Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 108: ** Tiên nhân hạ phàm tìm thức ăn

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:29:24 | Lượt xem: 2

**Chương 108: Tiên nhân hạ phàm tìm thức ăn**

Sáng sớm, sương mù trên đỉnh Thanh Vân Phái vẫn còn lãng đãng như những dải lụa mỏng vắt ngang sườn núi. Tại một góc hẻo lánh nhất của ngoại môn, nơi được mệnh danh là "Phế khu dược viên", tiếng cuốc đất đều đặn "cộc… cộc…" vang lên giữa không gian tĩnh mịch.

Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, nhìn xuống luống đất vừa được xới tơi xốp, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn khó tả. Ở phía sau hắn, một con chó vàng gầy trơ xương đang nằm bò ra đất, cái đuôi thi thoảng ngoe nguẩy đập bôm bốp xuống nền đất khô, đôi mắt lim dim như thể đang suy ngẫm về nhân sinh, nhưng thực chất là đang chờ đợi bữa sáng.

"Nhị Cẩu, đừng có giả chết. Mau ra bờ suối xách thêm hai thùng nước về đây. Hôm nay ta gieo giống 'Cà chua Băng Hỏa', nếu thiếu nước là mầm cây chết cháy ngay."

Nhị Cẩu lười biếng ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng nhởn có thể nghiền nát cả pháp bảo cấp linh khí, rồi uể oải đứng dậy. Nó khinh thường nhìn chủ nhân một cái, thầm nghĩ: *“Gia đây là Thôn Phệ Thần Thú danh chấn thái cổ, vậy mà mỗi ngày đều phải đi xách nước tưới rau cho một tên nhóc Luyện Khí tầng ba. Đúng là sỉ nhục, quá sỉ nhục!”*

Nhưng khi nghĩ đến bát canh rau cải mọng nước chứa đầy tinh hoa thiên địa mà Diệp Phi nấu mỗi tối, cái đuôi của Nhị Cẩu lại tự giác vẫy mạnh hơn. Nó ngoan ngoãn ngoạm lấy hai cái thùng gỗ, chạy biến về phía bờ suối.

Diệp Phi nhìn theo bóng dáng Nhị Cẩu, khẽ lẩm bẩm: "Con chó này càng ngày càng giống người, phải cẩn thận kẻo nó tu luyện thành tinh rồi lại kéo thêm phiền phức về."

Hắn ngồi xuống cạnh bờ rào tre – thứ mà trong mắt hắn là để ngăn thỏ rừng, nhưng trong mắt các đại năng tu tiên lại là một "Thập Phương Tuyệt Sát Trận" đáng sợ – rồi lấy ra một chiếc xẻng nhỏ.

"Hệ thống, kiểm tra tiến độ."

*【Đinh! Chúc mừng ký chủ đã trồng được 1.000 gốc Hành Cực Phẩm. Điểm thuộc tính +50, thọ nguyên +10 năm. Hiện tại tu vi ẩn giấu: Chuẩn Đế tầng 9 (Biểu hiện bên ngoài: Luyện Khí tầng 3).】*

Diệp Phi thở dài, vẻ mặt đầy lo lắng: "Lại tăng thọ nguyên? Ta đã sống hơn tám trăm năm rồi mà vẫn chưa thấy già đi chút nào. Thế gian này nguy hiểm quá, nếu để người ta biết ta sống lâu như vậy, chắc chắn họ sẽ bắt ta về nấu cao vạn cốt mất. Phải cẩu thêm chút nữa, ít nhất phải đạt đến Tiên Đế rồi hãy tính chuyện ra ngoài dạo chơi."

Trong khi Diệp Phi đang mải mê với kế hoạch "cẩu đến thiên hoang địa lão", thì ở một tầng thứ mà hắn không hề muốn chạm tới – Thượng giới, tình hình đang vô cùng bi thảm.

Thượng giới, Tiên Cung Linh Tiêu.

Nơi từng là chốn tiên cảnh thần thánh với mây ngũ sắc dâng trào, nay lại bao phủ bởi một bầu không khí ảm đạm, xám xịt. Linh khí thượng giới đang khô kiệt một cách đáng sợ. Những dòng suối linh dịch từng chảy cuồn cuộn nay chỉ còn là những rãnh đất nứt nẻ. Các loại linh dược vạn năm héo rũ, lá úa vàng, mất sạch tiên tính.

