Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 101: ** Linh khí thế giới cạn kiệt hoàn toàn

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:23:58 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 101: LINH KHÍ THẾ GIỚI CẠN KIỆT HOÀN TOÀN**

Thương Lam Giới, ngày mười ba tháng chín.

Sử sách sau này gọi đây là "Ngày Thiên Địa Tuyệt Diệt", nhưng đối với những tu sĩ đang sống trong thời đại này, đó là một cơn ác mộng mà ngay cả trong những tầng địa ngục thâm sâu nhất cũng không thể tưởng tượng nổi.

Sáng sớm, mặt trời không còn tỏa ra ánh sáng vàng óng dịu dàng, mà thay vào đó là một màu đỏ quạch như máu loãng. Bầu trời xanh thẳm vốn có bỗng chốc rạn nứt thành những mảng xám xịt, khô khốc. Cảm giác ấy giống như một người đang khát cháy cổ giữa sa mạc, đột ngột nhận ra bình nước cuối cùng của mình đã bị đục thủng một lỗ lớn.

Linh khí – dòng máu của tu tiên giới, thứ vốn dĩ bao phủ khắp vạn vật – đang biến mất.

Không phải là suy giảm, không phải là loãng đi, mà là hoàn toàn bốc hơi.

Ở Trung Châu, đỉnh núi của Vạn Thánh Tông, một vị Thái Thượng Trưởng Lão đang bế tử quan suốt ba ngàn năm bỗng nhiên mở bừng mắt. Gương mặt già nua của lão từ vẻ thanh cao thoát tục bỗng chốc lộ ra sự kinh hoàng tột độ. Lão cảm thấy Kim Đan trong cơ thể mình đang run rẩy, Nguyên Anh đang khô héo đi với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được.

"Thiên Đạo… Thiên Đạo đang thu hồi!" Lão thét lên một tiếng kinh thiên động địa, nhưng tiếng thét ấy chưa kịp ra khỏi mật thất đã tan biến. Bởi vì, ngay cả âm thanh cũng cần linh lực để truyền tải trong không gian của cường giả, mà lúc này, khoảng không ấy đã trở thành một vùng chân không linh khí tuyệt đối.

Thân hình vị cường giả Hóa Thần kỳ lừng lẫy một thời, trong nháy mắt bắt đầu teo tóp. Tóc bạc rụng xuống thành tro, làn da căng bóng biến thành lớp vỏ cây khô khốc, thọ nguyên vốn dĩ còn vài trăm năm b bỗng chốc bị "nghiền nát". Lão chết, không phải vì kẻ thù, mà vì bị chính thế giới này vắt kiệt.

Cảnh tượng này diễn ra ở khắp nơi. Các con sông linh mạch lớn nhất Thương Lam Giới đồng loạt cạn trơ đáy, những khối linh thạch trong kho tàng của các tông môn tự động nứt vỡ, biến thành đá vụn vô tri. Vạn vật linh tàn, đại kiếp luân hồi đã thực sự gõ cửa.

Thanh Vân Tông, Đông Hoang.

So với sự hỗn loạn của Trung Châu, Thanh Vân Tông vốn chỉ là một tông môn hạng ba, lúc này lại càng thê thảm hơn. Các đệ tử ngoại môn đang luyện công bỗng nhiên thổ huyết, kinh mạch nghịch chuyển vì không còn linh khí để dẫn dắt. Các trưởng lão hớt hải chạy ra khỏi điện thờ, nhìn lên bầu trời đầy vết rạn mà mặt cắt không còn giọt máu.

"Đại kiếp… cuối cùng cũng đến rồi!" Tông chủ Thanh Vân Tông quỳ sụp xuống đất, nhìn về phía dãy núi xa xăm đang sụp đổ.

Tuy nhiên, tại một thung lũng hẻo lánh nhất, nằm sâu phía sau Dược Viên ngoại môn, lại là một khung cảnh hoàn toàn khác biệt.

Diệp Phi đang đứng giữa vườn rau, nhíu mày nhìn lên bầu trời. Trên tay hắn vẫn cầm chiếc cuốc gỉ sắt quen thuộc, ống quần xắn cao, trông không khác gì một gã nông dân chân lấm tay bùn.

"Kỳ quái thật…" Diệp Phi lẩm bẩm, đưa tay gãi đầu. "Hôm nay dự báo thời tiết nói có nắng nhẹ, sao bầu trời trông giống như mấy miếng đậu phụ bị để lâu ngày thế kia? Rạn nứt cả ra rồi."

