Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 99: ** Diệp Phi nhận ra Nhị Cẩu không phải chó thường

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:22:31 | Lượt xem: 3

Ánh nắng bình minh tại thung lũng của Thanh Vân Tông luôn mang một vẻ tĩnh mịch đến lạ kỳ. Khi những làn sương sớm còn chưa kịp tan hết trên những phiến lá cải xanh mướt, Diệp Phi đã thức dậy. Theo thói quen của một người mắc chứng "rối loạn lo âu" kinh niên cấp độ tu tiên, việc đầu tiên hắn làm không phải là hít thở không khí trong lành, mà là niệm một hơi liên tục mười tám loại pháp quyết che giấu khí tức khác nhau.

Hắn ngồi bật dậy trên chiếc giường gỗ linh mộc, mồ hôi hột lăn dài trên trán. Đêm qua hắn nằm mơ thấy mình bị một đám Tiên Đế vây quanh, chỉ vì một củ khoai tây mà bọn họ đòi diệt cả tông môn của hắn. Cơn ác mộng ấy chân thực đến mức Diệp Phi phải vội vàng vận hành "Thần Nông Bất Tử Công" để trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập loạn xạ.

"Nguy hiểm, quá nguy hiểm. Chỉ vì mấy quả dưa hấu mà cả Thanh Vân Tông biến thành hồ bơi, danh tiếng của mình thế nào cũng bị bại lộ."

Diệp Phi lẩm bẩm, tay run rẩy cầm chiếc gương đồng lên soi. Trong gương là khuôn mặt của một thiếu niên tuấn tú nhưng lại lộ rõ vẻ hốc hác của một kẻ "làm việc quá sức". Hắn thở phào khi thấy tu vi hiển thị bên ngoài vẫn là Luyện Khí tầng 3 yếu ớt như sên. Thực tế, chỉ có hắn và cái Hệ thống Thần Nông chết tiệt kia mới biết, bên trong cơ thể hắn, mười một cái Kim Đan màu vàng óng đang xoay tròn như lồng quạt máy, linh lực dạt dào như biển cả.

Nhưng đối với Diệp Phi, tu vi càng cao, quỷ môn quan càng gần.

Hắn đẩy cửa bước ra ngoài sân. Mùi đất ẩm quyện với hương thơm của linh quả Thần cấp tạo nên một không gian sảng khoái đến cực điểm. Ở góc sân, Nhị Cẩu vẫn như mọi khi, đang nằm dài dưới gốc cây đại thụ vạn năm mà Diệp Phi vốn bảo đó là "cây củi mục nhặt được ngoài bìa rừng".

Nhị Cẩu là một con chó vàng gầy gò, lông lá xơ xác, trông không khác gì một con chó hoang sắp chết đói mà Diệp Phi đã nhặt về từ năm năm trước. Khi đó, nó đang thoi thóp cạnh một cái mương, Diệp Phi thương tình đổ cho nó nửa bát nước bắp cải luộc. Thế mà nó sống lại, rồi từ đó cứ bám lấy hắn không rời.

Diệp Phi luôn tự nhủ rằng Nhị Cẩu chỉ là một con vật tầm thường, nhờ được hít linh khí tỏa ra từ vườn rau của hắn nên mới sống thọ một chút. Thế nhưng, sau sự kiện "Đại Hồng Thủy Dưa Hấu" ngày hôm qua, tâm tính cẩn thận quá mức của Diệp Phi lại bắt đầu hoạt động.

Hắn chợt nhớ lại lúc đám cường giả bị nước dưa đẩy lùi, hình như hắn có thấy một cái bóng vàng thoáng qua. Cái bóng đó… nhìn rất giống Nhị Cẩu, nhưng tốc độ thì đến cả thần niệm của một vị Hóa Thần đại năng như hắn cũng khó lòng bắt kịp.

"Chắc là mình nhìn lầm thôi. Một con chó suốt ngày ăn ngủ, chân đi còn không vững thì làm sao mà…?"

Diệp Phi tự trấn an mình, nhưng bước chân hắn lại nhẹ nhàng đến mức không phát ra một tiếng động nhỏ nhất. Hắn quyết định sử dụng "Thiên Nhãn Thông" – một loại thần thông nhãn thuật mà hắn đã lén học được sau khi thu hoạch một mẫu "Cà chua Thiên cơ".

Hắn không bước ra sân ngay, mà nấp sau cánh cửa gỗ, chỉ hé một khe nhỏ để quan sát.

Dưới gốc cây đại thụ, Nhị Cẩu đang nằm ngửa, bốn chân chổng lên trời, lưỡi thè ra ngoài trông cực kỳ ngốc nghếch. Nó đang rên ư ử như thể đang mơ thấy một đống xương ngon lành.

"Hừ, đúng là mình nghĩ nhiều rồi." Diệp Phi định quay đầu đi thì đột nhiên khựng lại.

