Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 112: ** Nhị Cẩu: \”Chủ nhân, ta muốn ăn đùi gà thượng giới\”
**CHƯƠNG 112: NHỊ CẨU: “CHỦ NHÂN, TA MUỐN ĂN ĐÙI GÀ THƯỢNG GIỚI”**
Sương sớm mờ ảo bao phủ thung lũng phía sau Thanh Vân Tông. Ánh ban mai yếu ớt xuyên qua những tán lá Linh Thụ vạn năm, chiếu xuống một khoảnh vườn nhỏ xanh mướt, nơi mà theo lời đồn đại của đệ tử ngoại môn là “mảnh đất cằn cỗi và xú uế nhất tông môn”. Thế nhưng, chỉ có kẻ nào bước chân vào bên trong màng bảo vệ vô hình kia mới hiểu được thế nào là chân chính “Thiên đường”.
Diệp Phi khoác trên mình bộ quần áo vải thô sờn cũ, ống quần xắn cao, tay cầm một chiếc bình tưới nước gỉ sét, dáng vẻ chẳng khác nào một nông phu phàm trần chính hiệu. Hắn đang cẩn thận rảy từng giọt nước lên những cây cải bắp xanh mọng. Nếu có một đại năng Hóa Thần kỳ nào đứng đây, chắc chắn sẽ ngất xỉu tại chỗ khi nhận ra thứ nước “pha đường” mà Diệp Phi gọi chính là Cam Lộ Tinh Tủy – báu vật có thể khiến vạn vật héo úa sống lại, thậm chí giúp tu sĩ cải tử hoàn sinh.
“Tốt, tốt lắm. Cải bắp Kim Cương này lại tăng thêm ba phần độ cứng, lần tới nếu có tên nào không mắt mũi mà xông vào, chỉ cần quăng một bắp vào mặt chắc cũng đủ làm hắn vỡ nát Nguyên Anh nhỉ?”
Diệp Phi lẩm bẩm, nụ cười hài lòng hiện trên gương mặt tuấn tú nhưng cố tình để lộ vẻ khắc khổ. Mười năm rồi, hắn vẫn kiên trì với mức tu vi Luyện Khí tầng 3. Theo tính toán của hắn, tầng này là an toàn nhất: không quá cao để bị ghen ghét, không quá thấp để bị coi là rác rưởi đến mức bị đuổi cổ khỏi tông môn. Với hắn, “cẩu” chính là chân lý, là con đường duy nhất để trường sinh.
Đúng lúc này, dưới gốc cây đại thụ to ba người ôm không xuể, một con chó vàng gầy gò đang nằm bò ra đất, cái lưỡi thè dài vẻ chán chường, đột nhiên tai nó vểnh lên. Nó khịt khịt mũi mấy cái, rồi đột ngột bật dậy, đôi mắt nhỏ đếch thèm nhìn mớ linh quả cấp cao rụng đầy quanh mình, mà lại nhìn đăm đăm vào hư không phía trên đỉnh đầu.
“Chủ nhân! Chủ nhân ơi!”
Nhị Cẩu rít lên bằng một thứ giọng nghe như đứa trẻ đang thèm kẹo, nhưng lại có sức thẩm thấu kỳ lạ xuyên qua tầng tầng lớp lớp trận pháp.
Diệp Phi giật nảy mình, lập tức giơ cái thìa gỗ lên, ra dấu im lặng: “Suỵt! Ngươi muốn ta chết sớm hả? Đã bảo là không được nói tiếng người cơ mà! Lỡ có ai nghe thấy thì chúng ta xong đời đấy!”
Nhị Cẩu lạch bạch chạy đến, đuôi ngoáy tít, cái đầu gầy gò cọ vào ống chân Diệp Phi, vẻ nịnh bợ: “Chủ nhân, ở đây chỉ có chúng ta và mớ trận pháp ‘Muỗi đốt không lọt’ của ngài, làm gì có ai nghe thấy? Mà có nghe thấy, tiểu đệ chỉ cần hắt hơi một cái là bọn họ đầu thai ngay lập tức mà.”
Diệp Phi trừng mắt: “Lại bắt đầu tự cao rồi. Ngươi không biết ‘núi cao còn có núi cao hơn’ sao? Thiên ngoại hữu thiên, ngộ nhỡ có một vị Đại thừa kỳ hoặc một gã Tiên nhân nhàn rỗi nào đó đi ngang qua dùng thần thức quét trúng thì sao? Lúc đó ngươi có gánh nổi trách nhiệm không?”