Trần Hư Tiên Tôn, một vị đại năng danh chấn một phương, nay sắc mặt tái nhợt, bộ tiên bào rộng thùng thình treo trên bộ khung xương gầy guộc. Lão nhìn vào cái bình ngọc trống rỗng trên tay, giọng nói run rẩy:

"Thanh Phong… chúng ta còn lại bao nhiêu linh thạch?"

Tiên đồng Thanh Phong đứng bên cạnh, bộ dạng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, hai má hóp lại vì đói linh khí. Cậu nhóc mếu máo:

"Sư phụ, linh thạch đã dùng sạch để duy trì hộ trận rồi. Các đại môn phái khác cũng đang tranh đoạt điên cuồng những mẩu vụn cuối cùng. Nếu cứ tiếp tục thế này, tiên căn của chúng ta sẽ khô héo, rơi rụng cảnh giới mất."

Đại Kiếp Luân Hồi đến nhanh hơn họ tưởng. Tiên nhân ở thượng giới vốn không cần ăn ngũ cốc, họ ăn linh khí để sống. Nhưng khi "nguồn lương thực" duy nhất ấy biến mất, tiên nhân cũng chẳng khác gì phàm nhân gặp nạn đói, ai nấy đều hốc hác, bơ phờ.

Đúng lúc này, Trần Hư Tiên Tôn bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt già nua của lão chợt lướt qua một tia sáng kỳ dị. Lão cảm nhận được một luồng linh khí vô cùng tinh khiết, vô cùng nồng đậm, dường như mang theo hương vị của… cà chua và hành lá?

"Thanh Phong, ngươi có ngửi thấy gì không?"

Thanh Phong hít hà thật mạnh, rồi thốt lên kinh ngạc: "Sư phụ! Là hướng Hạ giới! Ở Thương Lam Giới, có một luồng tiên khí nồng nặc đang bốc lên. Mùi vị này… sao giống như mùi thức ăn của phàm nhân thế?"

Trần Hư Tiên Tôn run run tay: "Không thể nào, Thương Lam Giới là nơi linh khí suy kiệt nhất, làm sao có thể có thứ này? Trừ phi… có đại năng Thái Cổ đang ẩn cư ở đó và trồng Linh Thực Thần Cấp!"

Nghĩ đến đây, cái bụng của một vị Tiên Tôn bỗng nhiên kêu lên "ồn… ộc…". Một sự sỉ nhục to lớn đối với bậc đại năng, nhưng cơn đói linh khí đã đánh gục mọi tôn nghiêm.

"Thanh Phong, lấy ra phá giới phù cuối cùng. Chúng ta phải hạ phàm… đi tìm cái ăn!"

Quay lại vườn rau của Diệp Phi.

Diệp Phi vừa nhóm bếp để nấu món canh cà rốt. Hắn lẩm bẩm: "Cà rốt hôm nay thu hoạch hơi sớm, linh khí bên trong chắc chỉ tương đương với một viên Đột Phá Đan cấp Cực Phẩm thôi. Ăn vào hơi lãng phí, nhưng thôi kệ, Nhị Cẩu cũng cần tẩm bổ."

"Hưu… hưu…!"

Hai đạo kim quang rạch phá không trung, trực tiếp đâm xuống thung lũng của Thanh Vân Phái. Diệp Phi giật bắn mình, chiếc thìa gỗ trên tay suýt rơi vào nồi.

"Trời ơi! Thiên thạch rơi? Hay là sát thủ đến đòi nợ? Ta đã chuẩn bị 108 quẻ bói mà, sao hôm nay quẻ bảo 'Tiểu Cát'?"

Hắn nhanh chóng nấp sau một cái lu sành, đưa tay nắm lấy cái bình tưới nước (vốn là một kiện Tiên khí ngụy trang), miệng lẩm nhẩm: "Nhị Cẩu! Có biến! Chuẩn bị phương án tẩu thoát thứ 7!"

