Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 68: ** Diệp Phi bắt đầu trồng dược liệu

Cập nhật lúc: 2026-05-09 14:59:20 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 68: DIỆP PHI BẮT ĐẦU TRỒNG DƯỢC LIỆU**

Ánh ban mai của ngày thứ ba sau "vụ án quả ớt" khét tiếng phủ xuống Dược viên ngoại môn của Thanh Vân Tông một màu vàng óng ả. Trên mái hiên của căn nhà gỗ nhỏ, Diệp Phi đang ngồi chồm hổm, tay cầm một chiếc quạt nan rách, quạt lấy quạt để cho cái lò đất trước mặt.

Cạnh chân hắn, Nhị Cẩu đang nằm dài, hai chân trước vắt chéo như người, cái đuôi gầy gò thỉnh thoảng lại đập đập xuống đất theo nhịp điệu rất có quy luật. Nếu có một đại năng kiếm đạo đi ngang qua đây, hẳn sẽ kinh hãi nhận ra nhịp đập đuôi của con chó ghẻ này lại ẩn chứa kiếm ý của vạn kiếm quy tông.

Nhưng ở trong mắt Diệp Phi, Nhị Cẩu chỉ đơn giản là đang đuổi ruồi.

"Nhị Cẩu, ngươi nói xem, chúng ta có phải nên đào thêm một cái hầm trú ẩn sâu hơn không?" Diệp Phi lẩm bẩm, ánh mắt đầy vẻ lo âu. "Tên Mộ Dung Thiên kia dù sao cũng là thiếu chủ Thành Chủ Phủ. Hắn bị một quả ớt làm cho thân bại danh liệt, vỡ tan đạo tâm, vạn nhất gia đình hắn phát điên, kéo cả quân đoàn tới san phẳng thung lũng này thì sao?"

Nhị Cẩu hất mặt nhìn chủ nhân mình một cái, trong ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường: *Hừ, gia đình hắn dám đến, lão tử chỉ cần hắt hơi một cái là bọn họ bay màu đến tận Trung Châu, ngươi sợ cái quái gì?*

Tất nhiên, Diệp Phi không nghe hiểu tiếng chó. Hắn chỉ thấy Nhị Cẩu gâu một tiếng lười biếng rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.

"Cẩu huynh nói đúng, phải bình tĩnh." Diệp Phi tự trấn an mình. "Ta chỉ là một tiểu đệ tử ngoại môn tu vi Luyện Khí tầng 3 chân chính. Ai mà thèm để ý đến một kẻ nông phu cơ chứ? Kẻ đánh bại Mộ Dung Thiên là ‘vị ẩn sĩ thần bí’, liên quan gì đến Diệp Phi ta?"

Đúng lúc này, trong đầu hắn vang lên một tiếng "Đinh" thanh thúy.

【 Đinh! Chức năng "Thần Nông Y Đạo" đã được mở khóa! 】
【 Chúc mừng ký chủ tích lũy đủ 1000 ngày trồng trọt không gián đoạn, tuổi thọ hiện tại vượt qua mốc 1500 năm. Hệ thống tự động nâng cấp mục "Y Thuật". 】
【 Phần thưởng nhiệm vụ mở khóa:
1. Kỹ năng chủ động: "Vạn Vật Chẩn" (Nhìn thấu thương bệnh của sinh linh, nhìn thấu dược tính của vạn vật).
2. Vật phẩm đặc biệt: "Bình gốm sắc thuốc mục nát" (Có khả năng cô đọng dược tính, loại bỏ 100% đan độc).
3. Hạt giống khởi đầu: "Thiên Tâm Thảo" (Bậc Địa), "Cốt Nhục Tái Sinh Liên" (Bậc Huyền). 】

Diệp Phi sững người, chiếc quạt nan trên tay rơi rụng mấy sợi nan tre.

"Y thuật? Ta chỉ muốn trồng rau sống thọ, hệ thống ngươi muốn ta làm bác sĩ làm gì? Ngành y rủi ro cao lắm, trị hết không sao, trị không hết người ta kéo cả họ đến đập nhà!"

Diệp Phi trong lòng than thở một trận, nhưng khi nhìn thấy cái gọi là "Vạn Vật Chẩn", hắn đột nhiên đổi ý.

"Vạn vật chẩn?"

Hắn lập tức thử nghiệm, nhìn về phía một bụi rau cải đang có dấu hiệu vàng lá góc vườn.