Nhị Cẩu bĩu môi, dù khuôn mặt chó của nó trông khá kỳ quặc khi làm biểu cảm đó. Nó ngồi bệt xuống, giơ một chân trước chỉ chỉ lên trời, nơi dường như đang có một tia chớp nhỏ màu vàng vừa xẹt qua trên tầng mây cao nhất của Thượng Giới.
“Thôi mà chủ nhân, bỏ qua chuyện đó đi. Ngài có cảm nhận thấy mùi hương đó không? Là ‘Thái Cổ Kim Kê’ đó! Ta vừa ngửi thấy mùi đùi gà từ phía khe nứt không gian của Thượng Giới rò rỉ xuống. Thơm… thơm kinh khủng! Tiểu đệ thấy mớ Linh Long Quả và Củ Cải Trường Sinh này ăn vào chẳng còn vị gì cả. Ta muốn ăn đùi gà Thượng Giới!”
Diệp Phi nghe xong, sắc mặt đại biến. Hắn lập tức buông bình tưới nước, chụp lấy cái cuốc gỉ, bộ dạng như thể kẻ thù truyền kiếp vừa tìm tới tận cửa. Hắn vội vàng bóp quẻ, lầm bầm lầu bầu: “Càn khôn dịch chuyển, bói cho ta một quẻ… hung! Đại hung! Đại hung rồi!”
Hắn quay sang nhìn Nhị Cẩu, ánh mắt tràn đầy sự tức giận lẫn lo lắng: “Ngươi có biết đùi gà Thượng Giới nghĩa là gì không? Đó là Thượng Giới đấy! Một sợi lông của con gà đó rớt xuống đây cũng đủ nổ tung cả một dãy núi. Ngươi đòi ăn nó? Ngươi muốn chúng ta bị nhân quả của Thượng Giới quấn thân, sau đó bị mấy vị Thiên Tiên, Tiên Đế truy sát đến tận cùng trời cuối đất mới hả dạ sao?”
Nhị Cẩu xì một tiếng: “Chủ nhân ngài lại quá lo xa rồi. Một con gà thôi mà, chúng ta lén bắt một con, nấu nồi lẩu, ai mà biết được? Huống hồ chi, mấy tên Tiên nhân đó làm sao qua nổi mười tám vạn trận pháp ngụy trang của ngài?”
“Im miệng ngay!” Diệp Phi mắng. “Tham ăn là nguồn gốc của mọi tai họa. Năm đó Thiên Lợn tặc vì tham ăn quả đào mà bị đánh xuống trần, Ma Đế nghìn năm vì một miếng thịt rồng mà bị trấn áp. Ta tu hành mười năm, đạo hạnh quý nhất chính là chữ ‘Nhẫn’. Một cái đùi gà cũng làm ngươi dao động, thật uổng công ta dạy bảo ngươi bấy lâu nay.”
Nhị Cẩu nghe mắng, đôi tai sụp xuống, nằm bẹp ra đất giả chết. Nhưng cái bụng nó vẫn phát ra tiếng “ồn ào” không phục. Với một con Thôn Phệ Thần Thú đã quen ăn linh quả Thần cấp như cơm bữa, vị giác của nó sớm đã đạt đến ngưỡng cực hạn của Thương Lam Giới này rồi. Mùi hương của Thái Cổ Kim Kê từ Thượng Giới đối với nó chẳng khác nào thuốc phiện, khiến toàn bộ tế bào trong người nó đều đang gào thét đòi hỏi.
Diệp Phi thở dài, nhìn con chó trung thành (và cũng là gánh nặng) của mình đang đau khổ, hắn dịu giọng hơn một chút: “Ngươi tưởng ta không muốn cho ngươi ăn đồ ngon sao? Nhưng thế giới này nguy hiểm hơn ngươi tưởng rất nhiều. Vừa rồi ngươi thấy cái khe nứt không gian đó không? Đó chính là cái bẫy. Kẻ địch cố tình dùng mùi hương để dụ những con thú tham ăn lộ diện, từ đó lần theo dấu vết tìm ra ẩn cư của các đại năng. Chúng ta mà ra tay, khác nào lạy ông tôi ở bụi này?”
Nhị Cẩu lầm bầm: “Chỉ là cái đùi gà thôi mà… Ngài trồng được cà chua nổ như bom nguyên tử, hành lá chém đứt không gian, mà không cho ta một miếng thịt gà sao?”