Nhị Cẩu đang nằm góc sân, híp mắt nhìn lên bầu trời, hừ mũi một cái. *“Hai con gà gầy này từ đâu rơi xuống thế? Cản trở ta ăn cơm, thật muốn cắn một cái.”*

Bụi mù tan đi, hai bóng người hốc hác hiện ra ngay trước cổng hàng rào tre của vườn rau. Trần Hư Tiên Tôn và Thanh Phong đứng ngây người. Trước mắt họ không phải là một gian nhà cỏ rách nát, mà là một vùng đất thần thánh mà ngay cả Thượng giới thời hoàng kim cũng không sánh bằng.

"Sư… sư phụ…" Thanh Phong lắp bắp, chỉ tay vào hàng rào tre: "Đó không phải là tre bình thường… đó là Hỗn Nguyên Thanh Trúc trong truyền thuyết! Một mẩu thôi cũng đủ để rèn ra một thanh Tuyệt Thế Thần Kiếm!"

Trần Hư Tiên Tôn không nghe thấy lời đệ tử nói nữa. Lão đang trố mắt nhìn vào đám bắp cải đang lắc lư trước gió.

"Kia… kia là Cải Bắp Cửu Chuyển? Một lá của nó có thể tăng thêm nghìn năm thọ nguyên?"

Lão đảo mắt nhìn sang phía cái bình tưới nước cũ kỹ mà Diệp Phi đang cầm. Linh giác của một vị Tiên Tôn thét gào bên tai lão: *Chạy mau! Cái bình đó chứa đựng sức mạnh của cả một đại dương vạn cổ! Một giọt nước văng ra cũng đủ khiến Tiên Tôn hóa thành tro bụi!*

Diệp Phi từ sau cái lu sành lén nhìn ra, thấy hai kẻ lạ mặt mặt mày hốc hác, quần áo rách rưới, trông chẳng khác gì dân tị nạn. Hắn thở phào nhẹ nhõm: "Phù… hóa ra là người ăn xin đi lạc. Sợ chết ta rồi, cứ tưởng Trưởng lão Chấp pháp đến thu phí bảo kê."

Hắn bước ra ngoài, cố gắng tỏ vẻ một người bình thường hết mức có thể (dù trong tay vẫn nắm chặt bình nước).

"Này hai vị, lạc đường sao? Ở đây là vườn dược liệu của Thanh Vân Phái, người ngoài không được vào đâu."

Trần Hư Tiên Tôn run rẩy, lão nhìn thấu "tu vi" của thanh niên trước mặt: Luyện Khí tầng 3?

*Không!* Lão lập tức bác bỏ ý nghĩ đó. Một kẻ dùng Hỗn Nguyên Thanh Trúc làm hàng rào, lấy nước Cam Lộ tưới rau, mà lại là Luyện Khí tầng 3? Đây rõ ràng là một vị Đại Năng đang trong giai đoạn "Hóa Phàm", trải nghiệm cuộc sống dân dã! Mỗi hơi thở của thanh niên này dường như đều cộng hưởng với quy luật thiên địa.

Trần Hư Tiên Tôn vội vàng chắp tay, cúi đầu sát đất, giọng run cầm cập:

"Tiền… tiền bối! Vãn bối và tiểu tử này đi ngang qua đây, bị lạc đường và… và đói quá. Xin tiền bối đại từ đại bi, cho chúng vãn bối một chút… thức ăn thừa cũng được ạ!"

Diệp Phi sững người. Thức ăn thừa? Tiên giới bây giờ đói đến mức này rồi sao?

Hắn nhìn nhìn vào cái nồi canh cà rốt vừa sôi tới, khói tỏa hương thơm ngào ngạt. Hắn tính toán rất kỹ: Cho họ ăn rau thì lộ bảo vật, nhưng nhìn họ thảm thương thế này, nếu chết trong vườn mình thì dông dài rắc rối lắm, bói quẻ 'Hung' thì khốn.

"Thôi được rồi, dù sao cà rốt này cũng là hàng dạt, vốn định cho chó ăn… ý ta là định bỏ đi. Hai vị chờ chút."

Diệp Phi múc hai bát canh, rồi cầm thêm hai củ cà rốt nhỏ, đặt lên bàn đá cạnh cổng rào.

