Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 142: ** Cả thế giới chấn động vì mất sao

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:55:26 | Lượt xem: 2

Đêm ấy, Thanh Vân Tông yên tĩnh đến lạ thường.

Trăng treo trên đầu ngọn liễu, nhưng nếu có kẻ nào tinh mắt nhìn kỹ, sẽ thấy ánh trăng hôm nay dường như nhạt nhòa hơn mọi khi. Không phải vì mây che, mà vì những ngôi sao vốn dĩ làm nền cho nó đột nhiên khuyết mất một mảng lớn. Ngay tại vị trí của chòm sao "Thất Tinh Bắc Đẩu" vốn huy hoàng nhất, giờ đây chỉ còn là một hố đen thăm thẳm, như thể có một bàn tay khổng lồ vừa quẹt ngang bầu trời, bốc đi vài nắm "linh túy" của vũ trụ.

Trong thung lũng của mình, Diệp Phi vẫn đang bận rộn. Hắn khoác một chiếc áo tơi cũ kỹ, tay cầm chiếc bình tưới nước làm bằng thiếc gỉ, bước đi thong dong giữa những luống rau xanh mướt.

“Nhị Cẩu, ngươi nhìn xem, hạt giống Liên Hoa Tuyết mà Tô sư muội mang tới này có vẻ khó chiều đấy. Đất ở đây hơi khô, để ta thêm chút ‘đom đóm’ vừa bắt được ban nãy vào xem sao.”

Diệp Phi lẩm bẩm, tay trái vỗ nhẹ vào chiếc túi vải đeo bên hông. Từ trong túi, một luồng ánh sáng lấp lánh như lạch bạc chảy ra, mỗi hạt sáng đều tỏa ra khí tức tang thương, cổ xưa, như thể chứa đựng cả một cõi thái sơ. Hắn cứ thế hồn nhiên rắc những "hạt sáng" đó xuống gốc hoa, động tác thuần thục như thể người nông dân đang rắc phân lân bón ruộng.

Nhị Cẩu nằm dưới gốc cây đại thụ vẫy vẫy cái đuôi, đôi mắt chó vàng óng ánh lên một vẻ phức tạp. Nó nhìn đống "đom đóm" kia mà không khỏi rùng mình. Đom đóm cái gì chứ? Đó rõ ràng là Tinh Thần Chi Tinh (tinh hoa của các vì sao)!

Chủ nhân nhà nó nửa canh giờ trước cảm thấy trời tối quá không nhìn rõ luống rau, liền tiện tay vươn ra không trung chộp một cái. Một cái chộp ấy, xuyên qua tầng tầng lớp lớp mây mù, xuyên qua chín tầng trời, bóp nát mấy ngôi sao Thái Cổ, hóa chúng thành những hạt cát nhỏ mịn để mang về… thắp sáng vườn rau.

Thế nhưng, kẻ gây ra chuyện này – Diệp Phi – vẫn chỉ nghĩ rằng mình vừa bắt được một nắm côn trùng phát sáng đặc biệt mà thôi.

“Hệ Thống Thần Nông Bất Tử” trong đầu hắn thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng "Ting" khô khốc:
[Chúc mừng ký chủ sử dụng Tinh Hà Lộ để tưới cây, độ thành thục trồng trọt tăng 10.000 điểm.]
[Phát hiện Liên Hoa Tuyết hấp thụ linh tính vạn năm, tiến hóa thành Thất Tinh Tuyết Liên. Tuổi thọ của ký chủ tăng thêm 500 năm.]

Diệp Phi thở dài, tặc lưỡi: "Lại tăng thọ à? Cứ thế này thì đến bao giờ mới chết được đây? Ta chỉ muốn trồng rau qua ngày, sống yên ổn thôi mà. Tuổi thọ nhiều quá cũng là một gánh nặng."