Hắn hoàn toàn không cảm nhận được cái gọi là "Linh khí cạn kiệt". Đơn giản là vì, bao quanh khu vườn của hắn là một tầng "Oxy" đặc biệt – thứ mà hệ thống Thần Nông gọi là "Sinh Khí Tuyệt Đối". Trong khi thế giới bên ngoài đang bị rút cạn nhựa sống, thì bên trong vòng tròn hàng rào tre cũ kỹ này, linh khí đậm đặc đến mức hóa thành từng sợi sương mù màu lục nhạt, quấn quýt quanh những lá rau cải.

"Gâu!"

Nhị Cẩu đang nằm dài dưới gốc cây đại thụ bỗng ngẩng đầu lên, khịt khịt mũi vẻ khinh thường. Nó nhìn lên bầu trời đỏ quạch, trong mắt hiện lên một tia chế giễu: *Đám Thiên Đạo này thật đúng là nghèo kiết xác, có chút linh khí cũng đòi thu hồi hết. Nhìn vườn của chủ nhân ta đây này, tưới nước một lần là đủ cho mấy vạn cái tông môn dùng cả đời rồi.*

Nghĩ đoạn, Nhị Cẩu lại nằm xuống, dùng chân sau gãi gãi tai, tiếp tục sự nghiệp giả chết của mình.

Diệp Phi cúi xuống nhìn luống cải bắp của mình. "Chết tiệt, dường như độ ẩm không đủ. Độ ẩm bên ngoài dường như bị cái gì đó hút mất rồi, lá bắp cải hơi rủ xuống rồi này."

Hắn vội vàng chạy tới chiếc lu nước bên cạnh – nơi chứa đầy Cam Lộ tinh khiết mà hắn tích góp được từ hệ thống. Nếu một vị Tiên Đế nào nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết ngay tại chỗ. Cái thứ nước mà Diệp Phi đang dùng để tưới bắp cải kia, chỉ cần một giọt cũng đủ khiến một phế vật trở thành thiên tài, vậy mà hắn lại cầm cả một gáo lớn, dứt khoát "xoạt" một cái hắt thẳng xuống đất.

"Uống đi các con, uống nhiều vào rồi mau lớn cho cha!" Diệp Phi lẩm bẩm với vẻ mặt đầy lo lắng.

Ngay khi nước chạm đất, một luồng ánh sáng xanh nhạt bùng lên, khiến mười mấy cây bắp cải đồng loạt dựng đứng lên, lá xanh mơn mởn, toát ra một mùi hương thanh khiết đến cực điểm. Mùi hương này theo gió bay ra ngoài, xuyên qua tầng trận pháp che mắt, lan tỏa ra đến tận cửa vào thung lũng.

Lúc này, một bóng người gầy gò, râu tóc rối bời, đang hớt hơ hớt hải chạy về phía này. Đó là Lý Trưởng Lão.

Lý Trưởng Lão lúc này trông vô cùng thê thảm. Thọ nguyên của lão vốn dĩ không còn nhiều, linh khí thế giới cạn kiệt khiến lão già đi thêm ít nhất mười tuổi chỉ trong vòng một canh giờ. Lão cảm thấy tim mình đập loạn xạ, linh khí trong đan điền như một hồ nước đã bị bốc hơi khô khốc, đau đớn như bị hàng nghìn con kim châm vào xương tủy.

"Xong rồi… đời lão Lý này thế là xong rồi…" Lão vừa chạy vừa lẩm bẩm, nước mắt chực trào. Lão không sợ chết, lão chỉ sợ không còn được nhìn thấy thế giới này nữa.

Nhưng khi lão vừa bước tới ranh giới thung lũng của Diệp Phi, một luồng khí tức thanh mát đột nhiên ập vào mũi.

*Hít——!*

Lý Trưởng Lão hít một hơi thật sâu theo bản năng. Ngay lập tức, cảm giác khô héo trong phổi biến mất. Một luồng sinh cơ mãnh liệt như dòng suối nhỏ chảy ngược vào kinh mạch của lão, len lỏi vào từng lỗ chân lông. Gương mặt nhăn nheo của lão bỗng chốc trở nên hồng hào, nhịp tim bình ổn lại, thậm chí thọ nguyên đang bị rút mất cũng đột ngột dừng lại và bắt đầu… tăng ngược lên?

Lý Trưởng Lão đứng sững lại, trố mắt nhìn về phía vườn rau nhỏ nhoi trước mặt.

"Cái… cái gì thế này?" Lão lắp bắp, cảm nhận thấy bên ngoài hàng rào kia là địa ngục tận thế, nhưng bên trong hàng rào lại là tiên cảnh thượng giới.

