Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 153: ** Hệ thống đạt cấp độ tối đa

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:04:21 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 153: VẠN VẬT QUY TÂM, HỆ THỐNG ĐẠT CẤP TỐI ĐA**

Thanh Vân Tông, rặng núi phía sau ngoại môn.

Tiết trời vào hạ, nắng vàng như rót mật lên thung lũng hẻo lánh vốn được coi là "đất chết" của tông môn. Thế nhưng, tại mảnh vườn nhỏ của Diệp Phi, không khí lại mát rượi một cách kỳ lạ. Những tán lá của đại thụ không tên che phủ cả một góc trời, mỗi chiếc lá đều dày dặn, xanh mướt và ẩn chứa những đường vân hoàng kim nhàn nhạt.

Diệp Phi ngồi xổm dưới gốc cây, trên tay cầm một chiếc bình tưới nước rỉ sét, ánh mắt vô cùng chăm chú. Hắn không nhìn vào những cây tiên thảo khiến các đại năng phải đỏ mắt tranh giành, mà đang nhìn đăm đăm vào một mầm cây nhỏ xíu vừa mới nhú lên từ đống bùn đen.

Mầm cây này nhìn qua chẳng khác gì một cây cỏ dại, nhưng nếu có một vị Tiên Đế nào đứng đây, chắc chắn sẽ phải rùng mình kinh hãi. Bởi lẽ, xung quanh mầm cây ấy, không gian đang không ngừng vặn vẹo, sinh diệt. Mỗi khi mầm lá khẽ rung rinh, một đạo quy tắc của thiên địa lại được hình thành rồi lại tan biến.

"Loại thứ chín nghìn chín trăm chín mươi chín…" Diệp Phi lẩm bẩm, bàn tay hơi run rẩy. "Còn một loại nữa thôi."

Mười năm qua, Diệp Phi từ một nhân viên văn phòng thời hiện đại biến thành kẻ "cầu sinh" ở thế giới tiên hiệp đầy rẫy hiểm nguy này. Trong khi người khác tranh đoạt bí tịch, Diệp Phi chỉ chăm chăm đi thu thập hạt giống. Trong khi người khác bế quan tu luyện, Diệp Phi lại bận bịu bón phân, tỉa cành.

Hắn sợ chết, sợ đến mức cực đoan. Hắn cảm thấy việc đứng giữa đám đông để thi thố tu vi là một hành động tự sát tập thể. Vì vậy, suốt mười năm, dù hệ thống đã đẩy tu vi của hắn lên tới mức không thể đong đếm, hắn vẫn duy trì một đạo khí tức "Luyện Khí tầng 3" mỏng manh như lá lúa trước gió.

Bên cạnh hắn, Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò với bộ lông lùm xùm – đang uể oải nằm sấp, cái đuôi thỉnh thoảng vẫy một cái đuổi ruồi. Đừng nhìn nó có vẻ như sắp chết đói, thực tế, trong bụng nó lúc này đang chứa đựng năng lượng của ít nhất ba khối Nội đan yêu thú cấp Hoàng mà Diệp Phi vừa "vô tình" ném cho nó làm bánh quy lúc sáng.

"Gâu!" Nhị Cẩu đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt lộ ra một tia tinh quang sắc lạnh hướng về phía cổng thung lũng, nhưng ngay lập tức lại cụp xuống, tiếp tục đóng vai chó già hấp hối.

Diệp Phi không để ý đến hành động của Nhị Cẩu. Hắn hít một hơi thật sâu, lấy ra từ trong ngực áo một chiếc hộp gỗ cổ xưa. Mở hộp ra, bên trong là một hạt giống đen sì, sần sùi, nhìn như một cục than vụn.

Đây là hạt giống mà Tô Thanh Tuyết đã đổi bằng Thanh Vân Kiếm – trấn phái chi bảo của tông môn – cách đây một tháng. Nàng nói nàng nhặt được nó trong một tàn tích Thái Cổ, chẳng ai biết là giống gì, ngay cả các đại trưởng lão cũng cho rằng đó là một hạt giống chết. Nhưng với Diệp Phi, hắn ngửi thấy một mùi hương của "Hệ Thống".

Hắn đào một cái hố nhỏ, nhẹ nhàng đặt hạt giống xuống, lấp đất, rồi tưới lên một chút nước Cam Lộ tinh khiết.