Diệp Phi tức cười, gõ nhẹ cán cuốc vào mông nó: “Hành lá của ta là để phòng thân, không phải để làm đồ nhắm! Ngươi muốn ăn gà? Được thôi, chờ ta trồng thêm vài mẫu ‘Địa Long Thái’ này xong, lấy củ của nó ép thành nước, vị của nó chẳng khác gì đùi gà nướng mật ong đâu.”
Nhị Cẩu không thèm nhìn, mặt ngoảnh đi chỗ khác: “Nước rau thì vẫn là rau thôi, làm sao có được sự đàn hồi, sự đậm đà của sớ thịt gà đã tu luyện năm ngàn năm?”
Đúng lúc cuộc tranh cãi giữa một người sợ chết và một con chó tham ăn đang lên đến đỉnh điểm, thì hàng rào tre của Dược Viên vốn tĩnh lặng bỗng dưng rung động nhẹ.
Diệp Phi ngay lập tức biến sắc, khí tức Luyện Khí tầng 3 của hắn rung lên một cái rồi biến mất hoàn toàn. Hắn nhanh như chớp nhét cái cuốc gỉ vào nách, túm cổ Nhị Cẩu ném vào bụi cây gần đó, rồi chính mình thì lăn lông lốc vào một hố ẩn nấp được ngụy trang bằng mấy cọng cỏ dại.
“Đừng thở mạnh!” Diệp Phi dùng mật pháp truyền âm vào tai Nhị Cẩu.
Từ phía xa, một bóng dáng thướt tha như tiên nữ hạ phàm đang từ từ đáp xuống cổng Dược Viên. Đó là Tô Thanh Tuyết – đệ tử thiên tài của Thanh Vân Tông, người duy nhất có đặc quyền bén mảng tới gần nơi “phế thải” này của Diệp Phi. Hôm nay nàng vận một bộ y phục xanh lạt, thanh kiếm dài mang hơi lạnh buốt giá đeo bên hông, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt lại sáng rực lên khi nhìn thấy hàng rào tre.
Nàng đứng trước cổng, không dám tự tiện xông vào, mà cung kính chắp tay: “Diệp sư huynh, sư muội Thanh Tuyết xin phép được gặp mặt.”
Trong hầm bí mật, Nhị Cẩu thì thầm: “Chủ nhân, là ‘cái máy hút linh quả’ tới kìa. Nàng ta lại định đổi thanh kiếm nát lấy cà rốt của chúng ta nữa rồi.”
Diệp Phi nghiến răng: “Im miệng! Coi chừng ta cho ngươi nhịn đói cả tháng bây giờ!”
Hắn phủi bụi trên người, điều chỉnh lại nét mặt cho thật vẻ tiều tụy, rồi chậm rãi bước ra khỏi hầm ẩn nấp, tay cầm chiếc bình tưới nước, ra vẻ vừa mới làm việc vất vả xong. Hắn hé mở cổng rào, nhìn Tô Thanh Tuyết với ánh mắt hơi e dè và né tránh, đúng chuẩn của một đệ tử ngoại môn tự ti.
“Tô… Tô sư muội? Cơn gió nào lại đưa muội đến cái thung lũng nghèo nàn này thế?”
Tô Thanh Tuyết nhìn thấy Diệp Phi, vẻ mặt lạnh lùng bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một nụ cười nhẹ nhàng như gió xuân: “Diệp huynh, đừng nói vậy. Huynh cũng biết bí tịch mà muội luyện gặp chút vấn đề, chỉ có mấy loại linh thực huynh trồng là có thể xoa dịu được tâm hỏa thôi. Hôm nay muội mang đến một ít hạt giống lạ nhặt được ở cổ tích vùng Bắc Hải, muốn gửi huynh xem có thể trồng được không… và nhân tiện…”
Nàng chưa nói hết câu, mùi hương thơm lừng từ trong bếp của Diệp Phi bay ra. Thực ra đó chỉ là mùi canh rau cải bắp thông thường, nhưng với những ai đã biết sự thật, nó còn đáng giá hơn vạn viên Đan dược nhất phẩm.
Nhị Cẩu bên trong bụi rậm nhìn thấy túi hạt giống trong tay Tô Thanh Tuyết, hai mắt nó chợt trợn ngược lên. Đó là… hạt của cây ‘Cực Lạc Linh Thụ’! Loại cây này có thể thu hút hàng nghìn loại thần điểu đến đậu, và rất có thể sẽ thu hút luôn cả Thái Cổ Kim Kê từ khe nứt không gian kia xuống.