Đúng lúc này, từ phía cổng thung lũng, một bóng người thanh mảnh bước vào. Tô Thanh Tuyết hôm nay mặc một bộ y phục màu trắng bạc, dưới ánh sao tự chế của vườn rau, nàng trông càng thêm thanh thoát, thoát tục. Nhưng khuôn mặt nàng lúc này lại tràn đầy vẻ bàng hoàng.

“Diệp sư huynh…” Giọng nàng hơi run rẩy.

“Sư muội tới rồi sao?” Diệp Phi ngẩng đầu lên, cười rạng rỡ. “Vừa vặn, canh cải bắp vừa chín tới, bát đũa ta đã chuẩn bị sẵn.”

Tô Thanh Tuyết không nhìn bát canh, nàng chỉ vào bầu trời phía sau thung lũng, giọng nói đứt quãng: “Huynh có thấy… trên trời kia không? Chòm Thất Tinh… mất rồi! Các trưởng lão trong tông môn đang loạn hết cả lên. Nghe nói ngay cả Thiên Cơ Các ở Trung Châu cũng vừa phát ra mật lệnh, nói là Thiên Đạo rung chuyển, có đại năng nghịch thiên xuất thế, cưỡng ép tước đoạt khí vận tinh tú!”

Diệp Phi ngẩn người, vội vàng ngước nhìn lên trời. Hắn nheo mắt nhìn vào cái khoảng không đen ngòm kia, rồi lại nhìn xuống cái túi vải của mình. Một ý nghĩ kỳ quái thoáng qua trong đầu, nhưng ngay lập tức bị hắn gạt phắt đi.

“Làm gì có chuyện đó!” Diệp Phi lắc đầu cười khổ. “Sư muội à, muội lại nghe mấy lão già ở trên núi chém gió rồi. Chắc là do mây đen che khuất thôi. Ta là đệ tử Luyện Khí tầng 3, tu luyện mười năm còn chẳng bay lên nổi ngọn cây, thì lấy đâu ra kẻ nào đủ sức hái sao trên trời? Huống chi, nếu có đại năng như thế, hắn hái sao để làm gì? Để chọi nhau à? Hay là để… bón phân?”

Hắn vừa nói vừa cầm chiếc gáo múc nước từ trong cái bình gỉ ra, dội thẳng vào gốc Liên Hoa Tuyết. Một luồng hào quang vọt thẳng lên trời cao, nhưng chỉ lóe lên một cái rồi bị Diệp Phi dùng tay ấn xuống.

“Ngoan, đừng có làm loạn, cháy lá bây giờ!” Hắn lẩm bẩm.

Tô Thanh Tuyết đứng chôn chân tại chỗ. Nàng vừa nhìn thấy cái gì? Luồng hào quang đó… hình như chính là khí tức của chòm sao Thất Tinh vừa biến mất. Nàng dụi mắt, nhìn lại chiếc bình gỉ sét của Diệp Phi. Nước trong bình lấp lánh như chứa cả dải ngân hà, mỗi giọt rơi xuống đất đều khiến đất đá xung quanh hóa thành linh thạch thượng phẩm.

“Sư huynh, cái bình kia của huynh…”

“À, đồ cũ ấy mà.” Diệp Phi thản nhiên đáp. “Hôm nọ đi cuốc đất nhặt được sau núi. Được cái giữ nước khá tốt, mỗi tội hình như hơi bị rỉ, thỉnh thoảng nước đổ ra cứ có màu lấp lánh như lân quang. Chắc là do dính tạp chất. Muội đừng để ý, ngồi xuống ăn canh đi.”

Tô Thanh Tuyết ngồi xuống chiếc ghế đá mà trong lòng như dậy sóng. Nàng múc một thìa canh. Ngay khi nước canh chạm vào đầu lưỡi, một luồng sức mạnh cuồn cuộn như đại dương vỗ về linh hồn nàng. Những vết thương cũ khi luyện công, những rào cản tu vi mà nàng không thể vượt qua suốt ba năm qua, giờ đây giống như tuyết gặp nắng gắt, tan biến sạch sành sanh.

