Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 49: ** Cơn mưa linh khí và sự sụp đổ của quân địch

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:41:27 | Lượt xem: 2

Tiếng gầm rú của pháp lực va chạm làm rung chuyển cả dãy núi Thanh Vân. Bầu trời vốn dĩ trong xanh giờ đây bị xé toạc bởi hàng nghìn luồng thần quang rực rỡ, nhưng đó không phải là vẻ đẹp của cầu vồng, mà là điềm báo của sự hủy diệt.

Liên quân từ các đại tông môn Trung Châu đã dàn trận kín kẽ trên tầng mây. Dẫn đầu là một vị lão giả vận trường bào đỏ rực, xung quanh vây quanh bởi cửu long hỏa xà cuồn cuộn — Viêm Ma Đạo Nhân, một cường giả Hóa Thần kỳ lừng lẫy bấy lâu. Lão ta hừ lạnh một tiếng, giọng nói như sấm rền lan tỏa khắp trăm dặm:

“Thanh Vân Tông nghe đây! Giao ra dị bảo và kẻ đang che giấu linh khí khởi nguyên, nếu không, lão phu sẽ dùng Vạn Hỏa Thiêu Thiên, biến ngọn núi này thành bình địa!”

Bên dưới, các đệ tử Thanh Vân Tông mặt cắt không còn giọt máu. Tông chủ Vân Trung Tử đứng trước đại điện, gượng gạo duy trì hộ tông trận pháp đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti. Cạnh lão, Tô Thanh Tuyết siết chặt thanh trường kiếm, ánh mắt băng giá nhưng sâu trong đó là một nỗi bất lực cùng cực. Địch nhân quá mạnh, sự chênh lệch giữa vùng biên viễn Đông Hoang và trung tâm Trung Châu như hố sâu ngăn cách.

Viêm Ma Đạo Nhân không kiên nhẫn thêm nữa. Lão vung tay, một khối hỏa cầu khổng lồ như mặt trời nhỏ rụng xuống, mang theo hơi nóng có thể làm bốc hơi cả giếng nước.

Cùng lúc đó, tại một thung lũng hẻo lánh sau núi Thanh Vân.

Diệp Phi đang khom lưng bên mấy luống rau cải chíp, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn bỗng ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn bầu trời đang rực đỏ phía cổng tông môn, lẩm bẩm với vẻ khó chịu cực độ:

“Cái quái gì thế này? Nhà ai đốt rơm rạ mà không xem hướng gió à? Khói bụi bay hết cả vào vườn rau của ta rồi!”

Bên cạnh hắn, Nhị Cẩu đang nằm dài dưới bóng cây linh thụ, bỗng dưng hắt hơi một cái thật mạnh, sau đó dùng cái chân sau gãi gãi tai, ánh mắt nhìn lên bầu trời lộ ra một tia khinh bỉ. Đối với nó, thứ "vạn hỏa" kia chỉ giống như một que diêm sắp tắt, nhưng hơi nóng của nó quả thật đang làm héo mấy mầm lá non mà Diệp Phi vừa mới gieo xuống sáng nay.

Diệp Phi càng nhìn càng thấy bực mình. Hắn vốn dĩ là kẻ sợ phiền phức, thích yên tĩnh để trồng rau. Bây giờ đám người phía trước không biết đang làm gì mà để tàn lửa bay loạn xạ, lớp bụi li ti xám xịt bắt đầu bám lên mặt lá bắp cải xanh mướt của hắn. Đây là mồ hôi công sức cả tháng trời của hắn đấy!

“Nhị Cẩu, mày thấy chưa? Đã bảo là ra ngoài hay gặp vận rủi mà. Không ngờ ngồi nhà trồng rau cũng bị vạ lây khói bụi.”

