Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 95: ** Sóng gió từ Bắc Hải

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:19:14 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 95: SÓNG GIÓ TỪ BẮC HẢI**

Sáng sớm, bầu trời Đông Hoang không còn cái vẻ xanh ngắt, trong trẻo như mọi khi. Thay vào đó, một tầng mây xám xịt, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi mặn chát của biển cả từ phương Bắc tràn về, phủ kín vạn dặm sơn hà.

Tại một góc nhỏ hẻo lánh của Thanh Vân Tông, trong một thung lũng mà linh khí nhìn qua có vẻ "mỏng manh", Diệp Phi đang đứng giữa ruộng bắp cải bẹ xanh, chau mày nhìn về phía chân trời.

Hắn không phải là đang lo lắng cho vận mệnh của chúng sinh hay đại kiếp sắp giáng xuống. Cái mà hắn đang lo chính là… độ ẩm.

"Nhị Cẩu, ngươi có thấy gió hôm nay hơi lạ không?" Diệp Phi vừa nói vừa vác chiếc cuốc gỉ trên vai, tay kia đưa lên che mắt nhìn những đám mây đen cuồn cuộn. "Mùi muối nồng nặc thế này, nếu mưa xuống thì đất sẽ nhiễm mặn. Đám cải này ta mới bón phân xong, nếu bị nước mặn ngấm vào thì coi như mất trắng."

Nhị Cẩu đang nằm bò dưới gốc cây vạn tuế — cái cây mà mười năm trước chỉ là một hạt giống dưa hấu, chẳng hiểu sao sau mười năm được Diệp Phi tưới bằng nước "đường pha loãng" (thực chất là Linh dịch Cam Lộ) đã biến thành một loại thần mộc không tên. Nó lười biếng ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng ởn có thể nghiền nát cả tiên kim, rồi gâu lên một tiếng tỏ vẻ đồng tình.

Thực chất, trong mắt Nhị Cẩu, hơi thở của phương Bắc không phải là mây đen. Đó là một đạo Sát lực khổng lồ, là hàng vạn yêu binh Hải tộc đang cưỡi sóng dữ tràn vào đất liền. Nhưng chủ nhân đã bảo là "gió lạ", thì nó cũng chỉ coi đó là một cơn gió hôi hám cần phải đề phòng mà thôi.

"Phiền phức thật đấy." Diệp Phi lẩm bẩm. "Trước khi ra cửa mình đã bói một quẻ, quẻ nói 'Bắc Thủy lâm đầu', vốn dĩ tưởng là ông trời thương tình cho chút nước tưới cây, ai dè là họa sát thân cho cái vườn rau của mình."

Hắn lật đật chạy vào căn chòi gỗ, lấy ra một chiếc túi vải cũ kỹ. Trong đó chứa những khối đá xám xịt, xù xì. Nếu có một đại năng Trận pháp cấp tông sư ở đây, chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết ngay lập tức. Bởi đó không phải đá, đó là 'Trấn Hải Thạch' vạn năm, thứ mà các hoàng triều thường dùng để trấn áp những cơn thủy triều hủy diệt, vậy mà Diệp Phi lại dùng chúng để… chặn nước chảy vào rãnh rau.

"Để cho chắc ăn, phải chuẩn bị phương án tẩu thoát thứ 109." Diệp Phi tự nhủ, mắt loé lên sự cẩn trọng tột độ. "Nếu nước dâng quá cao, ta sẽ đem cả cái vườn này bay đi. Nhưng bay đi đâu được nhỉ? Trung Châu chăng? Nghe nói chỗ đó thuế má cao lắm, còn hay có bọn Tiên nhị đại đi nghênh ngang phá hoại. Thôi, cứ dùng bao cát chặn lại cái đã."

Trong khi Diệp Phi đang cặm cụi "chặn nước" bằng những báu vật mà giới tu tiên thèm khát, thì cách đó vạn dặm về phía Bắc, mặt biển Bắc Hải đang sôi sùng sục.

Một đầu Cự kình khổng lồ dài tới mấy nghìn trượng trồi lên mặt nước. Trên lưng nó là một tòa thành trì lộng lẫy bằng san hô và ngọc thạch. Tại cung điện trung tâm, Bắc Hải Long Vương — một lão già với cái đầu rồng hung tợn, mặc long bào màu xanh sẫm, đang nhìn xuống một tấm bản đồ da cá khổng lồ.