【 Cải Bắp Ngàn Năm: Tình trạng – Thừa linh khí quá mức. Nguyên nhân: Ký chủ lạm dụng nước Cam Lộ để tưới. Phương pháp xử lý: Đem luộc lấy nước uống, người thường uống vào có thể cải tử hoàn sinh, tu sĩ uống vào có 30% xác suất đột phá Nguyên Anh. 】

Diệp Phi: "…"

Thừa linh khí? Lại còn đột phá Nguyên Anh? Hắn rùng mình một cái. Nguy hiểm quá, may mà mình chỉ cho Nhị Cẩu ăn mỗi ngày, chứ mang đi tặng chắc chắn sẽ bị truy sát tới chân trời góc bể.

Sau đó, hắn nhìn sang Nhị Cẩu.

【 Thực thể: Nhị Cẩu (Không rõ chủng tộc). Tình trạng: Ăn quá no, đang tiêu hóa mười vạn năm linh lực. Đề nghị: Cho chạy bộ 100 vòng quanh Thanh Vân Tông để tránh bị béo phì. 】

Nhị Cẩu đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát, nó mở choàng mắt, nhìn thấy chủ nhân mình đang nhìn mình với ánh mắt kỳ lạ, bèn lẳng lặng lùi xa ra mấy thước.

"Thôi được rồi, hệ thống đã bắt trồng thì phải trồng thôi."

Diệp Phi thở dài, lấy ra hai hạt giống vừa được thưởng.

Cái gọi là "Thiên Tâm Thảo" trông giống như một hạt đỗ xanh bị nứt, tỏa ra một mùi hương thanh khiết nhàn nhạt. Còn hạt giống "Cốt Nhục Tái Sinh Liên" thì lại là một mảnh vảy màu xám xịt, trông không khác gì một miếng ngói vụn.

Theo thói quen của một kẻ "Cẩu" lâu năm, Diệp Phi không bao giờ trồng cây ngay ở vị trí lộ thiên. Hắn đi ra phía sau gian nhà gỗ, nơi có một hàng rào tre cũ kỹ bao quanh một khu đất nhỏ chỉ khoảng vài mét vuông. Ở đây, hắn đã bí mật bố trí 72 tầng trận pháp: Nào là Trận ẩn dấu, Trận tiêu âm, Trận chuyển đổi linh khí, và thậm chí là "Vạn Kiếm Phệ Tâm Trận" (nhưng hắn tự gọi nó là "Trận đuổi quạ").

"Chỗ này an toàn hơn một chút."

Hắn cầm chiếc cuốc gỉ lên. Chiếc cuốc này mang tên "Thái Cổ Chấn Thiên", một cú vung ra có thể xẻ đôi cả một bí cảnh, nhưng Diệp Phi dùng nó rất thành thục để… xới đất cho tơi.

"Một nhát, hai nhát… Phải nhẹ nhàng thôi, không được làm đau mảnh đất này." Diệp Phi lẩm bẩm. "Phân bón cũng phải dùng loại tốt nhất."

Hắn lôi từ trong kho ra một bao "phân chuồng". Thực chất, đó là phân của con gà vàng nuôi ở sân sau — một con Chu Tước thực thụ đã bị hắn thuần hóa thành gà đẻ trứng. Phân của Chu Tước chứa Hỏa linh thuần khiết nhất thế gian, dùng để ươm mầm dược liệu bậc Địa là một sự sỉ nhục với thần thú, nhưng là điều bình thường với Diệp Phi.

Trong khi Diệp Phi đang hì hục trồng trọt, phía sau hắn bỗng vang lên một giọng nói khàn khàn, pha lẫn mùi rượu nồng nặc:

"Diệp tiểu hữu! Lại đang làm thơ à? Hay là đang diễn hóa thiên địa chí lý?"

Diệp Phi giật nảy mình, vội vàng lấy rơm rạ phủ lên chỗ vừa gieo hạt, sau đó xoay người lại, gương mặt ngay lập tức chuyển sang vẻ hiền lành, ngốc nghếch:

"A, Lý trưởng lão! Ngài lại tới 'tuần tra' vườn rau của đệ tử sao?"