"Bình tĩnh, không được hoảng. Nhỡ đâu nó nổ tung thì sao? Nhỡ đâu linh khí ba động quá mạnh thu hút lão quái vật nào đó thì sao?"

Diệp Phi lẩm bẩm, tay trái bấm quyết, lén lút kích hoạt thêm… 36 lớp trận pháp che giấu hơi thở nữa. Lúc này, xung quanh vườn rau nhỏ của hắn đã có tổng cộng 3.600 lớp trận pháp. Kể cả Thiên Đạo có rình mò xuống đây cũng chỉ thấy một gã nông phu đang lóng ngóng trồng cỏ.

*Oanh!*

Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong đầu Diệp Phi, không phải tiếng động vật lý, mà là âm thanh từ tận sâu trong linh hồn.

[Ting! Chúc mừng ký chủ đã gieo trồng thành công loại thực vật thứ 10.000: 'Hỗn Độn Chi Chủng'.]
[Ting! Hệ Thống Thần Nông Bất Tử bắt đầu thăng cấp phiên bản cuối cùng…]
[1%… 50%… 100%!]
[Chúc mừng! Hệ Thống đã đạt cấp độ tối đa (MAX).]

Diệp Phi đứng hình. Cảm giác lúc này giống như một người đi bộ lâu ngày bỗng nhiên thấy mình đang đứng trên đỉnh của vạn vật. Thế giới trong mắt hắn đột ngột thay đổi. Những đám mây trên cao không còn là mây, mà là dòng chảy của linh lực; mặt đất dưới chân không còn là đất, mà là gân mạch của tinh cầu.

[Phần thưởng cấp độ tối đa: Kỹ năng bị động 'Vạn Vật Khai Thiên'.]
[Ký chủ giờ đây không chỉ trồng rau. Ký chủ có thể trồng… Thế Giới.]

"Trồng… trồng Thế Giới?" Diệp Phi run giọng hỏi lại. "Hệ thống, ngươi có thể giải thích rõ hơn được không? Kiểu như… nếu ta trồng một củ khoai tây, nó sẽ biến thành một tiểu hành tinh hả?"

[Trả lời: Đúng như vậy. Tại cấp độ tối đa, mỗi thực vật ký chủ trồng ra đều có thể diễn hóa thành một không gian hoàn chỉnh. Ký chủ có quyền thiết lập quy tắc vật lý, quy tắc tu hành và sinh mệnh trong không gian đó.]

Diệp Phi toát mồ hôi hột. Hắn không thấy hưng phấn, trái lại, hắn thấy sợ hãi vô cùng. "Bàn tay vàng này… có hơi quá tay không vậy? Như thế này chẳng phải ta chính là bia ngắm cho thiên hạ sao? Càng mạnh càng dễ chết, cổ nhân đã dạy rồi!"

Hắn ngay lập tức nhìn quanh, thấy Nhị Cẩu vẫn đang ngủ, thung lũng vẫn yên tĩnh, không có lôi kiếp, không có dị tượng nghìn trượng như trong tiểu thuyết. Hắn thở phào: "May quá, hệ thống này còn có lương tâm, biết che giấu hộ mình."

Thực tế, Diệp Phi không biết rằng, vào khoảnh khắc hệ thống thăng cấp tối đa, toàn bộ Thương Lam Giới đã trải qua một giây "đứng im". Tất cả các đại năng cấp Hóa Thần, Luyện Hư hay thậm chí những kẻ đang ngủ say trong quan tài đá từ vạn năm trước đều đồng loạt mở mắt, lòng tràn ngập một nỗi sợ hãi không tên, như thể có một vị Thần tối cao vừa lướt nhìn qua họ. Nhưng do sự che giấu tuyệt đối của Hệ thống Thần Nông, không ai có thể truy tìm ra nguồn gốc.

Lúc này, từ phía con đường mòn dẫn vào thung lũng, một bóng người thanh tao, mang theo luồng khí lạnh như băng tuyết bước tới.

Tô Thanh Tuyết hôm nay mặc một bộ váy lụa màu xanh nhạt, gương mặt lạnh lùng xinh đẹp cực điểm của nàng bỗng dãn ra khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò của Diệp Phi. Nàng vốn là Thiên kiêu của Thanh Vân Tông, "Băng sơn nữ thần" trong mắt vạn người, nhưng khi bước chân vào mảnh vườn này, nàng bỗng cảm thấy mình chẳng qua chỉ là một người con gái bình thường đang đi thăm "lão đệ" hàng xóm.