"Ăn đi, ăn xong thì mau rời đi nhé, ta còn phải đi nhặt phân gà…"

Trần Hư Tiên Tôn và Thanh Phong nhận lấy bát canh, đôi bàn tay họ run bần bật. Ngay khi thìa canh đầu tiên chạm vào lưỡi, một luồng sức mạnh kinh thiên động địa bùng nổ trong người họ!

Thanh Phong trợn trừng mắt, lỗ chân lông toàn thân phun ra tinh khí trắng xóa. Tiên căn vốn đang khô héo của cậu bé bỗng chốc được tưới tắm, xanh tươi trở lại, thậm chí còn nảy thêm mầm mới.

*Rắc… rắc…*

Tiếng xương cốt vỡ vụn rồi tái tạo lại. Thanh Phong trực tiếp từ Thiên Tiên đột phá lên Kim Tiên ngay tại chỗ!

Trần Hư Tiên Tôn thì càng kinh hãi hơn. Vết thương chí mạng trong trận chiến từ ba nghìn năm trước của lão bỗng nhiên hoàn toàn lành lặn. Khí tức của lão tăng vọt, lướt qua rào cản của Tiên Tôn, tiến sát đến cấp bậc Tiên Đế.

"Đây… đây đâu phải canh cà rốt? Đây chính là Thái Cổ Hỗn Độn Dịch trong truyền thuyết!"

Lão vừa khóc vừa húp sùm sụp, bát canh vốn để "cho chó ăn" của Diệp Phi nay trở thành thánh vật cứu mạng của họ.

Diệp Phi nhìn lão già vừa ăn vừa khóc thì ái ngại: "Khổ thân, chắc là nhịn đói lâu quá nên hóa điên rồi. Một bát canh rau mà cứ như trúng số vậy."

Lúc này, Nhị Cẩu tiến lại gần, nó hất cái mũi đen bóng về phía hai thầy trò, phát ra một tiếng gầm gừ nhẹ trong cổ họng.

Trần Hư Tiên Tôn bỗng nhiên cảm thấy một áp lực nặng nề nghìn trùng đổ ập xuống linh hồn. Lão kinh hoàng nhìn con chó vàng đang nhe răng với mình.

*Thôn… Thôn Phệ Thần Thú thời cổ đại!* Lão suýt nữa thì nghẹt thở mà chết. Con vật đứng đầu chuỗi thức ăn vạn cổ, chỉ cần một cái ngoạm có thể nuốt cả một tinh hệ, vậy mà lại đang canh cổng cho thanh niên này?

Trần Hư Tiên Tôn run rẩy, buông bát xuống, quỳ rạp dưới chân Diệp Phi.

"Tiền bối! Ân cứu mạng của ngài, vãn bối không có gì báo đáp! Xin ngài hãy thu nhận vãn bối, dù là làm kẻ gánh nước, bón phân, hay làm người bù nhìn đuổi quạ, vãn bối cũng cam lòng!"

Diệp Phi ngẩn ra, rồi lập tức lùi lại ba bước, xua tay lia lịa: "Này lão ông, ngài đừng đùa. Tôi chỉ là một đệ tử tạp dịch Luyện Khí tầng 3 thôi. Ngài nhìn tôi thế này mà muốn làm nô bộc? Không được, không được, tôi thích yên tĩnh, ngài đi tìm người khác đi!"

Trong lòng Diệp Phi gào thét: *Lão già này định ăn vạ hay gì? Thu nhận nô bộc chính là thu nhận rắc rối. Ngươi có biết nuôi thêm một người tốn bao nhiêu gạo không? Ngươi có biết nhỡ ngươi bị kẻ thù tìm đến, ta phải chuẩn bị thêm bao nhiêu cái hố để chôn xác ngươi không? Càng ít người biết ta, ta càng an toàn!*

Thanh Phong cũng quỳ xuống, đôi mắt lấp lánh nhìn Diệp Phi như nhìn thấy thần tiên: "Tiền bối, tiểu nhân biết nhóm lửa, biết quét lá đa. Xin ngài cho tiểu nhân ở lại đây, mỗi ngày chỉ cần cho tiểu nhân uống nước rửa bát của ngài cũng được!"