Lão nhìn thấy Diệp Phi đang cầm gáo nước, tưới một cách đầy hoang phí.

"Diệp… Diệp tiểu hữu!" Lý Trưởng Lão hét lên, giọng run rẩy. "Ngươi… ngươi đang làm gì thế?"

Diệp Phi giật mình quay lại, thấy lão hàng xóm lại đến, hắn khẽ thở dài: "À, là Lý lão đấy à? Sao trông lão hôm nay tàn tạ thế? Vừa đi cày ruộng thuê về sao?"

Lý Trưởng Lão chạy tới, hai tay nắm lấy hàng rào tre, mắt dán chặt vào luống bắp cải đang phát sáng: "Trời ơi! Đây là… đây là Thất Bảo Linh Thực trong truyền thuyết? Ngươi dùng cái nước gì để tưới thế? Tại sao khí tức của nó lại có thể ngăn cản được quy luật của Thiên Đạo?"

Diệp Phi nhíu mày, lại cái tật cũ của lão Lý rồi. Hắn chán nản đáp: "Linh thực cái gì chứ? Bắp cải vụ này của tôi hơi yếu, nên tôi pha chút đường phèn với nước giếng tưới cho nó tươi lại thôi. Lão đừng có cường điệu hóa mọi chuyện lên như thế. Còn cái gì mà Thiên Đạo với Địa Đạo? Lão xem phim kiếm hiệp nhiều quá à?"

"Đường… đường phèn?" Lý Trưởng Lão suýt nữa ngã ngửa. Thứ chất lỏng sền sệt tỏa ra tiên quang rực rỡ kia mà ngươi dám bảo là nước đường phèn? Ngươi lừa quỷ à!

Lão định nói thêm gì đó, nhưng đột nhiên, từ trên bầu trời rạn nứt phía xa, một luồng uy áp khổng lồ và tà ác bắt đầu hạ xuống. Những vệt máu trên mây bắt đầu tụ lại thành một con mắt khổng lồ – đó là Thiên Nhãn của Đại Kiếp, nó đang tìm kiếm những nguồn linh lực còn sót lại cuối cùng để nghiền nát và thu hồi.

Lý Trưởng Lão sợ đến mức mặt không còn giọt máu: "Tiêu rồi! Thiên Đạo chú ý đến nơi này rồi! Diệp tiểu hữu, mau trốn đi! Cái vườn của ngươi linh khí quá mạnh, nó sẽ không tha cho ngươi đâu!"

Diệp Phi nhìn lên cái "vết nứt" đỏ ngầu trên trời kia, trong lòng cũng thấy hơi rợn tóc gáy. Hắn tuy không biết là Thiên Đạo gì đó, nhưng hắn biết thời tiết này rất xấu. Sét mà đánh xuống thì vườn rau của hắn đi tông.

"Hừ, đúng là ông trời trêu ngươi." Diệp Phi lẩm bẩm. "Muốn trồng ít bắp cải nấu canh mà cũng không yên. Cứ phải để ta ra tay."

Trong mắt Lý Trưởng Lão, lúc này Diệp Phi bỗng trở nên cao lớn lạ thường. Lão thấy Diệp Phi không hề chạy trốn, mà lững thững đi về phía góc vườn, nhặt lấy một… củ cải trắng.

Đúng, là một củ cải trắng rất bình thường, nhưng cuống của nó vẫn còn dính chút bùn đen (mà thực chất là Vạn Cổ Linh Thổ).

Diệp Phi đứng trước hàng rào, nhìn cái Thiên Nhãn đỏ ngầu kia, hắn thầm nghĩ: *Hệ thống nói, dùng củ cải ngâm sáp có thể xua đuổi những tà khí ô uế từ khí quyển. Thử xem sao.*

Hắn giơ củ cải lên cao, miệng lẩm bẩm một câu thần chú kỳ quái mà hệ thống dạy: "Nước sông không phạm nước giếng, rau tôi tôi trồng, sấm sét đi chỗ khác chơi!"

Sau đó, hắn lấy sức, ném mạnh củ cải trắng về phía bầu trời đỏ quạnh kia.

"Xoẹt!"

Một tia sáng trắng đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn xé toạc không trung. Trong mắt của tất cả tu sĩ ở Đông Hoang lúc đó, họ thấy một tia đạo quang thuần khiết nhất, mang theo sức mạnh vạn vật cộng sinh, đâm thẳng vào con mắt máu của bầu trời.