Nhị Cẩu đột ngột ngồi dậy. Không có một động tác dư thừa, nó lật người lại, đôi mắt vốn dĩ luôn lim dim đờ đẫn lúc này lại lóe lên một tia sáng xanh thẳm, lạnh lùng và uy nghiêm đến mức khiến Diệp Phi lạnh cả sống lưng. Tia mắt đó không thuộc về một con thú cưng, nó thuộc về một vị chúa tể vạn vật.

Con chó vàng nhìn dáo dác xung quanh một lượt. Sự cảnh giác của nó khiến Diệp Phi rùng mình: "Tên này… nó đang kiểm tra xem mình có theo dõi không à?"

May mắn là Diệp Phi đang sử dụng phương án tàng hình số 42, hoàn toàn hòa nhập với không gian của căn nhà.

Nhị Cẩu dường như đã yên tâm. Nó bước đến một bãi đất trống ở phía Đông vườn rau – nơi Diệp Phi vừa mới thu hoạch dưa hấu và để lại một khoảng đất tơi xốp.

Sau đó, một cảnh tượng khiến nhận thức mười năm của Diệp Phi hoàn toàn sụp đổ hiện ra.

Nhị Cẩu đứng vững bằng hai chân sau, hai chân trước của nó đưa lên, móng vuốt vốn dĩ luôn đầy bùn đất đột nhiên trở nên sắc lạnh như bảo kiếm. Nó bắt đầu múa. Những đường móng vuốt vạch xuống đất không phải là những vết cào hỗn loạn, mà là những nét bút phượng múa rồng bay, mang theo một thứ quy luật thâm sâu và cổ xưa.

Mỗi khi một nét vẽ được hoàn thành, một tia sáng màu tím đen nhàn nhạt lại lóe lên từ dưới rãnh đất rồi biến mất ngay lập tức. Diệp Phi nheo mắt nhìn kỹ, trái tim hắn bắt đầu đập thình thình.

"Đó là… Thập Nhị Thiên can Địa chi Diệt Thần Trận? Không, không phải, đây là bản cổ đại nhất, còn phức tạp hơn gấp vạn lần!"

Diệp Phi vốn là một bậc thầy trận pháp (do hắn quá sợ chết nên đã học hết tất cả các loại trận pháp phòng ngự hiện có trong hệ thống). Hắn nhận ra trận pháp mà Nhị Cẩu đang vẽ không phải dùng để tấn công, mà là một loại "Bán di chuyển Trận" kết hợp với "Bế tắc Thiên cơ Trận".

Nói một cách dễ hiểu, con chó này đang dựng lên một lớp bảo vệ vô hình để ngăn cản bất kỳ sự dò xét nào từ thượng giới, đồng thời âm thầm thay đổi phong thủy của vườn rau để linh khí không bị rò rỉ ra ngoài quá nhiều. Nó đang "giấu nghề", y hệt như cách chủ nhân nó đang làm!

"Trời ạ… con chó này không phải Nhị Cẩu, nó là 'Nhị Cẩu Đế' à?" Diệp Phi run bần bật. "Nó nấp ở cạnh mình năm năm nay để làm gì? Lợi dụng vườn rau của mình để khôi phục tu vi? Hay là nó đang âm mưu chiếm đoạt củ cải ngàn năm của mình?"

Trong đầu Diệp Phi lập tức hiện ra 108 kịch bản bị "phản đồ" giết hại. Hắn cảm thấy mình giống như đang nuôi một quả bom nguyên tử ngay trong chuồng gà.

Nhìn Nhị Cẩu vẽ trận một cách thuần thục, thỉnh thoảng nó còn khịt mũi một cái đầy vẻ khinh thường khi nhìn về phía gian phòng của Diệp Phi, hắn càng chắc chắn: Con chó này đang khinh thường chỉ số thông minh của mình!

Sau khoảng một nén nhang, trận pháp hoàn thành. Nhị Cẩu dùng chân sau hất bụi phủ lên bề mặt rãnh đất, xóa sạch mọi dấu vết nhìn thấy bằng mắt thường. Nó lại quay về gốc cây, lật ngửa bụng ra, đôi mắt lấy lại vẻ đờ đẫn vốn có, thậm chí còn cố tình nhỏ một bãi nước dãi xuống đất để giữ hình tượng "con chó ngốc".

Diệp Phi đứng trong nhà, tay vẫn nắm chặt cánh cửa. Hắn cảm thấy thế giới này quá điên rồ rồi. Hắn vốn định sống một cuộc đời lặng lẽ, "cẩu" đến tận cùng thời gian. Hắn giấu tất cả mọi người, giấu cả Tông chủ, giấu cả Thanh Tuyết… nhưng cuối cùng lại bị một con chó mà mình nhặt được ngoài mương lừa gạt suốt năm năm.