*Oanh!*

Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong kinh mạch. Tô Thanh Tuyết trố mắt nhìn tay mình: “Đột phá? Ta vừa… đột phá Kim Đan trung kỳ? Chỉ bằng một muỗng canh rau?”

Nàng ngước lên nhìn Diệp Phi. Hắn đang hì hục nhổ một cây cỏ dại dưới chân. Cây cỏ đó nếu để bên ngoài chắc chắn sẽ khiến đám cao thủ tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán vì nó chính là "Vạn Năm Cửu Diệp Thảo", vậy mà Diệp Phi lại coi nó như cỏ rác, nhổ đi rồi ném thẳng cho Nhị Cẩu gặm.

Cùng lúc đó, tại Đại Điện của Thanh Vân Tông.

Tông chủ Thanh Vân Tông – Trần Trường Sinh cùng mười vị trưởng lão đang đứng trước đài quan sát tinh không, sắc mặt ai nấy đều tái mét.

“Bẩm Tông chủ, không chỉ có Thất Tinh bị mất, mà ngay cả sợi dây liên kết giữa thế giới này và Thiên Đạo cũng bị đứt gãy một mảng tại phương vị của tông môn chúng ta!” Một vị trưởng lão râu tóc trắng xóa, run rẩy cầm trên tay tấm la bàn bát quái đã bị nứt toác.

Trần Trường Sinh hít một hơi lạnh: “Hỗn xược! Là kẻ nào? Là lão ma đầu phương nào dám đến địa phận Thanh Vân Tông làm loạn? Hái sao ngay trước mắt chúng ta, đây là sự sỉ nhục, cũng là một lời cảnh cáo!”

“Báo!” Một đệ tử chấp pháp lao vào, quỳ rạp dưới đất. “Khởi bẩm Tông chủ, Trưởng lão Lâm Hải… lão ấy…”

“Lâm Hải làm sao?”

“Lâm trưởng lão đêm nay đi tuần tra phía thung lũng dược viên ngoại môn, đột nhiên quay về với dáng vẻ điên điên khùng khùng. Lão luôn miệng kêu gào: ‘Đừng lấy cuốc gõ ta, ta không ăn trộm rau đâu, tinh tú kia là do đại năng trồng rau lấy mà!’.”

Trần Trường Sinh cau mày: “Thung lũng dược viên ngoại môn? Chẳng phải nơi đó chỉ có một đệ tử tư chất kém cỏi tên là Diệp Phi đang ở đó sao? Chỗ đó linh khí loãng nhất tông môn, làm sao có thể có đại năng?”

Lúc này, Lý Trưởng Lão – người vẫn thường xuyên sang vườn Diệp Phi "xin rau" – bước ra, vuốt râu thở dài với vẻ mặt thâm sâu khôn lường: “Tông chủ, ngài lầm rồi. Cực bế tắc lại chính là nơi cực thông suốt. Trần tiểu hữu kia… e là không đơn giản như chúng ta nghĩ đâu.”

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lý Trưởng Lão.

“Lão Lý, ngươi nói vậy là ý gì? Chẳng lẽ ngươi biết tung tích của vị đại năng hái sao đó?”

Lý Trưởng Lão cười đầy bí hiểm, nhấp một ngụm rượu (thực chất là nước vo gạo Diệp Phi cho): “Ta không biết đại năng là ai. Nhưng ta biết chiều nay, Diệp Phi có nói với ta một câu: ‘Dạo này trời tối quá, chẳng nhìn thấy đường mà đi đái đêm, chắc phải tìm cái gì đó thắp sáng thung lũng’. Các ngươi thử nghĩ xem, vừa tối xong, sao trên trời liền mất. Có sự trùng hợp như thế sao?”

Cả đại điện chìm vào một sự im lặng chết chóc.

Trần Trường Sinh nuốt nước bọt, mồ hôi lạnh chảy dài trên lưng: “Ý ngươi là… hắn cảm thấy trời tối, nên đã hái chòm sao Thất Tinh về… làm đèn lồng?”

