phi thì sao? Hắn chỉ quan tâm đến việc lớp bùn trên tay mình có bẩn quá không.
"Haiz, lại tăng tuổi thọ. Cứ thế này thì đến bao giờ mình mới già đi được đây? Sống lâu quá cũng là một loại áp lực, lỡ như Thiên đạo phát hiện mình gian lận thì phiền phức lắm."
Hắn lầm bầm một câu, rồi lấy chiếc bình tưới nước từ trong tay nải ra. Bên trong bình không phải nước suối bình thường, mà là "Cửu Lạc Cam Lộ" tinh khiết nhất, loại nước mà các cường giả Hóa Thần phải liều mạng tranh giành ở các di tích thượng cổ chỉ để cầu mong một giọt để tẩy tủy. Với Diệp Phi, nó chẳng khác gì nước máy pha thêm chút đường phèn.
Nhị Cẩu — con chó vàng gầy gò — đang nằm vắt vẻo trên phiến đá phẳng phía sau nhà, mắt nhắm mắt mở khinh bỉ nhìn chủ nhân mình. Nó hừ hừ trong mũi, dường như đang nói: *“Lại giả vờ, lại bắt đầu diễn kịch khổ cực rồi.”*
Diệp Phi không chấp nó. Hắn bỗng khựng lại, đôi tai hơi vểnh lên. Theo thói quen của một kẻ Cẩu đạo đến tận xương tủy, mỗi sáng hắn đều thi triển 36 đạo thính giác thuật để dò xét bán kính 10 dặm quanh vườn rau.
"Một luồng khí tức nóng nảy, mang theo vị rỉ sắt và mùi mồ hôi lâu ngày không tắm… Phương vị đông bắc, cách đây 5 dặm. Tốc độ di chuyển rất nhanh, linh lực dao động ở mức Luyện Khí tầng 8?"
Diệp Phi lẩm bẩm tính toán. Hắn lập tức bỏ bình tưới xuống, xoay người chạy vào nhà, lục lọi trong góc tủ lấy ra một chiếc mặt nạ da người loại phổ thông nhất, dán lên mặt. Sau đó, hắn thay bộ quần áo hơi sạch một chút bằng một bộ rách nát, có vài mảnh vá đúng chuẩn "đệ tử tạp dịch đáng thương".
"Bói một quẻ trước đã."
Diệp Phi lấy ba đồng tiền cổ ra, gieo xuống đất. Quẻ tượng hiển thị: *Bình bình.*
"Không đại hung là tốt rồi. Nhưng bình bình có nghĩa là sẽ có kẻ đến gây phiền phức nhỏ. Phải chuẩn bị phương án tẩu thoát thứ 24 ngay lập tức."
Vừa dứt lời, từ phía con đường mòn dẫn vào thung lũng, một đạo hắc quang xé gió lao tới. Tiếng cười ngạo mạn vang lên chấn động cả mấy bụi cỏ linh thực:
"Diệp Phi! Diệp lão đệ! Ngươi vẫn còn sống để cuốc đất đó chứ? Ta — Diệp Thần — đã trở lại rồi đây!"
Giọng nói này, dù có hóa thành tro Diệp Phi cũng nhận ra. Đó chính là tên thiên tài ngoại môn từng bị Nhị Cẩu làm cho tiêu chảy suốt 3 tháng, dẫn đến mất cơ hội dự hội thao tông môn.
Một thiếu niên vận y phục màu xanh đậm, lưng đeo một thanh đại kiếm rực lửa, khí thế hừng hực đáp xuống ngay cửa vườn rau. So với ba tháng trước, Diệp Thần lúc này như lột xác hoàn toàn. Ánh mắt hắn sắc lẹm, làn da có lớp đồng hun bao phủ, hiển nhiên là đã trải qua một cuộc rèn luyện cực kỳ tàn khốc hoặc có đại cơ duyên.
Diệp Phi thu lại vẻ cẩn trọng, trưng ra bộ mặt ngây ngô, hơi run rẩy nói:
"A… là Diệp Thần sư huynh sao? Chúc mừng sư huynh đại nạn không chết, có hậu phúc lớn. Nhìn sư huynh thế này, chắc là đã đột phá Luyện Khí tầng 8 rồi phải không? Thật là khiến tiểu đệ ngưỡng mộ đến chết mất thôi!"