"Diệp đạo hữu, ngươi lại đang lẩm bẩm gì với đất đá vậy?" Giọng nàng trong trẻo như tiếng chuông khánh, mang theo một chút trêu chọc hiếm thấy.

Diệp Phi giật bắn mình, theo bản năng lập tức thu hồi bình tưới nước vào không gian hệ thống, nặn ra nụ cười "ngây ngô" chuẩn mực của một đệ tử tạp dịch: "Ấy, Tô sư tỷ. Ta… ta đang xem mấy cái mầm rau mới. Dạo này thỏ rừng hay vào phá quá, ta phải nghĩ cách gia cố hàng rào."

Nhị Cẩu ở gần đó khẽ hắt hơi một cái, trong lòng đầy khinh bỉ: *Thỏ rừng? Cái hàng rào tre của ông chủ, hôm trước có một con Ma Ưng cấp năm lỡ bay thấp quá quệt vào, ngay lập tức bị biến thành tro bụi, ngay cả tiếng kêu cũng không kịp phát ra. Thỏ nào vào được đây mới là chuyện lạ.*

Tô Thanh Tuyết đi đến bên cạnh Diệp Phi, ánh mắt tò mò nhìn về phía mầm cây nhỏ đen sì vừa nhú lên: "Nó nảy mầm rồi sao? Thật không thể tin được. Phụ thân ta từng nói hạt giống đó đã mất hết linh tính từ lâu."

"Chắc tại đất ở đây… màu mỡ." Diệp Phi cười hì hì, lau mồ hôi trên trán. "Sư tỷ hôm nay đến, chắc không phải chỉ để thăm rau của ta chứ?"

Tô Thanh Tuyết thoáng ngập ngừng, vành tai hơi đỏ lên, nàng lấy ra một chiếc giỏ tre: "Tông môn vừa được cung phụng một ít Linh quả từ Trung Châu gửi tới. Ta thấy vị cũng ổn, mang sang cho ngươi nếm thử. Với lại… ta hơi nhớ vị canh cải của ngươi."

Diệp Phi thở dài trong lòng. Quả nhiên, nữ nhân này là phiền phức lớn nhất đời hắn. Nhưng nhìn những quả linh quả lấp lánh linh khí trong giỏ, đôi mắt Diệp Phi bỗng sáng lên. Trong mắt người khác, đó là tiên quả bồi bổ tu vi, nhưng trong mắt hắn, đó là… nguồn cung cấp điểm thuộc tính mới.

"Được rồi, sư tỷ ngồi đợi chút. Để ta vào bếp làm vài món."

Diệp Phi cầm lấy giỏ quả, đi vào gian nhà gỗ đơn sơ. Vừa vào đến nơi, tiếng chuông hệ thống lại vang lên dồn dập.

[Ting! Phát hiện Linh quả cao cấp: 'Tuyết Diệp Linh Đào'. Ký chủ có muốn 'Ươm mầm' không?]
[Lưu ý: Hệ thống đã đạt cấp tối đa. Ký chủ có thể kích hoạt tính năng 'Địa giới gieo trồng'.]

Diệp Phi nhướng mày: "Địa giới gieo trồng là sao?"

[Hệ thống giải thích: Ký chủ có thể biến gian bếp này thành một không gian độc lập. Khi ký chủ nấu ăn, thời gian bên ngoài sẽ trôi chậm lại. Một nghìn năm trong gian bếp tương đương một hơi thở bên ngoài.]

"Tiện lợi vậy sao? Vậy là ta có thể hầm xương cho nhừ mà không sợ sư tỷ phải đợi lâu!" Diệp Phi lẩm bẩm, ý tưởng của hắn vẫn chỉ dừng lại ở mức độ "phục vụ đời sống".

Hắn búng tay một cái, cả gian bếp đột ngột rung nhẹ. Trong tích tắc, hắn cảm thấy mình đang đứng giữa một vũ trụ bao la. Bốn bức tường gỗ mục nát biến mất, thay vào đó là những tinh hệ xa xăm. Nhưng ở trung tâm, chiếc thớt gỗ và bộ nồi niêu của hắn vẫn còn đó.