"Đông Hoang… vùng đất này sau bao nhiêu năm 'Pháp mạt' lại bắt đầu xuất hiện những luồng linh khí tinh khiết đến kỳ lạ." Giọng lão ầm ầm như tiếng sấm dưới đáy biển sâu. "Đặc biệt là khu vực gần Thanh Vân Tông này, khí vận thăng hoa, có dấu hiệu của thượng cổ bảo vật tái thế."

Dưới trướng lão, một gã tướng quân đầu cua, mặc giáp nặng, cầm đôi càng đồng khổng lồ, quỳ xuống trầm giọng: "Bẩm Long vương, thuộc hạ đã cử đoàn tiên phong tiến vào. Chỉ cần ngài ra lệnh, chúng thần sẽ dẫn nước Bắc Hải nhấn chìm toàn bộ Đông Hoang, biến nơi đây thành lãnh hải của Hải tộc chúng ta. Lúc đó, bất kể bảo vật gì cũng sẽ rơi vào tay Long cung!"

"Tốt!" Long vương Bắc Hải cười lạnh. "Con người đã thống trị đại lục quá lâu rồi. Khi linh khí suy kiệt, bọn chúng chỉ biết cắn xé lẫn nhau. Đây là thời điểm tốt nhất để Hải tộc ta lấy lại vinh quang. Truền lệnh xuống, dâng nước lên ba ngàn trượng, tiến quân!"

Âm thanh đó vừa dứt, hàng vạn hải yêu bắt đầu thổi kèn ốc. Tiếng kèn vang vọng khắp đại dương, kích động những cơn sóng thần cao bằng cả ngọn núi, điên cuồng ập vào bờ biển phía Bắc của Đông Hoang.

Trở lại Thanh Vân Tông, không khí bao trùm một sự hoảng loạn tột cùng.

Tông chủ Thanh Vân Tông, Trần Vạn Sơn, đang đứng trên đỉnh núi chính, gương mặt già nua xám xịt lại khi nhìn thấy đường chân trời phương Bắc biến thành một dải màu bạc lấp lánh đang tiến gần. Đó không phải bạc, đó là sóng biển!

"Bắc Hải xâm lược! Bọn Hải tộc điên rồi sao?" Trần Vạn Sơn run rẩy. "Bọn chúng muốn dâng nước ngập cả Đông Hoang, diệt tuyệt sinh linh vạn vật à?"

Ngay lúc này, một tia sáng màu trắng xanh từ xa bay tới, đáp xuống trước mặt Trần Vạn Sơn. Đó là Tô Thanh Tuyết. Hôm nay nàng mặc một bộ kình trang màu tuyết trắng, sau lưng mang theo Thanh Vân Kiếm — trấn phái chí bảo. Dù gương mặt vẫn thanh lạnh như băng, nhưng ánh mắt nàng không giấu nổi sự lo lắng.

"Tông chủ, các trưởng lão nội môn đã chuẩn bị sẵn sàng Trình trận, nhưng sức người khó lòng chống lại thiên uy. Nước biển này mang theo oán niệm vạn năm của Hải tộc, chạm vào đâu tu vi sẽ bị ăn mòn đến đó." Tô Thanh Tuyết trầm giọng nói.

Ánh mắt nàng vô thức nhìn về phía thung lũng hẻo lánh nơi Diệp Phi đang ở. Trong lòng nàng thầm nghĩ: *Vị tiền bối kia chắc chắn đã biết chuyện này rồi. Ngài ấy luôn hành động thần bí, liệu ngài ấy có ra tay giúp đỡ không?*

Lý Trưởng Lão từ phía sau chạy tới, mặt mũi nhễ nhại mồ hôi, nhưng ánh mắt lại lấp lánh một vẻ cuồng nhiệt lạ lùng: "Tông chủ! Không cần quá lo lắng! Ta vừa đi ngang qua vườn của Diệp đạo hữu… không, của Diệp tiền bối!"

Trần Vạn Sơn nhíu mày: "Lý trưởng lão, lúc này rồi ngươi còn nhắc đến đệ tử tạp dịch kia làm gì? Dù hắn có là đại năng chuyển thế như lời ngươi nói, thì trước trận thủy kiếp này, hắn một mình làm sao xoay chuyển?"

