Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 136: ** Trồng \”Cây Thời Gian\”

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:50:52 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 136: TRỒNG "CÂY THỜI GIAN"

Thung lũng Thanh Vân buổi sớm tinh sương bao phủ bởi một tầng sương mờ ảo. Những sợi linh khí tinh khiết như dải lụa mỏng lượn lờ qua những luống rau xanh mướt, nơi mà mỗi chiếc lá đều ngậm một giọt sương chứa đựng tinh hoa của nhật nguyệt.

Diệp Phi vươn vai một cái thật dài, xương cốt phát ra những tiếng kêu "răng rắc" vui tai. Hắn hít một hơi thật sâu cái không khí đầy mùi đất ẩm và hương vị ngọt ngào của linh quả, cảm thấy sinh mệnh lực trong cơ thể mình dồi dào đến mức dường như chỉ cần một ý niệm là có thể chém đứt không gian.

Nhưng, đó chỉ là cảm giác thôi. Với một kẻ theo đuổi "Cẩu đạo" đến cực độ như hắn, cảm giác bản thân mạnh mẽ luôn là một cái bẫy chết người của Thiên đạo.

"Vẫn chưa đủ. Luyện Khí tầng ba… vẫn là tầng ba cho nó chắc ăn."

Diệp Phi lẩm bẩm, dùng tâm niệm đè ép toàn bộ khí thế kinh thiên động địa xuống sâu trong đan điền, chỉ để lại một chút linh lực yếu ớt như ngọn đèn trước gió trên bề mặt cơ thể. Hắn nhìn sang phía gốc cây cổ thụ, nơi Nhị Cẩu đang nằm dài, hai chân sau vắt chéo, miệng ngậm một cọng hành lá, mắt lim dim hưởng thụ.

"Nhị Cẩu, đừng có mà lười biếng. Tối nay có thêm đùi gà linh dược nếu ngươi canh gác cẩn thận đấy."

Nhị Cẩu nghe thấy từ "đùi gà", một bên mắt hé ra, đuôi vẩy một cái "phạch" xuống đất như một lời hồi đáp lười nhác, sau đó lại tiếp tục chìm vào giấc nồng. Nó thừa biết, ở cái mảnh thung lũng này, cho dù có mười cái đại tông môn cùng lúc đánh tới cũng chẳng bằng một cái hắt hơi của nó, nhưng diễn kịch thì vẫn phải diễn cho trót.

Diệp Phi thu hồi tầm mắt, ý niệm khẽ động, bảng thuộc tính của "Hệ Thống Thần Nông Bất Tử" hiện ra trong tâm trí.

【 Ký chủ: Diệp Phi 】
【 Tu vi thực tế: Độ Kiếp cảnh tầng 7 (Tiến độ: 99.9%) 】
【 Tu vi biểu hiện: Luyện Khí tầng 3 】
【 Công cụ: Cuốc gỉ (Thái Cổ Thần Khí), Bình tưới (Cam Lộ Bình) 】
【 Điểm thuộc tính: 8,560,000 】
【 Kho chứa giống: Hạt giống "Tuế Nguyệt Quả" (Vừa nhận từ nhiệm vụ: "Bảo vệ mảnh vườn bình yên") 】

Ánh mắt Diệp Phi dừng lại ở hạt giống mới. Đó là một hạt mầm bé xíu, tỏa ra ánh sáng xám tro mờ ảo, nhìn kỹ bên trong dường như có vô số dòng chảy nhỏ xíu đang chuyển động không ngừng theo một quỹ luật kỳ lạ.

"Tuế Nguyệt Quả… Quả của thời gian?"

