Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 124: ** Diệp Thần tấn công hòn đảo bay
**Chương 124: Đừng Động Vào Luống Ớt Của Ta!**
Trên bầu trời vạn dặm không một gợn mây của Đông Hoang, một tiếng nổ trầm đục vang lên xé toạc bầu không khí yên bình. Một quầng sáng rực rỡ từ phương Bắc lao tới, mang theo áp lực nặng nề khiến linh khí xung quanh đều trở nên hỗn loạn. Đó không phải là một vị tu sĩ độn không, mà là một hòn đảo bay khổng lồ.
Hòn đảo này toàn thân được bao phủ bởi những lớp trận pháp hào quang tím ngắt, các mũi kiếm đá dựng ngược lên như những chiếc răng nanh ghê tợn. Ở chính giữa hòn đảo, Diệp Thần đang đứng trên một đài cao, tóc dài bay múa, đôi mắt đỏ ngầu sát khí.
Kể từ sau vụ "tiêu chảy ba tháng" và bị "thăng thiên bằng rồng cầu vồng", Diệp Thần đã trải qua một quãng thời gian nhục nhã nhất trong cuộc đời tu hành. Hắn đã bế quan trong tuyệt vọng, cắn răng tiêu tốn sạch sành sanh linh thạch tích lũy bấy lâu, thậm chí mạo hiểm tính mạng để dung hợp một mảnh "Vẫn Thạch Thượng Cổ" vào Phù Đảo của mình. Giờ đây, hòn đảo bay này không chỉ là một cung điện, mà là một pháo đài chiến tranh cấp độ Kim Đan đỉnh phong, sẵn sàng san bằng mọi thứ cản đường.
"Diệp Phi! Ngươi cái đồ tạp dịch hèn hạ! Ngươi dùng tà thuật làm nhục ta, phá hủy tiền đồ của ta!" Diệp Thần nghiến răng kèn kẹt, tiếng nói truyền qua pháp trận khuếch đại, vang dội như sấm nổ khắp vùng thung lũng Thanh Vân. "Hôm nay, ta không chỉ giết ngươi, mà còn phải san bằng cái vườn rau thối nát đó của ngươi, biến nó thành bình địa!"
Dưới thung lũng hẻo lánh, Diệp Phi đang… cúi lưng bên một luống đất mới xới.
Hắn mặc chiếc áo vải thô, đầu đội nón lá, trên tay cầm một rổ hành lá xanh mướt. Nghe thấy tiếng sấm rền trời đất, Diệp Phi giật nảy mình, đánh rơi cả một cây hành xuống đất.
"Hả? Cái gì thế? Động đất à? Hay là thiên kiếp của vị đại năng nào lại đánh nhầm chỗ rồi?"
Diệp Phi lẩy bẩy rút từ trong túi áo ra một chiếc la bàn cũ kỹ – vốn là "Thiên Cơ Bàn" cực phẩm mà hắn thường dùng để xem phong thủy… trồng rau. Kim la bàn xoay tít mù rồi chỉ thẳng lên trời. Hắn ngước nhìn lên, chỉ thấy một bóng đen khổng lồ đang che khuất cả mặt trời, đang từ từ ép xuống thung lũng của mình.
"Ôi mẹ ơi! Hòn đảo kia rụng từ trên trời xuống à?" Diệp Phi hốt hoảng, mồ hôi hột chảy ròng ròng. "Nhị Cẩu! Nhị Cẩu đâu rồi! Mau đào hầm! Có thiên thạch đâm vào nhà rồi!"
Nhị Cẩu đang nằm lười biếng dưới gốc cây cổ thụ, nghe tiếng chủ gọi thì chỉ hé một bên mắt nhìn lên trời. Nó khịt mũi một cái đầy khinh bỉ. Đối với nó, cái "hòn đá bay" kia còn chẳng bằng một quả dưa hấu mà chủ nhân hay bón cho nó ăn. Nhìn cái tên điên đang gào thét trên đó, Nhị Cẩu chỉ muốn lầm bầm: "Ồn ào quá, làm hỏng cả giấc ngủ trưa của bản thần thú."
Trên cao, Diệp Thần nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của Diệp Phi đang chạy quanh sân với vẻ mặt "kinh hãi", trong lòng hắn trào dâng một cảm giác khoái cảm trả thù mãnh liệt.
"Sợ rồi sao? Muộn rồi! Khai hỏa cho ta! Tiêu diệt toàn bộ linh khí của mảnh đất này!"
Diệp Thần phất tay, mười tám khẩu Linh Thạch Pháo trên đảo đồng loạt rực sáng. Mỗi phát bắn tương đương với toàn lực đánh ra của một tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong. Những luồng sáng chói lòa như những con rồng lửa lao xuống, mục tiêu chính là hàng rào tre mà Diệp Phi vừa mới dựng lại hôm qua.