Nó lập tức quên hết lời dặn của chủ nhân, sủa lên một tiếng cực kỳ vang dội: “Gâu! Đưa đây!”
Tô Thanh Tuyết giật mình lùi lại một bước, tay đặt lên chuôi kiếm: “Con chó của huynh… sao hôm nay khí thế của nó có vẻ cường đại vậy?”
Diệp Phi đổ mồ hôi hột, hắn lập tức lao tới túm lấy gáy Nhị Cẩu, nhấn đầu nó xuống đất, cười gượng gạo: “Nó… nó đang lên cơn đó sư muội! Tại ta lâu quá không cho nó ăn xương gà, nó thấy người lạ là phát điên vậy đó. Ngươi, con súc sinh này, còn không mau vào chuồng!”
Hắn lôi Nhị Cẩu vào trong, không quên bấu mạnh vào cổ nó một cái làm nó đau đến mức kêu “ăng ẳng”. Quay trở ra, Diệp Phi lấy lại vẻ bình tĩnh, nhận túi hạt giống của Tô Thanh Tuyết.
“Hạt giống này có vẻ khó trồng, nhưng ta sẽ thử xem. Sư muội ngồi chờ một lát, ta đi hái cho muội hai củ cải trắng đem về nấu canh giải hỏa nhé.”
Sau khi đuổi khéo được Tô Thanh Tuyết bằng mấy củ cải “thần thánh”, Diệp Phi quay vào vườn, khóa chặt chín tầng đại trận, rồi xách tai Nhị Cẩu lên cao, đối diện với mặt mình.
“Nhị Cẩu, ngươi hôm nay quá trớn rồi nhé! Vì cái túi hạt giống đó mà dám làm lộ khí tức? Ngươi có biết nếu Tô Thanh Tuyết có tâm cơ, chỉ cần một đạo linh lực thăm dò là thấy được tu vi thực sự của ngươi không? Mà ngươi bị phát hiện, tức là ta cũng bị phát hiện!”
Nhị Cẩu rên rỉ: “Nhưng chủ nhân, hạt giống đó là ‘mồi nhử’ tuyệt nhất để bắt Kim Kê Thượng Giới đấy! Nếu chúng ta trồng cây đó, con gà Thượng Giới kia nhất định sẽ bị dẫn dụ rớt xuống. Lúc đó chúng ta bắt nó ở ngay trong sân này, thần không biết quỷ không hay, ai mà phát hiện ra được?”
Diệp Phi ném nó xuống đất, khoanh tay trước ngực: “Ta lặp lại lần cuối, không có gà, không có thịt, không có Thượng Giới gì hết! Ngươi có biết lý do tại sao ta lại muốn trồng rau không?”
Nhị Cẩu lẩm bẩm: “Vì ngài là một kẻ hèn nhát… à không, là vì ngài thận trọng quá mức?”
“Sai!” Diệp Phi nói bằng giọng hùng hồn. “Vì thực vật không bao giờ biết báo thù! Ngươi giết một con gà, gia đình nó sẽ tìm ngươi, tổ tông mười tám đời của nó ở Thượng Giới sẽ dùng Thiên Lôi đánh ngươi. Còn rau củ, ngươi hái một bắp cải, cây khác vẫn vui vẻ mọc tiếp. Đó chính là sự cân bằng của Đạo. Ngươi muốn ăn đùi gà? Được, ta sẽ dùng thuật giả kim từ mớ rau này tạo ra một cái đùi gà ảo ảnh, vừa có vị thịt, vừa không mang nhân quả.”
Nhị Cẩu thở dài thườn thượt, nằm sấp xuống đất, dùng hai chân trước che mắt lại: “Đùi gà giả… trời ơi, ta đường đường là một Thôn Phệ Thần Thú có thể nuốt cả một tinh hệ, mà giờ phải sống bằng ảo giác.”
Diệp Phi mặc kệ con chó đang diễn trò, hắn tiến đến góc vườn nơi có chiếc hố sâu 1000 mét mình vừa đào thêm tối qua. Hắn nhảy xuống, lấy từ trong người ra một cuộn giấy da dê cũ kỹ, bên trên vẽ chằng chịt các sơ đồ thoát hiểm.