Diệp Phi lẩm bẩm, hớp một ngụm trà linh cúc để lấy lại bình tĩnh. Hắn lật xem phần mô tả của hệ thống:

*Tuế Nguyệt Quả: Loại thực vật nghịch thiên bậc nhất. Khi kết trái, mỗi quả có thể giúp người sử dụng quay ngược thời gian 1 phút trong phạm vi cá nhân. Lưu ý: Không ảnh hưởng đến ký ức của người sử dụng. Sau khi sử dụng, quả sẽ biến mất khỏi nhân quả.*

Tay Diệp Phi hơi run lên. Một phút! Đối với một kẻ luôn chuẩn bị 108 phương án chạy trốn như hắn, một phút quay ngược thời gian chính là một cái mạng thứ hai, thứ ba, thậm chí là thứ một ngàn.

Hãy tưởng tượng, hắn vừa ra khỏi cổng thung lũng thì bắt gặp một vị Tiên Đế đang chuẩn bị tung chiêu. Thay vì phải liều mạng, hắn chỉ cần ăn một quả, quay về một phút trước, đóng chặt cửa, treo biển "Chủ nhân đi vắng mười vạn năm" rồi xuống hầm trú ẩn ngủ một giấc. Đó chính là đỉnh cao của sự an toàn!

"Nhưng…" Diệp Phi bắt đầu thói quen cẩn trọng của mình. "Thứ nghịch thiên thế này, khi trồng nhất định sẽ thu hút dị tượng. Vạn nhất có lôi kiếp hạ xuống, hay đám đại năng rảnh rỗi nào đó tò mò mò tới thì hỏng bét."

Hắn ngồi xuống ghế tre, lôi ra một tờ giấy tề chỉnh, bắt đầu vẽ sơ đồ bảo mật.

"Trận pháp che giấu hơi thở phải tăng thêm 36 lớp. Không, 72 lớp đi. Trận pháp phòng ngự vật lý cần 50 lớp. Trận pháp ảo ảnh 'Lạc Lối Giữa Rừng Rau' cũng phải gia cố thêm. Ngoài ra, mình cần phải bói một quẻ xem hôm nay có phải hoàng đạo để gieo hạt không."

Nói là làm, Diệp Phi lấy ra chiếc mu rùa đen bóng (thực chất là mai của một con Huyền Vũ viễn cổ dùng để… kê chân bàn) và ba đồng xu bằng ngọc.

"Cạch… cạch… cạch…"

Ba đồng ngọc rơi xuống đất. Diệp Phi nhìn chằm chằm vào quẻ tượng, chân mày giãn ra.

"Quẻ Thượng Thượng! 'Địa hỏa minh di, ẩn mình dưới đất, đại cát đại lợi'. Tốt, thiên ý cũng muốn ta trồng cây này."

Hắn đứng dậy, đi tới góc kín đáo nhất của khu vườn, ngay cạnh nơi Nhị Cẩu đang nằm. Tại sao lại là chỗ này? Vì Nhị Cẩu là cái lá chắn mạnh nhất mà hắn có. Nếu có biến cố gì, con chó này dù có lười đến đâu cũng phải ra tay bảo vệ chỗ ngủ của nó.

Diệp Phi cầm lấy chiếc cuốc gỉ. Chiếc cuốc này nhìn thì gỉ sét loang lổ, nhưng mỗi lần bổ xuống đất, nó không chỉ xới tung đất mà còn xới cả những quy luật hỗn loạn, làm cho đất trở nên tơi xốp và tràn đầy sinh cơ của hỗn nguyên.

Hắn bắt đầu đào một cái hố nhỏ. Độ sâu chính xác đến từng sợi tóc.

"Đất này cần bón thêm một chút phân linh dược ngàn năm… à không, phải dùng thứ này."

Hắn lôi từ trong kho ra một lọ gốm nhỏ, chứa đựng chất lỏng lấp lánh như kim sa. Đây là "Hỗn Độn Tức Nhưỡng" pha loãng với nước tắm của Nhị Cẩu (vốn chứa đầy tinh túy thần thú). Hắn đổ một chút xuống hố đất, mùi hương thanh khiết ngay lập tức lan tỏa.