Diệp Phi bắt đầu sơ chế thực phẩm. Hắn lấy một củ khoai tây đã tích trữ từ trước – loại khoai tây mà hắn đã dùng để luyện tập kỹ năng "Gieo mầm" cấp độ 9.999. Nếu nhìn kỹ, mỗi vân trên vỏ củ khoai tây này đều ẩn chứa sức mạnh của một đạo thiên lôi cấp diệt thế.

Hắn băm nhẹ củ khoai. *Cộc… cộc… cộc…* Mỗi nhát dao hạ xuống là một đạo quy luật thời gian bị cắt rời.

Bên ngoài, Tô Thanh Tuyết ngồi trên chiếc ghế tre, nhìn Nhị Cẩu. Nàng cảm thấy hôm nay thung lũng này có gì đó rất khác. Cỏ cây dường như đang reo hò, không khí đậm đặc linh khí đến mức mỗi lần nàng hít thở, tu vi Kim Đan của nàng lại có dấu hiệu buông lỏng, sắp sửa đột phá lên Nguyên Anh.

"Lạ thật, Diệp đệ đệ rốt cuộc là ai?" Nàng thầm nghĩ. Nàng biết Diệp Phi không đơn giản, nhưng sự không đơn giản này dường như đã vượt ra khỏi tầm hiểu biết của nàng.

Đột nhiên, từ phía chân trời, một vệt sáng đen ngòm lao tới với tốc độ kinh hồn. Áp lực nặng nề khiến những ngọn cỏ ngoài vườn của Diệp Phi phải rạp xuống (dù thực tế là chúng chỉ đang giả vờ để không bị lộ sức mạnh).

Một lão già mặc hắc bào, gương mặt sưng húp, chính là Lâm Hải – Trưởng lão chấp pháp của Thanh Vân Tông. Nhưng đi bên cạnh lão lúc này là một người nam tử trung niên, khí thế như vực sâu vạn trượng, mỗi bước đi đều khiến hư không rung chuyển.

"Lâm sư huynh, chính là chỗ này?" Người nam tử trung niên lạnh lùng hỏi.

"Đúng vậy, tông chủ! Chính thung lũng này có vấn đề." Lâm Hải nghiến răng nói, vết sẹo trên đầu – dấu tích bị cái cuốc của Diệp Phi gõ năm xưa – vẫn còn ẩn hiện sự đau đớn. "Ta nghi ngờ có kẻ giấu bảo vật cổ đại, hoặc là có gian tế của Ma môn đang ẩn mình trồng dược liệu cấm."

Người này chính là Thanh Vân Tông chủ – Triệu Thiên Nam, một tu sĩ đã đạt đến ngưỡng cửa Hóa Thần. Lão nhìn xuống thung lũng, ban đầu chỉ thấy vẻ bình thường, nhưng bằng trực giác của một kẻ cường giả, lão thấy nơi này "quá bình thường". Mà trên đời này, phàm là thứ gì quá đỗi bình thường giữa chốn tu tiên đầy rẫy bất thường, thì chính nó là thứ bất thường nhất.

"Tuyết nhi? Sao con lại ở đây?" Triệu Thiên Nam nhìn thấy Tô Thanh Tuyết, kinh ngạc hạ xuống mặt đất.

Tô Thanh Tuyết đứng bật dậy, sắc mặt nghiêm lại: "Phụ thân? Sư thúc Lâm Hải? Hai người đến đây làm gì?"

Lâm Hải nhìn quanh, rồi chỉ vào Diệp Phi đang cầm một đĩa rau vừa bước ra khỏi bếp: "Chính là hắn! Tên đệ tử tạp dịch này lai lịch bất minh, mảnh vườn này chắc chắn có bí mật!"

Diệp Phi nhìn thấy Tông chủ và Lâm Hải, chân tay lập tức luống cuống, đĩa rau trên tay suýt rơi: "Á… bái… bái kiến Tông chủ! Bái kiến Trưởng lão! Đệ tử… đệ tử vừa mới nấu xong canh cải, hai người có muốn dùng một chút không?"