Lý trưởng lão, vị trưởng lão ngoại môn phụ trách tạp vụ, tay cầm bầu rượu, loạng choạng bước tới. Lão nhìn chằm chằm vào cái cuốc gỉ trên tay Diệp Phi, sau đó nhìn vào đống rơm rạ, trong lòng không khỏi "não bổ" một trận.

*Hừ, Diệp tiểu hữu này lại giả vờ rồi. Cái cuốc đó khí tức nội liễm đến cực điểm, mỗi một vết xới trên đất đều mang theo đạo vận. Lẽ nào… hắn đang bố trí một cái bẫy sát cục cho lũ Ma tộc sắp tới? Đúng rồi, nhìn đống rơm kia mà xem, nhìn thì tầm thường, nhưng kỳ thực là để che giấu linh quang xung thiên!*

Lý trưởng lão cười khà khà, vỗ vai Diệp Phi (dù tay lão run bắn lên khi chạm vào người hắn):

"Tiểu hữu, ngươi không cần giấu ta. Ta biết hết rồi! Hôm qua ta thấy ngươi tưới rau bằng loại nước bốc hơi xanh biếc, đó chắc hẳn là Thiên Lôi Dịch hiếm thấy đúng không?"

Diệp Phi đổ mồ hôi hột: "Lý trưởng lão, ngài lại say rồi. Đó là nước rửa rau của đệ tử thôi mà, chắc tại rêu xanh bám vào xô nên trông nó hơi xanh…"

"Rửa rau?" Lý trưởng lão hừ lạnh. "Nước rửa rau mà làm cho con thỏ sau núi ăn xong hóa thành yêu thú cấp 4, rượt cả đám đệ tử tuần tra chạy trối chết? Ngươi gạt ai hả?"

Diệp Phi cứng họng. Vụ con thỏ đó đúng là sơ suất của hắn. Ai mà ngờ con thỏ kia lại lẻn vào uống trộm nước thải sau khi hắn ngâm thuốc chứ.

Để đánh lạc hướng, Diệp Phi vội vàng đưa cho Lý trưởng lão một quả cà chua đỏ mọng:

"Lão nhân gia, ngài nếm thử loại cà chua này đi. Mới thu hoạch sáng nay, thanh nhiệt giải độc, trị chứng đau lưng mỏi gối rất tốt."

Lý trưởng lão cầm lấy quả cà chua, vừa cắn một miếng, đôi mắt lão đột nhiên trợn ngược lên. Một luồng linh lực cuồn cuộn như sóng thần xông thẳng vào kinh mạch đã khô héo của lão. Các huyệt đạo bị tắc nghẽn suốt hai mươi năm qua đồng loạt nổ tung "bùng bùng bùng".

*Mẹ kiếp! Đây là cà chua sao? Đây là Đại Hoàn Đan chín vòng cấp cực phẩm! Diệp tiền bối, ngài quả nhiên đang thí ân cho tiểu nhân!*

Lý trưởng lão cảm thấy tu vi Luyện Khí tầng 9 của mình bắt đầu lỏng lẻo, có dấu hiệu đột phá Trúc Cơ chỉ trong vài hơi thở nữa. Lão hoảng sợ vội vàng ngồi xếp bằng xuống đất, cố gắng tiêu hóa dược lực khổng lồ kia.

Diệp Phi gãi đầu, vẻ mặt vô tội: "Haiz, cà chua năm nay trồng hơi quá tay, chắc là tại phân gà hơi nhiều hỏa khí rồi. Lý trưởng lão lại bị nhiệt rồi sao? Mặt đỏ như mông khỉ thế kia?"

Hắn không để ý đến lão nữa, tiếp tục quay lại với mảnh dược liệu mới gieo.

Lúc này, từ xa có một bóng hình thanh tú lướt qua màn sương mù, nhẹ nhàng đáp xuống vườn rau. Đó là Tô Thanh Tuyết.

Nàng hôm nay không mặc chiến y, mà chỉ mặc một bộ váy xanh nhạt đơn giản, nhưng vẫn không giấu được vẻ đẹp lạnh lùng, thoát tục như tiên tử hạ phàm. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, trên cánh tay áo của nàng có vệt máu lờ mờ, sắc mặt cũng hơi nhợt nhạt.

"Diệp đạo hữu." Tô Thanh Tuyết khẽ chào.

Diệp Phi quay đầu lại, vừa thấy nàng liền định chuồn vào nhà. Nữ nhân này là nam châm hút rắc rối, nàng tới đây chắc chắn không có chuyện gì tốt.