Lý Trưởng Lão vuốt râu, cười một cách bí hiểm: "Ngươi không biết đâu! Ta thấy ngài ấy đang làm gì không? Ngài ấy đang đào mương! Ngài ấy còn dùng những khối đá nhìn như 'đá cuội' để chặn dòng nước. Các ngươi nhìn kỹ mà xem, ngài ấy bình thản như thế, tức là trong lòng đã có đối sách. Ngài ấy đang dùng thiên địa làm bàn cờ, dùng rãnh rau làm trận pháp đó!"

Trần Vạn Sơn và Tô Thanh Tuyết nhìn nhau. Trong khi cả tông môn đang chuẩn bị hậu sự, thì có một người đang đào mương?

"Để ta đi xem thử." Tô Thanh Tuyết không nén nổi tò mò (và cả mong muốn được ăn cà rốt của Diệp Phi để bình ổn tâm trạng), nàng liền hóa thành một đạo độn quang bay thẳng về phía vườn rau.

Khi Tô Thanh Tuyết hạ cánh xuống trước hàng rào tre, nàng thấy một cảnh tượng dở khóc dở cười.

Diệp Phi đang vừa hì hục xúc đất, vừa mắng mỏ Nhị Cẩu: "Ta đã bảo ngươi đào sâu thêm mười phân cơ mà! Ngươi lười biếng thế thì tối nay chỉ có cơm trắng với dưa chua thôi nhé, đừng hòng có đùi gà!"

Nhị Cẩu rên rỉ, hai chân trước của nó hóa thành những vệt sáng tàn ảnh, đào đất còn nhanh hơn cả máy xúc.

"Diệp… Diệp đạo hữu." Tô Thanh Tuyết lắp bắp lên tiếng.

Diệp Phi ngẩng đầu lên, thấy là vị "Băng sơn mỹ nữ" này, liền vội vã phủi tay áo đầy bùn đất, cười khổ: "Tô tiên tử, nàng tới đúng lúc lắm. Nàng có mang theo túi trữ vật nào lớn không? Cho ta mượn ít đất khô với. Chỗ ta sắp bị lụt đến nơi rồi!"

Tô Thanh Tuyết nhìn bầu trời phía sau mình — nơi bức tường nước khổng lồ cao hàng nghìn trượng đang ầm ầm tiến tới, chỉ còn cách vài trăm dặm, rồi lại nhìn cái rãnh rau sâu chưa đầy một thước của Diệp Phi. Nàng cảm thấy thế giới quan của mình sắp sụp đổ.

"Diệp đạo hữu, ngài… ngài không biết chuyện gì đang xảy ra sao? Hải tộc đang dâng nước Bắc Hải vào đất liền, Đông Hoang sắp biến thành vũng bùn rồi!"

Diệp Phi giật mình, sắc mặt lập tức tái nhợt: "Cái gì? Hải tộc? Chúng nó không có việc gì làm à mà mang nước biển vào đây? Đất của ta mà nhiễm mặn là hỏng hết, mớ cà chua này là giống cổ thụ ta cực khổ mới ươm được đấy!"

Hắn lật đật quay lại, nắm chặt chiếc cuốc gỉ, lầm bầm: "Quá đáng, thật là quá đáng! Đúng là ra cửa dễ trúng đạn, ngồi nhà cũng bị nước tạt vào mặt. Nhị Cẩu, kích hoạt hàng rào thứ ba cho ta!"

Nhị Cẩu nghe lệnh, lập tức chạy đến bên một chiếc bình tưới nước đặt cạnh giếng, nó dùng mõm gẩy nhẹ vào cái nắp.

*Ầm!*

Một tiếng động cực nhỏ vang lên, giống như tiếng bọt nước vỡ tan. Nhưng trong cảm nhận của Tô Thanh Tuyết, không khí xung quanh thung lũng đột ngột thay đổi. Một tầng màng mỏng mờ ảo, nhìn qua giống như hơi sương ban mai, nhẹ nhàng bao trùm lấy vườn rau.

Nàng đứng trong đó, bỗng nhiên cảm thấy mọi áp lực từ thiên uy phương Bắc biến mất không còn dấu vết.

Nhưng đó chưa phải là tất cả.