"Hạt giống Tuế Nguyệt Quả, xin mời xuống đất."

Hạt mầm vừa rơi xuống hố, một sự thay đổi kỳ lạ đã diễn ra. Không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo như những làn sóng nhiệt trên sa mạc. Diệp Phi cảm thấy nhịp tim của mình có chút không đồng nhất với thực tại.

Nhị Cẩu đột ngột bật dậy, lông vàng dựng ngược lên như gai nhím. Nó nhìn chằm chằm vào cái hố, đôi mắt hiện lên một chút ngưng trọng hiếm thấy. Nó ngửi thấy mùi vị của "Thời gian" – một loại quy tắc mà ngay cả những vị thần vĩ đại nhất cũng không dễ dàng chạm tới.

"Bình tĩnh, Nhị Cẩu! Ta chỉ trồng rau… à, trồng trái cây thôi mà." Diệp Phi vội vàng vỗ về nó, đồng thời tay nhanh thoăn thoắt lấp đất lại.

Ngay khi đất phủ kín, Diệp Phi lập tức vung tay.

"Ẩn! Thiên Địa Quy Nguyên Trận, kích hoạt!"

Xung quanh vườn rau bỗng chốc xuất hiện một tầng màng mỏng vô hình. Từ bên ngoài nhìn vào, nơi đây vẫn chỉ là một khoảnh đất hoang vắng, linh khí mỏng manh đến mức đáng thương. Diệp Phi còn cẩn thận rải thêm vài hạt cỏ dại lên trên bề mặt để ngụy trang.

Hắn cầm chiếc bình tưới nước Cam Lộ ra, nhẹ nhàng tưới xuống.

Nước Cam Lộ là linh dịch chứa đựng sự sống mãnh liệt. Vừa chạm vào đất, bề mặt bắt đầu nứt ra một mầm cây màu tro xám nhanh chóng vươn lên. Nó phát triển không theo quy luật thông thường. Có lúc nó dài ra một đoạn, rồi ngay sau đó lại thu ngắn lại như thể đang do dự giữa quá khứ và tương lai, trước khi thực sự ổn định ở chiều cao khoảng hai mét.

Cây "Tuế Nguyệt" không có lá, cành cây khẳng khiu giống như những cánh tay gỗ đang chỉ về muôn hướng. Trên đầu mỗi cành hoa bắt đầu nở rộ. Hoa của nó có màu trắng bạc, nhụy hoa xoay tròn liên tục tạo nên một âm thanh cực nhỏ, tựa như tiếng đồng hồ cát đang chảy.

"Nhanh thật! Đúng là bàn tay vàng của mình vẫn là chất lượng nhất." Diệp Phi thầm khen ngợi.

Chỉ trong vòng một khắc đồng hồ, dưới sự thúc đẩy của nước Cam Lộ và điểm thuộc tính mà Diệp Phi bí mật truyền vào thông qua mặt đất, những bông hoa bạc rụng xuống, để lại bảy quả nhỏ.

Quả Tuế Nguyệt có kích thước bằng quả hồng, trong suốt như pha lê. Bên trong quả không có thịt quả thông thường, mà là một không gian nhỏ hẹp chứa đầy những hạt cát óng ánh chảy xuôi rồi lại chảy ngược. Nhìn vào đó, người ta dễ dàng rơi vào trạng thái xuất thần, như thể linh hồn đang bị hút vào vòng xoáy của năm tháng.

"Bảy quả… vậy là mình có bảy lần làm lại từ đầu." Diệp Phi hài lòng xoa cằm.

Nhưng tính cẩn thận của hắn lại trỗi dậy. Hắn không ăn ngay. Một thứ có thể quay ngược thời gian chắc chắn sẽ có tác dụng phụ. Hoặc ít nhất, hắn cần biết cảm giác quay ngược là thế nào để không bị hoảng loạn khi thực sự gặp nguy hiểm.