Diệp Thần nghe vậy, cái cằm hất lên cao hơn cả ngọn núi sau nhà. Hắn bước vào sân, mỗi bước chân đều cố tình dẫm thật mạnh để tạo thành tiếng vang trầm đục, như muốn phô diễn sức mạnh nhục thân.
"Hừ, ba tháng qua ta đã phải vào tận đáy 'Huyết Lang Động', chín chết một sống mới tìm được bộ 'Huyết Lang Quy Nguyên Công' này. Không chỉ tu vi đại tiến, mà nhục thân của ta bây giờ, dù là hạ phẩm linh khí chém vào cũng khó lòng lưu lại dấu vết!"
Hắn nhìn xoáy vào Diệp Phi, trong lòng trào dâng một cảm giác thỏa mãn bệnh hoạn. Hắn vẫn nhớ như in cái cảm giác nhục nhã khi bị đau bụng quằn quại trong phòng, nhìn bao nhiêu đối thủ yếu hơn mình lên đài nhận thưởng. Hắn luôn nghi ngờ Diệp Phi đã làm gì đó, nhưng nhìn cái bộ dạng Luyện Khí tầng 3, cuốc đất đến tay run cầm cập của đối phương, hắn lại cảm thấy mình quá đa nghi.
"Nói, ba tháng qua ngươi sống thế nào?" Diệp Thần hất hàm, tay chạm vào chuôi kiếm Xích Long rực lửa.
Diệp Phi cúi đầu, giọng lí nhí:
"Báo cáo sư huynh, đệ vẫn như cũ thôi. Ngày ngày trồng mấy cây cải bắp, tưới chút nước lã, thỉnh thoảng nhặt được vài viên linh thạch vụn của các trưởng lão bỏ quên. Cuộc sống của đệ làm sao bì được với sự hào nhoáng của thiên tài như huynh?"
Nhị Cẩu đang nằm trên đá bỗng hé mắt nhìn Diệp Thần một cái, rồi ngáp dài, khoe ra hàm răng trắng hếu. Nó thầm nghĩ trong đầu: *“Lại tới một tên đần độn muốn tìm đường chết. Nhìn xem, chủ nhân của ta đang run rẩy đấy, nhưng lão ấy đã âm thầm kích hoạt 3 cái trận pháp trói chân dưới chân ngươi rồi, tên ngu ạ.”*
Diệp Thần bước tới gần luống dưa chuột mới trồng, mũi hắn hếch lên, ngửi thấy một mùi hương thanh khiết kỳ lạ. Tuy nhiên, do công pháp hắn tu luyện mang tính nóng nảy, mùi hương này lại khiến hắn cảm thấy ngứa ngáy khó chịu.
"Ngươi trồng cái thứ gì mà có mùi kỳ lạ vậy? Linh khí sao lại nồng đậm thế này? Có phải ngươi giấu diếm báu vật gì không?"
Diệp Phi thầm mắng trong lòng: *“Chết tiệt, hồi nãy tưới Cam Lộ hơi quá tay, quên chưa che giấu mùi hương.”* Hắn lập tức vò đầu bứt tai:
"Sư huynh, đó là do đệ bón phân… phân của Nhị Cẩu đấy! Sư huynh cũng biết con chó này hay ăn tạp, chắc nó ăn trúng cỏ độc nên phân mới có mùi như vậy."
Diệp Thần mặt biến sắc, vội vàng lùi lại mấy bước, nhìn con chó gầy gò bằng ánh mắt ghê tởm.
"Hừ, đúng là đồ tạp dịch hạ đẳng, bẩn thỉu vô cùng!"
Diệp Thần hít một hơi thật sâu, lấy lại dáng vẻ uy nghiêm:
"Diệp Phi, hôm nay ta đến không phải để nghe ngươi nói nhảm. Ba tháng trước ta thua thảm hại, tất cả là do sự cố 'tiêu chảy' bí ẩn đó. Hôm nay, ta muốn dùng ngươi để thử chiêu! Để chứng minh rằng Diệp Thần ta mới là chân mệnh thiên tử của ngoại môn!"