"Tô sư tỷ, ta vừa hết cà rốt rồi, cà chua cũng bị Lý trưởng lão ăn hết rồi, cô đi chỗ khác…"

Lời còn chưa dứt, Diệp Phi vô tình liếc nhìn nàng bằng "Vạn Vật Chẩn".

【 Thực thể: Tô Thanh Tuyết (Thiên tài tông môn). Tình trạng: Trúng độc của U冥 Hồn Hoa, kinh mạch đang bị đóng băng dần. Thời gian tử vong dự kiến: 48 giờ. Đề nghị: Cho ăn "Thiên Tâm Thảo" trộn với canh rau muống, bôi thêm "Cốt Nhục Tái Sinh Liên" lên vết thương. 】

Diệp Phi khựng lại. Tim hắn đập nhanh.

Cứu hay không cứu?

Cứu nàng đồng nghĩa với việc để lộ y thuật, sẽ có vô số người tới tìm hắn khám bệnh. Không cứu? Nàng là khách quen, thỉnh thoảng còn mang cho hắn mấy hạt giống hạt dưa, hạt bí lạ. Với lại, nàng mà chết ở vườn rau của hắn, tông chủ không tới phá nhà hắn mới là lạ.

"Cô… cô bị thương?" Diệp Phi thở dài, bỏ chiếc cuốc xuống.

Tô Thanh Tuyết ngạc nhiên. Nàng đã dùng bí pháp để che giấu thương thế, ngay cả các trưởng lão khác cũng không nhận ra, vậy mà một đệ tử Luyện Khí tầng 3 như Diệp Phi lại nhìn thấy?

"Chút vết thương nhẹ khi làm nhiệm vụ thôi. Ta định đến đây mua một ít linh quả để điều dưỡng." Nàng bình thản nói, dù hơi thở đã bắt đầu hỗn loạn.

Diệp Phi lầm bầm: "Nhẹ cái gì mà nhẹ. Cô sắp lạnh ngắt như cục đá rồi."

Hắn đi tới chỗ đống rơm rạ lúc nãy, bới bới một hồi. Kì diệu thay, dưới tác động của phân Chu Tước và nước Cam Lộ, hạt giống "Thiên Tâm Thảo" vừa gieo xuống chưa đầy 15 phút đã mọc lên một mầm non xanh biếc, tỏa ra ánh sáng lấp lánh.

Tô Thanh Tuyết dụi mắt, nàng không tin vào những gì mình đang thấy.

"Đây là… Thiên Tâm Thảo cấp bậc Địa? Ngươi vừa trồng nó sao?" giọng nàng run rẩy.

Diệp Phi vội vàng ngắt lấy cái mầm non, vẻ mặt đau khổ như bị cắt thịt:

"Hạt giống dỏm thôi! Ta trồng để… nấu canh ăn cho mát gan. Này, cô cầm lấy, nhai kỹ rồi nuốt luôn đi, đừng có để lại bã kẻo lãng phí."

Tô Thanh Tuyết sững sờ nhìn lá cỏ trong tay. Trong thế giới Tiên hiệp linh khí suy tàn này, một cây Thiên Tâm Thảo bậc Địa có thể gây ra một cuộc chiến giữa các tông môn, vậy mà hắn lại nói là trồng để "nấu canh mát gan"?

Nàng không chần chừ, lập tức đưa vào miệng. Dược lực mát lạnh ngay lập tức chạy dọc cơ thể, xua tan cái lạnh lẽo của U冥 Hồn Hoa. Vết thương trên tay nàng cũng bắt đầu khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Cùng lúc đó, hệ thống lại vang lên:

【 Đinh! Ký chủ chữa trị thành công một ca nhiễm độc nặng. Kinh nghiệm Y Đạo +100. 】
【 Kỹ năng "Luyện Dược Nồi Đất" đã kích hoạt. 】

Diệp Phi chưa kịp mừng thầm thì một âm thanh hống hách từ cổng thung lũng vang dội truyền vào:

"Ai là kẻ quản lý vườn rau này? Khai trừ ngay lập tức! Có đệ tử báo cáo ở đây chứa chấp yêu vật gây loạn, làm bị thương tuần tra đội!"

Diệp Phi mặt méo xệch: "Đấy, thấy chưa! Ta đã bảo mà, vừa nhúng tay vào y thuật là rắc rối tới ngay!"

