Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 57: ** Trồng hạt giống Tiên giới: Cây Đậu Thần
**CHƯƠNG 57: TRỒNG HẠT GIỐNG TIÊN GIỚI: CÂY ĐẬU THẦN**
Trong màn sương sớm bảng lảng bao phủ thung lũng ngoại môn Thanh Vân Tông, Diệp Phi đang ngồi xổm bên một hố đất nhỏ, tay cầm một chiếc muỗng gỗ, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng. Nếu có ai đó đứng cạnh, chắc hẳn sẽ tưởng hắn đang thực hiện một nghi thức tế tự cổ xưa nào đó, nhưng thực tế, hắn chỉ đang chuẩn bị bón phân cho luống cải chíp vừa thu hoạch tối qua.
"Nhị Cẩu, ngươi nhìn xem hạt giống này thế nào?"
Diệp Phi lật tay, một hạt đậu màu tím sậm, xung quanh quấn quýt những đường vân vàng kim li ti như tia sét đang nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Hạt đậu này tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, trầm mặc nhưng lại chứa đựng một sức sống bùng nổ đến kinh người.
Nhị Cẩu đang nằm phơi cái bụng gầy gò dưới gốc cây cổ thụ, khẽ liếc mắt nhìn một cái, sau đó khinh thường ngáp một hơi dài, rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp. Trong mắt nó, thứ này cũng chỉ là một hạt đậu hơi to một chút, chẳng ngon lành bằng củ khoai lang nướng mà chủ nhân vừa mới bới ra từ trong đống lửa sáng nay.
Diệp Phi lẩm bẩm: "Đây là hạt giống mà Tô Thanh Tuyết đã đánh đổi cả thanh 'Thanh Vân Kiếm' để lấy từ một bí cảnh cổ đại về. Cô ấy bảo đây là hạt đậu chết, không thể nảy mầm suốt vạn năm qua. Nhưng trong mắt hệ thống của ta…"
Hắn khẽ nhắm mắt, giao diện "Hệ Thống Thần Nông Bất Tử" hiện ra trước mặt:
*【Vật phẩm: Cửu Thiên Huyền Đậu (Tàn khuyết).】*
*【Yêu cầu: Đất chứa thần tính, nước Cam Lộ vạn năm, một chút kiên nhẫn.】*
*【Hiệu quả dự kiến: Kết nối thiên địa, mở ra lối thông linh giới. Ghi chú: Nếu trồng thành công, túc chủ sẽ nhận được 500 năm tuổi thọ và thuộc tính 'Pháp Nhãn Thông'.】*
"500 năm tuổi thọ!" – Mắt Diệp Phi sáng rực như đèn pha.
Đối với một kẻ theo đuổi "Cẩu đạo" đến mức cực đoan như hắn, tu vi có thể không tăng, bảo pháp có thể không có, nhưng tuổi thọ thì nhất định phải dài. Chỉ cần sống đủ lâu, hắn có thể đem tất cả những thiên tài, yêu nghiệt, hay ma đầu cùng thời đều… chết già hết, lúc đó hắn chính là đệ nhất thiên hạ một cách danh chính ngôn thuận nhất.
Tuy nhiên, bản tính thận trọng đã ăn sâu vào tủy lại trỗi dậy. Diệp Phi lấy trong ngực ra một bàn tính nhỏ, gieo quẻ liên tục chín lần.
"Quẻ thứ nhất: Đại cát."
"Quẻ thứ hai: Đại cát."
…
"Quẻ thứ chín: Cát trung mang hung, mộc khí quá vượng dễ dẫn lôi điện."
Diệp Phi khẽ nhíu mày, vuốt cằm suy tư: "Cát trung mang hung? Xem ra hạt đậu này lớn lên sẽ gây náo động không nhỏ. Phải chuẩn bị thêm mấy tầng trận pháp che giấu nữa mới yên tâm."
Nói là làm, Diệp Phi đứng bật dậy, cầm chiếc cuốc gỉ lên. Hắn không đào ngay chỗ trồng hạt đậu, mà lại đi vòng quanh thung lũng, ở 108 điểm trọng yếu âm thầm chôn xuống những viên linh thạch thượng phẩm cùng những lá phù lục do chính hắn vẽ bằng dịch rau của "Cải Bắp Kim Cương".
"Thiên Địa Vô Hình Trận, cấp độ 5. Không đủ. Thêm một cái Thập Phương Huyễn Ảnh Trận nữa. Vẫn chưa chắc chắn… hay là dùng thêm Thái Cổ Che Dấu Bí Thuật đi."