"Thử nghiệm một chút vậy."

Diệp Phi nhìn quanh. Hắn hái một quả Tuế Nguyệt Quả, cầm trên tay. Cảm giác mát lạnh và nhẹ bẫng, như thể đang cầm một nắm không khí vậy.

Hắn gọi: "Nhị Cẩu, lại đây!"

Nhị Cẩu lững thững đi tới, mặt đầy vẻ khinh thường: "Gâu?" (Lại định làm trò gì thế?)

"Ngươi thấy cái bát nước kia không?" Diệp Phi chỉ tay vào bát nước sành của Nhị Cẩu. "Bây giờ, ta sẽ hắt đổ nó. Sau đó ta ăn quả này, nếu bát nước quay trở lại đầy nguyên như cũ, nghĩa là cây này thành công."

Nhị Cẩu trợn tròn mắt. Nó thấy chủ nhân mình thật sự rảnh rỗi sinh nông nổi.

Diệp Phi cầm bát nước hắt thẳng ra bụi cỏ bên cạnh. "Xoạt!" Nước đổ sạch, bát sành trống không nằm lăn lóc trên mặt đất.

Ngay lập tức, Diệp Phi đưa quả Tuế Nguyệt lên miệng. Cảm giác quả vừa chạm vào môi liền tan chảy, biến thành một luồng khí lạnh ngắt xộc thẳng lên đại não. Một cảm giác buồn nôn mãnh liệt kéo đến, không gian xung quanh hắn bỗng nhiên mờ đi rồi xoắn lại như một bức tranh bị ai đó vò nát.

"Vù… vù…"

Tai Diệp Phi vang lên tiếng gió hú. Trong khoảnh khắc đó, hắn thấy mình đứng lơ lửng giữa một khoảng không xám xịt, phía dưới là một cuộn phim ghi lại những hành động của hắn lúc nãy đang chạy ngược lại với tốc độ chóng mặt.

*Bộp!*

Hắn thấy mình lại đứng trước Nhị Cẩu. Trong tay hắn… vẫn đang cầm bát nước đầy nguyên!

Nhị Cẩu vẫn đang giữ nguyên cái mặt khinh thường như 1 phút trước, chuẩn bị kêu "Gâu?".

Diệp Phi nhìn bát nước, rồi nhìn ra bụi cỏ nơi hắn vừa hắt nước vào. Bụi cỏ hoàn toàn khô ráo. Hắn đưa tay sờ lên môi, vị thanh mát của quả Tuế Nguyệt vẫn còn vương vấn chút ít, nhưng quả trong tay hắn đã biến mất hoàn toàn.

"Thần… Thần dược!" Diệp Phi kinh hãi hô lên.

Cảm giác đó quá thật! Thật đến mức khiến người ta rùng mình. Hắn vừa trải qua một phút đó một lần nữa, nhưng ký ức của hắn về việc hắt nước và việc cảm thấy buồn nôn thì vẫn nguyên vẹn.

Nhị Cẩu hơi ngẩn ra. Nó cảm thấy không khí xung quanh vừa bị một bàn tay vô hình vặn vẹo một cái, nhưng nhìn lại thì thấy chủ nhân vẫn đứng đực mặt ra nhìn bát nước. Nó liền kêu lên một tiếng gắt gỏng: "Gâu! Gâu!" (Làm gì mà nhìn bát nước lâu thế, mau đi nấu cơm đi!)

Diệp Phi bật cười ha hả, túm lấy đầu Nhị Cẩu xoa rối rít. "Nhị Cẩu à Nhị Cẩu, từ nay về sau, chủ nhân ngươi chính là kẻ không thể chết được! Quay ngược thời gian 1 phút, chỉ cần 1 phút thôi là đủ để ta bố trí mười vạn cái hố để chôn bất cứ tên khốn nào muốn làm hại chúng ta!"