Lúc này, tiền quân của Hải tộc đã tiến sát Thanh Vân Tông. Gã tướng quân đầu cua, cầm hai chiếc càng lớn, cưỡi trên một con sóng khổng lồ gầm rống: "Bản tướng quân Tháp Ba đây! Kẻ nào dám cản trở thủy triều của Bắc Hải sẽ bị băm vằn!"

Gã nhìn thấy Thanh Vân Tông nhỏ bé nằm trên đỉnh núi, và đặc biệt, gã ngửi thấy một mùi hương thanh khiết, dụ hoặc vô cùng phát ra từ thung lũng bên cạnh.

"Thơm quá! Chỗ đó nhất định có bảo vật! Theo ta xuống đó trước!" Tháp Ba không hề biết mình đang tự cầm bản án tử hình, gã cùng một nghìn hải yêu cấp thấp lao xuống thung lũng.

Tô Thanh Tuyết tái mặt, nàng rút kiếm định xông ra: "Diệp đạo hữu, để ta ngăn chúng!"

Diệp Phi hốt hoảng kéo tay nàng lại: "Tiên tử đừng liều mạng! Bọn chúng trông ghê tởm thế kia, va vào nàng làm bẩn váy thì sao? Để ta dùng đồ chơi đuổi chim ngăn chúng là được rồi!"

"Đồ chơi đuổi chim?" Tô Thanh Tuyết ngẩn người.

Diệp Phi cầm lấy mấy trái khoai tây héo vứt ở góc vườn, rồi nhìn về phía đám mây đen yêu khí đang lao xuống. Hắn dùng lực cánh tay — sức mạnh mà mười năm qua hắn rèn luyện qua việc cuốc đất, có chứa hàng vạn điểm thuộc tính lực lượng — ném một trái khoai tây về phía gã tướng quân đầu cua.

"Cút đi cho rảnh nợ, đừng có phá hoại vườn rau của ta!" Diệp Phi quát lên.

Trái khoai tây bay đi, trông chẳng có gì đặc biệt, nhưng khi nó va chạm với sát khí của tướng quân Tháp Ba…

*OÀNG!*

Một tiếng nổ khủng khiếp như trời long đất lở vang lên. Một quầng sáng hình nấm mọc lên giữa thung lũng. Toàn bộ nước biển mà Tháp Ba mang theo bị nhiệt độ cực cao bốc hơi trong nháy mắt.

Gã tướng quân cấp bậc tương đương Kim Đan đỉnh phong còn chưa kịp kêu lên một tiếng đã biến thành món "Cua luộc" khổng lồ, đỏ rực và bay thẳng vào hư không. Một nghìn hải yêu theo sau gã cũng chịu chung số phận, nổ tung thành bụi phấn, rắc xuống đất như một loại… bột cá cao cấp.

Tô Thanh Tuyết đứng lặng người, Thanh Vân Kiếm trong tay suýt nữa rơi xuống đất.

Nàng vừa nhìn thấy cái gì? Một trái khoai tây héo… tiêu diệt một đội quân hải yêu trong chớp mắt?

"Hơi nhiều muối rồi." Diệp Phi phủi bụi trên tay, tặc lưỡi tiếc rẻ. "Đấy, đã bảo là nước biển mặn lắm mà, ném cái là nổ ngay. Tô tiên tử thấy không, thế gian này nguy hiểm thế đấy, một quả khoai tây thối cũng có thể phát nổ. Chúng ta phải thật cẩn thận."

Tô Thanh Tuyết: "…" (Trong lòng nàng gào thét: *Đó không phải khoai tây nổ! Đó là một chiêu thức mang theo quy tắc Hỏa hệ và Lực lượng của Tiên nhân! Ngài rốt cuộc là ai?*)

Ở phương xa, Bắc Hải Long Vương đang ngồi trên lưng cá kình, đột nhiên khựng lại. Lão trợn trừng mắt nhìn về phía Đông Hoang.

"Hơi thở của Tháp Ba biến mất rồi? Chỉ trong một nhịp thở?"

Lão cảm nhận được một luồng khí tức còn đáng sợ hơn cả đại dương đang ẩn nấp trong thung lũng đó. Nó giống như một con mãnh thú cổ đại đang ngủ yên, nhưng chỉ cần có kẻ làm phiền giấc ngủ của nó bằng việc tưới nước mặn, nó sẽ thức dậy và xóa sổ cả Bắc Hải.

"Lùi lại! Truyền lệnh, toàn quân lùi lại một vạn dặm!" Bắc Hải Long Vương hét lên, giọng run rẩy.