Nếu những vị trận pháp sư đứng đầu Thương Lam Giới thấy được cảnh này, chắc hẳn sẽ hộc máu mà chết. Một đệ tử ngoại môn tu vi Luyện Khí tầng 3 (bề ngoài) lại đang dùng những trận pháp mà ngay cả Hóa Thần đại năng cũng khó lòng phá giải chỉ để… che giấu việc trồng một hạt đậu.
Sau khi đã cảm thấy an toàn tuyệt đối, Diệp Phi mới quay lại cái hố nhỏ kia. Hắn dùng nước Cam Lộ từ bình tưới thần kỳ hòa chung với phân bón "thần cấp" (thực chất là tro từ củi linh thụ bị Nhị Cẩu đốt hỏng), rồi nhẹ nhàng đặt hạt Cửu Thiên Huyền Đậu xuống.
"Lên đi, bé con. Đừng có làm ta thất vọng."
Vừa tưới một gáo nước Cam Lộ xuống đất, mặt đất bỗng nhiên rung chuyển nhẹ.
Nhị Cẩu đang ngủ say bỗng dưng bật dậy, lông cổ dựng đứng, nó gầm gừ nhìn chằm chằm vào cái hố. Một luồng khí tức kinh khủng từ dưới lòng đất phun trào.
*Rắc!*
Một mầm non màu xanh biếc, óng ánh như ngọc lục bảo phá đất vươn lên. Chỉ trong chớp mắt, cái mầm non đó lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà dài ra. Hai chiếc lá mầm như hai vầng trăng khuyết rung rinh, tỏa ra từng vòng từng vòng gợn sóng linh khí nồng đậm đến mức hóa thành sương mù.
"Tốc độ này… có vẻ hơi nhanh?" – Diệp Phi giật mình lùi lại một bước.
Mầm đậu không chỉ dài ra, mà nó bắt đầu vặn xoắn lại với nhau, biến thành một cột thân cây khổng lồ, vững chãi như một con rồng xanh đang uốn lượn thăng thiên.
Mười mét… trăm mét… ba trăm mét!
Cây đậu thần như một thanh kiếm xanh vạn trượng, đâm thẳng lên trời cao. Trận pháp của Diệp Phi dù đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng cái ngọn của cây đậu đã bắt đầu xé toạc các tầng mây đen, xuyên qua cả màn sương bảo vệ của tông môn.
Tại Thanh Vân Tông, vô số đệ tử và trưởng lão đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn. Trên đỉnh núi phía sau Dược Viên Ngoại Môn, một bóng cây xanh biếc, to lớn một cách hoang đường đang vươn cao tít tắp, nửa thân trên của nó đã biến mất sau những tầng mây chín tầng trời.
Lúc này, Lý Trưởng lão đang ngồi trên mái nhà uống rượu, bị cảnh tượng này dọa cho ngã lộn nhào. Lão trợn tròn mắt, chén rượu trên tay rơi xuống vỡ tan tành mà không hề hay biết.
"Cái… cái gì kia? Một gốc cây mọc lên thiên giới? Là dị tượng linh bảo xuất thế? Hay là… Tiền bối Diệp Phi lại đang có hành động vĩ đại gì rồi?"
Lý Trưởng lão vội vàng bay tới hướng vườn rau, miệng lẩm bẩm: "Không được, đây chắc chắn là cơ duyên. Diệp tiền bối bình thường điềm đạm, không ra tay thì thôi, một khi đã ra tay là động trời động đất! Phải sang xem 'bí kiếp' gì mới được!"
Trong lúc đó, tại vườn rau, Diệp Phi đang cuống cuồng chạy vòng quanh gốc cây đậu thần to đến mức ba người ôm không xuể.
"Thôi xong rồi! Cao quá rồi! Nhị Cẩu, mau nghĩ cách gì đi, cây này mọc vọt ra ngoài trận pháp che mắt rồi!"
Nhị Cẩu nhìn cái cây, lại nhìn vẻ mặt hốt hoảng của chủ nhân, nó liền tiến lại gần, dùng chân trước tát mạnh một cái vào thân cây đậu.
Một cái tát của Thôn Phệ Thần Thú mang theo lực lượng rung chuyển không gian, khiến thân cây đậu khổng lồ run rẩy dữ dội. Nhưng lạ kỳ thay, cây đậu thần này lại cực kỳ bền bỉ, nó không gãy, trái lại càng mọc nhanh hơn, bắt đầu nở ra những đóa hoa vàng nhạt rực rỡ, tỏa hương thơm thanh khiết phủ kín cả vùng biên giới Đông Hoang.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Trời cao bỗng dưng vang lên những tiếng sấm sét. Những đám mây đen cuồn cuộn tụ tập, đây chính là Lôi Kiếp dành cho linh dược cấp Thần.