"Không được, phải thử nó một chút." Diệp Phi thầm nghĩ. "Nếu nó thực sự là một con đại ma đầu hay thần thú thượng cổ tái thế, mình phải chuẩn bị phương án tẩu thoát thứ 109: Hủy bỏ cả vườn rau, cưỡi bình tưới nước trốn xuống biển sâu."

Diệp Phi cố gắng lấy lại bình tĩnh, xả đi khí tức căng thẳng trên người. Hắn mở cửa bước ra ngoài, tay cầm một củ "Bạch Linh Củ Cải" trắng nõn, giòn tan. Loại củ cải này bình thường là thức ăn khoái khẩu của Nhị Cẩu, mỗi khi ăn vào nó đều nhảy cẫng lên vẫy đuôi.

"Nhị Cẩu, dậy ăn sáng nào." Diệp Phi cố ý gọi bằng giọng đều đều, không lộ chút gợn sóng nào.

Nhị Cẩu giật mình "tỉnh dậy", nó nhìn thấy củ cải thì hai mắt sáng rực lên, cái đuôi vàng vẫy lia lịa, thậm chí còn sủa một tiếng "Gâu gâu" nghe cực kỳ xu nịnh. Nó chạy lại, dùng cái đầu xơ xác cọ vào chân Diệp Phi, vẻ mặt hoàn toàn là một con chó nhỏ trung thành cần được bảo bọc.

Diệp Phi cúi xuống, tay xoa đầu nó nhưng trong lòng lại lạnh ngắt. "Diễn, ngươi cứ diễn đi. Nếu ta không thấy tận mắt cảnh ngươi vẽ trận pháp cấp thần kia, ta chắc chắn sẽ lại bị ngươi lừa."

"Nhị Cẩu à, hôm qua có nhiều người lạ đến thung lũng quá. Ngươi nói xem, có phải chúng ta nên dọn nhà đi nơi khác không? Ta thấy chỗ này không an toàn nữa rồi."

Diệp Phi vừa nói vừa chú ý quan sát phản ứng của nó. Nhị Cẩu hơi khựng lại một nhịp rất nhỏ – cực nhỏ, nếu không phải Diệp Phi đang quan sát bằng tâm thế soi mói thì không thể nhận ra. Sau đó, nó liền ngơ ngác nghiêng đầu, phát ra tiếng kêu "Ứ ừ" như thể không hiểu chủ nhân đang nói gì, rồi tiếp tục gặm củ cải một cách ngon lành.

"Hừ, còn giả bộ." Diệp Phi đưa tay sờ vào cái bụng gầy của nó, nhưng linh lực thầm lặng thẩm thấu vào bên trong.

Hắn sử dụng "Hóa Thực Đại Pháp" để kiểm tra kinh mạch của Nhị Cẩu. Khi luồng linh lực của hắn tiến vào, hắn suýt chút nữa đã kinh khiếp mà hét lên. Bên trong cái lớp da bọc xương ấy không hề có kinh mạch bình thường, mà là một không gian hư vô mênh mông như vũ trụ. Một khối năng lượng hình xoáy nước khổng lồ đang chậm rãi chuyển động, tòan bộ linh lực từ linh quả mà hắn cho nó ăn năm nay không hề bị tiêu hóa hết, mà đều bị nén vào cái "lỗ đen" đó.

"Đây là… Thôn Phệ Quy Luật? Nó không phải chó… nó là Thôn Phệ Thần Thú trong truyền thuyết?"

Diệp Phi rút tay về ngay lập tức, tim đập nhanh như đánh trống trận. Thôn Phệ Thần Thú là loại tồn tại gì? Đó là những sinh vật sinh ra từ hỗn độn, mỗi khi chúng trưởng thành đều cần nuốt chửng cả một tinh cầu. Vậy mà nó lại đang ngồi đây, giả bộ làm chó cảnh cho một thằng trồng rau như hắn!

Đột nhiên, Nhị Cẩu ngẩng đầu lên. Ánh mắt nó chạm vào ánh mắt của Diệp Phi. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, không gian như đông cứng lại.

Diệp Phi cảm thấy như mình đang đối mặt với một thực thể cổ xưa nhất của vũ trụ. Còn Nhị Cẩu, trong mắt nó dường như cũng lóe lên một chút ngạc nhiên, rồi chuyển sang một tia sắc sảo, như thể nó đang đánh giá lại người "chủ nhân" mà nó vốn coi là kẻ ngốc may mắn này.

"Gâu!"

Nhị Cẩu đột ngột sủa một tiếng thật to, nhảy lên vồ lấy chiếc cuốc của Diệp Phi rồi chạy vòng quanh sân, ra vẻ muốn rủ hắn đi ra vườn làm việc.