Tuy nhiên, niềm vui chưa được bao lâu, Diệp Phi đã bình tâm lại.

"Một phút tuy quý giá, nhưng vẫn có giới hạn. Nếu đối phương là kẻ có thể giết ta trong vòng một nhịp thở từ khoảng cách vạn dặm, thì một phút này cũng chỉ giúp ta thấy cái chết đến lần thứ hai mà thôi."

Hắn gật đầu tự đắc với suy nghĩ đầy bi quan nhưng cực kỳ "hợp lý" của mình.

"Phải tăng cường phạm vi dò thám! Tuế Nguyệt Quả chỉ là bảo hiểm cuối cùng. Vẫn phải dựa vào bản lĩnh chạy trốn và ẩn nấp trước."

Hắn vội vàng hái nốt sáu quả còn lại, bọc chúng vào những lá trà linh khí cao cấp nhất rồi cất vào một chiếc hộp gỗ làm từ cây thông vạn năm, sau đó dùng thêm chín lớp phong ấn ẩn chứa lực lượng quy tắc mới dám cất vào tận đáy không gian hệ thống.

"Cái cây này…" Diệp Phi nhìn cây Tuế Nguyệt khẳng khiu. "Để nó ở đây vẫn quá nguy hiểm. Nếu có đại năng nhìn thấy, bọn hắn sẽ phát điên mất."

Diệp Phi quyết định biến cây Tuế Nguyệt thành một cái cây trang trí bình thường. Hắn vẫy tay, một thuật biến hóa cấp cao che đậy thực tại lên thân cây, khiến nó nhìn giống hệt một cái cây củi khô dùng để phơi quần áo.

Vừa xong xuôi mọi việc, Diệp Phi bỗng nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài rào chắn.

"Diệp tiểu hữu! Có nhà không? Lão phu lại sang xin miếng rượu của ngươi đây!"

Giọng nói ồm ồm, sặc mùi rượu và đầy vẻ sảng khoái ấy không ai khác ngoài Lý Trưởng Lão.

Diệp Phi thót tim một cái. Hắn nhanh chóng điều chỉnh hơi thở, nụ cười tươi rói quen thuộc của một tiểu đệ tử ngoại môn nhút nhát lập tức hiện lên mặt.

"Lý trưởng lão, ngài đến thật đúng lúc. Vườn rau của ta vừa có đợt dưa chuột mới chín, giòn lắm ạ!"

Lý Trưởng Lão bước vào thung lũng, vẫn bộ dạng lôi thôi với cái hồ lô rượu treo bên hông. Lão vừa vào đã đảo mắt nhìn quanh một vòng, mũi khịt khịt.

"Kỳ quái… sao hôm nay không khí ở đây cứ cảm thấy khác khác thế nào nhỉ?" Lý Trưởng Lão bước về phía cái cây Tuế Nguyệt (lúc này đã trông như một cái giá phơi đồ).

Lão nhìn cái giá phơi, rồi lại nhìn đống quần áo Diệp Phi treo trên đó.

"Tiểu hữu, cái cây củi này… ngươi nhặt ở đâu thế? Sao nhìn nó có vẻ 'già nua' thế này? Ta cứ cảm giác nó đã sống từ mười vạn năm trước ấy."

Tim Diệp Phi nhảy lên tận cổ họng. Đúng là gừng càng già càng cay, dù đã dùng thuật biến hóa, nhưng cảm giác về quy luật thời gian của một tu sĩ lâu năm như Lý Trưởng Lão vẫn rất nhạy bén.

"À, cái đó ấy ạ?" Diệp Phi gãi đầu, cười hì hì. "Hôm qua gió to, một cành cây chết trên núi rơi xuống đúng vườn của ta. Ta thấy nó cũng chắc chắn, nên đem chôn xuống đất làm giá phơi khăn mặt thôi mà. Lý trưởng lão thật là, đến cả khúc củi khô ngài cũng không tha!"