Hắn đứng dậy, bước tới bên cạnh giếng nước, nhấc lên một chiếc bình tưới nước trông cũ kỹ, gỉ sét loang lổ. Đây là món "vũ khí" mà hệ thống ban cho khi hắn đạt đến mốc trồng một vạn gốc rau muống đầu tiên. Trong mắt người thường, nó là đống đồng nát; nhưng trong tay Diệp Phi, nó chứa đựng nước Cam Lộ tinh khiết nhất thế gian, loại nước có thể khởi tử hoàn sinh cho mọi sinh linh thực vật.

“Hắt tí nước dập bụi vậy, nếu không bắp cải chết héo mất thì phí.”

Diệp Phi lẩm bẩm, cầm lấy tay cầm chiếc bình. Hắn không hề dùng tới chút pháp lực nào, chỉ đơn giản là dựa vào sức mạnh cơ bắp vốn đã được cường hóa bởi vô số điểm thuộc tính từ hệ thống, vung tay hắt một cái thật mạnh về phía bầu trời phía trước.

“Ào!”

Một màn nước trong vắt thoát ra khỏi miệng bình tưới nước. Trong mắt Diệp Phi, đó chỉ là một gáo nước bình thường dùng để tưới rau cho mát mẻ.

Nhưng đối với thế giới tu tiên bên ngoài thung lũng, đó lại là một sự kiện chấn động vạn cổ.

Ngay khoảnh khắc màn nước kia rời khỏi bình, nó không hề rơi xuống đất mà lập tức bành trướng, hóa thành một đạo cầu vồng thủy tinh khổng lồ xuyên thủng hư không. Khí tức của nó cổ xưa, mênh mông, và mang theo một loại sức mạnh "trật tự" tuyệt đối.

Tại cổng núi Thanh Vân, khối hỏa cầu khổng lồ của Viêm Ma Đạo Nhân đang lao xuống với tốc độ chóng mặt. Ngay khi nó chạm vào những giọt nước đầu tiên từ phía sau núi bay tới, nó không hề nổ tung. Ngược lại, giống như một đốm lửa nhỏ rơi vào đại dương xanh thẳm, khối hỏa cầu kia im hơi lặng tiếng biến mất, không để lại dù chỉ một làn khói trắng.

“Cái gì?!” Viêm Ma Đạo Nhân trợn trừng mắt, lão cảm thấy đạo pháp của mình không phải bị phá giải, mà là bị “xóa sổ” khỏi quy luật của trời đất.

Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.

Màn nước kia bay thẳng lên chín tầng mây, gặp không khí liền hóa thành một cơn mưa bụi li ti, bao phủ lấy toàn bộ chiến trường. Cơn mưa này không làm ướt quần áo, trái lại, khi chạm vào da thịt, nó len lỏi vào từng lỗ chân lông, xông thẳng vào kinh mạch của mỗi người.

“Linh khí! Linh khí tinh khiết đến mức khó tin!”

Một gã tu sĩ phe địch đang cầm trường thương bỗng dưng đứng ngây người. Hắn cảm thấy bình cảnh Kim Đan đã kẹt hơn trăm năm nay bỗng dưng nứt vỡ. "Răng rắc", một tiếng động giòn giã vang lên trong đầu, hắn ngay lập tức đột phá, linh áp tỏa ra mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Chuyện tương tự xảy ra ở khắp mọi nơi.

Những đệ tử Thanh Vân Tông đang trọng thương bỗng thấy vết thương lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy. Những kẻ thọ nguyên sắp cạn, tóc trắng hóa đen, da dẻ nhăn nheo bỗng trở nên căng mọng, tràn đầy sức sống.

“Trời ơi! Đây không phải là mưa, đây là Thánh chất cam lộ!” Một vị trưởng lão của một tông môn Trung Châu khác gào lên, giọng run rẩy. Lão không thèm đánh nhau nữa, vội vàng buông pháp bảo xuống, ngồi xếp bằng ngay trên không trung, há miệng đón lấy từng hạt mưa như một kẻ chết khát gặp được nguồn suối.

Viêm Ma Đạo Nhân lúc này hoàn toàn ngây dại. Lão đứng giữa không trung, hai tay run cầm cập. Lão nhìn thấy đạo cửu long hỏa xà của mình, vốn là tà hỏa khó dập, giờ đây bị cơn mưa này gột rửa, hóa thành chín con giun đất hiền lành, lặng lẽ tiêu tán.

