Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 65: ** Tô Thanh Tuyết bị ép hôn
Sương mù buổi sớm tại dược viên ngoại môn vẫn như mọi khi, mờ ảo và tĩnh mịch, mang theo hương vị thanh khiết của đất ẩm và mùi lá ngô ngọt lịm. Diệp Phi đứng giữa vườn rau, tay cầm chiếc cuốc gỉ, động tác điêu luyện và nhịp nhàng. Mỗi nhát cuốc chạm xuống không hề làm lay động đến rễ cây, ngược lại còn khiến những luống đất tơi xốp một cách kỳ lạ.
"Hệ thống, hôm nay ta có bao nhiêu tuổi thọ?" Diệp Phi thầm hỏi trong đầu.
"Ký chủ vừa tưới nước cho 'Tử Tinh Linh Thạch Lựu', thưởng 50 ngày tuổi thọ, 10 điểm sức mạnh. Hiện tại tổng tuổi thọ là: 12.450 năm."
Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán. Tuổi thọ hơn một vạn năm mới chỉ mang lại cho hắn một chút cảm giác an toàn mong manh giữa cái thế giới mà một cơn bão linh khí cũng có thể thổi bay nửa cái vương quốc này.
Hắn liếc nhìn về phía cổng tre. Thông thường giờ này, Nhị Cẩu đã bắt đầu vác bụng phệ đi đuổi mấy con chim linh thú lẻn vào mổ rau, nhưng hôm nay, con chó vàng gầy gò ấy lại ngồi thu hình một góc, đôi tai cụp xuống, ánh mắt nhìn ra con đường mòn dẫn lên núi đầy vẻ cảnh giác.
Một bóng người từ trong màn sương dần hiện ra.
Áo bào trắng tinh khôi như tuyết, bước chân phiêu hốt nhưng lại có chút nặng nề không giấu giếm. Tô Thanh Tuyết, vị thiên kiêu lạnh lùng nhất Thanh Vân Tông, hôm nay không mang theo vẻ băng giá thường ngày. Gương mặt nàng tái nhợt, đôi mắt phượng vốn dĩ sắc lẹm giờ đây ẩn chứa một nỗi buồn mang mác và sự bất lực đến xót xa.
Diệp Phi rùng mình, bản năng "Cẩu" trong hắn trỗi dậy mãnh liệt. Hắn lẩm bẩm: "Tới rồi, rắc rối tới rồi. Thần sắc này, ánh mắt này… chín phần mười là muốn mượn linh thạch, một phần còn lại chắc chắn là thù sâu hận nặng."
Hắn nhanh chóng ném chiếc cuốc xuống, cúi đầu giả vờ kiểm tra một cái bắp cải héo, hy vọng nàng không nhìn thấy mình. Nhưng vô ích, Tô Thanh Tuyết đã dừng chân ngay trước hàng rào tre.
"Diệp sư đệ…" Giọng nàng nhỏ nhẹ, hơi run rẩy, mất đi cái khí chất của một Kim Đan tu sĩ.
Diệp Phi gượng cười, ngẩng đầu lên, phủi phủi bùn trên áo: "Ơ, Tô sư tỷ. Cơn gió nào thổi tỷ tới thung lũng nghèo nàn này thế? Hôm nay cà rốt chưa chín, tỷ quay lại sau được không?"
Tô Thanh Tuyết không đáp, nàng cứ nhìn chằm chằm vào mảnh vườn xanh mướt của hắn. Một lúc lâu sau, nàng khẽ nói: "Diệp Phi, có lẽ sau này… ta sẽ không thể đến ăn cơm do đệ nấu được nữa."
Diệp Phi sững người. Câu nói này nghe quen thế nhỉ? Trong mấy cuốn tiểu thuyết cẩu huyết kiếp trước hắn đọc, đây thường là mở đầu cho một màn hy sinh oanh liệt hoặc là… bị ép hôn.
Hắn cẩn thận hỏi: "Tỷ định đi đâu? Xuống núi lịch luyện? Hay là tìm được phúc địa tu hành mới rồi?"