Lý Trưởng Lão híp mắt lại, xoa cằm nhìn sâu vào khúc gỗ. Trong thâm tâm lão, mỗi hành động của Diệp Phi đều mang một tầng ý nghĩa sâu xa.

*Hừm, khúc gỗ này nhìn thì khô héo, nhưng vị trí nó đứng lại là mắt xích quan trọng nhất của luồng gió trong thung lũng. Diệp tiểu hữu nói là nhặt được, nhưng ta không tin. Đây chắc chắn là một món Tiên khí phòng ngự thượng cổ nào đó, bị ngài ấy mang ra để… phơi khăn mặt nhằm che mắt thế gian!*

Nghĩ đến đây, Lý Trưởng Lão không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh, thái độ càng thêm phần tôn kính.

"Đúng đúng! Là lão phu đa nghi rồi. Một khúc củi khô, phơi khăn mặt là tốt, phơi khăn mặt là rất tốt! Ha ha ha!"

Lý Trưởng Lão cười sảng khoái, nhưng ánh mắt lén nhìn Diệp Phi thì đầy vẻ "Ta hiểu ý đồ của ngươi rồi, tiền bối không cần giả bộ".

Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: *Lão hàng xóm này càng lúc càng thích tự diễn kịch, thôi kệ lão, miễn là không phát hiện ra sự thật là được.*

"Lý trưởng lão, ngồi đi. Nhị Cẩu, còn không mau vào lấy thêm cái bát!"

Nhị Cẩu lừ mắt nhìn Lý Trưởng Lão, bụng bảo dạ: *Cái lão già này, lần trước hứa mang xương đùi của Huyết Lang đến mà lần này lại đi tay không. Lần sau ta sẽ tè vào hồ lô rượu của lão!*

Bên cạnh đống "củi khô" phơi khăn mặt, hai người một chó ngồi quanh bàn đá. Rượu được rót ra, khói thức ăn bốc lên nghi ngút giữa một không gian yên bình đến kỳ lạ.

Ít ai biết rằng, chỉ vài phút trước, chính tại nơi này, một loại linh thực có khả năng làm rung chuyển toàn bộ quy tắc của Thương Lam Giới đã được trồng thành công. Và ít ai biết hơn nữa, là kẻ đang cười nói xun xoe, sợ sệt một vị trưởng lão ngoại môn hết thời kia, trong túi không gian đang có tận sáu cái "vé quay lại quá khứ" vĩnh cửu.

Ánh mặt trời buổi sáng tỏa xuống thung lũng. Cây Tuế Nguyệt – lúc này đang gánh trên vai chiếc khăn mặt đã cũ của Diệp Phi – khẽ rung nhẹ một cái. Một làn sóng vô hình từ thân cây tỏa ra, lặng lẽ cắm rễ sâu vào không gian thực tại, chờ đợi lần kết trái tiếp theo của hàng vạn năm sau.

Hoặc là, cho đến khi Diệp Phi cảm thấy sáu quả là vẫn chưa đủ an toàn.

Ăn uống linh đình một hồi, Lý Trưởng Lão mặt mày đỏ gay vì say, bỗng nhiên đặt bát xuống, thần sắc trở nên nghiêm túc hơn một chút.

"Này tiểu hữu, ngươi có nghe tin gì không?"

Diệp Phi nhấp một ngụm trà rau má cho hạ hỏa, mắt lim dim: "Tin gì ạ? Ta ở trong này cả tháng có ra ngoài đâu. Có con thỏ nào đột biến thành hổ ở ngoại môn à?"

Lý Trưởng Lão lắc đầu, hạ thấp giọng: "Không phải chuyện vặt vãnh đó. Ta nghe nói, ở Trung Châu gần đây có biến động. 'Thời Không Loạn Lưu' xuất hiện thường xuyên hơn. Các siêu cấp tông môn đều đang phái người đi tìm kiếm các mảnh vỡ của 'Tuế Nguyệt Kính' bị thất lạc thời thái cổ."