Diệp Phi mặt tái mét: "Trồng rau mà cũng bị sét đánh? Thiên đạo, ngươi có cần phải nhỏ mọn vậy không? Ta chỉ muốn tăng chút tuổi thọ thôi mà!"
Đúng lúc này, Tô Thanh Tuyết từ trên không trung đáp xuống. Cô mặc một bộ váy trắng thanh khiết như tuyết, trên tay vẫn cầm giỏ trúc đựng vài hạt giống cổ. Khi nhìn thấy cây đậu mọc xuyên mây, đôi mắt đẹp của cô mở to hết cỡ, nhỏ giọng thốt lên:
"Diệp… Diệp sư huynh… Đây chẳng phải là hạt đậu mà ta đã nói là 'không thể nảy mầm' sao?"
Diệp Phi cười gượng, tay gãi gãi đầu: "Hà hà, sư muội tới rồi à. Chắc là do đất ở đây tốt, lại thêm hôm nay thời tiết thuận lợi, nó… nó mọc hơi hăng hái một chút."
Tô Thanh Tuyết nhìn quanh vườn rau. Đất tốt? Thời tiết tốt? Cây đậu thần vạn năm mới thấy một lần, nay lại mọc nhanh như cỏ dại, vả lại linh lực chung quanh nó nồng đậm đến mức cô chỉ cần hít một hơi đã cảm thấy tu vi Kim Đan của mình đang rục rịch thăng tiến.
"Đây là 'Thông Thiên Huyền Đậu' trong truyền thuyết!" – Cô run giọng nói – "Tương truyền, khi nó nở hoa, có thể dẫn lối lên Tiên giới, mỗi một hạt đậu kết ra đều là một đạo cơ… Diệp sư huynh, huynh thật sự là đại năng ẩn cư sao?"
Diệp Phi vừa định phủ nhận, thì một tia lôi điện tím sẫm khổng lồ từ trên không trung đánh thẳng xuống ngọn cây đậu.
"Trời ạ, cháy cây của tôi mất!"
Diệp Phi không kịp nghĩ nhiều, bản năng của một nông dân yêu quý rau quả trỗi dậy. Hắn vứt cái cuốc đi, tay cầm chiếc bình tưới nước Cam Lộ, lao thẳng lên không trung, hắt mạnh một gáo nước về phía tia sét.
*Xoẹt!*
Một cảnh tượng kỳ quái diễn ra khiến Tô Thanh Tuyết đứng hình tại chỗ. Tia sét tím hung hiểm kia, khi chạm vào nước từ bình của Diệp Phi, bỗng nhiên dịu lại, sau đó… bị hấp thụ hoàn toàn vào trong dòng nước, biến thành những tia điện li ti như đom đóm đậu trên lá cây đậu thần.
Cây đậu nhận được năng lượng từ sét, trái lại càng xanh tốt hơn, những nụ hoa nhanh chóng kết thành những quả đậu vàng óng ánh, treo lủng lẳng trên không trung như những chiếc lồng đèn.
Ở dưới mặt đất, Lý Trưởng lão vừa đáp xuống, nhìn thấy cảnh Diệp Phi dùng gáo nước "hóa giải" lôi kiếp, lão liền quỳ sụp xuống, miệng lẩm nhẩm:
"Vạn vật hóa thủy, dĩ nhu khắc cương… Tiền bối đang dạy ta đạo của nước sao? Trời ơi, dùng nước cam lộ tưới sét, chỉ có bậc Chân Tiên mới làm được điều này! Ta hiểu rồi! Ta hiểu rồi!"
Lý Trưởng lão ngồi kiết già ngay tại chỗ, xung quanh lão, một tầng hào quang bỗng nhiên phát ra. Lão đột phá rồi! Từ Nguyên Anh tầng 2, chỉ nhờ "não bổ" hành động của Diệp Phi mà lão đã thẳng tiến lên tầng 3.
Trong khi đó, ở tít trên ngọn cây, Diệp Phi sau khi hóa giải xong mấy đợt lôi kiếp, vội vàng tuột xuống dưới gốc, hơi thở dốc: "May quá, nước này còn tác dụng dẫn điện tốt, nếu không thì hỏng hết rau quả."
Hắn nhìn lên cao, cây đậu lúc này đã thôi phát triển chiều cao, nhưng những quả đậu trên kia tỏa ra hào quang mười màu, khiến cả vùng trời Thanh Vân Tông sáng rực như ban ngày.