Tô Thanh Tuyết cúi đầu, bàn tay trắng muốt nắm chặt lấy thanh trường kiếm bên hông: "Phủ Thành chủ Thanh Châu gửi lễ sính đến Thanh Vân Tông. Phụ thân… cùng các vị trưởng lão đã gật đầu. Họ muốn ta gả cho thiếu chủ Lâm Thiên Hành."
"Khục!" Diệp Phi sặc nước miếng, ho sù sụ. "Cái gì? Lâm Thiên Hành? Cái gã nổi danh là 'Thanh Châu tiểu thái tử' mà người ta đồn là có 300 thiếp thất, mỗi đêm đổi một người ấy hả?"
Tô Thanh Tuyết cười khổ, một nụ cười còn buồn hơn cả tiếng khóc: "Thanh Vân Tông mấy năm nay linh mạch cạn kiệt, tài nguyên tu luyện bị các tông môn khác chèn ép. Phủ Thành chủ hứa sẽ cấp cho tông môn ba mỏ linh thạch thượng phẩm và mười viên Hóa Thần Đan nếu ta đồng ý. Vì tông môn, ta không có quyền từ chối."
Diệp Phi thầm mắng trong lòng: *Lũ già khú đế Thanh Vân Tông đúng là đồ hèn, mang đệ tử ưu tú nhất đi đổi tài nguyên. Quả nhiên cái giới tu tiên này chó má thật, sống càng lâu càng thấy thối nát.*
Nhưng ngoài mặt, hắn lại tỏ vẻ hoảng sợ, lùi lại hai bước: "Ôi trời, vậy tỷ nên chuẩn bị đi chứ, sang đây nói với ta làm gì? Lâm thiếu chủ mà biết tỷ hay sang vườn rau của một gã tạp dịch, hắn phái người tới san phẳng chỗ này thì ta sống sao?"
Tô Thanh Tuyết nhìn vẻ mặt hèn nhát của Diệp Phi, trái tim nàng thắt lại một cái. Nàng biết Diệp Phi chỉ là một tu sĩ Luyện Khí tầng 3 bình thường, nhút nhát và an phận. Nàng cũng chẳng hy vọng gì hắn sẽ làm được gì cho nàng. Nàng đến đây, đơn giản vì đây là nơi duy nhất trong Thanh Vân Tông này khiến nàng thấy bình yên, là nơi duy nhất không ai coi nàng là công cụ để giao dịch.
"Ta chỉ muốn đến… ăn một bữa cơm cuối cùng ở đây." Nàng lẩm bẩm.
Nhị Cẩu đứng bên cạnh đột ngột "Gâu" một tiếng thật to, đuôi nó ngoáy tít, rồi nó chạy lại gần dùng đầu cọ vào chân Tô Thanh Tuyết như muốn an ủi. Diệp Phi trừng mắt nhìn con chó: *Đồ phản chủ! Thấy gái xinh là quên mất triết lý sinh tồn rồi hả?*
Nhìn thấy giọt nước mắt chực trào trên khóe mắt người đẹp, Diệp Phi dù "Cẩu" đến đâu cũng không đành lòng đuổi khách. Hắn thở dài, xoay người đi vào gian nhà tranh: "Đợi đấy, hôm nay ta nấu mì trường thọ cho tỷ ăn. Đừng có khóc, rớt nước mắt vào vườn rau của ta làm hỏng độ pH của đất."
Bên ngoài thung lũng, bầu không khí tĩnh lặng bỗng bị phá vỡ bởi tiếng trống trận và tiếng linh thú gầm vang. Một đoàn người rầm rộ tiến về phía ngoại môn Thanh Vân Tông. Dẫn đầu là một chiếc kiệu rồng xa hoa do bốn con lân mã kéo, hào quang lấp lánh, đi đến đâu linh khí chấn động đến đó.
Lâm Thiên Hành – thiếu chủ Phủ Thành chủ, ngồi chễm chệ trên kiệu, tay cầm quạt xếp, gương mặt lộ rõ vẻ ngạo mạn. Hắn nhìn về hướng đỉnh núi Thanh Vân, nhếch môi cười: "Một cái tông môn hạng ba tàn tạ, nếu không phải vì tư chất Băng Linh Căn của Tô Thanh Tuyết có lợi cho song tu của ta, bản thiếu chủ thèm liếc mắt tới chắc?"