Hắn nhìn ra phía cổng, thấy một nhóm đệ tử Chấp pháp đường đang hùng hổ đi vào, dẫn đầu là một thanh niên trẻ tuổi, mặt mày vênh váo, trên áo thêu hình một cái lôi đình — chính là thân tín của Lâm Hải trưởng lão.

Nhị Cẩu nằm dưới gốc cây, híp mắt nhìn đám người mới tới. Nó thầm nghĩ: *Có khi hôm nay không cần hắt hơi, chỉ cần lén lẻn vào nhà vệ sinh của tụi nó làm vài "đường cơ bản" là xong nhỉ?*

Nhưng Diệp Phi lại không nghĩ vậy. Hắn đang bận rộn… giấu cái nồi đất sắc thuốc vào hầm cầu phía sau nhà. Theo kinh nghiệm của hắn, những thứ quý giá nhất phải được để ở những nơi bẩn thỉu nhất, thì kẻ thù mới không bao giờ chạm tới.

"Lý trưởng lão! Tô sư tỷ! Hai người giúp đệ tử một chút!" Diệp Phi hét lên. "Bảo đám người đó là con thỏ kia là thú nuôi của các người đi, đừng có lôi tên nông phu này vào!"

Lý trưởng lão lúc này đã đột nhập thành công vào Trúc Cơ kỳ, toàn thân toát ra khí thế mãnh liệt. Lão đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu (vì dược lực cà chua quá mạnh), nhìn chằm chằm vào đám đệ tử Chấp pháp đường:

"Đứa nào dám phá rối lúc Diệp đại năng… khụ khụ… Diệp tiểu hữu đang trồng rau?"

Sức ép của một Trúc Cơ tu sĩ vừa đột phá khiến đám đệ tử kia đứng khựng lại, mặt mày trắng bệch.

Diệp Phi đứng sau lưng Lý trưởng lão, thò đầu ra nói nhỏ: "Đúng đúng, chính là lão già này nuôi con thỏ đó, có gì cứ tìm lão, đệ tử vô tội!"

Lý trưởng lão: "…" *Tiền bối, ngài chơi khăm ta quá vậy?*

Nhưng trong mắt Lý trưởng lão, đây chính là một "thử thách" mà đại năng dành cho mình. Lão ưỡn ngực, hất hàm:

"Đúng! Con thỏ đó là của ta nuôi! Nó lỡ uống thuốc tăng trọng nên hơi hăng máu một tí, các ngươi ý kiến gì không?"

Đám đệ tử Chấp pháp đường nhận ra Lý trưởng lão đã thăng cấp Trúc Cơ, nào dám ho he, vội vàng xám xịt rút lui.

Khi mọi chuyện yên tĩnh trở lại, Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, nhìn khu vườn vừa mới mở thêm mấy luống dược liệu mà thở dài:

"Haiz, trồng rau đã mệt, giờ lại thêm trồng thuốc. Kiểu này chắc phải đào hầm sâu thêm 500 mét nữa mới ngủ ngon được."

Phía sau hắn, Tô Thanh Tuyết nhìn bóng lưng bận rộn của hắn, ánh mắt vốn lạnh lùng giờ đã có thêm một tia ấm áp lạ thường. Còn Nhị Cẩu thì vẫn nằm đó, khẽ ợ một cái rõ to, nhả ra một tia linh khí thuần khiết khiến một bông hoa dại bên cạnh ngay lập tức tiến hóa thành Linh hoa ngũ sắc.

Thế giới bên ngoài đang đại loạn vì linh khí cạn kiệt, nhưng ở cái góc nhỏ này của Diệp Phi, Tiên giới thực sự mới chỉ bắt đầu nảy mầm từ những hạt giống nhỏ nhoi nhất.

**Cảnh kết chương:**
Diệp Phi tối hôm đó ngồi xem lại bảng hệ thống, ánh mắt dừng lại ở vật phẩm mới nhận: "Bình gốm sắc thuốc mục nát".
"Để xem cái nồi này nấu cháo hành có ngon không…" hắn lẩm bẩm.
Bên ngoài thung lũng, mây đen bắt đầu kéo đến. Một đợt sóng gió mới sắp tràn vào Thanh Vân Tông, nhưng Diệp Phi thì đã ngủ say, mơ thấy mình trồng được một loại khoai tây nổ tung cả Tiên giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8