“Lâm Hải đang rình rập, Tô Thanh Tuyết thì lui tới quá thường xuyên, giờ lại thêm cái khe nứt Thượng Giới chết tiệt và ý định điên rồ của Nhị Cẩu… Xem ra phương án tẩu thoát thứ 108 vẫn chưa đủ an toàn. Phải chuẩn bị thêm phương án thứ 109: Biến cả khu vườn này thành một hạt cát, hòa vào giữa bãi rác của tông môn. Chỗ bẩn nhất lại là chỗ an toàn nhất.”
Hắn đang say sưa lên kế hoạch, thì đột nhiên một tiếng “Rắc” nhỏ phát ra từ trên không trung.
Cả Diệp Phi và Nhị Cẩu đồng loạt cứng đờ người.
Trời cao vốn xanh trong, bỗng nhiên nứt ra một đường rãnh nhỏ xíu bằng sợi tóc, nhưng từ trong đó, một luồng áp lực kinh hồn bạt vía từ Thượng Giới tràn xuống. Nó không giống như linh khí bình thường, mà là “Tiên áp” khiến cho không gian xung quanh Dược Viên bắt đầu vỡ vụn từng mảng như thủy tinh.
Một móng vuốt vàng kim rực rỡ, mang theo lửa thiêu đốt cả chín tầng trời, đột ngột thò ra từ vết nứt, mục tiêu chính xác là vị trí của Dược Viên.
Nhị Cẩu nhảy dựng lên, đuôi nó không còn ngoáy nữa mà dựng đứng như thanh kiếm: “Nó tới rồi! Nó thực sự tới rồi! Chủ nhân, là chân gà! Chân gà thượng giới hạ phàm!”
Diệp Phi mặt xanh như tàu lá chuối, mồ hôi chảy ròng ròng: “Chết tiệt! Đã bảo đừng nhắc đến nó mà! Giờ thì hay rồi, nó tới tính sổ vì ngươi dám có ý định ăn nó đấy!”
Hắn không chút do dự, cầm lấy chiếc bình tưới nước Cam Lộ, nhưng lần này không phải tưới rau mà là đổ thẳng lên mười tám bức tường bảo vệ: “Trận khởi! Thập Bát Quy Nhất, vạn tượng hư vô! Trốn cho ta!”
Ánh sáng rực rỡ bao phủ cả thung lũng, biến Dược Viên thành một mảng sương mù dày đặc không gì có thể nhìn thấu. Thế nhưng cái móng vuốt kia quá mạnh, nó mang theo quy tắc của Thượng Giới, đập thẳng vào màng bảo vệ khiến Diệp Phi hộc một ngụm máu nhỏ.
“Gâu! Nó dám làm đau chủ nhân ta!” Nhị Cẩu vốn đang tham ăn, giờ nhìn thấy Diệp Phi bị thương thì đôi mắt vàng nhạt của nó đột nhiên chuyển sang màu đỏ sẫm đáng sợ.
Thân hình nhỏ thỏ của nó bắt đầu phình to lên một cách kỳ dị, những mảnh vảy đen óng hiện ra dưới lớp lông vàng. Một luồng khí tức cổ xưa, mang theo sự tàn bạo muốn nuốt chửng cả trời đất từ người nó bùng nổ. Nó há to mồm, một cái bóng đen khổng lồ hiện ra phía sau, lớn đến mức như muốn nuốt trọn cả vết nứt không gian kia.
“Dừng lại! Nhị Cẩu, không được hiện nguyên hình!” Diệp Phi hét lớn, dùng hết sức bình sinh túm lấy cái đuôi của nó kéo lại. “Ngươi mà nuốt cái móng đó, Tiên giới sẽ lập tức khóa định vị trí của chúng ta! Chúng ta sẽ tan xương nát thịt đấy!”
Nhị Cẩu bị chủ nhân kéo lại, khí thế vừa bùng lên bỗng khựng lại. Nó nhìn Diệp Phi đang đau đớn duy trì trận pháp, lòng nó quặn lên một cái. Cuối cùng, nó thu hồi khí tức, nhưng vẫn kịp hắt hơi một cái thật mạnh về phía vết nứt.
Cái hắt hơi đó không mang theo ma pháp gì phức tạp, chỉ đơn giản là một cú đẩy của sức mạnh thô bạo nhất vũ trụ.
Cái móng vuốt vàng kim bị đẩy lùi vào trong vết nứt, dường như kẻ ở bên kia cũng bị giật mình bởi một nguồn sức mạnh lạ lùng ở giới cấp thấp này, vội vàng thu móng lại. Vết nứt không gian khép lại, trả lại bầu trời tĩnh lặng vốn có.