Nói đoạn, hắn rút đại kiếm Xích Long ra. Một luồng hỏa diễm bùng lên, khiến nhiệt độ trong vườn rau tăng vọt. Diệp Phi xót ruột nhìn mấy lá mầm dưa chuột bắt đầu có dấu hiệu héo rũ vì nóng, trong lòng bỗng dưng bùng lên một tia sát ý… nhưng ngay lập tức dập tắt nó.
*“Bình tĩnh, không được giết người tại đây. Giết người sẽ để lại khí tức nhân quả, chấp pháp đường sẽ đến tìm, rồi Tông chủ sẽ chú ý… Quá phiền phức! Phải giải quyết êm đẹp.”*
"Sư huynh! Khoan đã! Huynh mạnh thế này, một kiếm của huynh chắc chắn sẽ phá hủy toàn bộ thành quả một tháng qua của đệ! Huynh là đại nhân vật, chẳng lẽ lại nỡ ra tay với một nông dân nghèo sao?" Diệp Phi mếu máo, bộ dạng như sắp khóc đến nơi.
Diệp Thần cười lạnh:
"Thế gian này kẻ mạnh có quyền. Ngươi nên cảm thấy vinh hạnh vì được làm bao cát cho ta thử kiếm. Nhìn đây! Huyết Lang Toái Địa Trảm!"
Diệp Thần gầm lên một tiếng, luồng khí tức Luyện Khí tầng 8 bộc phát hoàn toàn. Hắn nhấc kiếm, dồn toàn bộ sức mạnh vào nhát chém này. Hỏa diễm cuộn tròn lại thành hình một cái đầu lang tộc hung tợn, mắt đỏ ngầu, lao thẳng xuống chỗ Diệp Phi đang đứng.
Trong khoảnh khắc đó, thế giới như chậm lại đối với Diệp Phi. Hắn nhìn thấy mọi sơ hở trong chiêu thức của Diệp Thần: Công pháp không ổn định, linh lực hỗn loạn, nhịp tim quá nhanh… Đối với một kẻ có tu vi thực sự tương đương chuẩn Tiên nhân như hắn, chiêu thức này chẳng khác gì đứa trẻ mẫu giáo cầm nhành củi khô quơ qua quơ lại.
Hắn chỉ cần búng nhẹ một cái là Diệp Thần sẽ tan thành mây khói.
Nhưng không. Hắn không thể làm thế.
Hắn giả vờ hoảng sợ, vấp chân vào cái cuốc, rồi ngã nhào ra phía sau. Thực tế, lúc ngã xuống, gót chân hắn đã khéo léo gạt vào một viên đá dăm cạnh bờ ruộng.
Viên đá dăm bay vèo một cái với một quỹ đạo cực kỳ quái chiêu, chẳng ai chú ý tới nó. Nó bay đúng vào lúc Diệp Thần đang dồn sức vào kiếm chiêu cao trào nhất, rồi găm vào một huyệt vị sau gáy của hắn.
"Ầm!!!"
Một tiếng nổ lớn vang lên. Đám bụi đất mịt mù bốc cao.
Nhưng kết quả không phải là Diệp Phi bị chém làm hai nửa. Mà là… chiêu thức của Diệp Thần tự dưng bị phản phệ. Ngọn hỏa diễm đang bay giữa chừng bỗng dưng đổi hướng, quay ngược lại nổ tung ngay trên tay chủ nhân nó.
"Áaaaaaaa!"
Tiếng hét thảm thiết vang lên. Diệp Thần bay ngược ra sau như một diều đứt dây, đập mạnh lưng vào một cây Linh Thụ cổ thụ gần đó. Xích Long kiếm bay ra xa, cắm phập vào bãi đất rác.
Diệp Phi lăn lộn vài vòng trên đất, rồi lồm cồm bò dậy, mặt mũi đầy bùn đất, vừa chạy tới vừa hốt hoảng kêu:
"Sư huynh! Huynh sao thế? Huynh bị trúng gió à? Đệ đã bảo rồi, huynh tập luyện quá độ nên linh lực nó bị 'hồi mã thương' rồi kia kìa!"
Diệp Thần nằm dưới đất, mặt mũi ám đen như than, râu tóc quăn tít vì chính lửa của mình. Hắn ho khù khụ, máu trào ra khóe miệng, ánh mắt tràn đầy sự bàng hoàng và không thể tin nổi.