Cảm giác đáng sợ nhất đối với một cường giả Hóa Thần như lão chính là sự áp chế về "cảnh giới". Cơn mưa này mang theo ý chí của một vị đại năng vượt xa trí tưởng tượng của lão. Đó là thứ sức mạnh có thể tùy ý thay đổi quy luật vạn vật, biến sát khí thành sinh khí, biến chiến trường thành thánh địa.

“Ai… Là vị tiền bối nào đang giáo huấn chúng ta?”

Viêm Ma Đạo Nhân rùng mình, lão nhìn về hướng màn nước khởi phát — chính là thung lũng nhỏ nằm sâu phía sau núi Thanh Vân. Nơi đó nhìn qua thì bình thường không có gì lạ, nhưng dưới nhãn quan tu sĩ của lão, nơi ấy đang tỏa ra một đạo khí tức bình hòa đến cực điểm, bình hòa đến mức khiến người ta cảm thấy sợ hãi. Nó như một con rồng cổ đại đang ngủ say, không thèm để ý đến những con kiến hôi đang nhảy nhót trên râu mình.

Lúc này, tại Thanh Vân Tông, Lý Trưởng Lão đang đứng trên vách đá cao, chứng kiến cảnh tượng này mà nước mắt lưng tròng, miệng mồm không ngừng lẩm bẩm:

“Diệp lão đệ… quả nhiên là ngươi! Ngươi lại bắt đầu nữa rồi! Lòng từ bi của ngươi quả thật bao la như biển cả. Ngươi không nỡ sát sinh, nên mới dùng cách thức này để cảm hóa kẻ địch sao? Chỉ một lần tưới nước mà có thể biến hung sát vạn năm thành duyên phận đột phá, thủ đoạn này… dù là Tiên Nhân trên thượng giới chắc cũng chỉ đến thế mà thôi!”

Lý Trưởng Lão vừa nói vừa vỗ đùi bôm bốp, vẻ mặt đầy sự ngưỡng mộ và tự hào, như thể chính lão là người hắt gáo nước đó vậy.

Còn bên dưới, toàn bộ quân địch lúc nãy còn hung hăng bạo ngược, giờ đây đã rơi vào một trạng thái kỳ quặc. Những tiếng hô giết biến mất, thay vào đó là những âm thanh đột phá liên hồi.

“Bùm! Bùm! Bùm!”

Cứ mỗi giây lại có hàng trăm người thăng cấp.

Kẻ thù? Giờ đây ai còn nhớ đến kẻ thù là ai! Trong mắt họ chỉ còn lại cơn mưa cam lộ vạn năm có một này. Họ sợ rằng nếu mình chậm trễ một giây, duyên cơ sẽ biến mất.

Viêm Ma Đạo Nhân là người tỉnh táo nhất nhưng cũng là người sợ hãi nhất. Lão nhận ra rằng nếu vị đại năng kia có thể dùng nước để ban ơn, thì cũng có thể dùng nước để lấy mạng toàn bộ vạn người ở đây chỉ trong một cái chớp mắt. Đây không phải là chiến đấu, đây là một sự ban phát của bề trên đối với những kẻ ngu muội.

Lão vội vội vàng vàng đáp xuống đất, chẳng còn màng đến thể diện Hóa Thần cường giả, quỳ sụp xuống hướng về phía thung lũng sau núi, dập đầu thật mạnh:

“Vãn bối Viêm Ma, vô tri mạo phạm thần uy tiền bối! Cầu xin tiền bối thứ tội! Tiền bối lấy đức báo oán, ban tặng cam lộ cứu giúp tu vi, vãn bối nguyện đời đời kiếp kiếp ghi nhớ ân đức này!”