"Ấy! Đừng bắn vào đó! Của tôi mới sửa mà!" Diệp Phi kêu khóc thảm thiết. Trong mắt hắn, đó là tiền của và công sức. Nhưng trong mắt những kẻ hiểu biết, mỗi nan tre trên hàng rào kia đều được Diệp Phi khắc lên hàng ngàn phù văn "Bất Diệt" và "Hóa Giải" để… đuổi thỏ rừng ăn vụng.
"Oành! Oành! Oành!"
Khói bụi mịt mù bốc lên. Diệp Thần cười ngạo nghễ: "Chết đi! Chết hết đi!"
Nhưng khi khói tan, nụ cười của Diệp Thần bỗng khựng lại.
Cái hàng rào tre vẫn đứng vững, không một vết xước. Thậm chí, những luồng năng lượng khổng lồ kia khi chạm vào hàng rào thì bỗng nhiên trở nên "hiền hòa", bị hút sạch vào đất rồi chuyển hóa thành… phân bón linh khí. Những cây bắp cải cạnh đó vì được kích thích mà lớn thêm một vòng, rung rinh trong gió như đang cảm ơn sự đóng góp của Diệp Thần.
"Cái… cái gì? Trận pháp phòng ngự kiểu gì vậy?" Diệp Thần trợn mắt. "Tiếp tục bắn! Dùng toàn bộ linh thạch dự trữ! Ta không tin một cái hàng rào rách nát lại có thể cản được linh hỏa của ta!"
Dưới sân, Diệp Phi thấy đợt tấn công thứ hai đang chuẩn bị hạ xuống, hắn run cầm cập. Trong cơn tuyệt vọng, hắn nhìn thấy rổ "Lôi Hỏa Tiêu" (ớt sấm sét) vừa mới thu hoạch sáng nay đặt ở đầu giường.
Hệ thống từng nói: *Lôi Hỏa Tiêu, hỏa tính cực đoan, chạm vào vật mang linh lực sẽ gây phản ứng nổ dây chuyền. Khuyên dùng: Băm nhỏ bón phân cho cây cần nhiệt.*
"Chết tiệt, mình không thể để hắn phá hủy thành quả mười năm trồng trọt được! Ra gió dễ trúng tuyển, nhưng nếu nhà cháy thì lấy gì mà ăn!"
Diệp Phi lấy hết can đảm, cầm lấy rổ ớt Lôi Hỏa Tiêu, vận dụng toàn bộ "sức mạnh luyện khí tầng 3" (mà thực chất là tu vi sắp thành tiên của hắn) rồi ném mạnh về phía bầu trời.
"Nhận lấy vũ khí bí mật của ta đây! Trả lại sự yên bình cho vườn rau của tôi!" Diệp Phi hét lớn, sau đó ngay lập tức ôm đầu, chui tọt vào cái hầm trú ẩn sâu 5 mét dưới gốc cây dưa hấu.
Diệp Thần thấy một cái rổ rách đựng mấy quả ớt đỏ lòm bay lên thì cười sằng sặc: "Ngu xuẩn! Ngươi định dùng rau củ để chống lại Phù Đảo của ta sao? Chết đi đồ nông phu!"
Hòn đảo bay lao xuống, linh áp cuồn cuộn định nghiền nát mọi thứ. Nhưng ngay khoảnh khắc mũi nhọn của đảo chạm vào những quả ớt Lôi Hỏa Tiêu, không gian như ngưng đọng lại trong một giây.
"Bùm ———!!!"
Một tiếng nổ khủng khiếp hơn gấp vạn lần tiếng pháo lúc nãy rung chuyển toàn bộ Thanh Vân Tông. Những quả ớt bé nhỏ kia chứa đựng tinh hoa lôi hỏa được chắt lọc từ nước Cam Lộ và linh khí vạn năm. Khi chúng bị áp lực cực đại ép nổ, năng lượng giải phóng ra không khác gì một ngôi sao sụp đổ.
Một luồng ánh sáng đỏ rực bao trùm toàn bộ bầu trời. Diệp Thần chỉ kịp cảm thấy một luồng sức nóng khủng khiếp ập tới, sau đó là tiếng răng rắc của trận pháp bảo vệ Phù Đảo bị vỡ vụn như gương rơi xuống đá.
"Không… Không thể nào… Đây chỉ là ớt thôi mà!" Diệp Thần gào lên trong tuyệt vọng.
Hòn đảo bay kiêu hùng của hắn giờ đây như một miếng đậu phụ bị ném vào chảo dầu nóng. Lớp đá Thượng Cổ bị nung chảy, linh thạch pháo nổ tung, toàn bộ kiến trúc trên đảo bị lôi hỏa thiêu rụi trong tích tắc. Sức ép từ vụ nổ đẩy hòn đảo bay ngược trở lại không trung, lộn mấy vòng như một con diều đứt dây.