"Làm sao… làm sao có thể? Chiêu thức của ta… rõ ràng đã hoàn mỹ…"
"Đúng đúng, rất hoàn mỹ, chỉ là… do gió sư huynh ạ!" Diệp Phi cầm một củ cải trắng từ trên kệ bếp chạy ra, hớt hải đưa cho Diệp Thần. "Sư huynh, đây là củ cải giải nhiệt, huynh ăn mau đi cho tỉnh táo. Trời nóng thế này mà huynh dùng kiếm lửa, bảo sao không bị cảm nắng cơ chứ?"
Diệp Thần nhìn củ cải trắng muốt trong tay Diệp Phi, rồi lại nhìn bộ dạng "quan tâm" đến ngu ngốc của hắn, lòng tự trọng của một thiên tài bị tổn thương sâu sắc. Hắn uất ức đến mức nghẹn lời, phun ra thêm một ngụm máu rồi ngất lịm đi.
Diệp Phi thấy hắn ngất đi mới thở phào một tiếng. Hắn đứng thẳng người dậy, ánh mắt ngô nghê lập tức biến mất, thay vào đó là một sự bình thản đến lạnh lùng.
Hắn liếc nhìn về phía gốc cây mà Diệp Thần vừa va vào.
"Nhị Cẩu, dọn dẹp hiện trường. Mang hắn bỏ ra con đường lớn cách đây ba dặm. Nhớ lấy đi hết đan dược trong túi trữ vật của hắn, coi như là phí bồi thường thiệt hại cho mấy gốc dưa chuột của ta."
Nhị Cẩu lười biếng đứng dậy, dùng đuôi ngoáy ngoáy mấy cái rồi tiến lại gần "cái xác" của Diệp Thần. Nó khéo léo dùng răng cắn lấy đai lưng của Diệp Thần, rồi như một làn khói vàng, biến mất trong lùm cây.
Khi chỉ còn lại một mình trong vườn rau, Diệp Phi lẩm bẩm:
"Nguy hiểm quá. Thật sự quá nguy hiểm. Một đệ tử Luyện Khí tầng 8 thôi mà cũng suýt làm hỏng dưa chuột của mình. Thế giới bên ngoài thật sự quá đáng sợ, người ta cứ thích lao vào đánh đấm mà không biết rằng hòa bình mới là vốn quý nhất."
Hắn cầm chiếc cuốc gỉ lên, nhưng không cuốc đất ngay. Ánh mắt hắn hướng về phía Xích Long kiếm đang cắm trên bãi rác.
"Cái thanh sắt này cũng cứng cáp đấy. Để xem…"
Hắn bước lại gần, cầm lấy chuôi kiếm rực lửa. Với Diệp Thần, thanh kiếm này nặng ngàn cân, lửa nóng bỏng tay. Nhưng trong tay Diệp Phi, nó dịu dàng như một khúc gỗ mục.
"Xoẹt!"
Diệp Phi dùng sức một chút, thanh kiếm dài ba thước bỗng dưng bị hắn nắn cong lại theo một hình thù kỳ quái. Hắn dùng bàn tay không vò nắn nó, ánh lửa trên kiếm yếu ớt kêu "xèo xèo" rồi tắt ngóm như gặp nước đá.
Chỉ trong mười nhịp thở, một thanh tuyệt phẩm linh khí vốn dĩ có giá hàng ngàn linh thạch đã biến thành một… chiếc móc treo lồng chim.
"Xong rồi. Treo chỗ này là vừa đẹp."
Hắn hài lòng gật đầu, treo chiếc móc lên cành cây dưa hấu.
Nửa canh giờ sau, Nhị Cẩu quay lại, thả xuống trước mặt Diệp Phi hai chiếc túi trữ vật và một viên ngọc giản màu huyết sắc.
"Hửm? Huyết Lang Quy Nguyên Công?"
Diệp Phi cầm ngọc giản lên, quét thần thức qua một lượt rồi bĩu môi.
"Cái gì mà 'Lấy huyết nuôi linh, lấy sát luyện thân'? Thứ công pháp tà môn này tập luyện thì sống không quá một trăm năm, bảo sao tên Diệp Thần đó khí sắc lại kém như vậy. Thật là thiếu kiến thức cơ bản."
Hắn tiện tay ném ngọc giản vào đống lửa bếp, lấy nó để mồi lửa nấu nồi cháo củ cải buổi sáng. Nếu có trưởng lão nào của Huyết Lang Môn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết tại chỗ — bộ công pháp trấn phái của họ lại bị dùng để nhóm lửa nấu cháo.