Hắn phất tay: "Tới đó, đưa lễ vật vào. Ai dám cản trở, trực tiếp phế bỏ tu vi!"
Lúc này, tại vườn rau, Diệp Phi vừa bưng bát mì nghi ngút khói ra thì tiếng loa truyền thanh bằng linh lực của tông môn vang vọng khắp thung lũng: "Toàn bộ đệ tử Thanh Vân Tông ra đón đoàn sứ giả Phủ Thành chủ! Ai vắng mặt sẽ bị xử tội theo tông quy!"
Sắc mặt Tô Thanh Tuyết trắng bệch như tờ giấy. Bát mì trên tay nàng run rẩy, nước dùng sóng sánh ra ngoài.
"Họ đến nhanh thật…" Nàng thì thầm, buông bát mì xuống, ánh mắt hiện lên một sự kiên định đầy tuyệt vọng. Nàng rút thanh trường kiếm ra, kiếm khí lạnh lẽo bùng phát làm sương mù xung quanh đóng băng. "Ta thà tự bạo Kim Đan, cũng không để bọn chúng toại nguyện."
Diệp Phi nhìn bát mì còn nguyên, rồi nhìn dáng vẻ muốn chết của Tô Thanh Tuyết, trong lòng hắn bỗng dưng bốc hỏa. Hắn cực kỳ ghét phiền phức, nhưng hắn càng ghét hơn khi có kẻ làm gián đoạn bữa cơm của khách mình. Hơn nữa, bát mì đó là hắn nấu bằng loại hành lá đặc biệt "Định Tâm Thảo" có tác dụng làm dịu linh hồn, tốn bao nhiêu công sức mới thu hoạch được.
"Ngồi xuống." Diệp Phi đột ngột lên tiếng, giọng nói vốn dĩ lười biếng giờ đây mang theo một chút uy nghiêm kỳ lạ mà chính hắn cũng không nhận ra.
Tô Thanh Tuyết khựng lại, ngơ ngác nhìn hắn.
"Ăn hết bát mì này đi. Tỷ là người, không phải vật trao đổi. Đừng nói chuyện chết chóc ở trong vườn rau của ta, xui xẻo lắm." Diệp Phi ngồi xuống chiếc ghế đẩu, thong dong rót một bát nước lọc.
"Nhưng bọn họ…"
"Kệ xác bọn họ. Tỷ cứ ăn đi, xong xuôi rồi tính tiếp."
Nhị Cẩu cũng "Gâu" một tiếng phụ họa, rồi nó thản nhiên đi ra ngoài hàng rào, nằm bẹp xuống ngay lối vào thung lũng, vẻ mặt cực kỳ buồn ngủ nhưng cái lỗ tai thì không ngừng giật giật.
Đúng lúc đó, một nhóm chấp pháp đệ tử của Thanh Vân Tông cùng hai tên hộ vệ của Phủ Thành chủ đi tới hướng thung lũng.
"Tô sư tỷ chắc chắn ở đây! Vị thiếu chủ của chúng ta nóng lòng muốn gặp mỹ nhân rồi!" Tên cầm đầu là một tên đệ tử nội môn hay xu nịnh, hắn cười hô hố, chân dẫm bừa lên những ngọn cỏ ven đường.
Bọn chúng vừa chạm chân tới cổng tre, một giọng nói nhàn nhạt vang lên từ bên trong:
"Trong thung lũng đang bón phân, hôi thối lắm. Không có việc gì thì biến đi cho sạch mắt."
Tên đệ tử nội môn khựng lại, nhìn thấy Diệp Phi đang ngồi chẻ củi trong sân, liền quát lớn: "Thằng tạp dịch kia, mày to gan thật! Tô sư tỷ đâu? Mau bảo nàng ra đây nghênh tiếp Lâm thiếu chủ, bằng không ta dỡ bỏ cái ổ chó này của mày!"
Diệp Phi không ngẩng đầu lên: "Sư tỷ tỷ đang bận ăn mì. Ai quấy rầy nàng, ta cho ăn phân bón thật đấy."