*Oanh——!*

Không có tiếng nổ long trời lở đất, chỉ có một tiếng "bục" nhẹ như bong bóng xà phòng vỡ tan.

Vết rạn đỏ quạnh trên bầu trời khu vực Thanh Vân Tông ngay lập tức bị xua tan. Một vùng trời xanh biếc, tinh khôi lại hiện ra, ánh mặt trời vàng dịu dàng chiếu xuống thung lũng của Diệp Phi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Mọi quy luật rút cạn linh khí của Thiên Đạo khi chạm tới vùng không gian này đều giống như gặp phải một bức tường vô hình, nhẹ nhàng bị đẩy lùi.

Lý Trưởng Lão đứng ngây người, hàm dưới muốn rơi xuống đất. Lão lắp bắp: "Một củ cải… ném tan… Đại Kiếp?"

Diệp Phi phủi phủi tay, vẻ mặt vẫn còn chút tiếc nuối: "Haiz, tiếc quá, củ cải đó giống tốt, đáng lẽ mang đi hầm xương thì ngon hơn. Lão Lý, lão vào nhà đi, đứng ngoài đó sương gió nó ám vào người lại sinh bệnh."

Vừa lúc đó, từ xa một bóng trắng bay tới, đáp xuống đầy loạng choạng. Là Tô Thanh Tuyết.

Vạt áo trắng của nàng dính đầy máu, sắc mặt tái nhợt. Vừa chạm đất, nàng đã không trụ vững mà ngã vào lòng Diệp Phi. Tu vi Kim Đan của nàng đang lung lay sắp sụp đổ vì linh khí thế giới cạn kiệt.

"Diệp… Diệp đại ca… cứu… cứu Thanh Vân Tông…" Nàng thều thào, đôi mắt đẹp đẽ đầy vẻ khẩn cầu.

Diệp Phi hoảng hốt đỡ lấy nàng: "Thanh Tuyết? Sao lại thành ra thế này? Ai đánh cô? Hay là ăn trúng nấm độc ở rừng rồi?"

Nàng cảm nhận được hơi ấm và nguồn sinh cơ mãnh liệt từ bàn tay của hắn, lòng ngực bỗng chốc dễ chịu hơn hẳn. Nàng định nói, nhưng vì kiệt sức nên lịm đi.

Diệp Phi vội vàng bế nàng vào trong nhà gỗ, miệng lầu bầu: "Khổ quá, đã bảo thế giới bên ngoài nguy hiểm lắm, cứ thích đi ra ngoài làm gì không biết. Nhị Cẩu, vào nhóm lửa! Ta phải nấu món canh 'Củ Cải Đại Bồi Nguyên' thôi!"

Nhị Cẩu rên một tiếng đầy bất mãn, nhưng vẫn lạch bạch đi vào góc bếp dùng đuôi quạt lửa.

Ngoài thung lũng, thế giới vẫn đang sụp đổ, các đại năng vẫn đang héo mòn và chết đi trong tuyệt vọng. Nhưng bên trong thung lũng nhỏ bé này, khói bếp bắt đầu bay lên, mùi hương thanh bình của đất và rau cỏ quyện lại, tạo nên một mảnh tịnh thổ duy nhất của cả Tiên giới.

Lý Trưởng Lão đứng nhìn cảnh tượng đó, rồi nhìn lại bầu trời vừa được "vá" lại bằng một củ cải, bỗng nhiên lão bật cười điên dại.

"Đại năng chuyển thế? Không, Diệp tiểu hữu chắc chắn là kẻ đã sáng tạo ra cái thế giới này mới có thể tùy ý chơi đùa với Thiên Đạo như vậy! Khổ quá… ta tu tiên mấy trăm năm, hóa ra không bằng một cái lá cải của hắn!"

Lão lau nước mắt, rồi dứt khoát bước vào vườn, cầm lấy cái liềm để góc sân: "Tiểu hữu, để lão giúp ngươi một tay! Hôm nay hái rau muống hay rau dền?"

Diệp Phi từ trong nhà vọng ra: "Hái rau dền đi, nhớ hái những lá già bỏ đi nhé, đừng có làm hỏng gốc của ta!"

Thế là, giữa ngày tàn của thế giới, một vị trưởng lão lừng lẫy của Thanh Vân Tông lại đang cặm cụi ngồi… nhổ cỏ, với một vẻ mặt vô cùng thành kính và hạnh phúc.

Đại kiếp? Thọ nguyên cạn kiệt? Với họ lúc này, chỉ là chuyện lông gà vỏ tỏi. Quan trọng là món canh sắp chín kia kìa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8