*【Đinh! Thu hoạch Cửu Thiên Huyền Đậu thành công. Điểm kinh nghiệm nông nghiệp +10.000. Tuổi thọ +500 năm. Đã đạt được Pháp Nhãn Thông (Có thể nhìn thấu vạn vật hư huyễn, thấu suốt tu vi của bất kỳ ai thấp hơn túc chủ).】*
Diệp Phi cảm thấy trong mắt mình mát lạnh, rồi một luồng ánh sáng vàng nhạt xẹt qua con ngươi. Khi hắn nhìn về phía Lý Trưởng lão đang ngồi thiền, hắn thấy rõ những mạch linh khí luân chuyển trong cơ thể lão, thậm chí thấy cả viên Nguyên Anh đang nhỏ xíu nhảy múa. Khi nhìn Nhị Cẩu…
Hắn bỗng khựng lại.
Dưới lớp da lông vàng gầy gò của Nhị Cẩu là một vùng hư vô sâu thẳm như một lỗ đen có thể nuốt chửng cả tinh tú. Trên đỉnh đầu Nhị Cẩu hiện lên ba chữ màu máu nhạt: "Thôn Phệ Thú".
"Cái gì?! Con chó này…" – Diệp Phi giật mình, nhưng ngay lập tức bắt gặp ánh mắt lười biếng của Nhị Cẩu. Nó liếc hắn một cái, ý vị sâu xa, sau đó lại dùng chân gãi tai như một con chó hoang bình thường.
Diệp Phi lau mồ hôi hột: "Thôi xong, cái nhà này toàn thứ quái vật. Phải bình tĩnh, cẩu mới là đạo sống còn. Con chó này có mạnh thế nào thì nó vẫn phải chờ cơm của mình."
Bỗng nhiên, từ ngoài thung lũng, tiếng chuông đồng của tông môn vang lên dồn dập.
"Kẻ nào đột nhập vào cấm địa ngoại môn?"
"Phát hiện dị bảo vạn trượng! Tất cả đệ tử cùng trưởng lão nhanh chóng tới chi viện!"
Diệp Phi biến sắc. Sự náo động lớn thế này, chắc chắn không giấu được nữa. Hắn vội vàng nhìn quanh, cái cây này quá to, không thể giấu vào đâu được.
"Lý Trưởng lão! Sư muội! Giúp tôi một tay!"
Lý Trưởng lão lúc này vừa thức tỉnh sau khi đột phá, nghe tiếng Diệp Phi gọi, lập tức nghiêm mặt: "Tiền bối có việc gì cứ sai bảo, dù là đi vào dầu sôi lửa bỏng, lão Lý ta cũng không từ!"
"Lão đừng nói nhảm nữa!" – Diệp Phi gấp gáp – "Lão mau dùng thuật che mắt, tạo ra một trận ảo giác khiến người ta tưởng đây chỉ là một làn khói bốc lên từ đống rác tôi vừa đốt! Còn Tô sư muội, muội hãy dùng Băng Tuyết Pháp để đóng băng linh lực xung quanh đây, đừng để bọn họ cảm nhận được mộc khí của cây đậu!"
Tô Thanh Tuyết tuy thắc mắc tại sao một người mạnh như Diệp Phi lại phải sợ đám trưởng lão tông môn tìm tới, nhưng cô vẫn vâng lệnh. Với sức mạnh của hai người bọn họ, kết hợp với các tầng trận pháp mà Diệp Phi đã bố trí từ trước, cái cây đậu thần kỳ lạ dần dần biến mất trong mắt mọi người.
Từ phía xa nhìn lại, thung lũng ngoại môn chỉ như đang bị một đám khói bụi bao phủ, hôi thối nồng nặc (do Diệp Phi ném thêm vài túi phân bón chưa phân hủy vào đống lửa).
Nửa canh giờ sau, hàng chục đạo hào quang đáp xuống trước cổng vườn rau. Dẫn đầu là Tông chủ Thanh Vân Tông – Vân Thông chân nhân.
"Lạ thật, vừa rồi ta còn thấy một cây thần xuyên qua chín tầng mây cơ mà? Sao giờ lại chỉ còn đống khói bốc mùi thế này?" – Vân Thông chân nhân cau mày bịt mũi.
Diệp Phi lúc này đã quay lại bộ dạng một tên đệ tử tạp dịch hèn mọn, tay cầm cái chổi rách, cung kính quỳ dưới đất: "Bẩm Tông chủ, vừa rồi đệ tử đốt rác, lỡ tay ném nhầm một nắm hạt tiêu rừng và lá độc vào đống lửa, không ngờ nó bốc lên cao quá khiến các ngài kinh động. Đệ tử xin chịu tội!"