"Mẹ kiếp! Tìm chết!" Một tên hộ vệ Phủ Thành chủ, tu vi đã đạt Trúc Cơ hậu kỳ, trực tiếp lao lên, định vung tay tát cho Diệp Phi một cái.
Nhưng ngay khi hắn bước chân vào hàng rào tre, cảnh tượng đột ngột thay đổi. Bầu trời bỗng chốc tối sầm lại, những gốc ngô bên đường bỗng cao lên vạn trượng, mỗi chiếc lá đều biến thành một thanh cự kiếm mang theo sát khí ngút trời.
"Á!!!" Tiếng thét thảm thiết vang lên. Tên hộ vệ chỉ kịp nhìn thấy một con chó vàng to lớn lạ thường hiện ra trong ảo cảnh, nó nhẹ nhàng nhấc chân sau lên, "xè xè" một tiếng vào chân hắn. Cơn đau thấu xương bùng phát, kinh mạch của tên hộ vệ trực tiếp bị đông cứng, hắn bị một lực lượng vô hình hất bay xa hàng trăm mét, rơi tõm xuống dòng suối dưới chân núi.
Những kẻ còn lại sợ hãi đứng chôn chân tại chỗ. Trong mắt chúng, cái thung lũng này đột nhiên trở thành một miệng vực thẳm nuốt chửng vạn vật.
"Rào… rào…"
Tiếng xới đất vẫn đều đặn vang lên. Diệp Phi vẫn bình thản, Nhị Cẩu đã quay lại nằm im, dường như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Tô Thanh Tuyết bên trong nhà tranh cũng nghe thấy tiếng động, nàng chạy ra, thấy ngoài cổng vắng tanh không còn bóng người, chỉ có tiếng kêu rên yếu ớt của ai đó dưới vực xa xa.
"Diệp sư đệ, chuyện gì vừa xảy ra vậy?"
Diệp Phi lau cuốc, cười nói: "À, mấy tên đó chắc nhìn thấy vườn rau nhà ta dùng phân bón tươi hôi quá nên chạy mất rồi. Sư tỷ thấy chưa, tu vi cao mà làm gì, không chịu nổi mùi thối thì cũng vứt."
Tô Thanh Tuyết nhìn Diệp Phi, ánh mắt đầy vẻ hoài nghi, nhưng bát mì vừa rồi quả thực đã khiến linh lực trong người nàng trở nên dồi dào chưa từng thấy, vết rạn nứt tâm cảnh bấy lâu nay cũng biến mất hoàn toàn.
Nàng hít một hơi sâu, nhìn về phía đỉnh núi, nơi đại diện Phủ Thành chủ đang ngạo mạn đòi người: "Ta sẽ đi gặp họ. Lần này, ta sẽ không cúi đầu."
Nàng quay bước đi, tà áo trắng phất phơ. Đi được vài bước, nàng nghe thấy tiếng Diệp Phi vọng lại từ phía sau:
"Lát nữa nếu có đánh nhau mà thấy mệt, cứ nhắm hướng này mà chạy. Chỗ ta không có gì nhiều, chỉ có hành lá và củ cải là đủ dùng."
Tô Thanh Tuyết khẽ mỉm cười, một nụ cười rực rỡ như nắng ban mai. Nàng không biết rằng, ngay sau khi nàng rời đi, Diệp Phi đã thở dài một tiếng, thò tay vào trong đống rơm, lôi ra một củ hành lá xanh mướt nhưng tỏa ra kiếm ý có thể xẻ đôi cả vầng trăng.
"Hành lá vạn năm đã tích lũy đủ kiếm khí. Nếu thằng cha Lâm Thiên Hành gì đó dám chạm vào sợi tóc của nàng, mình có nên ném củ hành này vào đầu hắn không nhỉ?"
Hắn lắc đầu, tự lẩm bẩm: "Không được, dùng hành vạn năm phí quá. Thôi thì dùng củ khoai tây phế phẩm này vậy, nổ một phát chắc cũng chỉ san phẳng nửa cái Thành chủ phủ thôi, vẫn còn là 'Cẩu' chán."