Diệp Phi đứng hình mất ba giây, sau đó cũng phá lên cười một cách "ngây ngô": "Được rồi, được rồi, cái con chó tham ăn này, chỉ giỏi hối thúc ta đi trồng rau thôi."

Hắn cầm lấy cuốc, bước ra vườn rau, nhưng trong lòng đã có một sự thay đổi kinh thiên động địa.

Nếu Nhị Cẩu là một kẻ mạnh thích "cẩu", vậy thì tốt. Hai kẻ cùng chung chí hướng sống sót trong cái thế giới tu tiên tàn khốc này, chẳng phải là song kiếm hợp bích sao?

Hắn lẩm bẩm một mình trong khi bổ nhát cuốc xuống đất: "Nhị Cẩu này, nếu sau này có kẻ thù mạnh đến mức ta không đối phó được, ta sẽ ném ngươi ra ngoài trước. Ngươi muốn giả làm chó thì cứ giả tiếp đi, nhưng nhớ giữ cho cái vườn này của ta được yên tĩnh đấy."

Nhị Cẩu đang đào đất ở phía xa, tai nó hơi giật giật. Nó quay đầu lại nhìn bóng lưng của Diệp Phi, trong đôi mắt vàng hoe ẩn hiện một nụ cười cực kỳ nhân tính hóa. Nó dùng chân gạt một viên linh thạch cực phẩm vào sâu dưới đất, nơi một đại trận phòng ngự mới đang âm thầm được kích hoạt.

Nó thầm nghĩ: *Tên chủ nhân này quả nhiên không đơn giản. Hắn trồng ra được những loại rau chứa cả quy luật trời đất, tu vi thực sự chắc chắn đã vượt qua cái thế giới nhỏ bé này từ lâu. Hừ, được thôi, ngươi thích giả vờ làm nông dân, ta thích giả vờ làm chó vàng. Hai chúng ta cứ tiếp tục diễn đi, xem ai là kẻ sống thọ hơn.*

Diệp Phi không hề hay biết rằng, ngay dưới chân mình, mười tám cái tầng hầm do hắn đào đã được Nhị Cẩu lén lút "gia cố" thêm hàng ngàn tầng bảo vệ không gian. Hai vị "đại năng" nhát gan nhất thế giới đang vô tình hợp tác tạo ra một pháo đài vững chắc nhất lịch sử tu tiên.

Sáng hôm đó, một con chó và một người đàn ông lúi húi trong vườn rau. Một người bón phân, một con đào đất, trông thật yên bình. Thế nhưng, nếu lúc này có một vị Chân Tiên nào từ thượng giới vô tình nhìn xuống, có lẽ ông ta sẽ kinh hãi đến mức rơi từ trên mây xuống đất: Một vị cường giả mang mười một cái Kim Đan đang làm vườn, và bên cạnh là một con Thôn Phệ Thần Thú đang vẫy đuôi chờ ăn vỏ cải.

Giới tu tiên thực sự là… quá mức nguy hiểm mà.

Diệp Phi lau mồ hôi, cầm một củ khoai tây lên soi dưới nắng. Củ khoai tây này vừa rồi nhận được một chút linh khí từ móng vuốt của Nhị Cẩu dính vào, bề mặt nó bắt đầu hiện lên những vân phù văn hình sấm sét.

"Ô kìa, loại khoai tây sấm sét này ném đi chắc là nổ to lắm đây." Diệp Phi cười híp mắt, bỏ nó vào giỏ. "Lần sau nếu tên Lâm Hải hay Diệp Thần gì đó đến tìm phiền phức, mình sẽ tặng cho họ một 'món quà bất ngờ' từ sự kết hợp của mình và Nhị Cẩu."

Từ xa, Lý trưởng lão đang lảo đảo đi tới, tay cầm vò rượu, mồm lẩm bẩm: "Diệp tiểu hữu, dưa hấu hôm qua tuyệt lắm, cho lão một quả nữa đi…"

Diệp Phi vừa thấy Lý trưởng lão liền thu lại toàn bộ khí thế, trở lại làm một đệ tử tạp dịch vụng về: "Lý trưởng lão, dưa hết rồi, chỉ còn bắp cải thôi!"

Nhị Cẩu cũng lập tức lăn ra đất, giả vờ đuổi theo một con bướm, diễn sâu đến mức khiến Diệp Phi cũng phải khâm phục.

"Con chó này… sau này mình phải học hỏi kỹ năng diễn xuất của nó nhiều hơn." Diệp Phi thầm nhủ, tay vung cuốc bắt đầu một ngày "cẩu" mới.

Chương này kết thúc bằng hình ảnh thung lũng chìm trong sắc vàng của nắng và tiếng sủa vang vọng của một con thần thú "giả chết", hứa hẹn những màn kịch hài hước và bá đạo khi hai "ông trùm ẩn danh" cùng chung một chiến tuyến.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8