Diệp Phi mặt tối sầm lại. *Nước rửa bát? Tiên giới rốt cuộc đã thảm hại đến mức này rồi sao? Hay là mình quá giàu mà không biết?*

Lý Trưởng Lão từ xa đi tới, vừa lúc nghe thấy đoạn hội thoại này. Lão đứng khựng lại, nheo mắt nhìn hai người ăn xin. Với tư duy "não bổ" bậc thầy, Lý Trưởng Lão lập tức kết luận:

"Diệp lão đệ, đừng có khiêm tốn nữa. Hai người này khí chất không tầm thường, nhìn rách rưới thế kia nhưng linh hồn cực kỳ vững vàng. Lẽ nào… họ là các vị tiên gia hạ phàm để cầu ngài truyền đạo?"

Diệp Phi trợn mắt: "Lý lão ca, ngài lại bắt đầu rồi đấy! Truyền đạo gì chứ? Họ đói quá hóa quẫn thôi!"

Trần Hư Tiên Tôn nghe thấy chữ "truyền đạo" thì rúng động toàn thân. Lão vội vàng dập đầu: "Đúng vậy! Vãn bối đến đây cầu đạo! Cầu xin Tiền bối cho phép vãn bối ở lại lao động để được hưởng chút linh khí của ngài!"

Diệp Phi xoa thái dương, đau đầu không thôi. Hắn nhìn sang Nhị Cẩu như muốn cầu cứu, nhưng Nhị Cẩu lại quay đi chỗ khác, tiếp tục gặm một mẩu cà rốt vụn, trong lòng khinh bỉ: *“Càng nhiều người đến thì càng nhiều kẻ làm việc thay ta, tốt quá còn gì.”*

Diệp Phi thở dài thườn thượt: "Thôi được rồi, các người đã kiên trì thế… Nhưng nói trước, ở đây phải tuân thủ nội quy: 1. Không được ra khỏi vườn khi chưa có lệnh. 2. Không được nói chuyện với ai về nơi này. 3. Mỗi ngày gánh 100 thùng nước suối bón cho vườn tỏi."

"Vâng vâng vãn bối tuân lệnh!" Trần Hư Tiên Tôn và Thanh Phong mừng rỡ như vừa nhặt được linh đan cấp thần.

Diệp Phi quay lưng đi vào bếp, miệng lẩm bẩm: "Số khổ quá, tự nhiên lại phải nuôi thêm hai cái tàu há mồm. Phải tranh thủ đêm nay đào thêm mấy cái hầm trú ẩn sâu thêm vài trăm trượng nữa, đề phòng hai tên này lôi kéo tai họa từ bên ngoài tới."

Ở một góc thung lũng, hai vị đại năng thượng giới đã bắt đầu… tranh nhau cái cuốc.

"Thanh Phong! Đi ra chỗ khác! Sư phụ phải tự mình cuốc đất để cảm ngộ thiên đạo!"

"Không được sư phụ! Đệ tử tuổi trẻ sức dài, cái mương dẫn nước này cứ để đệ tử lo!"

Phía xa, trên tầng mây, những đạo thần thức khác từ Thượng giới đang lén lút dòm ngó. Họ nhìn thấy Trần Hư Tiên Tôn – một kẻ vốn cao ngạo không ai bằng – nay lại đang hì hục bốc phân gà bón rau với vẻ mặt vô cùng thành kính và hạnh phúc.

"Trời ơi! Thật sự là có cơ duyên cực đại ở hạ giới!"

"Ngửi thấy không? Mùi cà chua xào trứng kia… đó là tiên duyên ngàn năm có một!"

"Đại Kiếp này không sợ nữa rồi! Đi! Chúng ta cũng xuống hạ giới… làm nông dân!"

Thế là, trong lúc Diệp Phi đang ra sức che giấu vườn rau để giữ mạng, một làn sóng "Tiên nhân bỏ trần gian đi làm ruộng" đang rầm rộ bắt đầu, hướng thẳng về phía Thanh Vân Phái mà tới.

Diệp Phi đâu biết rằng, giấc mộng "yên ổn trồng rau" của hắn sắp sửa trở thành một cuộc chạy đua kịch tính nhất trong lịch sử tu tiên giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8