Gã tướng quân mực bên cạnh kinh ngạc: "Nhưng thưa Long vương, chúng ta đã tiến sát rồi, chỉ cần dâng nước thêm một chút…"

*CHÁT!*

Bắc Hải Long Vương tát gã một cái nổ đom đóm mắt: "Ngươi muốn chết sao? Chỗ đó có một vị… một vị tổ tông đang trồng rau! Ngươi có thấy cái quầng sáng nấm lúc nãy không? Đó là lời cảnh báo! Nếu chúng ta dâng nước ngập vườn rau của người ta, người ta sẽ dùng cả Bắc Hải này làm nồi lẩu cua cho mà xem!"

Chưa đầy nửa canh giờ sau, mây đen dần tan biến. Nước biển phương Bắc đang hung hãn tiến vào bỗng dưng rút đi như bị ai đó cầm chổi quét sạch. Bầu trời Đông Hoang trở lại vẻ thanh bình vốn có.

Trên đỉnh núi Thanh Vân Tông, Tông chủ Trần Vạn Sơn và các đệ tử vẫn còn đang trong trạng thái "chờ chết". Thấy sóng thần rút lui đột ngột, ai nấy đều ngẩn tò te.

"Sóng… rút rồi?" Một vị trưởng lão lắp bắp. "Chúng ta được cứu rồi?"

Lý Trưởng Lão bật cười ha hả, nước mắt rơi lã chã: "Ta đã nói rồi! Là Diệp tiền bối! Ngài ấy nhất định đã dùng rãnh rau để 'chặt' đứt long mạch của Bắc Hải! Thần thông bậc này, vạn cổ hiếm thấy!"

Trong vườn rau, Diệp Phi thấy trời quang mây tạnh, sóng rút thì thở phào nhẹ nhõm.

"Hên quá, chắc là bọn Hải tộc đó nhận ra nước ở đây không hợp để nuôi tôm cá nên đi chỗ khác rồi." Hắn nhìn sang Tô Thanh Tuyết vẫn còn đang ngơ ngác, liền nhiệt tình mời mọc: "Tô tiên tử, thoát nạn rồi, hay là để ta xuống bếp làm món cà rốt hầm cho nàng ăn lấy lại tinh thần nhé? À mà Nhị Cẩu, lúc nãy có mấy con cua bị cháy bay qua đây, ngươi đi nhặt về đi, tối nay chúng ta ăn hải sản nướng."

Nhị Cẩu mừng rỡ gâu lên một tiếng, rồi vụt biến mất. Nó biết rõ, những cái xác hải yêu bị "đồ chơi đuổi chim" đánh trúng kia tuy vẻ ngoài bị cháy, nhưng bên trong chứa đựng tinh hoa linh lực của biển cả, ăn vào bằng mấy năm tu luyện.

Tô Thanh Tuyết nhìn Diệp Phi đang hào hứng bàn về việc nấu nướng, nàng thở dài một tiếng, cất kiếm vào vỏ. Nàng biết, vị đại năng này lại chuẩn bị "giả bộ làm người phàm" nữa rồi.

"Vậy làm phiền Diệp đạo hữu." Nàng nhẹ giọng nói, trong lòng dâng lên một sự bình yên kỳ lạ.

Ngoài kia, giới tu tiên Đông Hoang đang xôn xao về việc Hải tộc rút quân bí ẩn, gọi đó là "Phép màu Thanh Vân". Các tông môn bắt đầu cử người đi điều tra, kẻ thì bảo do thiên kiếp, kẻ thì bảo do thánh nhân xuất thế.

Còn "thánh nhân" Diệp Phi của chúng ta lúc này đang ngồi băm hành, miệng lẩm bẩm: "Mấy cái rãnh mương này xem ra cũng có ích đấy. Sau này phải đào rộng ra thêm nữa mới được. À đúng rồi, mình còn 300 phương án phòng chống sóng thần nữa chưa kịp dùng đến, đúng là lãng phí chất xám quá đi mà…"

Trong góc vườn, chiếc bình tưới nước — món tiên bảo chứa đựng hơi thở của trời đất — lặng lẽ phát ra ánh sáng mờ ảo, dường như cũng đang đồng tình với sự "cẩn thận" đến mức thái quá của chủ nhân mình.


**Hết chương 95.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8