Trong lòng Diệp Phi lúc này gào thét: *Xong rồi! Xong rồi! Hệ thống vừa thăng cấp MAX là có ngay lão quái vật tới tận cửa. Phải làm sao đây? Chạy trốn? Không kịp nữa. Đánh? Không, đánh nhau dễ để lộ lắm! Phải 'cẩu', phải 'cẩu' đến cùng!*

Triệu Thiên Nam nheo mắt nhìn Diệp Phi. Trong mắt lão, đây rõ ràng là một thiếu niên chỉ có Luyện Khí tầng 3, khí tức hỗn loạn, tay chân đầy bùn đất. Nhưng tại sao, tại sao khi nhìn vào thiếu niên này, lão lại cảm thấy tim mình đập nhanh như gặp phải một đầu Thần thú Thái Cổ đang ẩn mình?

"Hắn đang cầm cái gì?" Triệu Thiên Nam nhìn vào đĩa rau cải trên tay Diệp Phi.

Lâm Hải hừ lạnh một tiếng: "Chỉ là rau cải rẻ tiền…"

Thế nhưng, lời chưa dứt, Triệu Thiên Nam đã lảo đảo lùi lại một bước, đôi mắt trợn tròn, giọng lạc đi vì kinh hoàng: "Rau cải? Ngươi nói đó là rau cải sao?! Đó… đó rõ ràng là mười sáu đạo 'Tiên Thiên Chi Khí' đang được nén lại trong dạng lá cây! Mỗi một lá cải đó, nếu đặt ra ngoài, đủ để làm nổ tung toàn bộ Thanh Vân Tông!"

Tô Thanh Tuyết cũng ngẩn người. Nàng vẫn thường ăn rau của Diệp Phi, nàng biết nó rất tốt cho tu vi, nhưng nàng chưa bao giờ nhìn thấy nó dưới con mắt của một cường giả Hóa Thần.

Lâm Hải không tin, lão xông lên: "Tông chủ, ngài nhìn lầm rồi! Để ta bắt hắn khảo tra!"

Diệp Phi thấy Lâm Hải xông tới, sợ hãi nhắm tịt mắt lại, lùi ra sau một bước: "Đừng… đừng tới đây! Ta chỉ là một người trồng rau thôi!"

Khi lùi lại, chân Diệp Phi vô tình đá trúng cái bình tưới nước rỉ sét đặt ở góc sân. Chiếc bình nghiêng đi, một ít nước Cam Lộ tràn ra mặt đất.

*Ầm!*

Ngay lập tức, những cây cải bắp bình thường quanh đó đột ngột vươn cao lên mười mét, lá cây biến thành những lưỡi kiếm sắc lẹm, tản ra ánh sáng vàng kim chói mắt. Hàng rào tre của Diệp Phi bỗng chốc hóa thành một dãy vạn dặm trường thành bằng lôi điện màu tím.

"Hành vi tự vệ! Đây hoàn toàn là hành vi tự vệ tự động của hệ thống, không phải ta làm!" Diệp Phi hét lên trong lòng, mặt mũi cắt không còn giọt máu.

Lâm Hải chưa kịp chạm vào áo Diệp Phi thì đã bị một cây hành lá (thực chất là một đạo kiếm ý tuyệt thế) quét nhẹ qua ngực. Lão phun ra một ngụm máu lớn, bay ngược ra xa hàng trăm mét, đập lún cả một ngọn núi nhỏ phía xa.

Triệu Thiên Nam đứng chôn chân tại chỗ. Lão không dám động đậy, bởi vì lão thấy Nhị Cẩu – con chó vàng kia – đang nhìn lão bằng một ánh mắt khinh miệt. Trong ánh mắt đó, lão thấy được cảnh tượng các tinh cầu bị vỡ vụn, các vị thần sụp đổ.

"Tiền bối… là ta mạo phạm…" Triệu Thiên Nam run rẩy quỳ xuống. "Cầu tiền bối bớt giận."

Diệp Phi mở mắt ra, thấy Tông chủ lừng lẫy đang quỳ dưới chân mình, Lâm Hải thì bay mất tích, còn mảnh vườn của mình thì biến thành một cái gì đó giống như cung điện của các vị thần.

Hắn thẫn thờ nhìn đĩa rau trên tay, rồi nhìn hệ thống.

[Hệ thống gợi ý: Ký chủ đã đạt cấp MAX, mọi hành động bình thường của ký chủ đối với thế giới này đều là thần tích. Cách duy nhất để tiếp tục 'Cẩu' là ký chủ phải kiến tạo một 'Thế giới trong thế giới'.]