Lý Trưởng lão cũng bước ra, vuốt râu hờ hững: "Tông chủ, ngài nhìn nhầm rồi. Lão phu nãy giờ ở đây, chỉ thấy tên nhóc này hậu đậu làm cháy bếp thôi. Hại lão phu bị sặc khói nãy giờ đây này."
Vân Thông chân nhân nghi ngờ nhìn đống rác đang cháy khét lẹt, lại nhìn thấy Tô Thanh Tuyết cũng đứng đó, hỏi: "Thanh Tuyết, ngươi cũng ở đây sao? Có thấy cây thần nào không?"
Tô Thanh Tuyết liếc mắt nhìn Diệp Phi một cái, sau đó khuôn mặt xinh đẹp vẫn giữ vẻ lạnh lùng: "Bẩm sư tôn, đệ tử chỉ đến đây tìm một ít dược liệu. Thung lũng này ngoài khói bụi ra, chẳng có gì khác."
Tông chủ cùng các trưởng lão khác đưa mắt nhìn nhau, dùng thần thức quét khắp thung lũng một lượt. Với "Thiên Địa Vô Hình Trận" kết hợp với sự che chở của ngọn cây đậu thần vốn dĩ đã có tính ẩn nấp, họ chẳng thấy được gì ngoài một tiểu tu sĩ Luyện Khí tầng 3 và một lão già nghiện rượu.
"Haiz, có lẽ là do linh khí hỗn loạn tạo ra ảo giác ảo ảnh (mirage)." – Một vị trưởng lão chán nản nói.
Đoàn người kéo đi trong sự hậm hực.
Khi bóng họ đã biến mất hẳn, Diệp Phi mới ngồi bệt xuống đất, thở phào nhẹ nhõm: "Suýt chút nữa là mất cả chì lẫn chài. Lần sau trồng thứ gì có 'Thông Thiên' hay 'Huyền' thì phải bói quẻ 81 lần mới được."
Tô Thanh Tuyết tò mò hỏi: "Diệp sư huynh, cây đậu thần này… huynh định làm gì với nó?"
Diệp Phi nhìn lên những quả đậu vàng óng trên cao, khẽ cười: "Làm gì nữa? Thu hoạch rồi nấu chè thôi! Ăn chè đậu thần vừa bổ não, vừa tăng tuổi thọ, còn tốt hơn vạn viên linh đan của lũ trưởng lão kia nhiều."
Lý Trưởng lão nuốt nước miếng ực một cái: "Chè… Chè Đậu Thần? Diệp tiền bối, ngài… ngài cho lão một bát được không?"
"Được thôi, cứ giúp tôi nhặt hết lá khô trong vườn là có phần."
Tối hôm đó, trong thung lũng vắng lặng, mùi hương thơm dịu mát của món chè đậu lan tỏa khắp nơi. Diệp Phi múc một bát đầy đưa cho Nhị Cẩu, một bát cho Lý Trưởng lão và một bát tinh xảo nhất cho Tô Thanh Tuyết.
Khi hạt đậu vừa chạm vào miệng, nó tan chảy thành một dòng linh lực tinh khiết, xộc thẳng vào kinh mạch của ba người họ.
*Rắc!* – Lý Trưởng lão lại đột phá, tiến lên Nguyên Anh tầng 4.
*Oanh!* – Tô Thanh Tuyết bỗng nhiên sau lưng xuất hiện một hình bóng phượng hoàng mờ ảo, tu vi chạm tới đỉnh phong Kim Đan.
Riêng Diệp Phi, hắn chỉ cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm, đầu óc minh mẫn lạ thường. Hắn nhìn thông báo của hệ thống:
*【Túc chủ đã tiêu thụ Cửu Thiên Huyền Đậu. Thọ nguyên hiện tại: 8.500 năm. Đang tiến gần tới mức trường sinh cục bộ.】*
"8.500 năm…" – Diệp Phi mỉm cười mãn nguyện – "Cứ thế này, chẳng cần tranh giành thiên hạ, chỉ cần sống đủ lâu, thiên hạ tự nhiên sẽ là của ta."
Ở góc sân, Nhị Cẩu nằm gặm vỏ hạt đậu thần, trong đôi mắt nó thoáng hiện lên hình ảnh của đại kiếp đang đến gần ở tận chân trời. Nhưng khi nhìn sang thấy Diệp Phi đang hớn hở múc thêm bát chè thứ hai, nó lại thở dài, thu lại khí tức bá chủ, rồi quay lại bộ dạng con chó lười biếng.
Trồng rau, quả thật là một sự nghiệp đầy hứa hẹn.
— Hết chương 57 —