Yên lặng…
Diệp Phi ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển, tay vẫn còn run lẩy bẩy. Hắn nhìn cái bình tưới nước bị vỡ một góc, đau xót khôn nguôi: “Cam Lộ của ta… Trận pháp mười năm của ta… Tiêu tùng cả rồi.”
Nhị Cẩu cũng thu nhỏ lại như cũ, lạch bạch bò đến bên cạnh hắn, vẻ mặt hối lỗi, cúi đầu rên ư ử: “Tiểu đệ biết lỗi rồi. Là tại tiểu đệ ham ăn nên mới dẫn dụ con gà đó tới. Nếu không vì tiểu đệ đòi ăn đùi gà, nó sẽ không cảm ứng được mà tấn công xuống đây.”
Diệp Phi im lặng một lúc lâu, rồi thở dài, vỗ đầu nó: “Biết lỗi là tốt. Ngươi thấy chưa? Chỉ một cái đùi gà thôi mà thiếu chút nữa đã làm chúng ta tan tành mây khói. Thế giới này không dành cho những kẻ thích phô trương và tham vọng đâu Nhị Cẩu ạ.”
Hắn đứng dậy, nhặt chiếc cuốc gỉ lên, ánh mắt nhìn ra xa, về phía cổng tông môn nơi mà các trưởng lão Thanh Vân Tông chắc chắn đã cảm nhận được chấn động vừa rồi.
“Phải nhanh chóng sửa lại trận pháp, sau đó ngụy trang thành một vụ nổ nồi luyện đan thôi. Nếu có ai hỏi, cứ bảo ta đang thử nấu một loại rau mới nhưng bị nổ.”
Diệp Phi lầm bầm, đột nhiên hắn dừng lại, quay sang nhìn Nhị Cẩu.
“Mà này, Nhị Cẩu.”
“Gâu? Gì thế chủ nhân?”
“Ngươi… lúc nãy suýt nữa đã nuốt được nó đúng không?”
Nhị Cẩu gãi tai, vẻ ngượng ngùng: “Hì hì, nếu ngài không cản, ít nhất tiểu đệ cũng cắn được một nửa cái chân của nó. Vị của Kim Kê đó, quả nhiên là cực phẩm của cực phẩm.”
Diệp Phi lừ mắt nhìn nó một cái thật dài, rồi đột nhiên cúi xuống, thì thầm vào tai nó: “Lần sau, nếu có con nào thò móng xuống nữa… thì nhớ kéo nó vào hẳn trong vườn rồi hãy nuốt. Tuyệt đối không được làm ồn trên bầu trời, hiểu không?”
Nhị Cẩu sững sờ, rồi đôi mắt nó sáng rực lên như đèn pha: “Chủ nhân! Ngài… ngài cũng muốn ăn đúng không?”
Diệp Phi ho khan một tiếng, vẻ mặt lập tức trở lại đạo mạo: “Nói bậy! Ta là người tu đạo, làm sao có thể tham miếng ăn? Chẳng qua là ta nghĩ cái xương của con gà đó chắc chắn là vật liệu bón phân rất tốt cho mớ cải bắp của ta thôi. Tiên cốt bón phân, rau trồng ra chắc chắn sẽ giúp ta ‘cẩu’ thêm được vài vạn năm nữa.”
Nhị Cẩu cười hì hì, đuôi lại ngoáy tít. Nó biết, dù miệng luôn mồm nói “Cẩu”, nhưng vị chủ nhân này của nó thực chất cũng là một tên bao che khuyết điểm và cũng có một tâm hồn “ăn uống” không hề kém cạnh ai.
Đêm đó, trong khu vườn nhỏ tĩnh lặng, thay vì những bài giảng về Đạo pháp khô khan, người ta chỉ thấy một thanh niên đang cặm cụi sửa hàng rào, miệng lẩm bẩm về việc làm thế nào để nấu canh chân gà với nhân sâm vạn năm sao cho “ít tiếng động nhất”. Còn con chó vàng thì nằm ngủ một cách ngon lành, trong giấc mơ của nó chắc chắn đang hiện ra hình ảnh những cái đùi gà vàng ruộm từ Thượng Giới đang bay lơ lửng xung quanh.
Bình yên, thực ra đôi khi lại đến từ những sự cố nguy hiểm nhất, chỉ cần bạn biết cách… “cẩu” thật kỹ.