Diệp Phi nuốt nước bọt. Hắn hiểu rồi. Hắn không thể sống ở thế giới này theo cách bình thường được nữa. Bởi vì hắn quá mạnh, mạnh đến mức hơi thở cũng có thể làm sụp đổ một quốc gia.

Hắn nhìn Triệu Thiên Nam, lấy hết can đảm dùng giọng nói "ngây ngô" nhất có thể: "Tông chủ… ngài… ngài đừng đùa nữa. Ta chỉ là một đệ tử tạp dịch thôi. Chắc là tại linh khí của thung lũng này đột nhiên phát tác thôi mà. Nào, ngài đứng dậy đi, uống chút canh cải cho ấm bụng."

Triệu Thiên Nam nhìn bát canh mà Diệp Phi đưa tới, tay run bần bật. Lão biết, chén canh này là cơ duyên nghìn năm khó gặp, nhưng cũng có thể là chén rượu tiễn bạn. Lão nhắm mắt, uống cạn một hơi.

*Oanh!*

Linh hải của Triệu Thiên Nam nổ tung, nhưng không phải bị hủy hoại, mà là đang được mở rộng vô hạn. Hóa Thần tầng 1… tầng 3… tầng 9… Luyện Hư!

Chỉ trong một chén canh, lão đã đột phá cái ngưỡng mà hàng nghìn năm qua không ai ở Đông Hoang làm được.

Triệu Thiên Nam phủ phục sát đất, nước mắt giàn giụa: "Tạ ơn đại năng ban ơn! Thanh Vân Tông đời đời kiếp kiếp xin làm trâu làm ngựa cho ngài!"

Diệp Phi mặt méo xệch. Hắn chỉ muốn hầm canh cho xong bữa thôi mà. Giờ thì hay rồi, cả Tông chủ cũng thành fan cuồng của mình.

"Xong rồi, kiểu này danh tiếng sẽ truyền đi khắp Đông Hoang mất. Phải thực hiện kế hoạch 108 thôi."

Diệp Phi đột ngột giơ tay lên. Một hạt giống từ túi hệ thống bay ra, cắm sâu xuống tâm điểm của vườn rau.

"Ta trồng xuống hạt giống này… đặt tên là 'Thanh Bình Giới'."

Ánh sáng bao phủ toàn bộ thung lũng. Trong mắt của những người đứng ngoài, thung lũng này bỗng nhiên biến mất, chỉ còn lại một bãi đất trống khô cằn. Nhưng thực tế, nó đã được Diệp Phi đẩy vào một không gian gieo trồng cao cấp, nơi mà hắn có thể thoải mái trồng trọt mà không sợ ai nhìn thấy.

Tại không gian mới, Diệp Phi nhìn quanh vườn rau rộng lớn bao la như một lục địa, rồi nhìn Nhị Cẩu đang đuổi theo một con rồng (vốn là con thạch sùng vừa bị đột biến).

Hắn thở dài, cầm chiếc cuốc gỉ lên: "Haiz, thế giới bên ngoài nguy hiểm quá. Từ giờ ta sẽ ở đây, trồng rau đến chết mới thôi. Sư tỷ, nếu tỷ thích canh cải, cứ việc ở lại đây làm phụ bếp đi."

Tô Thanh Tuyết nhìn thế giới huyền ảo như tiên cảnh quanh mình, nhìn chàng trai trẻ đang lụi hụi cuốc đất với vẻ mặt đầy lo lắng về "thỏ rừng", nàng mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay: "Được, vậy đệ nhớ dạy ta cách gieo mầm nhé."

Ngoài kia, giới tu tiên vẫn đang chao đảo vì sự biến mất của thung lũng thần bí. Nhưng sâu trong tâm của mỗi trái cải, mỗi củ khoai tây ở nơi đây, một thế giới mới đang bắt đầu sinh trưởng.

Diệp Phi – vị thần mạnh nhất lịch sử, lúc này chỉ đang đau đầu vì… đống phân bón vừa trộn xong có vẻ hơi nặng mùi.

"Nhị Cẩu! Đừng có lại gần chỗ đó, bẩn lắm!"

Tiếng quát tháo vang vọng trong không gian mới, bình yên đến kỳ lạ. Đây là câu chuyện về một người đàn ông muốn cẩu (giấu mình) đến cùng, nhưng định mệnh lại bắt hắn phải trồng nên cả một vũ trụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8