Nhị Cẩu rên hừ hừ, tỏ vẻ khinh bỉ cái sự "khiêm tốn" giả tạo của chủ nhân nó.
Tại đại sảnh Thanh Vân Tông, Lâm Thiên Hành bắt đầu mất kiên nhẫn. Hắn đập bàn đứng dậy: "Thanh Vân tông chủ! Nửa canh giờ đã qua, Tô Thanh Tuyết còn chưa thấy mặt. Các người định giỡn mặt với Phủ Thành chủ sao?"
Thanh Vân tông chủ, một lão già gầy gò với bộ râu dài, mồ hôi đầm đìa: "Lâm thiếu chủ bình tĩnh, Tuyết nhi tính tình có chút bướng bỉnh…"
"Ta không cần biết! Hôm nay dù nàng có chết, ta cũng phải mang xác nàng về để luyện dược song tu!" Lâm Thiên Hành gào lên.
Giọng nói ấy vừa dứt, một đạo kiếm mang màu băng tuyết từ xa lao tới, cắm phập ngay trước mặt hắn, mặt sàn đá vạn năm nứt vỡ tan tành.
"Lâm Thiên Hành! Ngươi muốn đưa ai về?"
Tô Thanh Tuyết hạ xuống giữa sảnh, khí thế cuồng bạo hơn hẳn lúc trước. Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, không còn một chút sợ hãi.
Lâm Thiên Hành sững sờ, rồi cười khẩy: "Khá lắm, Kim Đan đỉnh phong? Nhưng ở trước mặt đại quân Phủ Thành chủ, chút tu vi này tính là gì?" Hắn vỗ tay, sáu vị cường giả Nguyên Anh kỳ từ sau kiệu rồng bước ra, áp lực đè nặng khiến cả tòa đại điện rung chuyển.
Thanh Vân tông chủ run rẩy: "Tuyết nhi! Đừng làm càn! Mau tạ lỗi với thiếu chủ!"
Giữa tình thế ngàn cân treo sợi tóc ấy, từ trên trời xanh, một vật thể màu vàng nâu, hình dáng kỳ quái như một củ khoai tây bỗng dưng rơi xuống, nhắm ngay vào giữa sáu vị Nguyên Anh cường giả.
"Cái gì thế kia?" Một lão già Nguyên Anh đưa tay định bắt lấy.
Ở thung lũng xa xôi, Diệp Phi bịt tai lại, kéo Nhị Cẩu vào trong hầm trú ẩn sâu 10 mét: "Nổ nhỏ thôi nhé, đừng làm hỏng vườn rau của ta."
"ĐÙNG!!!"
Một cột sáng hình nấm khổng lồ bốc lên từ đỉnh núi Thanh Vân Tông, cả vùng trời biến thành màu cam rực rỡ. Tiếng nổ vang vọng nghìn dặm, mà ở trung tâm của vụ nổ, người ta nghe thấy tiếng thét của Lâm Thiên Hành: "Aaaaa! Sao nó lại hôi như mùi phân lợn thế này?!"
Ngày hôm đó, giới tu tiên Thanh Châu nhận được một tin tức kinh hoàng: Phủ Thành chủ mang lễ sính đi hỏi vợ bị "Thiên phạt", một củ khoai tây bí ẩn rơi xuống biến toàn bộ binh đoàn cường giả thành những kẻ đen thui như than, và quan trọng nhất là tất cả bọn họ đều bốc lên một mùi thối vạn năm không tan.
Còn tại một vườn rau hẻo lánh nào đó, Diệp Phi đang xoa cằm nhìn vào hệ thống.
"Chúc mừng ký chủ sử dụng 'Khoai Tây Nổ Cấp Độ 1', trừ 1 năm tuổi thọ do gây nghiệp. Nhưng đã bảo vệ thành công rau củ (vệ tinh của hệ thống), thưởng lại 10 năm tuổi thọ."
"Haiz, kinh doanh này lãi quá." Diệp Phi cười hì hì, rồi lại cúi xuống tiếp tục công việc của mình: "Nhị Cẩu, đi nhặt củi về, tối nay chúng ta ăn khoai nướng, loại khoai không biết nổ ấy!"