"Xoảng!"

Chiếc đĩa trên tay Diệp Phi suýt nữa rơi xuống đất. Hắn vội vàng ổn định lại, cười gượng: "Thời… Thời không loạn lưu? Cái đó có liên quan gì đến thung lũng nghèo nàn của ta đâu?"

Lý Trưởng Lão vuốt râu: "Cũng đúng. Nhưng người ta đồn rằng, hễ nơi nào có quy tắc thời gian xuất hiện, nơi đó sẽ có dị bảo ra đời. Ta chỉ là nhắc nhở ngươi thôi, dạo này nếu có thấy kẻ lạ mặt nào đi lạc vào đây thì cứ nấp kỹ vào. Đám tu sĩ Trung Châu không có hiền lành như mấy lão già ngoại môn chúng ta đâu."

Diệp Phi gật đầu như bổ củi: "Vâng, ngài nói chí lý! Ta sẽ gia cố thêm mấy cái bẫy thú quanh thung lũng. À không, ta sẽ xây thêm một bức tường đất cho chắc chắn."

*Trời ạ!* Diệp Phi trong lòng than thở. *Vừa trồng xong cây thời gian thì có tin về quy tắc thời gian ở Trung Châu. Thiên đạo lão già kia, ngươi là đang cố tình trêu ngươi ta đúng không?*

Hắn nhìn ra gốc cây, Nhị Cẩu đã lại ngủ say từ bao giờ. Sự bình yên này nhìn thì thật bền vững, nhưng trong lòng một kẻ có bệnh "lo âu kinh niên" như Diệp Phi, những cơn sóng ngầm đang bắt đầu hình thành.

Nhưng mà, nhìn cái hộp gỗ chứa sáu quả Tuế Nguyệt trong không gian hệ thống, Diệp Phi lại cảm thấy an lòng hơn một chút.

"Kệ đi. Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn. Nếu cả hai cái đó đều không xong… thì ta quay ngược thời gian 1 phút rồi đi đường vòng!"

Lý Trưởng Lão lại uống cạn một bát rượu nữa, ngả nghiêng bước ra khỏi thung lũng. Diệp Phi nhìn bóng lão khuất dần, rồi ngay lập tức đứng dậy.

"Nhị Cẩu, dậy ngay! Tối nay không ngủ nữa. Theo ta đi đặt thêm 100 cái trận pháp báo động chung quanh thung lũng. Nhanh lên!"

Nhị Cẩu rên rỉ một tiếng, trời thì sắp tối mà cái chủ nhân cuồng loạn này lại muốn "tăng ca". Nó đúng là khổ quá mà!

Đêm đó, thung lũng Thanh Vân vốn đã tĩnh lặng lại càng thêm phần bí ẩn. Từng sợi dây tơ linh lực được giăng ra, lẩn khuất dưới từng ngọn cỏ bắp cải. Diệp Phi hì hục làm việc dưới ánh trăng, bóng của hắn và cái giá phơi đồ bằng cây Tuế Nguyệt kéo dài ra trên mặt đất, trông như một vị thần cai quản nhân gian đang lặng lẽ dàn trận cho một cuộc chiến không bao giờ bắt đầu.

Vì ở Tiên giới, kẻ sống lâu nhất không phải kẻ mạnh nhất, mà là kẻ chuẩn bị kỹ nhất cho cái chết không bao giờ đến.

Diệp Phi ngẩng đầu nhìn trăng, thở dài: "Trồng rau… sao mà mệt mỏi thế này cơ chứ!"

Dưới ánh trăng thanh lãnh, thung lũng Thanh Vân vẫn lặng lẽ như thế, che giấu bên trong nó những bí mật đủ để làm rung chuyển cả bầu trời Thương Lam.

— HẾT CHƯƠNG 136 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8