Thấy thủ lĩnh quỳ xuống, vạn danh tu sĩ từ Trung Châu cũng lần lượt giật mình tỉnh mộng. Họ đồng loạt buông vũ khí, tạo nên một tiếng vang rầm rập của kim loại rơi trên đá. Cả một vùng trời xanh thẳm của Thanh Vân Tông giờ đây tràn ngập những bóng người đang quỳ lạy.

“Đa tạ tiền bối không giết chi ân!”

“Đa tạ tiền bối ban tặng cơ duyên!”

Tiếng hô vang dội cả một phương trời, chấn động đến mức mấy đám mây trên cao cũng tan biến hết.

Ở thung lũng sau núi, Diệp Phi vừa hắt xong gáo nước, thấy mây bụi phía xa bỗng dưng lắng xuống, trời quang mây tạnh, ánh nắng lại rạng rỡ chiếu rọi lên vườn rau của mình.

“Ơ, hiệu quả nhanh thế?”

Hắn ngạc nhiên nhìn cái bình tưới nước gỉ sét trong tay. Hắn cảm thấy hình như hôm nay mình tưới nước hơi nhiều thì phải, mà sao bên kia lại nghe như có tiếng hét hò của ai đó đông lắm. Hắn ngoáy ngoáy lỗ tai, nhìn Nhị Cẩu hỏi:

“Này Cẩu tử, mày có nghe thấy ai hét 'đa tạ' gì không? Chắc là đám người kia đốt rừng bị cháy, giờ thấy mưa xuống nên cảm ơn ông trời đấy.”

Nhị Cẩu nhìn cái vẻ mặt "không biết gì thật" của chủ nhân, nó nằm xuống, dùng chân che mắt lại. Nó cảm thấy chủ nhân của mình thật sự là một thiên tài trong việc tự lừa dối bản thân. Hoặc giả, trình độ "Cẩu" của lão đã đạt tới mức hóa cảnh, coi việc nghịch đảo càn khôn chỉ như một lần tưới rau hàng ngày.

“Thôi, bụi hết rồi, chuẩn bị hái rau cải làm bữa tối.” Diệp Phi hài lòng nói, hắn lấy cái cuốc gỉ ra, dắt vào lưng quần.

Trong lúc hắn đang lụi cụi xới đất, thì ở bên ngoài, một sự hiểu lầm vĩ đại đã chính thức bắt rễ. Thanh Vân Tông từ ngày hôm đó, không còn là một tông môn hạng ba yếu ớt nữa, mà đã trở thành nơi tọa trấn của một vị “Hóa Ngoại Tiên Nhân” dùng mưa cam lộ để cảm hóa chúng sinh.

Hơn vạn tu sĩ Trung Châu, vốn đến để cướp bóc, giờ đây lủi thủi rút lui trong tư thế khúm núm. Trước khi đi, Viêm Ma Đạo Nhân còn để lại toàn bộ linh thạch và pháp bảo trên người làm “lễ tạ ơn”, xếp cao như núi trước cổng Thanh Vân Tông, mà không ai dám cầm một chút nào.

Hắn ta thề với lòng mình, sau này dù có ai đưa cả tòa tiên cung cũng không bao giờ bén mảng tới gần vùng Đông Hoang này nữa. Ở đó có một người, chỉ hắt một bình tưới rau cũng đủ làm tan rã vạn quân, đó không phải là tu sĩ, đó là Thiên Đạo hóa thân!

Đêm hôm đó, dưới ánh trăng mờ ảo, Diệp Phi bưng bát cơm rau cải xào thơm phức, ngồi bên hiên nhà tre. Hắn nhìn lên quẻ bói vừa gieo lúc chiều: "Đại cát".

“Đúng là trồng rau mới sống thọ được.” Diệp Phi gật gù tâm đắc, rồi và một miếng cơm thật lớn.

Tiếng gió đêm rì rào qua vườn lá cải, Nhị Cẩu ngáp dài một cái, khép hờ đôi mắt. Cuộc đời bình yên của họ dường như vẫn tiếp diễn, mặc kệ cả Tiên giới đang điên cuồng vì một cơn mưa bụi vô tình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8