Đúng lúc này, Nhị Cẩu thấy một mảnh vỡ to lớn của hòn đảo định rơi trúng luống rau muống mà nó yêu thích. Nó hơi nhướn người, nhẹ nhàng đưa móng trước lên vẫy một cái như đuổi ruồi.
Một đạo không gian liệt phế khổng lồ hiện ra, trực tiếp nuốt chửng mảnh vỡ kia và tống nó thẳng vào hư không.
Trên hòn đảo đang sụp đổ, Diệp Thần bị hất văng ra ngoài, mặt mũi đen sạm như vừa chui từ lò than ra, quần áo rách tả tơi không khác gì hành khất. Hắn rơi tự do từ độ cao vạn mét, miệng vẫn lảm nhảm: "Rau… rau của hắn có độc… chắc chắn có độc…"
Trận đại nổ qua đi, bầu trời lại trở về vẻ xanh ngắt. Những làn khói cay nồng của ớt tản mác ra xa, vô tình khiến toàn bộ đệ tử Thanh Vân Tông đang đứng xem từ xa đều đồng loạt hắt xì hơi và chảy nước mắt ròng ròng, tưởng như có một vị tiên nhân nào đó đang thực hiện bí pháp "Cay Mắt Toàn Tông".
Dưới hầm, Diệp Phi hé cửa hầm ra nhìn, thấy bầu trời trống rỗng, hòn đảo khổng lồ lúc nãy đã biến mất, chỉ còn lại vài mảnh vụn đá nhỏ rơi lả tả như mưa rào.
"Ủa? Đi rồi sao? Hên quá, chắc là do quả ớt của mình quá cay nên họ không chịu được mà bỏ đi rồi." Diệp Phi vỗ ngực trấn tĩnh, mồ hôi nhễ nhại. "Hệ thống quả không lừa mình, ớt Lôi Hỏa đúng là có tính hỏa cực đoan, xua đuổi ruồi muỗi và kẻ xâm lược cực kỳ hiệu quả."
Hắn bước ra ngoài, nhặt lại chiếc rổ đã bị cháy xém một cạnh, đau lòng xoa xoa: "Tiếc quá, hỏng mất cái rổ tre thủ công rồi. Tên Diệp Thần này đúng là sao chổi, lần nào gặp cũng tốn của mình cái gì đó. Lần tới mà hắn đến, mình sẽ trồng mướp đắng để đuổi hắn đi cho khuất mắt."
Ở phía xa, bên trong đại điện Thanh Vân Tông, Lý Trưởng Lão đang run rẩy buông bình rượu trong tay xuống đất, vỡ tan tành. Lão nhìn về phía vườn rau, rồi nhìn cái bóng Diệp Thần đang "hạ cánh" bằng mặt xuống một đầm lầy xa xa, giọng nói run rẩy đến mức lạc đi:
"Lôi Hỏa Chân Công… Ném ớt thành lôi nổ chết Kim Đan Phù Đảo… Diệp lão đệ… ngươi rốt cuộc là nông dân hay là Chân Tiên chuyển thế đây? Một quả ớt phá sạch tu vi trăm năm của một thiên tài, đây chính là \'Ẩn đạo trong nông nghiệp\' sao?"
Lý Trưởng Lão vội vàng lấy cuốn sổ tay "Cẩm Nang Tu Tiên Theo Gương Diệp Lão Đệ" ra, bàn tay già nua run rẩy viết thêm một dòng chữ to tướng, mực đậm như máu:
*"Cảnh báo cấp độ Chí Tôn: Tuyệt đối, tuyệt đối không được động vào luống ớt của hắn. Đó không phải là thực phẩm, đó là vũ khí diệt thế trá hình dưới dạng gia vị!"*
Trong khi đó, Nhị Cẩu đã tìm lại được vị trí nằm thoải mái ban nãy, nó khẽ ợ một cái, trong miệng phun ra một tia lửa nhỏ – vốn là tàn dư linh khí của Phù Đảo mà nó vừa "tiện mồm" đớp lấy lúc nãy. Nó liếc nhìn Diệp Phi đang lầm bầm quét dọn mảnh vỡ, khịt mũi một cái rồi tiếp tục đi ngủ.
"Cái thế giới này đúng là nguy hiểm quá." Diệp Phi vừa quét sân vừa thở dài. "Chỉ là một nông dân trồng rau bình thường thôi mà sao cứ hết hòn đảo này đến ma đầu nọ rơi vào nhà thế này? Xem ra phải xây thêm 200 cái trận pháp ngụy trang nữa mới ngủ yên được."
Dưới ánh hoàng hôn, bóng lưng của vị "nông dân nhát gan" dài dằng dặc, mà dưới chân hắn, những cây cải bắp dường như xanh tốt hơn sau khi được tắm mình trong dư chấn của vụ nổ linh hỏa. Một buổi chiều "bình yên" của Diệp Phi lại kết thúc như thế.