“Không chỉ có vậy.” Lý Trưởng Lão tiếp tục bồi thêm một đòn: “Ta tận mắt thấy hắn dùng cái cuốc gãy để xới đất. Mỗi nhát cuốc xuống, dường như long mạch dưới lòng đất đều rên rỉ, không phải vì đau đớn, mà vì được khai thông. Các ngươi có thấy linh khí tông môn vài năm gần đây tăng vọt không? Đó đều là nhờ hắn ‘trồng rau’ mà ra cả đấy.”

Trần Trường Sinh run rẩy đứng không vững: “Mau! Mau chuẩn bị lễ vật trọng hậu nhất! Không, đừng gọi là lễ vật, hãy chuẩn bị một ít… hạt giống hiếm lạ! Chúng ta phải đến bái kiến vị tiền bối này ngay lập tức. Nhưng nhớ kỹ, tiền bối đang chơi trò ‘trần thế tu tâm’, ai dám làm lộ thân phận của hắn, ta sẽ chém không tha!”

Tại vườn rau, Diệp Phi hắt hơi một cái thật mạnh.

“Ai lại nhắc mình rồi? Chắc lại là mấy lão già đòi xin rau.”

Hắn nhìn Tô Thanh Tuyết đang đờ đẫn sau khi ăn xong bát canh, mỉm cười hỏi: “Sao thế muội? Canh hôm nay hơi nhạt à? Hay là đom đóm thắp sáng không đủ?”

Tô Thanh Tuyết nhìn những hạt sáng tinh trần đang lơ lửng xung quanh luống rau, nghe Diệp Phi gọi chúng là "đom đóm", nàng chỉ biết cười trong nước mắt.

“Không nhạt đâu sư huynh… rất ngọt. Có điều, sư huynh có thể hứa với muội một chuyện được không?”

“Chuyện gì? Muội cứ nói, ta với muội là chỗ quen biết lâu năm rồi.”

Tô Thanh Tuyết hít sâu một hơi: “Sau này nếu huynh có muốn… thắp sáng vườn rau, làm ơn đừng có nhìn lên trời nữa. Cứ bảo muội, muội sẽ đi mua đá dạ minh châu cho huynh. Chứ huynh cứ ‘bắt đom đóm’ kiểu này, muội sợ Tiên giới sẽ sụp đổ mất mất.”

Diệp Phi ngớ người, rồi cười ha hả, tay xoa đầu Nhị Cẩu: “Sư muội thật vui tính. Một vài con sâu nhỏ phát sáng thôi mà, làm gì đến mức sụp đổ Tiên giới? Muội lo xa quá rồi!”

Nhị Cẩu rên hừ hừ, úp mặt vào đôi chân của mình, nghĩ thầm: *“Thằng cha này thực sự không biết mình mạnh đến mức nào, hay là lão đang cố tình trêu đùa cả thế giới này vậy? Thôi, dù sao thì rau hôm nay cũng ngon thật, nhất là mấy hạt tinh tú vụn này, gặm vào giòn phết!”*

Dưới ánh sáng lung linh của "những con đom đóm" vừa bị hái từ trời cao, thung lũng ngoại môn vẫn cứ thế yên bình, tách biệt hoàn toàn với sự chấn động đang lan rộng khắp vạn dặm Thương Lam Giới.

Cả thế giới mất ngủ vì sao lạc, còn Diệp Phi thì ngáp một cái, dọn dẹp bát đũa rồi đi ngủ sớm. Đối với hắn, thiên hạ đại sự cũng không bằng một vụ mùa bội thu.

Chỉ là, ngày mai khi hắn thức dậy, hẳn là sẽ có một đoàn người "đến xin học trồng rau" đang xếp hàng từ cổng tông môn đến tận thung lũng, mà hắn thì vẫn cứ thản nhiên: "Hết rau rồi, mời quay lại sau!"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8