【 Đinh! Ký chủ đã hóa giải được một mối nguy hiểm tiềm tàng từ kẻ thù. 】
【 Khen thưởng: Kỹ năng trồng trọt tăng lên cấp 5 (Có xác suất nhỏ trồng ra linh thực có trí tuệ linh lung). 】
【 Tuổi thọ +20 năm. 】
Diệp Phi thở dài thườn thượt.
"Lại là tuổi thọ. Ta chỉ muốn làm một nông dân bình thường sống đủ tám mươi tuổi rồi ra đi thanh thản thôi mà. Sao cái hệ thống này cứ ép ta phải làm lão quái vật nghìn năm thế này?"
Sáng hôm đó, tin tức về việc "Thiên tài Diệp Thần bị hỏa độc công tâm, ngất xỉu giữa đường mòn" lại một lần nữa gây chấn động ngoại môn. Người ta đồn rằng Diệp Thần quá nôn nóng đạt được thành công nên đã bị tẩu hỏa nhập ma, hiện đang nằm ở nhà dưỡng thương, tinh thần suy sụp, miệng liên tục lẩm bẩm: "Là gió… chỉ là do gió thôi…"
Chẳng ai để ý đến một đệ tử tạp dịch nhỏ bé ở thung lũng sâu đang hì hục gánh phân tưới rau.
Đối với Diệp Phi, việc Diệp Thần quay lại chỉ là một hạt bụi rơi xuống mặt nước yên ả của đời hắn. Tuy nhiên, linh tính từ Thần Nông Công Pháp mách bảo hắn rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của một làn sóng lớn.
Tô Thanh Tuyết — vị nữ thần băng sơn của tông môn — gần đây cũng thường xuyên lảng vảng quanh đây. Lý trưởng lão thì dường như đã bắt đầu "não bổ" về việc hắn là đại năng hạ phàm.
Diệp Phi đứng giữa vườn rau xanh mướt, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây đen của Đại Kiếp đang thấp thoáng hiện ra sau những rặng núi.
"Càng ngày càng có nhiều kẻ nhòm ngó. Có lẽ… mình nên trồng thêm một ít ớt nổ? Loại mà ném ra có thể thổi bay một nửa ngọn núi ấy. Chỉ để phòng thân thôi, đúng, chỉ là để đuổi chim thỏ phá rau thôi."
Nghĩ là làm, Diệp Phi bắt đầu lôi ra một túi hạt giống đỏ thẫm, tỏa ra nhiệt lượng kinh người.
Hắn hoàn toàn không hay biết rằng, cách đó vài dặm, trên một ngọn núi cao, có một đôi mắt sắc lẹm của Lâm Hải trưởng lão đang quan sát từ xa qua một chiếc kính chiếu yêu cầm tay. Lâm Hải chau mày, nhìn thanh kiếm rực lửa của Diệp Thần nay biến thành chiếc móc treo đồ lặt vặt trong vườn của Diệp Phi, tim lão đập loạn nhịp vì sợ hãi xen lẫn tham lam.
"Hắn… hắn vậy mà có thể biến linh khí thành phàm thiết bằng tay không? Thực lực này… chí ít cũng là Hóa Thần trở lên! Thanh Vân Tông ta từ bao giờ lại có một vị thái thượng hoàng như vậy ẩn thân?"
Và cứ thế, sự hiểu lầm lớn nhất Tiên giới tiếp tục leo thang, trong khi nhân vật chính của chúng ta chỉ đang lo lắng không biết hôm nay nồi cháo củ cải có bị mặn quá hay không.
"Nhị Cẩu, bớt ăn linh quả đi, tối nay ăn rau bắp cải thôi nhé!"
"Gâu!" (Nhị Cẩu nhìn chủ nhân với ánh mắt coi thường: Lão già bủn xỉn!)
Thanh âm nhàn nhã vang vọng, khép lại một chương về sự trở lại đầy "lợi hại" của kẻ từng là thiên tài. Tiên lộ dài đằng đẵng, chém giết xôn xao, nhưng ở đây, chỉ có mùi đất, mùi rau và sự Cẩu đạo đạt đến đỉnh phong.